Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 103: Ý chí sắt đá

Cập nhật lúc: 2026-06-06 18:12:01 | Lượt xem: 14

**CHƯƠNG 103: Ý CHÍ SẮT ĐÁ**

Dưới đáy vực U Minh Tận Cùng, không khí đặc quánh như thể có ai đó vừa đổ hàng tấn xi măng vào khí quản của bạn. Nếu có một cuộc thi “Nơi nào tồi tàn nhất Cửu Tiêu”, cái hang đá này chắc chắn sẽ giành giải Quán quân, Á quân và cả giải “Khán giả bình chọn”.

Diệp Vô Ưu ngồi bệt trên một tảng đá phẳng, nhìn cái chân bó thuốc bằng lá chuối của mình với ánh mắt tràn đầy sự yêu thương dành cho một món đồ phế thải.

“Ting! Thông báo: Ký chủ đang ở trạng thái ‘Phế vật toàn phần’. Sức mạnh: 2. Linh lực: -5 (âm cả vốn lẫn lãi). May mắn: Không xác định (vì hệ thống cũng không chịu nổi cái nhọ của ký chủ). Lời khuyên chân thành: Nên nằm yên chờ chết cho đỡ tốn oxi.”

“Câm miệng ngay cái đồ trí tuệ nhân tạo nhân cách lỗi!” Vô Ưu lầm bầm, tay run run vuốt lại mái tóc bù xù. “Ngươi có biết thế nào là ‘Lão hổ lúc ngủ chỉ là mèo lớn’ không? Đợi ta khôi phục lại, việc đầu tiên là sẽ hack sạch quỹ đen của ngươi để mua rượu ngoại!”

Lục Tuyết Dao từ ngoài hang đi vào, trên tay là vài quả dại màu sắc nhìn rất giống như có thể đưa người ta đi gặp tổ tiên sau một lần cắn. Nàng nhìn thấy Vô Ưu đang lẩm bẩm một mình, thở dài một tiếng:

“Vô Ưu, nếu huynh thực sự phát điên vì mất công lực, ta có thể đánh ngất huynh để huynh bớt đau lòng. Đừng tự đối thoại với hư vô nữa, ta sợ lắm.”

Vô Ưu ngẩng đầu, ánh mắt đột nhiên trở nên nghiêm túc đến lạ thường, khiến Tuyết Dao giật mình lùi lại một bước.

“Dao Dao, ta đã suy nghĩ kỹ rồi. Tu tiên bằng linh khí giờ đã lỗi thời, đó là con đường của mấy lão già cổ hủ ở Thiên Đạo Minh. Chúng ta phải đi con đường ngách, con đường mà chỉ những thiên tài bị dồn vào đường cùng mới nghĩ ra được!”

“Con đường gì? Đi ăn xin à?” Lão Quy từ trong túi áo Vô Ưu ló cái đầu nhỏ xíu ra, giọng đầy mỉa mai. “Với vẻ ngoài này, hai người chắc chắn sẽ thống trị bang hội hành khất đấy.”

“Không!” Vô Ưu đập bàn (thực ra là đập vào đùi mình, rồi đau đến mức nhe răng trợn mắt). “Ta sẽ nấu rượu! Túy Đạo của ta vốn khởi phát từ tâm cảnh. Khi thân thể héo úa, linh tửu chính là phân bón hóa học mạnh nhất để vực dậy gốc rễ!”

Lục Tuyết Dao nghiêng đầu, gương mặt xinh đẹp đầy vẻ hoài nghi: “Ở cái nơi chim không thèm ị, khỉ không thèm leo này, huynh lấy cái gì mà nấu rượu? Huynh định nấu rượu bằng niềm tin và hy vọng à?”

Vô Ưu cười hắc hắc, nụ cười mang đậm chất lừa đảo chuyên nghiệp: “Hàn Nguyệt Tiên Tử của ta ơi, nàng quên mất bí kíp ‘Tân thủ vào đời’ của sư phụ ta rồi sao? Chỉ cần có men, cả thế giới này đều có thể lên men. Lão Quy, nôn ra cho ta cái nồi nấu thuốc mà ngươi giấu dưới mai bấy lâu nay!”

Lão Quy giãy nảy: “Không bao giờ! Cái nồi đó là bảo bối ta dùng để nấu mì tôm đêm, tuyệt đối không cho ngươi làm bẩn!”

“Năm vò linh tửu cực phẩm sau khi ta phục hồi.” Vô Ưu ra giá.

“Thêm ba cân hạt hướng dương linh dược nữa.” Lão Quy mặc cả.

“Chốt đơn!”

Một tiếng “bụp” vang lên, một cái nồi đồng đen ngòm, sứt quai, tỏa ra mùi vị của sự nghèo nàn xuất hiện giữa hang. Tuyết Dao ôm mặt, nàng không thể tin nổi mình vốn là một tiên nữ vạn người mê, giờ lại đứng đây chứng kiến một kẻ phế nhân, một con rùa tham ăn chuẩn bị nấu rượu lậu trong nồi nấu mì.

“Kế hoạch bắt đầu!” Vô Ưu hào hứng chỉ tay năm ngón. “Tuyết Dao, nàng đi hái cho ta 99 bông hoa ‘Sầu Đời’ mọc trên vách đá kia. Nhớ chọn bông nào nhìn buồn nhất ấy. Lão Quy, ngươi dùng cái mai rùa thần thánh của ngươi đi hứng nước sương mai… à không, hứng nước từ kẽ đá chỗ kia kìa, nhớ lọc qua cái rễ cây nhé.”

“Còn huynh làm gì?” Tuyết Dao hỏi.

“Ta?” Vô Ưu ưỡn ngực. “Ta là Giám đốc điều hành, kiêm Chuyên gia ủ men, kiêm Người truyền cảm hứng. Ta phải bảo toàn ý chí sắt đá này để chỉ đạo hai người chứ!”

Thực ra, Vô Ưu chỉ đơn giản là… không đứng dậy nổi.

Mấy canh giờ sau, công cuộc chuẩn bị nguyên liệu hoàn tất. Nhìn đống thảo dược nhìn chẳng khác gì cỏ rác và xô nước đục ngầu, Tuyết Dao lo lắng: “Vô Ưu, huynh chắc chắn uống cái này xong không bị ngộ độc thực phẩm chứ? Ta chưa muốn làm góa phụ ở tuổi này đâu.”

“Yên tâm, độ bền của cái mạng ta đã được Hệ thống bảo hiểm rồi!” Vô Ưu hăng hái bắt tay vào công việc.

Dù không còn linh lực, nhưng đôi bàn tay từng múa kiếm tuyệt luân giờ đây lại thao tác vô cùng uyển chuyển. Hắn giã nát thảo dược, trộn với một loại men cổ quái mà hắn moi từ kẽ răng (thực chất là trong túi trữ vật bí mật gắn vào răng hàm).

“Ting! Phát hiện hành vi chế tạo hàng giả, hàng nhái, hàng kém chất lượng. Kỹ năng ‘Lưỡi Không Xương’ tự động kích hoạt để… cầu nguyện cho sản phẩm không gây chết người.”

“Im đi!” Vô Ưu đổ hết hỗn hợp vào nồi, rồi nhìn Tuyết Dao với ánh mắt cầu khẩn. “Nàng giúp ta dùng Hàn Băng khí bao phủ miệng nồi, tạo môi trường chân không nhiệt độ thấp. Ta cần quá trình chưng cất này diễn ra cực chậm để lắng đọng tinh hoa.”

Lục Tuyết Dao thở dài, đưa bàn tay trắng ngần ra. Một luồng hàn khí nhàn nhạt bao phủ cái nồi đồng sứt quai. Cảnh tượng này nếu để giới tu tiên nhìn thấy, chắc chắn họ sẽ nhảy lầu tự tử tập thể vì ghen tị: Một đại mỹ nhân, thiên tài băng hệ hàng đầu, lại đang đi làm “tủ lạnh” cho một tay nấu rượu dạo.

Thời gian trôi qua, Vô Ưu không ngủ, mắt nhìn chằm chằm vào nồi rượu. Sự nhây nhớ thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự tập trung đến đáng sợ. Đây chính là “Ý chí sắt đá” của hắn. Hắn không cam chịu làm một phế nhân, không cam chịu nhìn Tuyết Dao phải chịu khổ vì mình.

“Oành!”

Bỗng nhiên, một luồng hắc khí từ ngoài hang ập vào. Mị Cơ – ả đàn bà ma quái vẫn dai dẳng bám theo như nợ ngân hàng – xuất hiện ở lối vào hang. Ả cười lên hắc hắc, tiếng cười nghe như tiếng móng tay cào vào bảng đen:

“Ôi, đôi tình nhân trẻ của ta! Một kẻ phế vật, một kẻ sức cùng lực kiệt, đang nấu cháo cho nhau ăn sao? Thật là cảm động quá đi mà!”

Tuyết Dao biến sắc, định thu hồi công lực để chiến đấu, nhưng Vô Ưu thét lên: “Đừng buông tay! Rượu sắp chín rồi! Nếu nàng buông tay, toàn bộ hy vọng của chúng ta sẽ tan tành!”

“Nhưng ả ta…” Tuyết Dao lo lắng.

“Để đó cho ta!” Vô Ưu nghiến răng, dùng hết sức lực cuối cùng của một cơ thể phàm nhân, vớ lấy thanh sắt gỉ Mặc Ảnh bên cạnh, dùng nó như một cái gậy chống, loạng choạng đứng dậy.

Mị Cơ nhìn Vô Ưu, cười sặc sụa: “Diệp đại hiệp, ngươi định dùng thanh sắt nát đó để gãi ngứa cho ta sao? Nhìn ngươi bây giờ chẳng khác gì một con chó ốm.”

Vô Ưu nhếch môi, nụ cười vẫn ngạo nghễ như ngày nào: “Mị Cơ nương tử, bà cô có biết tại sao chó ốm lại nguy hiểm không? Vì nó không còn gì để mất, và nó rất thích cắn bừa.”

Hệ thống: “Ting! Kích hoạt kỹ năng ‘Buff niềm tin’. Lưu ý: Buff này chỉ có tác dụng tinh thần, không tăng chỉ số thực tế. Chúc ký chủ ‘gáy’ thành công.”

Vô Ưu không thèm quan tâm đến thông báo nhảm nhí đó. Hắn đột nhiên hét lớn một tiếng, rồi cầm thanh Mặc Ảnh vung một vòng tròn kỳ quái trên mặt đất.

“Nhìn kỹ đây! Đây chính là chiêu thức mạnh nhất của ta: ‘Thiên Địa Vô Ý, Tửu Trụ Kình Thiên’!”

Mị Cơ giật mình, theo bản năng lùi lại, thủ thế cực kỳ cẩn thận. Ả biết Vô Ưu rất quái chiêu, nên dù thấy hắn trông như sắp chết vẫn không dám lơ là.

Một giây… Hai giây… Ba mươi giây trôi qua. Không có gì xảy ra cả.

Vô Ưu vẫn đứng đó, thanh kiếm vẫn nằm ngang. Gió thổi qua làm lọn tóc của hắn bay phất phơ trông rất nghệ thuật.

Mị Cơ nhận ra mình bị lừa, mặt tím tái lại vì giận dữ: “Thằng ranh! Ngươi dám giỡn mặt với ta!”

“Hố hố, lừa được bà cô già rồi nhé!” Vô Ưu vừa nói vừa lùi lại phía sau, đúng lúc cái nồi đồng phát ra tiếng “Rắc rắc”.

Một mùi thơm kỳ lạ, không hề gắt mà thanh khiết vô ngần, bắt đầu lan tỏa khắp hang đá. Nó len lỏi vào khứu giác, khiến người ta cảm thấy như đang nằm giữa cánh đồng hoa xuân, mặc kệ bên ngoài có là địa ngục.

“Tuyết Dao! Ngay lúc này!” Vô Ưu hét lên.

Tuyết Dao hiểu ý, nàng dồn hết lực băng vào nồi, làm cái nồi nổ tung thành trăm mảnh. Nhưng kỳ lạ thay, rượu không hề văng tung tóe. Nó cô đọng lại thành một quả cầu chất lỏng màu xanh lục lấp lánh như ngọc bích, lơ lửng giữa không trung.

Mị Cơ định xông lên cướp lấy, nhưng mùi rượu khiến ả cảm thấy choáng váng. Thần trí ả vốn tu luyện ma công, gặp phải loại tửu ý thuần khiết này chẳng khác gì gặp thuốc chuột.

Vô Ưu không chút chần chừ, há mồm táp lấy quả cầu rượu đó.

“Ực!”

“Xoẹt!!!”

Một luồng linh lực cuồng bạo nhưng cũng dịu dàng như dòng nước ấm áp bùng nổ từ trong bụng Vô Ưu, tràn vào tứ chi bách hài. Những kinh mạch bị đứt đoạn bắt đầu được nối lại bằng những sợi tơ linh khí màu xanh.

“Ting! Chúc mừng ký chủ tiêu thụ sản phẩm ‘Tự chế loại 1’. Khôi phục 20% tu vi. Trạng thái: Cảm giác cực phê. Danh hiệu đạt được: ‘Lưu manh bất tử’.”

Ánh mắt Diệp Vô Ưu đột ngột sáng rực như hai vầng thái dương. Hắn xoay người một vòng trên không trung, bộ y phục rách nát bay phất phơ. Thanh sắt gỉ Mặc Ảnh đột ngột rũ bỏ lớp rỉ sét, để lộ thân kiếm đen tuyền sâu thẳm như hố đen.

“Bà cô già, vừa nãy định giết ai cơ?”

Vô Ưu nháy mắt với Mị Cơ một cái, sau đó dùng tư thế “say khướt” tung ra một kiếm. Kiếm chiêu không có hào quang rực rỡ, nhưng không gian xung quanh như bị vặn vẹo.

“Túy Kiếm thức thứ nhất: Bình Rượu Nhỏ Chứa Cả Giang Sơn!”

“Ầm!”

Mị Cơ thậm chí không kịp hét lên, bị luồng tửu ý khổng lồ đánh bay ra khỏi hang, bay thẳng xuống vực sâu hun hút với quỹ đạo không thể hoàn hảo hơn.

Tiếng hét của ả vang vọng: “Diệp Vô Ưu, ta sẽ còn trở lạiiiiiiii…!”

“Để sau nhé, lần tới nhớ mang theo đồ nhắm!” Vô Ưu chống kiếm, thở phào nhẹ nhõm, rồi đột ngột đổ gục xuống.

Tuyết Dao vội chạy đến đỡ lấy hắn: “Vô Ưu! Huynh sao rồi?”

Vô Ưu ngẩng mặt lên, đôi mắt có chút mơ màng, nhìn nàng chằm chằm: “Dao Dao… ta thấy… ta thấy có hai nàng. Như vậy có phải là ta được gấp đôi tiền sính lễ không?”

Lục Tuyết Dao vừa khóc vừa cười: “Đồ điên, lúc này mà còn nghĩ đến chuyện đó.”

“Nói thật mà… Rượu này hơi mạnh…” Vô Ưu gục đầu vào vai nàng, thì thầm. “Cái giá của ý chí sắt đá chính là… một cơn đau đầu kinh niên. Hệ thống, nhớ nạp thẻ cho ta đấy…”

Hệ thống: “Ting! Đang khởi tạo quá trình ‘ngủ say phục hồi’. Chúc ký chủ có những giấc mơ đẹp về các loại mỹ tửu và… hóa đơn đòi tiền của Thiên Đạo Minh.”

Lão Quy từ từ bò ra, nhặt một mảnh nồi vỡ còn dính lại vài giọt rượu, liếm lấy liếm để: “Đúng là ngon thật. Không uổng công mình hứng nước kẽ đá suốt hai tiếng đồng hồ.”

Dưới đáy vực tối tăm, nụ cười của lãng tử đã trở lại. Trường sinh có thể xa vời, nhưng ý chí để sống tự tại thì chẳng bao giờ cạn kiệt, giống như vò rượu thần mà hắn vừa nấu thành công bằng tất cả sự liều mạng và lầy lội của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8