Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 105: Linh mạch tái sinh

Cập nhật lúc: 2026-06-06 18:14:03 | Lượt xem: 12

**Chương 105: Linh mạch tái sinh**

Trong cái không gian u tối và nồng nặc mùi ẩm mốc của hang đá sâu nhất nhì U Minh Cốc, Diệp Vô Ưu đang nằm bò ra đất, tư thế không khác gì một con sứa bị trúng gió. Hắn ngáp dài một cái, cảm giác như toàn bộ xương cốt trong người mình đã được tháo ra, đem đi ngâm nước muối rồi lắp lại sai vị trí.

“Hệ thống, ngươi chắc chắn là cái ‘Thái Cổ Túy Tiên Quyết’ này không phải hàng fake chứ? Sao ta cảm thấy linh mạch của mình giống như cái ống nước bị đóng phèn mười năm không thông thế này?”

“Ting! Nhắc nhở ký chủ: Linh mạch của ngài không phải bị đóng phèn, mà là đang ở trạng thái ‘Lão hóa sớm do quá tải vì nạp toàn rượu rác’. Hệ thống khuyến nghị ngài nên tiến hành ‘Format và cài đặt lại’ trước khi nó tự nổ tung như cái lốp xe quá hơi.”

Diệp Vô Ưu bĩu môi, lầm bầm: “Format cái đầu nhà ngươi. Ta mà nổ thì lấy ai gánh vác cái tiền đồ xán lạn của tu tiên giới này? Lấy ai làm rạng danh cái thương hiệu ‘Bậc thầy ve chai’ hả?”

Lúc này, Lục Tuyết Dao đang ngồi thiền cách đó không xa. Ánh sáng từ thanh tiên kiếm của nàng tỏa ra một màu xanh nhạt, bao phủ lấy khuôn mặt thanh tú nhưng đang tràn đầy vẻ lo lắng. Nàng mở mắt, nhìn cái kẻ đang lăn lộn dưới đất kia, lạnh lùng hỏi:

“Diệp Vô Ưu, huynh lại lên cơn à? Hay là độc rượu ngấm lên tận não rồi?”

“Dao Dao thân mến, nàng đừng dùng cái ánh mắt nhìn vật thể lạ đó nhìn ta.” Vô Ưu gượng dậy, vỗ vỗ vào cái bụng hơi lình phình của mình. “Ta là đang tiến hành một bước ngoặt lịch sử. Linh mạch của ta đang đòi biểu tình, ta cần phải xoa dịu chúng nó bằng một trận tái sinh chấn động địa cầu.”

Lục Tuyết Dao hừ một tiếng: “Huynh toàn nói những lời điên rồ. Linh mạch bị tổn thương là đại kỵ của người tu hành, nhẹ thì tu vi đình trệ, nặng thì biến thành phế nhân. Huynh lại còn đòi ‘tái sinh’? Đừng có bảo là định uống thêm cái loại rượu lá khô kinh dị kia đấy nhé.”

“Đúng là tâm linh tương thông! Dao Dao đúng là hiểu ta nhất!” Diệp Vô Ưu búng tay một cái chóc.

Hắn lồm cồm bò dậy, lục lọi trong cái hồ lô Tử Kim một hồi rồi lôi ra một đống đồ lặt vặt: Nào là củ sâm mọc lông, nào là cỏ dại héo quắt, lại còn có cả một mẩu xương không biết của con quái vật nào.

Lão Quy đang ngủ gật trong túi áo hắn bỗng chui đầu ra, ngáp ngắn ngáp dài: “Lạy hồn, thiếu gia ơi, ngài lại định bày trò gì thế? Cái đống này mà nấu thành rượu thì không phải linh mạch tái sinh đâu, mà là vong linh tái sinh đấy. Uống xong là đi gặp tổ tiên luôn chứ chẳng chơi.”

“Lão Quy, ngươi bớt khẩu nghiệp lại cho ta nhờ.” Diệp Vô Ưu trừng mắt. “Hệ thống đã quét qua rồi, đây đều là những nguyên liệu có chỉ số ‘kỳ tích’ cực cao, tuy ngoại hình hơi… phèn một chút nhưng chất lượng là hàng xuất khẩu!”

Hắn bắt đầu ném tất cả vào một cái nồi sắt cũ kỹ (vốn là chiến lợi phẩm nhặt được từ đống rác của Thiên Đạo Minh). Sau đó, hắn triệu hoán “U Minh Luyện Tửu Hỏa” ra. Ngọn lửa màu tím đen u uẩn lập tức bốc lên, liếm láp đáy nồi.

“Hệ thống, bắt đầu chế độ Auto-Brewing (Tự động nấu rượu) đi. Nhớ bật thêm hiệu ứng âm thanh cho nó hoành tráng chút.”

“Ting! Bắt đầu quá trình luyện chế: ‘Siêu Cấp Linh Mạch Tái Sinh Tửu’. Thời gian dự kiến: 5 phút. Lưu ý: Mùi hương có thể hơi gây sốc, đề nghị ký chủ và người thân đeo khẩu trang.”

Chỉ chưa đầy một phút sau, một mùi hương khó tả bắt đầu bốc lên. Nó không thơm kiểu linh dược, cũng chẳng nồng kiểu mỹ tửu, mà nó là sự kết hợp giữa mùi vớ đi mười ngày chưa giặt và mùi sầu riêng bị hỏng.

Lục Tuyết Dao tái mặt, vội vàng dùng linh lực tạo ra một màng chắn khí để ngăn mùi: “Diệp Vô Ưu! Huynh định ám sát ta bằng mùi hương đấy à? Cái này mà là rượu á?”

“Yên tâm, thuốc đắng dã tật, rượu thối… nát linh mạch!” Vô Ưu cũng phải bịt mũi, mắt cay xè nhưng vẫn cố tỏ ra kiên cường. “Nàng không hiểu cái sự cao thâm của Thái Cổ Túy Tiên Quyết đâu. Cái đạo này nó kỳ lạ lắm, cái gì càng xấu xí, càng nát bét thì lại càng ẩn chứa tinh hoa.”

Cuối cùng, cái nồi ngừng sôi. Bên trong là một loại chất lỏng màu vàng xám, sền sệt như cháo loãng.

“Ting! Chúc mừng ký chủ nấu thành công ‘Tửu Cốt Liên Tâm Dịch’. Đánh giá: 1 sao về ngoại hình, 10 sao về độ liều mạng. Mời ký chủ… múc.”

Diệp Vô Ưu nhìn cái nồi rượu, nuốt nước bọt một cái ực. Hắn lẩm bẩm: “Vì tương lai không phải đi chạy vặt cho Minh chủ, vì một thế giới có rượu ngon để uống, ta liều!”

Hắn múc một bát đầy, nhắm mắt nhắm mũi đổ thẳng vào họng.

“Oành!”

Trong đầu Vô Ưu như có một quả bom vừa nổ. Thứ chất lỏng kia vừa xuống cổ họng đã hóa thành hàng vạn luồng khí nóng rực như dung nham, lao thẳng vào các linh mạch đang héo úa.

“Áaaaaaa! Nóng! Nóng quá! Hệ thống, ngươi chơi ta à? Đây là dung nham chứ rượu cái nỗi gì!”

Hắn bắt đầu nhảy dựng lên như một con khỉ bị đốt đuôi, chạy quanh hang đá. Da dẻ hắn đỏ gay như tôm luộc, mồ hôi vã ra như tắm, nhưng lạ lùng thay, mồ hôi chảy ra đến đâu thì hóa thành màu đen đục đến đó, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc.

Lục Tuyết Dao kinh hãi định lao tới giúp, nhưng Lão Quy vội vàng hét lên: “Đừng qua đó! Hắn đang trong trạng thái ‘Thoát Thai Hoán Cốt’. Cái Thái Cổ Túy Tiên Quyết này bắt đầu phát huy tác dụng rồi. Hắn đang tống hết chất độc tích tụ từ mấy nghìn lít rượu lậu trước đây ra ngoài đấy!”

Trong tâm thức của Vô Ưu, hắn thấy hệ thống hiện lên một cái bảng biểu đồ với những dòng chữ chạy liên tục:

[Đang quét linh mạch… Tình trạng: Nát như tương.]
[Bắt đầu phá bỏ kiến trúc cũ… Tinh thể hóa các đoạn mạch gãy.]
[Kích hoạt hiệu ứng: ‘Uống nhầm một ánh mắt, cơn say theo cả đời’… Nhầm, kích hoạt ‘Túy Ý Tẩy Tủy’!]

“Rắc! Rắc!”

Tiếng xương cốt co giãn kêu lên giòn giã. Vô Ưu cảm thấy cơ thể mình như đang bị đập nát ra rồi nhào nặn lại bởi một bàn tay khổng lồ vô hình. Nhưng trong cái đau đớn tột cùng đó, một cảm giác sảng khoái chưa từng có bắt đầu lan tỏa.

Từng sợi linh mạch vốn dĩ mong manh như sợi bún, giờ đây dưới sự tác động của “Tửu Cốt Liên Tâm Dịch” và vận hành của Túy Tiên Quyết, bắt đầu biến đổi. Chúng không còn là những ống dẫn linh khí thông thường, mà dần hóa thành màu vàng óng ánh, cứng cáp như kim loại nhưng lại dẻo dai như tơ trời.

“Phù!”

Một luồng linh áp cực mạnh bỗng dưng bùng phát từ người Vô Ưu, hất văng những tảng đá nhỏ xung quanh. Lục Tuyết Dao phải lùi lại mấy bước, mắt tròn xoe kinh ngạc.

Khí tức của hắn đang tăng vọt!
Nhất Cảnh… Nhị Cảnh… đỉnh phong của Nhị Cảnh!
Và rồi, với một tiếng vang trầm đục trong đan điền, Diệp Vô Ưu chính thức bước vào Tam Cảnh – Cuồng Ca!

Hắn đứng yên, đôi mắt từ đỏ gay chuyển sang sáng quắc như sao. Hắn không còn vẻ lôi thôi, nhếch nhác thường ngày (dù quần áo vẫn rách rưới như cũ), mà tỏa ra một loại khí thế ngang tàng, bất cần, giống như một vị trích tiên vừa mới tỉnh giấc mộng dài.

“Ting! Chúc mừng ký chủ đạt đến Tam Cảnh: Cuồng Ca. Mở khóa kỹ năng bị động: ‘Rượu ngon không đợi người già’. Hiệu ứng: Tốc độ hồi phục linh lực tăng 200% khi có rượu trong người. Mở khóa tuyệt kỹ: ‘Thiên Địa Đồng Túy’ (Trời đất cùng say).”

Vô Ưu thở ra một hơi dài, luồng hơi thở mang theo tửu ý nồng nàn khiến những bụi cỏ ven vách hang lập tức héo úa vì… say.

Hắn nhìn xuống tay mình, nắm chặt nắm đấm, cảm nhận được luồng sức mạnh cuồn cuộn như sóng thần trong kinh mạch.

“Haha! Hệ thống, ta cảm thấy bây giờ mình có thể đấm vỡ mặt cái lão Lệ Thiên Hành kia ngay lập tức!”

“Ting! Cảnh báo ký chủ: Đừng có gáy sớm. Ngài chỉ vừa mới lên Tam Cảnh, đối diện với Minh chủ thì vẫn chỉ là một cái bánh bao nhân thịt thơm ngon mà thôi. Đề nghị giữ vững thái độ ‘hèn mọn’ để sống lâu.”

Vô Ưu chặc lưỡi: “Ngươi đúng là đồ chuyên dội nước lạnh. Ta đang hưng phấn cơ mà!”

Lúc này, Lục Tuyết Dao tiến lại gần, vẻ mặt phức tạp nhìn hắn: “Huynh… huynh đột phá rồi sao? Cái loại rượu thối đó thật sự có tác dụng?”

Vô Ưu lập tức khôi phục vẻ mặt hì hì đê tiện, hất tóc một cái (dù tóc hắn đang dính đầy tro bếp): “Nàng thấy thế nào? Phu quân của nàng vốn là thiên tài trong các thiên tài. Linh mạch tái sinh này chỉ là món khai vị thôi. Sau này ta còn cho nàng thấy nhiều cái ‘tái sinh’ thú vị khác nữa.”

“Ai là phu quân của huynh chứ!” Lục Tuyết Dao đỏ mặt, định mắng thêm vài câu thì đột nhiên chân mày nàng cau lại. Nàng rút kiếm ra, hướng về phía cửa hang: “Có biến!”

Lão Quy cũng thu nhỏ lại, chui tọt vào túi áo Vô Ưu: “Đúng là không cho người ta nghỉ ngơi mà. Cái mùi của đám ‘Chó săn’ Thiên Đạo Minh kìa. Đội quân ‘Đồng Phục Sắt’ đến thật rồi.”

Ngoài hang, tiếng bước chân rầm rập vang lên đều đặn. Một luồng uy áp nặng nề bắt đầu bao trùm lấy khu vực này. Ánh sáng vàng kim chói lọi của Thiên Đạo Minh xua tan màn sương mù u tối của U Minh Cốc.

Một giọng nói uy nghiêm nhưng lạnh lẽo vang lên:
“Diệp Vô Ưu, kẻ phản nghịch của thiên hạ! Ngươi đã cùng đường bí lối rồi. Mau ra đây chịu trói, Minh chủ có thể sẽ niệm tình ngươi là truyền nhân của Tửu Lão Nhân mà cho ngươi một con đường chết toàn thây.”

Vô Ưu nghe thấy thế, chẳng những không sợ mà còn lấy hồ lô rượu ra, tu một hơi dài. Hắn liếc nhìn Lục Tuyết Dao, cười nhạt:

“Dao Dao, nàng xem, linh mạch mới của ta đang ‘ngứa ngáy’ lắm. Đám này đến thật đúng lúc. Để ta xem cái danh hiệu ‘Cuồng Ca’ này rốt cuộc là cuồng đến mức nào.”

Hắn bước ra phía cửa hang, miệng lẩm nhẩm:
“Tu tiên để trường sinh? Không, tu tiên là để lúc đánh nhau có thể ngầu hơn một chút. Đám Đồng Phục Sắt kia, hôm nay chuẩn bị để ta nấu thành một mẻ sắt vụn đi!”

Hệ thống lập tức phụ họa:
“Ting! Nhiệm vụ chiến đấu kích hoạt: ‘Đánh tan một vạn cân sắt vụn’. Thưởng: Một lít rượu ‘U Minh Đặc Sản’. Hình phạt: Nếu thua, ký chủ sẽ phải mặc váy hồng chạy vòng quanh U Minh Cốc.”

Diệp Vô Ưu sững người: “Cái hình phạt gì mà ác ôn thế? Được rồi, vì danh dự của một đấng nam nhi không mặc váy, ta sẽ cho chúng nó biết thế nào là Túy Kiếm Tiên!”

Dưới ánh sáng mờ ảo của hang động, một trận chiến chấn động sắp bắt đầu, mà nhân vật chính lại là một gã say vừa mới “lên đời” linh mạch bằng một nồi rượu… thối hoắc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8