Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 108: Khế ước với Lão Quy

Cập nhật lúc: 2026-06-06 18:17:31 | Lượt xem: 12

CHƯƠNG 108: KHẾ ƯỚC VỚI LÃO QUY

“Thả ta ra! Các người có biết ta là ai không? Ta là khách hàng VIP, là thượng đế, là người nắm giữ thẻ đen quyền lực của… quán rượu đối diện mà!”

Diệp Vô Ưu gào thét thảm thiết khi bị hai gã bảo kê hộ pháp của tửu lâu “Vọng Tiên” xách bổng hai chân, treo ngược giữa không trung như một con vịt quay chờ vào lò. Đầu hắn chúi xuống đất, mái tóc lòa xòa quẹt xuống vũng nước, tạo nên một hình ảnh không thể nào “lãng tử” hơn.

“Mẹ kiếp, VIP cái con khỉ! Thằng cha nát rượu này đã uống sạch ba vò ‘Đại Tuyết Thiêu’ quý nhất của chủ quán rồi định dùng một cái mẩu sắt gỉ này để gán nợ à?” Gã bảo kê to con cầm thanh Mặc Ảnh khua khua, gương mặt đầy vẻ khinh bỉ. “Thứ này đem đi bán đồng nát, bà đồng nát còn đánh thêm cho vì làm tốn diện tích bao tải đấy!”

Diệp Vô Ưu dù đang ở tư thế đảo ngược, máu dồn lên não đỏ gay cả mặt, vẫn không quên phản bác bằng giọng điệu của một chuyên gia thẩm định: “Cái gì mà sắt gỉ? Đó là cổ vật! Là cực phẩm tiên kiếm đang trong trạng thái ‘low-key’ để tránh bị soi mói bởi các paparazzi giới tu tiên đấy! Các người không có mắt nhìn, thật là phí cả một đời làm bảo kê!”

“Bốp!”

Một chiếc giẻ lau bàn đen ngòm bay thẳng vào mặt Vô Ưu. Chủ quán rượu, một lão béo với cái bụng to như cái trống trận, bước ra hầm hè: “Vứt thằng ranh này vào chuồng lợn sau nhà cho ta. Khi nào người nhà nó mang linh thạch đến chuộc thì mới thả!”

“Đợi đã! Ta không có người nhà, nhưng ta có một con rùa bảo bối!” Diệp Vô Ưu vùng vẫy, bàn tay mò mẫm vào cái túi áo rách nát, lôi ra một vật nhỏ xíu, xám xịt.

Đó là Lão Quy.

Lúc này, Lão Quy đang trong trạng thái ngủ gật, bỗng dưng bị lôi ra trước bàn dân thiên hạ, đôi mắt ti hí mở ra đầy vẻ ngơ ngác. Thấy mình đang bị mấy gã cơ bắp nhìn chằm chằm, nó rụt cổ lại nhanh như điện, rồi phát ra một âm thanh vang dội trong thức hải của Vô Ưu:

*“Thằng ranh con! Ngươi lại chơi đồ quá liều à? Ta đang mơ thấy mình đang ở bể bơi với mười em rùa chân dài, sao lại bị lôi ra giữa cái chợ búa này thế này?”*

“Lão Quy, cứu mạng! Bọn họ định biến ta thành bạn đời của lợn! Ngươi xem có món đồ trang sức nào trên mai rùa thì nhả ra một cái cứu chủ coi!” Vô Ưu gào lên bằng thần thức.

*“Cái gì? Nhả ra? Ngươi nghĩ ta là cây ATM chạy bằng niềm tin à? Cả cái thân già này còn chưa đủ tiền mua thuốc xịt muỗi đây này!”*

Đúng lúc này, một tiếng sấm vang lên trên bầu trời trấn Thanh Vân. Đám đông xung quanh bắt đầu chỉ trỏ về phía Tháp Chấn Lôi đang tỏa ra luồng điện tím ngắt phía xa xa. Vô Ưu chợt khựng lại. Nụ cười cợt nhả trên môi biến mất, thay vào đó là một sự trầm mặc đến đáng sợ.

Hắn nhớ tới Tuyết Dao. Hắn nhớ tới cái cách nàng nhìn hắn đầy chán ghét nhưng lại luôn là người đứng ra cản những luồng khí lạnh khi hắn nằm ngủ say bên vệ đường. Deadline cứu vợ đã đến mông, mà hắn thì vẫn đang ở đây chơi trò “ngược đãi bản thân”.

“Hệ thống, check tình trạng tu vi cho ta.” Vô Ưu lẩm bẩm.

【 *Ping! Hệ thống Túy Tiên báo cáo: Ký chủ hiện tại đang ở trạng thái ‘Sỉnh Rượu’ mức độ nhẹ. Linh lực: 5%. Độ liêm sỉ: -100%. Thanh Mặc Ảnh đang bị phong ấn bởi 99 lớp xích của Thiên Đạo Minh. Muốn mở khóa, cần một lượng năng lượng mang tính ‘quyết tử’. Gợi ý: Hiến tế đồng đội.* 】

Vô Ưu nhìn chằm chằm vào Lão Quy trên tay mình. Lão Quy bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát, lớp vảy trên mai rùa dựng đứng cả lên.

*“Nhìn cái gì mà nhìn? Đừng nói là ngươi định làm theo cái hệ thống bốc phét đó nhé? Ta là thú cưỡi, là tổ tiên của ngươi, không phải là bình xăng dự phòng!”*

“Lão Quy à…” Vô Ưu thầm thì, giọng điệu ngọt xớt như mật ong trộn độc dược. “Chẳng lẽ ngươi muốn nhìn Tuyết Dao phải lấy cái thằng Thiếu chủ Huyết Nguyệt Giáo vừa hôi vừa hám đó sao? Ngươi biết tính nàng rồi đấy, nàng mà đi lấy chồng, ai sẽ là người lau cái mai rùa lấm bùn cho ngươi mỗi tối?”

Lão Quy im lặng. Thực tế thì Lục Tuyết Dao là người duy nhất trong cái hội này có tâm tính bình thường. Không có nàng, Lão Quy chắc chắn sẽ bị Vô Ưu đem đi làm vật kê chân bàn trong các trận nhậu.

*“Được rồi, bố tổ tông nhà anh! Coi như lão phu kiếp trước nợ ngươi!”* Lão Quy thở dài một tiếng nghe già nua đến cả ngàn năm. *“Ta sẽ thi triển ‘Kim Quy Thoát Xác’. Nhưng nói trước, sau khi mất đi lớp bảo vệ này, ta sẽ biến thành một con rùa trần trụi theo đúng nghĩa đen. Ngươi mà không cứu được nha đầu kia về, ta thề sẽ ám ngươi đến lúc đầu thai thành con gián!”*

“Chốt đơn!” Vô Ưu reo lên.

Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng vàng kim chói lòa bùng phát từ lòng bàn tay của Diệp Vô Ưu. Hai gã bảo kê và lão chủ quán béo ú bị hất văng ra xa cả chục mét, rơi bịch xuống đất như những bao tải gạo.

Lão Quy bắt đầu rung chuyển. Một âm thanh “Rắc… rắc…” vang lên khô khốc. Cái mai rùa cứng cáp, cổ xưa, vốn chứa đựng tinh hoa của Thái Cổ Linh Quy, bắt đầu tách rời khỏi thân thể nó.

Cảnh tượng này, nếu ở trong các bộ truyện tiên hiệp nghiêm túc thì phải là cực kỳ hào hùng và cảm động. Nhưng ở đây, dưới góc nhìn của Diệp Vô Ưu, nó giống như… bóc vỏ một quả trứng luộc quá tay.

*“Ối da! Đau! Nhẹ tay thôi cái hệ thống kia! Mẹ ơi, lạnh quá! Da của ta… làn da mỏng manh như da em bé của ta!”* Tiếng gào thét của Lão Quy vang lên trong đầu Vô Ưu khiến hắn suýt chút nữa thì sang chấn tâm lý.

Chiếc mai rùa sau khi tách ra liền hóa thành một vũng nước cốt vàng rực, từ từ thẩm thấu vào thanh sắt gỉ Mặc Ảnh. Những lớp gỉ sét dày đặc bắt đầu bong tróc, để lộ ra thân kiếm đen lánh như mực, sâu thẳm như hố đen vũ trụ. Luồng kiếm ý từ Mặc Ảnh phun trào, trực tiếp chém đôi một đám mây đen trên đỉnh đầu.

【 *Ping! Chúc mừng ký chủ thực hiện khế ước ‘Bán Rùa Cầu Vinh’ thành công!* 】
【 *Trạng thái: Túy Ngọa Trường Sinh – Đệ Ngũ Cảnh: Tiêu Dao (Tạm thời).* 】
【 *Vũ khí: Mặc Ảnh Kiếm (Giải phong 40%).* 】
【 *Phòng ngự: Lớp mai rùa hóa thành một lớp ‘Giáp Da Nhăn Nheo’ bọc quanh linh hồn ký chủ. Buff: Kháng sát thương vật lý 80%, nhưng độ đẹp trai giảm 10% do ảnh hưởng từ nhan sắc của rùa.* 】

Vô Ưu cảm thấy một nguồn năng lượng bùng nổ trong từng thớ thịt. Cảm giác say sưa bỗng chốc ập đến, nhưng không phải kiểu say lảo đảo, mà là một sự hưng phấn tột độ. Hắn đứng thẳng dậy, vươn vai một cái, xương cốt kêu răng rắc như pháo nổ.

Lúc này, trên tay hắn là một sinh vật nhỏ bé, hồng hào, không có mai, đang run cầm cập và cố gắng dùng bốn cái chân ngắn tũn che đi những chỗ nhạy cảm trên cơ thể.

*“Nhìn… nhìn cái gì? Mau cất lão phu vào túi! Ta cảm thấy mình như đang khỏa thân chạy rông giữa đại lộ vậy!”* Lão Quy ngượng ngùng gào lên.

Vô Ưu cười hì hì, nhét “con rùa trần trụi” vào sâu trong ngực áo, sau đó cầm thanh Mặc Ảnh chỉ thẳng về hướng Thiên Đạo Minh: “Được rồi, các anh em Thiên Đạo Minh. Hôm nay Diệp Vô Ưu ta không nợ tiền rượu nữa. Hôm nay, ta tới để đòi lại ‘bình rượu quý nhất’ của mình!”

Hắn dậm chân một cái. Mặt đất trấn Thanh Vân nứt toác. Một vệt bóng đen vút đi, nhanh đến mức không khí bị xé toạc thành những tiếng nổ sonic.

Tại tửu lâu “Vọng Tiên”, lão chủ quán béo ú vừa bò dậy, nhìn thấy cảnh tượng đó thì đơ người, run rẩy hỏi gã bảo kê: “Thằng… thằng nát rượu đó… nó bay mất rồi à?”

“Dạ… dạ… hình như nó còn để lại cái gì đó trên bàn…”

Lão chủ quán chạy lại xem. Trên bàn không có linh thạch, cũng chẳng có vàng bạc. Chỉ có một dòng chữ được viết bằng rượu: *“Tửu tiền xin khất kiếp sau. Kiếp này ta bận làm trùm Tiên Giới rồi. Thân ái!”*

“Cái đồ khốn nạnnnn!” Tiếng chửi của lão béo vang thấu tận mây xanh, nhưng Diệp Vô Ưu đã sớm đứng trên một ngọn núi đá cách đó mười dặm, tay cầm hồ lô rượu, mắt nhìn về phía Tháp Chấn Lôi đang lung linh dưới ánh trăng.

“Lão Quy, chuẩn bị chưa? Trận này đánh xong, ta sẽ mua cho ngươi một cái mai bằng vàng ròng cho oai.”

*“Thôi bớt xạo đi con trai! Lo mà giữ mạng đi, ta cảm thấy mùi của tên Thiên Hình Trưởng lão đang nồng nặc lắm rồi đấy. Hắn mà biết ngươi vừa ‘thịt’ lớp mai rùa của ta để buff sức mạnh, hắn sẽ lột da ngươi làm thảm chùi chân luôn đó!”*

Vô Ưu nhếch mép, ngửa cổ uống cạn một ngụm rượu còn sót lại trong hồ lô. Một tia lửa đỏ rực bùng lên trong mắt hắn.

“Thiên Hình à? Để xem lão có chịu nổi một kiếm của kẻ đang khát rượu này không.”

Bóng dáng hắn mờ đi dưới ánh trăng, hòa vào cơn gió lộng, hướng về phía vương quốc của những quy tắc cứng nhắc với một tâm thế của kẻ phá luật vĩ đại nhất lịch sử.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8