Túy Ngọa Trường SinhChương 104: Rượu từ lá khô
**Chương 104: Rượu từ lá khô**
Ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá của khu rừng khô hạn phía rìa U Minh Cốc, chiếu thẳng vào mặt Diệp Vô Ưu. Hắn giật mình tỉnh giấc, cảm giác đầu tiên không phải là linh lực dồi dào sau khi đột phá, mà là… cái tiền đình đang biểu tình dữ dội.
“Ting! Hệ thống nhắc nhở: Ký chủ vừa trải qua trạng thái ‘say vỡ mật’, hiệu ứng phụ là 24 giờ tiếp theo sẽ nhìn một hóa hai, nhìn chó hóa lân mã, nhìn mỹ nhân hóa… ừm, vẫn là mỹ nhân nhưng có râu.”
Diệp Vô Ưu ôm đầu, ngồi dậy trên lưng Lão Quy đang bò lững thững. Hắn lầm bầm: “Mi im đi cái đồ hệ thống lỗi thời. Ta là ai? Ta là Túy Kiếm Tiên! Làm gì có chuyện say đến mức nhìn nàng Dao Dao xinh đẹp của ta ra có râu được?”
Hắn quay sang nhìn Lục Tuyết Dao đang đi bên cạnh. Trong mắt hắn lúc này, vị tiên tử lạnh lùng thoát tục như vừa mới bước ra từ tiệm làm tóc lỗi, với ba cái đầu đang xoay vòng vòng và một bộ ria mép dài tới ngực của Quan Vũ.
Diệp Vô Ưu run rẩy chỉ tay: “Dao… Dao Dao, nàng mới đi chuyển giới à?”
“Bốp!”
Một luồng hàn khí vỗ thẳng vào mặt khiến Vô Ưu tỉnh cả sáo. Lục Tuyết Dao lạnh lùng thu tay lại, giọng nói băng giá: “Tỉnh chưa? Nếu chưa tỉnh ta có thể giúp huynh đóng băng luôn cả cái đại não đầy bã rượu đó đấy.”
“Tỉnh, tỉnh hẳn rồi!” Diệp Vô Ưu xoa xoa gò má đỏ ửng, nuốt nước miếng cái ực. “Nhưng mà… Dao Dao này, nàng có thấy cổ họng ta đang phát ra tiếng kêu cứu không? Nó đang khô héo như lòng sông giữa mùa hạn hán. Ta cần rượu. Không có rượu, tâm cảnh của ta sẽ sụp đổ, mà tâm cảnh sụp đổ thì chúng ta sẽ bị Thiên Đạo Minh bắt về làm thức ăn cho chó…”
Lục Tuyết Dao thở dài, cái thở dài này mang theo sự bất lực của một người vợ trẻ có chồng nghiện ngập giai đoạn cuối: “Huynh vừa uống cạn cả cái ‘Tự chế loại 1’ từ xương rồng và đá cuội hôm qua rồi. U Minh Cốc này đào đâu ra rượu cho huynh? Nhìn xung quanh xem, đến cỏ còn không mọc nổi.”
Lão Quy dưới chân bỗng cất giọng khàn khàn, mang theo sự mỉa mai truyền thống: “Thôi bỏ đi đại hiệp ơi. Giờ này có nước lã mà uống là may rồi. Ngươi xem, cái hồ lô Tử Kim của ngươi giờ lắc lên chỉ thấy tiếng gió rít, chẳng khác gì ví tiền của mấy gã độc thân ngày cuối tháng.”
Diệp Vô Ưu ngửa mặt lên trời than thở: “Ông trời ơi! Chẳng lẽ bậc vĩ nhân như ta lại phải chết vì khát ở cái nơi khỉ ho cò gáy này sao?”
“Ting! Phát hiện ký chủ có dấu hiệu ‘vã rượu’ cấp độ SSS. Nhiệm vụ hàng ngày bắt đầu: ‘Phế liệu thành linh túy’. Yêu cầu: Chế tạo một vò rượu thượng phẩm từ 9.999 chiếc lá khô rụng trong khu rừng này.”
“Phần thưởng: 500 điểm tích lũy, một kỹ năng bị động ‘Mặt dày tâm sáng’. Hình phạt nếu thất bại: Trở thành người tình nguyện thử nghiệm rượu ‘Vớ tất ngàn năm’ của hệ thống.”
Diệp Vô Ưu rùng mình. Rượu “Vớ tất ngàn năm”? Nghe tên thôi đã thấy mùi hương nồng nàn đến mức có thể tiễn đưa cả một tông môn lên đường rồi.
“Chơi thì chơi! Sợ gì!” Vô Ưu bật dậy, động tác nhanh nhẹn như chưa hề có cuộc chia ly.
Hắn bắt đầu chạy quanh khu rừng, nhặt những chiếc lá khô héo, đen kịt vì ám khí của U Minh Cốc. Lục Tuyết Dao đứng nhìn với ánh mắt như nhìn một bệnh nhân tâm thần vừa trốn viện.
“Huynh đang làm cái gì thế?” Nàng hỏi, thanh kiếm trong tay run nhẹ vì bối rối.
“Nấu rượu!” Vô Ưu trả lời ngắn gọn, tay vẫn thoăn thoắt nhét lá vào cái hồ lô cũ.
Lão Quy cười khà khà: “Hỏng rồi, não thằng nhỏ hỏng thật rồi. Lá khô này nấu ra được nước rửa chân đã là kỳ tích, đòi nấu rượu? Đúng là ‘flex’ một cách mù quáng.”
Diệp Vô Ưu không thèm để ý. Trong đầu hắn lúc này, các công thức của *Thái Cổ Túy Tiên Quyết* đang xoay chuyển. Hắn ngộ ra một điều: Vạn vật trong thiên hạ, từ viên đá đến cọng cỏ, đều chứa đựng tinh túy của đất trời. Lá khô tuy nhìn như phế phẩm, nhưng chúng đã trải qua bốn mùa, gom nhặt được vị đắng của sương muối, vị nồng của nắng gắt, và vị thâm trầm của đất mẹ khi rụng về cội. Đó chẳng phải là nguyên liệu tuyệt hảo cho “vị đắng nhân gian” sao?
“Linh khí là vỏ, ý chí là cốt, rượu là linh hồn!”
Diệp Vô Ưu hét lớn một tiếng, đột ngột ngồi kiết già giữa đống lá khô cao ngất ngưởng. Hắn dùng *Tử Kim Yêu Hồ* làm lò luyện, dùng *Túy Ý* hóa hỏa. Một ngọn lửa màu tím xanh bùng lên dưới đáy hồ lô.
Mùi hương… à không, mùi khét bốc lên nghi ngút.
“Khụ khụ! Huynh định đốt rừng hay định xông khói cho chúng ta hả?” Lục Tuyết Dao vừa quạt khói vừa mắng.
Đúng lúc này, từ xa có tiếng cười nhạo báng vọng lại: “Ha ha ha! Nhìn xem chúng ta bắt được ai đây? Một tên ăn mày đang chơi đồ chơi với đống lá khô và một mỹ nhân đang chịu tội cùng hắn?”
Một nhóm đệ tử Thiên Đạo Minh, dẫn đầu là một tên mặt mũi bặm trợn, khoác trên mình bộ đồng phục vàng chóe như đại diện đa cấp, bước ra từ lùm cây. Hắn nhìn Diệp Vô Ưu với vẻ khinh bỉ tột độ.
“Diệp Vô Ưu, nghe nói ngươi vừa làm loạn U Minh Cốc, hóa ra chỉ là một tên điên đi nhặt rác?” Tên thủ lĩnh cười lớn, rút kiếm ra. “Giao nộp mỹ nhân và cái hồ lô đó ra, ta sẽ cho ngươi được chết trong sự ‘tỉnh táo’ duy nhất đời ngươi.”
Diệp Vô Ưu không thèm mở mắt, tay vẫn đang điều khiển ngọn lửa tím: “Suỵt! Im lặng đi mấy con sâm cầm. Đừng có chen ngang lúc đầu bếp đang sáng tác nghệ thuật. Các ngươi có biết định nghĩa của sự đẳng cấp là gì không?”
Tên thủ lĩnh ngẩn người: “Cái gì?”
“Đó là biến thứ rác rưởi các ngươi đang giẫm lên thành thứ mà các ngươi cả đời này cũng không xứng được ngửi!”
Nói xong, Diệp Vô Ưu vỗ mạnh vào hồ lô.
“Túy Ý hóa thủy, Tàn Diệp hóa tiên!”
Một tiếng nổ nhỏ vang lên, từ miệng hồ lô không bốc ra khói đen nữa mà là một luồng sáng xanh lục dịu dàng, kèm theo một mùi hương… cực kỳ lạ lùng. Nó không thơm kiểu hoa cỏ, mà nó mang mùi vị của một chiều thu cũ kỹ, có chút hoài niệm, chút chát chúa, và sau cùng là một sự ngọt lịm thanh khiết tận tâm can.
Tên thủ lĩnh Thiên Đạo Minh hít hà một hơi, bỗng dưng nước mắt trào ra: “Mùi này… sao giống mùi của mối tình đầu khi nàng đi lấy chồng năm ta mười sáu tuổi thế này?”
Mấy tên đệ tử đi cùng cũng bắt đầu mếu máo: “Đúng vậy, sao tôi lại thấy nhớ mẹ tôi thế này? Nhớ cái lần mẹ đánh tôi vì tội trốn học đi xem đấu võ…”
Hiện trường chiến đấu bỗng chốc biến thành buổi họp mặt kể khổ. Lục Tuyết Dao đứng hình: “Cái quái gì đang xảy ra thế này?”
Lão Quy thở dài: “Đó chính là ‘Túy Ý tâm cảnh’ đấy. Rượu lá khô của thằng nhóc này đã chạm đến tầng sâu nhất của ký ức. Rượu chưa uống, tâm đã say.”
Diệp Vô Ưu mở mắt, cầm hồ lô lên, nhấp một ngụm nhỏ.
“Ting! Chế tạo thành công ‘Tàn Diệp Quy Nguyên Tửu’. Phẩm chất: Truyền kỳ (hàng fake cấp cao). Tác dụng: Khôi phục 50% linh lực, tăng 100% độ liều mạng trong vòng 30 phút.”
“Hàaaa!” Vô Ưu thở ra một hơi dài, toàn thân phát ra ánh sáng lung linh. Hắn đứng dậy, tay cầm thanh sắt gỉ Mặc Ảnh, miệng vẫn còn dính chút nước rượu lá khô.
“Các ngươi nói muốn bắt ai cơ?”
Tên thủ lĩnh Thiên Đạo Minh lúc này mới sực tỉnh khỏi cơn u sầu, mặt đỏ tía tai vì xấu hổ: “Yêu thuật! Chỉ là yêu thuật! Anh em, xông lên băm vằm nó ra!”
Vô Ưu không tránh né, bước đi theo một bộ pháp kỳ dị. Hắn không ngự kiếm bay lên mà lại giống như đang khiêu vũ giữa đống lá khô. Mỗi lần hắn vung kiếm, lá khô dưới đất lại cuộn lên như một cơn lốc xoáy.
“Túy Kiếm thức thứ tư: Diệp Lạc Quy Căn – Ai Nhận Ra Sai?”
Kiếm khí hóa thành hàng vạn mảnh lá sắc lẹm, nhưng điều kỳ lạ là chúng không chém vào da thịt đối thủ, mà lại xuyên thẳng vào… quần áo.
“Xoạt! Xoạt! Xoạt!”
Chỉ trong một nhịp thở, đám đệ tử Thiên Đạo Minh vẫn đứng yên đó, nhưng đồng phục hoàng bào sang chảnh của chúng đã biến mất, chỉ còn lại những mảnh vải vụn che những chỗ không nên thấy. Những mảnh lá khô dính chặt vào người chúng, biến cả lũ thành những “người rừng” bất đắc dĩ.
“A! Biến thái! Ngươi làm gì quần áo của ta thế này?” Tên thủ lĩnh hét lên, tay che ngực tay che phía dưới, mặt mày tái mét.
Diệp Vô Ưu thu kiếm, bình thản nhấp thêm một ngụm rượu: “Đã bảo rồi, tinh túy nằm ở sự bình thường nhất. Các ngươi mặc đồ lụa là làm gì cho vướng víu? Về với thiên nhiên đi. À mà, nhớ đừng có đi qua bụi gai, đau đấy.”
Đám đệ tử Thiên Đạo Minh hoảng loạn tháo chạy, vừa chạy vừa giữ lấy chút tự trọng cuối cùng còn sót lại trên cơ thể. Tiếng kêu la của chúng vang vọng khắp khu rừng, lấn át cả tiếng gió mùa thu.
Lục Tuyết Dao đi tới, nhìn Diệp Vô Ưu với ánh mắt nửa phục nửa hận: “Huynh càng ngày càng… đốn mạt hơn trước rồi đấy.”
“Ơ, ta đây là đang thực hành triết lý sống tối giản mà!” Vô Ưu cười hì hì, đưa hồ lô rượu về phía nàng. “Nếm thử không? Tuyệt phẩm lá khô đấy.”
Lục Tuyết Dao cau mày, nhưng vẫn đưa tay nhận lấy. Nàng nhấp một chút. Vị chát ban đầu làm nàng nhăn mặt, nhưng ngay sau đó là một sự ấm áp lan tỏa khắp kinh mạch, khí lạnh trong cơ thể nàng vốn dĩ cực đoan bỗng chốc trở nên hòa hoãn, dịu dàng hơn.
“Thế nào? Ngon chứ?” Diệp Vô Ưu hỏi với vẻ mặt “chờ được khen”.
Lục Tuyết Dao im lặng hồi lâu, rồi khẽ gật đầu: “Hơi… đắng, nhưng không tệ. Giống như huynh vậy.”
“Hả? Giống ta chỗ nào? Đắng á? Ta ngọt ngào thế này mà!”
“Giống ở chỗ nhìn qua thì như rác rưởi, nhưng thử rồi mới biết… cũng là thứ rác rưởi có chất lượng cao.”
Diệp Vô Ưu ôm ngực làm bộ đau đớn: “Tim ta tan nát rồi! Hệ thống, cho ta thêm một bình rượu nữa để giải sầu coi!”
“Ting! Hệ thống nhắc nhở: Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc. Thưởng thêm danh hiệu: ‘Bậc thầy rác thải’. Điểm liều mạng đang tăng vọt. Cẩn thận, Minh chủ Lệ Thiên Hành đang cảm nhận được sự sỉ nhục của đám thuộc hạ và đang ra lệnh cho đội quân ‘Đồng Phục Sắt’ đến bao vây đấy.”
Vô Ưu nghe xong, mặt không đổi sắc, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mây đen đang kéo đến: “Bao vây? Tốt thôi. Hồ lô của ta vẫn còn chỗ chứa cho vài vạn bộ giáp sắt để làm ve chai đấy. Lão Quy, đi thôi!”
Lão Quy thở dài một hơi dài cả cây số, lầm bầm: “Số mình đúng là khổ mà. Hết thồ rác lại thồ người rừng. Nhưng thôi, cái rượu lá khô này uống vào chân khỏe hẳn ra.”
Trên lưng rùa, bóng dáng vị lãng tử gầy gò, tay cầm hồ lô, tay vác kiếm sắt gỉ, tiêu dao đi vào tâm bão. Sau lưng hắn, đống lá khô xào xạc như đang hát ca tụng một huyền thoại mới về sự lầy lội đỉnh cao của tu tiên giới.
“Dao Dao, nàng nói xem, nếu ta nấu rượu bằng lông rùa, liệu Lão Quy có mọc lại lông không nhỉ?”
“Diệp Vô Ưu, huynh im mồm lại và đi tiếp đi!”
Tiếng cười vang xa, tan biến vào bóng tối của U Minh Cốc, khởi đầu cho một hành trình còn điên rồ hơn gấp bội phía trước.