Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 96: Rơi vào ngục tối

Cập nhật lúc: 2026-06-06 18:04:39 | Lượt xem: 12

**CHƯƠNG 96: RƠI VÀO NGỤC TỐI**

Nếu có ai hỏi Diệp Vô Ưu trên đời này thứ gì đáng sợ nhất, hắn sẽ không trả lời là Lệ Thiên Hành, càng không phải là cái chết. Câu trả lời của hắn chắc chắn là: “Sự tỉnh táo khi đang lâm vào đại nạn”.

Trong lúc Diệp Vô Ưu cùng Lục Tuyết Dao và Lão Quy đang rón rén tiến về phía tổ ong mật tuyết – thứ mà theo tính toán “logic đầy mùi cồn” của hắn là nguyên liệu tuyệt hảo để chưng cất rượu lậu – thì một biến cố đã xảy ra. Một biến cố mang tên: “Hết pin, khóa acc và vấp cục đá”.

Bình thường, với *Túy Tiên Mê Tung Bộ*, Vô Ưu có thể bước đi trên không trung như dạo chơi trên đùi mỹ nữ. Nhưng hiện tại, với trạng thái tu vi bằng không và thần trí tỉnh táo đến mức nhìn thấy cả nếp nhăn trên trán Lão Quy, kỹ năng đi bộ cơ bản của hắn đột nhiên trở nên… xu cà na.

*Rắc!*

– Thôi xong phim! – Vô Ưu kêu thảm một tiếng khi chân phải đạp trúng một nhành củi khô, âm thanh vang dội giữa thung lũng yên tĩnh chẳng khác nào một quả lựu đạn nổ ngay lỗ tai quân địch.

Ngay lập tức, hàng loạt tia sáng hoàng kim xé toạc màn sương mù. Một đạo kiếm trận từ trên trời giáng xuống, chuẩn xác đến mức bao vây cả ba trong một cái lồng điện từ lấp lánh.

– Diệp Vô Ưu, ngươi quả nhiên đang lẩn quẩn ở đây! – Một giọng nói đầy tính “nghề nghiệp” và nghiêm túc thái quá vang lên.

Từ trong sương mù, mười hai vị chấp pháp giả của Thiên Đạo Minh mặc đồng phục là lượt phẳng phiu, mặt đơ như tiền, từ từ hạ xuống. Cầm đầu là một thanh niên trẻ tuổi, tóc tai chải chuốt đến mức con ruồi đậu lên chắc chắn sẽ trượt chân té gãy cổ. Đây là Trương Nghiêm – biệt hiệu “Thước Kẻ Đại Nhân”, kẻ nổi tiếng với sở thích bắt người phải sống đúng quy trình.

Lục Tuyết Dao lập tức rút kiếm, Hàn Nguyệt kiếm khí tỏa ra lạnh lẽo, nhưng nàng chợt khựng lại khi thấy Vô Ưu đang… ngồi bệt xuống đất, tay ôm cổ chân, mặt nhăn nhó như bị táo bón kinh niên.

– Đợi đã! Đừng đánh! – Vô Ưu giơ tay ra hiệu dừng lại – Ta có lời muốn nói.

Trương Nghiêm lạnh lùng rút ra một cuốn sổ nhỏ và một cây bút lông:
– Ngươi có quyền giữ im lặng. Mọi lời ngươi nói ra có thể làm bằng chứng chống lại ngươi trước Hội đồng Thiên Đạo. Ngươi đang bị bắt vì tội: Gây rối trật tự công cộng, uống rượu khi đang tham gia giao thông trên kiếm khí, và đặc biệt là… trông quá mức lôi thôi ảnh hưởng đến mỹ quan tu chân giới.

Vô Ưu trợn mắt:
– Cái tội cuối cùng là ngươi tự thêm vào đúng không? Này nhé, ta không lôi thôi, đây là phong cách lãng tử phong trần! Các ngươi có hiểu nghệ thuật không hả?

Lão Quy từ trong túi áo Vô Ưu ló cái đầu nhỏ ra, thều thào:
– Vô Ưu ơi là Vô Ưu, đã bảo là đừng có đi bộ theo kiểu người tỉnh, ngươi có biết là người bình thường khi đi không bao giờ bắt chéo chân như người say không? Ngươi vừa tự làm mình vấp ngã đấy đồ ngốc!

Chưa kịp để Vô Ưu thanh minh, Trương Nghiêm phất tay một cái. Một sợi dây thừng lấp lánh linh quang – Khốn Tiên Thằng – lập tức bay đến, quấn Diệp Vô Ưu lại chặt đến mức hắn trông chẳng khác nào một đòn bánh tét cỡ đại.

– Á! Chặt quá! Quy trình của các ngươi có bao gồm việc đảm bảo lưu thông máu cho phạm nhân không hả? – Vô Ưu gào lên.

– Trong ngục sẽ có nhân viên y tế kiểm tra định kỳ sau mỗi lần tra tấn. Đi! – Trương Nghiêm ra lệnh một cách vô cảm.

***

Địa ngục thực sự không phải là nơi có vạc dầu hay quỷ sứ. Đối với Diệp Vô Ưu, địa ngục chính là “Ngục Tối Thiên Đạo”.

Cái ngục này… nó quá sạch. Sạch đến mức kinh tởm.

Bốn bức tường trắng toát, không một hạt bụi, không một mùi ẩm mốc, và quan trọng nhất là: Không. Có. Một. Giọt. Rượu.

Vô Ưu bị treo ngược cẳng lên trần nhà bằng một loại xích sắt có khả năng ức chế mọi giác quan (trừ vị giác và khứu giác, để hắn có thể cảm nhận rõ sự thiếu thốn rượu). Lục Tuyết Dao bị nhốt ở buồng giam đối diện, cách một lớp trận pháp trong suốt. Còn Lão Quy thì bị tống vào một cái lồng chim làm bằng cực phẩm linh thạch, vốn là thứ quý giá nhưng lão rùa đang khóc ròng vì… không có tiền vàng để gặm.

– Hệ thống? Hệ thống đâu rồi? Ra đây ta biểu cái coi! – Vô Ưu hét thầm trong đầu.

*Ting!*
*【 Thông báo: Hệ thống đang trong trạng thái “Bảo trì do thiếu nhiên liệu cồn”. Hiện tại chỉ cung cấp dịch vụ hiển thị thông số cơ bản. 】*
*【 Trạng thái: Tỉnh táo 100% (Cảnh báo: Quá tỉnh táo có thể gây ra trầm cảm, suy nghĩ quá nhiều về cuộc đời và có xu hướng làm việc thiện ngoài ý muốn). 】*
*【 Nhiệm vụ mới: Sống sót qua màn “Tra tấn giáo dục”. Phần thưởng: Một nút nhấn gọi bia cấp cứu (Lưu ý: Chỉ là hình ảnh minh họa cho đỡ thèm). 】*

– Đồ hệ thống phế vật! – Vô Ưu chửi thầm – Ta đang bị treo như con vịt quay mà ngươi còn đùa được à?

Lúc này, tiếng cửa sắt rít lên một hồi dài đầy nặng nề. Trương Nghiêm bước vào, tay cầm một tập hồ sơ dày cộp và… một tách trà bốc khói nghi ngút.

Mùi trà xanh nhàn nhạt tỏa ra khiến Diệp Vô Ưu nôn mửa ngay lập tức:
– Tránh xa ta ra! Đừng mang cái thứ chất lỏng xúc phạm lòng người đó lại gần đây! Ta dị ứng với trà! Ta cần thứ gì đó có nồng độ trên 40 độ!

Trương Nghiêm kéo một chiếc ghế, ngồi xuống đối diện Vô Ưu (lúc này vẫn đang treo ngược, máu dồn lên mặt đỏ lựng).

– Diệp Vô Ưu, ta đã xem qua lý lịch của ngươi. Truyền nhân Thái Cổ Túy Tiên Quyết, kiếm thuật tuyệt đỉnh khi say… Ngươi là một tài năng thiên bẩm, nhưng lại phí hoài cuộc đời vào mấy thứ nước lên men rẻ tiền. Lệ Minh Chủ có lệnh, thay vì dùng roi da hay kìm kẹp, chúng ta sẽ áp dụng phương pháp “Cải tạo nhân phẩm hiện đại”.

Vô Ưu chớp chớp mắt:
– Cải tạo… hiện đại? Ý ngươi là cho ta uống mỹ nữ rượu rồi bảo ta ký giấy tự nguyện dâng hiến hồ lô à?

Trương Nghiêm mỉm cười, một nụ cười còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ. Hắn búng tay.

Hai tên lính gác khiêng vào một chiếc giá gỗ khổng lồ. Trên giá không có dao, không có kiếm, mà là… hàng vạn quyển kinh văn thư pháp.

– Từ hôm nay, mỗi ngày ngươi sẽ phải nghe ta đọc “Đạo Đức Kinh” phiên bản mở rộng 500 chương. Sau đó, ngươi phải phân loại 10 tạ đậu đen và đậu nành đang bị trộn lẫn kia. Nếu sai một hạt, ngươi sẽ không được… đi vệ sinh.

Vô Ưu sững sờ:
– Ngươi… ngươi là đồ súc sinh! Đây là hành vi ngược đãi con người! Ta thà bị chém một kiếm còn hơn phải phân loại đậu!

– Chưa hết – Trương Nghiêm tiếp tục, giọng nói đều đều như máy phát thanh – Để giúp ngươi cai rượu, cứ mỗi một canh giờ, chúng ta sẽ xịt tinh dầu oải hương có tác dụng an thần vào phòng. Đồng thời, âm nhạc chữa lành “Tiếng suối chảy và chim hót” sẽ được phát liên tục 24/7.

Lục Tuyết Dao ngồi phía đối diện, nhìn cảnh tượng này mà cũng thấy sởn gai ốc. Nàng thà đấu với mười tên yêu quái còn hơn phải chịu đựng cái sự ngăn nắp và triết lý cực đoan này.

– Huynh cố chịu nhé, Vô Ưu… – Nàng chỉ biết động viên một câu yếu ớt.

– Dao Dao, ta không ổn rồi! – Vô Ưu gào lên – Cái mùi oải hương này… nó làm ta muốn viết bài tập làm văn! Ta muốn trở thành công dân kiểu mẫu! Trời ơi, năng lực phản kháng của ta đang bị cái sự ngăn nắp này bào mòn!

Màn tra tấn bắt đầu.

Trương Nghiêm bắt đầu đọc kinh bằng chất giọng trầm bổng nhưng vô cùng buồn ngủ.
– Đạo khả đạo, phi thường Đạo… Ngươi có thấy tâm hồn mình được thanh tịnh không, Vô Ưu?

Vô Ưu bị treo ngược, lắc qua lắc lại theo nhịp đọc của Trương Nghiêm.
– Ta thấy… ta thấy một bầy tiên nữ đang nhảy múa trên hồ rượu, rồi các nàng ấy biến thành mấy hạt đậu đen đang cười nhạo ta! Tên Trương Nghiêm kia, có giỏi thì cho ta một đao đi! Đừng có tra tấn ta bằng trí thức như thế!

Ba tiếng đồng hồ trôi qua.
Máu dồn lên não khiến Vô Ưu bắt đầu xuất hiện ảo giác. Bình thường khi say hắn thấy ảo giác rất đẹp, nhưng giờ tỉnh quá, ảo giác của hắn lại mang tính… giáo dục cao.

Hắn nhìn thấy sư phụ Tửu Lão Nhân hiện ra trong không trung, tay cầm hũ rượu nhưng lại… cầm một quyển sách đạo đức lớp 1, chỉ trỏ vào đầu hắn: “Vô Ưu, con không được lãng phí thực phẩm, hãy phân loại đậu cho đàng hoàng đi con!”.

– Khônggg! Sư phụ! Sao ông lại biến chất thế này! – Vô Ưu hét lên trong tuyệt vọng.

Trương Nghiêm dừng đọc, đẩy đĩa đậu đến trước mặt Vô Ưu (lúc này đã được hạ xuống một chút cho vừa tầm tay nhưng vẫn bị trói chặt):
– Nào, bắt đầu phân loại đi. Nếu ngươi hoàn thành trước giờ tối, ta sẽ cho ngươi một miếng… đậu hũ luộc không muối.

Vô Ưu nhìn đống đậu, rồi nhìn đôi bàn tay đang run rẩy vì “vã rượu” của mình. Một ý tưởng táo bạo lóe lên trong cái bộ não đang hoạt động quá mức công suất vì tỉnh táo.

“Đợi đã… đậu nành nếu được ủ men… đậu đen nếu được xử lý… kết hợp với mật ong tuyết ta định hái… mặc dù không có lửa, nhưng ta có thể dùng linh lực còn sót lại trong đan điền bị phong ấn để… tạo ra ma sát nhiệt…”

Vô Ưu đột nhiên cười hì hì, ánh mắt vốn đang lờ đờ bỗng lóe lên tia sáng đầy gian xảo của một thằng nghiện lâu năm.

– Được! Ta phân loại! Ta sẽ cho các ngươi thấy sức mạnh của một kẻ bị dồn vào đường cùng!

Hắn bắt đầu nhặt đậu. Một hạt đậu đen, một hạt đậu nành. Nhưng cứ mỗi lần Trương Nghiêm quay đi để uống trà, Vô Ưu lại lén lút bỏ vài hạt đậu vào… trong mồm. Hắn không nuốt, mà giấu ở dưới lưỡi.

Lão Quy nhìn thấy cảnh này, mắt rùa trợn ngược:
– Nó điên rồi. Nó bắt đầu ăn đậu sống rồi. Cứu tôi với, chủ nhân tôi hóa thành lợn rồi!

Lục Tuyết Dao cũng đau lòng không kém:
– Vô Ưu huynh, nếu huynh đói quá, hãy lấy đạo hạnh của ta mà dùng, đừng tự ngược đãi mình bằng cách ăn đậu sống như thế…

Vô Ưu không nói gì, miệng đầy đậu, mặt đỏ bừng vì cố gắng nhai nát để lên men bằng nước bọt. Trong đầu hắn, hệ thống đang bắt đầu nhảy thông báo loạn xạ:

*【 Cảnh báo: Ký chủ đang thực hiện hành vi “Chưng cất rượu sinh học” trong khoang miệng. Độ rủi ro: 99%. Khả năng thành công: 1%. Mùi vị dự kiến: Như nước rửa chân trộn nước mắm. 】*

– Một phần trăm cũng là cơ hội! – Vô Ưu nghĩ thầm – Thà uống nước rửa chân còn hơn phải nghe cái tên tóc bóng mượt này đọc kinh thêm một phút nào nữa!

Buổi tối hôm đó, trong ngục tối Thiên Đạo Minh, một mùi vị vô cùng kỳ quái bắt đầu lan tỏa. Nó không phải mùi oải hương, không phải mùi trà xanh, mà là mùi… một thứ gì đó đang thối rữa nhưng mang theo hơi men cực mạnh.

Trương Nghiêm nhíu mày, đứng dậy đi kiểm tra các buồng giam:
– Mùi gì vậy? Tại sao lại có mùi nồng nặc như tất chân của một kẻ tu luyện ba năm không tắm thế này?

Hắn dừng lại trước cửa ngục của Diệp Vô Ưu.
Vô Ưu lúc này đang ngồi xếp bằng, mặt sưng vù như bị ong đốt vì chứa đầy “sản phẩm lên men” trong miệng.

– Ngươi đang giấu gì trong miệng? Mở ra! – Trương Nghiêm quát.

Vô Ưu trợn mắt, lắc đầu quầy quậy.

– Ta ra lệnh cho ngươi mở ra! – Trương Nghiêm rút kiếm, chỉ thẳng vào mặt Vô Ưu.

Vô Ưu bỗng nhiên mỉm cười. Một nụ cười đầy bí hiểm và hôi hám.

– *Phụt!!!*

Một bãi dung dịch hỗn hợp đậu-nước-miếng-lên-men được bắn thẳng vào mặt Trương Nghiêm với tốc độ của một quả tên lửa hành trình.

Trương Nghiêm sững sờ. Hắn, một người cuồng sạch sẽ, một người coi trọng hình tượng hơn sinh mạng, lúc này đang đứng ngây người với một đống bầy nhầy chảy dài trên khuôn mặt điển trai.

– Ngươi… ngươi… – Trương Nghiêm lắp bắp, cả người run lên bần bật vì sốc văn hóa.

Vô Ưu thì khác. Sau khi nhả cái bãi đó ra, một chút hơi men sinh học còn sót lại thẩm thấu qua niêm mạc lưỡi, thấm thẳng vào kinh mạch đang khô héo của hắn.

*Ting!*
*【 Chúc mừng! Ký chủ đã đạt được trạng thái “Cực hạn Vi Túy – Nôn Mửa Cảnh”. 】*
*【 Kích hoạt kỹ năng đặc biệt: “Đàm Long Toàn” – Một bãi nước miếng hóa kiếm khí! 】*
*【 Lưu ý: Đây là chiêu thức bẩn nhất lịch sử tu chân, khuyến cáo không nên sử dụng trước mặt người mình yêu. 】*

Vô Ưu lúc này không quan tâm bẩn hay sạch. Hắn cảm nhận được một luồng linh lực mỏng manh như sợi chỉ đang cuộn trào. Dù chỉ là một chút, nhưng đối với kẻ đang “hết pin” như hắn, nó chẳng khác nào một nguồn điện 220V cắm thẳng vào người.

Hắn bật dậy, cái xích sắt đang trói hắn bỗng kêu *rắc* một tiếng do linh lực đột ngột bộc phát (và cũng do hắn mồ hôi đầy người nên trơn tuột ra được).

– Trương Nghiêm! Ngươi muốn dạy ta đạo đức à? Để ta dạy cho ngươi một bài học về sự “ngẫu hứng” của rượu nhé!

Vô Ưu lao tới. Không có kiếm, hắn dùng hai ngón tay chỉ thẳng vào mũi Trương Nghiêm.
– Nhìn kỹ đây! Chiêu này tên là: *Nhất Chỉ Phá Khiết Khiết!* (Một ngón tay phá tan sự sạch sẽ!)

Trương Nghiêm vẫn đang bận… nôn mửa vì bãi đậu hồi nãy, nên hoàn toàn không kịp phản ứng. Ngón tay của Vô Ưu trọc thẳng vào một huyệt đạo trên ngực hắn, không phải để giết người, mà là để… làm rối loạn hệ thống tuần hoàn khí huyết.

Ngay lập tức, bộ quần áo phẳng phiu của Trương Nghiêm bắt đầu tự nhăn nhúm lại, mái tóc bóng mượt bỗng chốc dựng đứng lên như vừa bị sét đánh, và tồi tệ nhất là… hắn đột nhiên cảm thấy muốn… đi đại tiện.

– Diệp… Vô… Ưu… Ngươi… đồ ma đầu… bẩn thỉu… – Trương Nghiêm ôm bụng, mặt tái mét, vắt chân chạy thẳng ra ngoài ngục mà không kịp kêu lính gác.

Vô Ưu đứng đó, thở hồng hộc. Hắn quay sang nhìn Lục Tuyết Dao đang đơ người như tượng đá.

– Dao Dao… Huynh có ngầu không? – Hắn nở một nụ cười rạng rỡ, dù miệng vẫn còn dính vài vỏ đậu đen.

Lục Tuyết Dao quay mặt đi chỗ khác, giọng run run:
– Huynh… đừng lại gần muội. Muội nghĩ… muội cũng cần được tịnh tâm một chút sau khi chứng kiến chiêu thức vừa rồi của huynh.

Lão Quy trong lồng hét lớn:
– Ngầu cái khỉ gì! Chạy mau đi cha nội! Đội chấp pháp sắp kéo tới rồi! Cái bãi nước miếng của ngươi không cầm chân được họ lâu đâu!

Vô Ưu liếm môi, cảm nhận vị chát của đậu vẫn còn vương vấn:
– Đợi đấy, Lệ Thiên Hành. Ta đã tìm ra cách nấu rượu bằng… mọi thứ. Ngục tối của ngươi, chính là phòng thí nghiệm rượu mới của ta!

Dưới ánh đèn lờ mờ của ngục giam, một bóng dáng lôi thôi bắt đầu cầm lấy chùm chìa khóa vừa trộm được từ thắt lưng của Trương Nghiêm khi nãy. Cuộc vượt ngục oanh liệt (và bốc mùi) nhất trong lịch sử Thiên Đạo Minh chính thức bắt đầu.

— HẾT CHƯƠNG 96 —

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8