Túy Ngọa Trường SinhChương 106: Tuyết Dao bị bắt lại
**CHƯƠNG 106: TUYẾT DAO BỊ BẮT LẠI**
Diệp Vô Ưu đứng ở cửa hang, tay cầm hồ lô, tay chống hông, dáng vẻ nhìn từ đằng sau thì giống như nhất đại tông sư đang chuẩn bị nghênh chiến với vận mệnh, nhưng nếu nhìn từ đằng trước thì không khác gì một gã bợm rượu đang canh chừng quán nhậu lúc nửa đêm.
Hệ thống trong đầu hắn bắt đầu nảy số như sàn chứng khoán lúc sập tiệm:
“Ting! Phát hiện lực lượng thù địch: Một đám ‘đồ cổ’ Thiên Đạo Minh. Cường độ: Đủ để tiễn ký chủ về nơi sản xuất trong một nốt nhạc nếu cứ tiếp tục luyên thuyên. Đề nghị: Chạy ngay đi trước khi mọi chuyện dần tồi tệ hơn.”
Vô Ưu hừ lạnh một tiếng trong đầu: “Hệ thống, ngươi bớt khẩu nghiệp lại. Ta bây giờ là ‘Cuồng Ca’ cảnh giới, linh mạch tái sinh nồng nặc mùi men. Ta không gank tụi nó thì thôi, sao phải chạy?”
Dưới chân núi, mây mù bị xé toạc bởi hàng nghìn luồng kiếm quang vàng rực. Thiên Đạo Minh lần này thực sự chơi lớn. Dẫn đầu là một lão già mặc đạo bào thêu hình bát quái to đến mức đủ để che cả một cái mâm cơm. Đó là Thiên Hình Trưởng Lão – người nổi tiếng với khuôn mặt lúc nào cũng như đang bị táo bón kinh niên và sự căm ghét tột độ với bất cứ thứ gì không nằm trong khuôn khổ đạo đức của lão.
“Diệp Vô Ưu! Đừng lấy cái vẻ ngoài dở hơi đó ra để che đậy tội ác.” Thiên Hình Trưởng Lão dõng dạc tuyên bố, tiếng vang như sấm dậy, khiến mấy con dơi trong hang đau tai mà rụng xuống lộp bộp. “Ngươi bắt cóc thánh nữ, xúc phạm thiên quy, tội đáng muôn chết. Khôn hồn thì buông vũ khí, giao nộp Lục Tuyết Dao ra đây!”
Vô Ưu gãi gãi đầu, tiện tay ngoáy tai một cái rồi thổi phù:
“Lão già, mắt lão có vấn đề à? Ai bắt cóc ai? Nàng ấy là đang theo ta đi du lịch sinh thái, tìm hiểu văn hóa ẩm thực (rượu) vùng cao. Mà nói cho lão biết, ‘Thánh nữ’ của các người giờ là ‘đệ nhất phu quân’ của ta rồi, đòi gì mà đòi? Có mang sính lễ đến không?”
Lục Tuyết Dao đứng sau lưng Vô Ưu, nghe đến hai chữ “phu quân” thì chân suýt nữa trượt ngã. Nàng lạnh lùng đâm một kiếm vào không khí phía sau mông Vô Ưu, gằn giọng:
“Nói năng cho cẩn thận! Huynh còn nói láo nữa, ta sẽ thiến huynh trước khi họ bắt huynh đấy.”
“Ơ kìa vợ… ý ta là Dao Dao, nàng phải hợp tác diễn kịch chứ!” Vô Ưu nhăn mặt, sau đó quay lại nhìn Thiên Hình Trưởng Lão, giọng điệu trở nên cực kỳ cà khịa: “Nghe thấy chưa? Nàng ấy bảo sẽ tự tay ‘xử’ ta, chứng tỏ đây là việc gia đình, các người chen chân vào làm gì? Thiên Đạo Minh bây giờ rảnh rỗi đến mức đi quản lý cả chuyện vợ chồng người ta à?”
Thiên Hình Trưởng Lão tức đến mức râu vểnh ngược lên như hai cái ăng-ten bắt sóng:
“Láo xược! Kết trận! Thiên Đạo Tru Diệt Trận – Bản cập nhật 2.0!”
Lập tức, hàng trăm đệ tử Thiên Đạo Minh di chuyển theo những quỹ đạo phức tạp. Ánh sáng vàng kết thành một cái lồng lớn, che kín cả bầu trời U Minh Cốc. Những sợi dây xích linh lực từ trên không trung quất xuống như mưa, nhắm thẳng vào đầu Vô Ưu.
“Tới luôn bác tài ơi!” Vô Ưu cười sảng khoái. Hắn dốc một hơi rượu mạnh, cảm nhận luồng hỏa tuyến chạy dọc thực đạo rồi bùng nổ trong đan điền. “Nhìn kỹ đây Dao Dao, chiêu này ta mới chế ra: ‘Vạn Cổ Trường Không Một Ly Đầy’!”
Vô Ưu vung thanh sắt gỉ Mặc Ảnh lên. Kiếm không sắc nhưng khí thế thì vô tiền khoáng hậu. Theo mỗi nhịp vung của hắn, một luồng tửu ý đậm đặc lan tỏa. Không khí xung quanh đột nhiên trở nên dẻo quánh lại như mạch nha. Những sợi xích vàng của Thiên Đạo Minh khi chạm vào vùng tửu ý này bỗng dưng… loạng choạng.
Phải, sợi xích cũng “say”! Chúng không quất thẳng nữa mà lượn lờ hình sin, đập vào nhau loảng xoảng như những kẻ say xỉn dắt tay nhau đi tìm nhà vệ sinh.
“Hê hê, đến dây xích còn biết thưởng rượu, các ngươi đúng là một đám khô khan.” Vô Ưu cười hì hì, chân đạp “Túy Bộ”, thoắt ẩn thoắt hiện giữa làn mưa xích.
Tuy nhiên, Thiên Đạo Minh lần này không chuẩn bị sơ sài. Thiên Hình Trưởng Lão lật tay một cái, một tấm gương đồng sáng loáng hiện ra. Đó là “Kính Chiếu Yêu – Bản nâng cấp nhận diện nồng độ cồn”.
“Chiếu!”
Một đạo kim quang bắn ra, xuyên thủng màn tửu ý của Vô Ưu. Kim quang này đi tới đâu, linh lực mang vị rượu bị thanh lọc tới đó. Vô Ưu cảm thấy cơ thể nặng trịch, giống như đang uống rượu ngon thì bị ai đó pha thêm nước lọc, cụt hứng vô cùng.
“Đậu xanh rau má! Chơi dùng bảo bối à?” Vô Ưu chửi thề một tiếng. “Lão Quy, ra giúp một tay coi!”
Lão Quy từ trong túi áo thò cái đầu nhỏ xíu ra, nhìn thấy thế trận hoành tráng bên ngoài thì rụt phắt cổ lại:
“Đừng gọi lão phu! Lão phu là động vật quý hiếm cần được bảo tồn! Đánh đấm gì tầm này, chạy là thượng sách! Diệp tử, ngươi dùng chiêu ‘Mưa rượu rơi vào đầu’ của ngươi đi!”
“Chiêu đó tốn mana lắm, lại còn phải nôn nữa, bẩn lắm!” Vô Ưu lẩm bẩm, nhưng tay không ngừng lại. Hắn quay sang Lục Tuyết Dao: “Dao Dao, nàng yểm hộ ta, ta cần ba giây để vận công… và một giây để ợ hơi!”
Lục Tuyết Dao không nói lời nào, Hàn Nguyệt Kiếm trong tay nàng phát ra ánh sáng lạnh thấu xương. Nàng bay vút lên, tuyết trắng bắt đầu rơi giữa U Minh Cốc. Mỗi đường kiếm của nàng đều mang theo sự dứt khoát của một thiên tài vừa được khai thông kinh mạch. Hàn băng ý cảnh va chạm với Thiên Đạo kim quang, tạo ra những tiếng nổ vang trời.
“Chậc chậc, vợ ta ngầu quá.” Vô Ưu vừa ngưỡng mộ vừa tranh thủ móc trong hồ lô ra một nạm bỗ đậu… à không, là “Linh Tửu Đan” cấp tốc.
Nhưng đúng lúc này, Thiên Hình Trưởng Lão nhếch mép cười hiểm độc. Lão không nhắm vào Vô Ưu, mà lấy ra một chiếc lệnh bài màu huyết dụ, miệng niệm chú:
“Lục Tuyết Dao, sư môn lệnh tại đây, huyết mạch tương liên, định!”
Sắc mặt Lục Tuyết Dao đại biến. Cơ thể nàng đột nhiên cứng đờ trên không trung. Đó là “Đồng Tâm Ấn” của sư môn, một loại cấm chế mà mỗi đệ tử chính tông đều bị gieo vào từ lúc nhập môn để đề phòng kẻ phản bội. Trước đây nàng vốn có thể chống cự, nhưng sau khi trải qua trận độc vừa rồi và linh mạch mới tái sinh còn chưa ổn định, cái ấn này bỗng trở thành điểm yếu chí mạng.
“Huynh… chạy đi!” Tuyết Dao cố hét lên, gương mặt lạnh lùng giờ đây hiện lên sự đau đớn.
“Cái gì? Dùng cheat à?” Vô Ưu trợn mắt. “Thả vợ ta ra!”
Vô Ưu cuồng nộ, thanh Mặc Ảnh đột ngột bộc phát hắc quang đen ngòm, chém bay một vòng đệ tử đang bao vây. Hắn lao về phía Tuyết Dao như một con hổ đói thấy miếng mồi bị giật mất.
Nhưng Thiên Hình Trưởng Lão chỉ chờ có thế. Lão tung ra một cái võng bằng tơ tầm nghìn năm, gọi là “Thiên La Địa Võng – Bản chặn đứng lãng tử”. Chiếc võng phủ xuống, mang theo áp lực của một đại tu sĩ cấp cao, ép Vô Ưu lún sâu xuống mặt đất.
“Diệp Vô Ưu, ngươi rất mạnh, nhưng ngươi quá nặng tình.” Thiên Hình cười khẩy, tay phất nhẹ một cái. Lục Tuyết Dao đang bất động bị một đám cao thủ áp sát, dùng xiềng xích đặc chế trói chặt.
“Thả nàng ấy ra, các người có giỏi thì xông vào ta đây này!” Vô Ưu từ dưới hố đất chồm dậy, tóc tai rũ rượi, mắt đỏ ngầu nhưng không phải vì say mà vì điên tiết.
“Vô Ưu, đừng tới đây!” Tuyết Dao bị đưa lên một chiếc xe ngựa bay, ánh mắt nàng nhìn hắn đầy phức tạp. Có chút hối hận, có chút dịu dàng, và rất nhiều sự kiên quyết. “Hẹn gặp lại ở Thiên Đạo Viện… nếu huynh dám tới uống rượu phạt!”
“Ting! Nhiệm vụ phụ phát sinh: ‘Vợ theo trai (về tông môn)’. Mục tiêu: Không được để bị bắt theo, phải sống sót để đi cướp dâu sau này. Thưởng: 1000 điểm kinh nghiệm say xỉn và một bản đồ dẫn đến hầm rượu của Minh chủ. Phạt: Nếu giờ mà chết, hệ thống sẽ tự động đăng bài ‘Ta là kẻ yếu nhất’ lên bảng thông báo toàn server.”
Vô Ưu nhìn xe ngựa biến mất trong ánh hào quang vàng kim rực rỡ, bàn tay nắm chặt thanh sắt gỉ đến mức rướm máu. Hắn không đuổi theo ngay, vì hắn biết hiện tại mình không thể đánh bại cả cái tập đoàn Thiên Đạo Minh kia.
Hắn ngồi bệt xuống đất, lôi hồ lô rượu ra, đổ một nửa xuống đất, nửa kia nốc cạn.
“Lão Quy… tụi nó bắt vợ ta rồi.”
Lão Quy thò đầu ra, thở dài: “Biết rồi, kêu cái gì. Thấy nàng ấy đưa cho ngươi cái gì không?”
Vô Ưu nhìn lại trong lòng bàn tay. Lúc Tuyết Dao bị bắt, nàng đã kịp búng một mảnh ngọc giản vào áo hắn. Mở ra xem, bên trong chỉ có một dòng chữ được viết bằng kiếm khí sắc sảo:
“Hầm rượu của lão Thiên Hình nằm dưới chân tháp Chấn Lôi. Nhớ mang theo mồi ngon.”
Vô Ưu sững người, rồi đột nhiên phá lên cười sằng sặc. Tiếng cười vang vọng cả U Minh Cốc, khiến đám quái vật đang lẩn lút xung quanh cũng thấy lạnh cả gáy.
“Đúng là vợ ta! Đến lúc bị bắt còn không quên nhắc địa chỉ ăn nhậu.” Hắn lau miệng, ánh mắt trở nên sắc lạnh và sâu hoắm như vực thẳm. “Được lắm, Thiên Đạo Minh. Các ngươi chuẩn bị tinh thần đi. Lần tới ta tới, không chỉ để cướp người, mà còn để uống cạn sạch cái Thiên Đạo Viện của các ngươi cho đến khi các ngươi phải phá sản thì thôi!”
Hệ thống: “Ting! Trạng thái tâm cảnh đột phá: ‘Túy Phẫn’ (Cơn say phẫn nộ). Linh lực x5, trí thông minh x0.5 (càng giận càng ngáo). Cố lên ký chủ, con đường trở thành rể quý của Thiên Đạo Minh còn xa lắm!”
Vô Ưu đứng dậy, đá văng cái đầu lâu khô dưới chân: “Đi thôi Lão Quy, tìm chỗ nào có rượu mạnh nhất cái vùng này. Ta cần nạp đầy bình để đi đánh sập cái tháp Chấn Lôi kia!”
Bóng dáng lôi thôi của hắn khuất dần trong màn sương mù của U Minh Cốc, để lại một hiện trường chiến đấu tan hoang và mùi rượu nồng nặc không thể xua tan. Một chương mới của Túy Kiếm Tiên chính thức bắt đầu: Hành trình đi đòi nợ và đòi… vợ.