Túy Ngọa Trường SinhChương 110: Hành trình báo thù bắt đầu
**CHƯƠNG 110: TRẠM DỪNG CỦA CƠN SAY, TRẠM KẾ LÀ… TỚI CÔNG CHUYỆN!**
Diệp Vô Ưu đứng trên đỉnh Tháp Chấn Lôi, gió thổi phần phật làm tà áo hỷ phục rách nát của hắn bay như lá cờ giải phóng. Hắn đưa tay lên trước mặt, nhìn ngắm những ngón tay đang dần trở nên trong suốt, rồi lại đặc quánh lại như thạch rau câu.
Cảm giác này… thật sự rất “lỗi game”.
[Tinh! Chúc mừng ký chủ thành công đạt tới Tứ Cảnh: Vong Ngã. Hệ thống phát hiện chỉ số “Liêm sỉ” của bạn đã chính thức về 0, chuyển hóa toàn bộ thành “Độ nhây tuyệt đối”.]
[Trạng thái hiện tại: Ảo ma Lazada. Hiệu ứng: Khiến đối phương nghi ngờ nhân sinh, tự hỏi mình đang tu tiên hay đang xem phim kinh dị.]
Vô Ưu khẽ nhếch môi. Nụ cười của hắn vẫn mang vẻ bất cần đời như cũ, nhưng ánh mắt – vốn dĩ luôn đục ngầu vì men rượu – lúc này lại sáng quắc như đèn pha ô tô độ lậu. Hắn không cười to, không gào thét báo thù, chỉ lẳng lặng vặn nắp cái hồ lô Tử Kim.
“Lão Quy, ngươi nói xem… thiên hạ này ai là người nợ ta nhiều nhất?”
Lão Quy đang bận dùng hai cái chân trước ngắn tũn để nắn lại cái mai rùa vừa bị sét đánh cho méo xệch, nghe vậy thì ngẩng đầu lên, thở dài một hơi đầy triết lý: “Còn ai nữa? Là cái tiền đình của ngươi đó! Uống cho lắm vào rồi giờ nhìn cái gì cũng thấy hai ba hình. Mà thôi, nghiêm túc đi, Lệ Thiên Hành đang đợi ngươi ở Thiên Đạo Minh đấy. Hắn nợ ngươi một bộ tu vi, nợ con bé Tuyết Dao một đời tự do, và nợ lão phu… ừm, mười cân linh thạch phí bảo trì mai rùa!”
Vô Ưu không đáp, hắn bước tới trước lồng giam của Lục Tuyết Dao. Những sợi xích lôi điện quấn quanh nàng vẫn đang nổ lách tách, tỏa ra thứ uy áp đủ để nghiền nát một cao thủ Tam Cảnh đỉnh phong.
Tuyết Dao ngẩng đầu, gương mặt thanh tú trắng bệch vì kiệt sức. Nàng nhìn thấy Vô Ưu trong trạng thái mờ ảo, liền thều thào: “Ngươi… sao lại trở nên như vậy? Đừng tiến lại gần, xích Chấn Thiên này sẽ nuốt chửng linh hồn…”
“Suỵt.” Vô Ưu đưa một ngón tay lên môi, hành động vốn dĩ rất soái ca này bỗng chốc trở nên cực kỳ khó đỡ khi ngón tay của hắn đột ngột… xuyên qua đầu chính mình do trạng thái Vong Ngã chưa ổn định.
“Uầy, lỗi kỹ thuật tí.” Vô Ưu thu tay về, tặc lưỡi. “Tuyết Dao à, nàng đừng lo. Mấy cái sợi xích này trông thì hầm hố chứ đối với một kẻ ‘quên luôn cả mình’ như ta bây giờ, chúng nó chẳng khác gì sợi bún riêu cả.”
Hắn vươn tay chạm vào sợi xích. Thay vì bị lôi điện đánh bay như dự đoán, bàn tay của Vô Ưu trực tiếp… lướt xuyên qua vật chất. Hắn cứ thế bước vào trong lồng giam như đi dạo trong siêu thị lúc nửa đêm.
“Cạch!”
Vô Ưu nắm lấy tâm của đại trận, không dùng kiếm khí, không dùng linh lực, chỉ đơn giản là cầm hồ lô rượu đổ một ngụm “Nước mắm thần thánh” (linh tửu ủ lâu năm) vào lõi trận pháp.
[Thông báo: Ký chủ đang thực hiện hành vi ‘Hách game’. Dùng rượu cực mặn để gây chập mạch hệ thống lôi điện. Trận pháp Chấn Thiên đang rơi vào trạng thái ‘Loading 99%’ vĩnh viễn.]
Tiếng nổ vang lên, nhưng không phải tiếng nổ của sự hủy diệt, mà là tiếng xì xì như nước đổ vào than nóng. Những sợi xích lừng lẫy của Thiên Đạo Minh cứ thế nhũn ra, rụng lả tả dưới đất như vỏ tôm.
Vô Ưu đỡ lấy Tuyết Dao. Thân thể hắn lúc này lạnh ngắt nhưng lại mang đến cho nàng một cảm giác an toàn lạ kỳ. Nàng dựa vào vai hắn, hít hà mùi rượu pha lẫn mùi nắng của một gã lãng tử, lẩm bẩm: “Diệp Vô Ưu, ngươi định làm gì?”
Ánh mắt Vô Ưu nhìn về hướng chân trời, nơi có tòa thành vàng rực của Thiên Đạo Minh.
“Ta đi đòi nợ.”
Giọng hắn thấp xuống, không còn chút bông đùa nào. Đây là lần đầu tiên trong suốt hành trình, Lão Quy thấy Vô Ưu không còn nhắc đến việc đi tìm quán rượu ngon nhất. Bởi vì hiện tại, thứ rượu ngon nhất hắn muốn nếm chính là máu của kẻ đã chà đạp lên lòng tự trọng của hắn.
“Hành trình báo thù bắt đầu từ đâu đây ‘đại ca’?” Lão Quy nhảy lên vai Vô Ưu, chuẩn bị tâm lý cho một chuyến “bay lượn” tốc độ cao.
Vô Ưu khẽ cử động ý niệm. Một vòng xoáy hư không hiện ra dưới chân.
“Đi tìm Mị Cơ trước. Ả ta thích dùng mùi hương và ảo thuật đúng không? Để ta cho ả biết, đỉnh cao của ảo giác chính là khi ngươi say đến mức thấy Diêm Vương đang nhảy múa thoát y!”
—
Cùng lúc đó, tại doanh trại dưới chân núi.
Mị Cơ đang điên cuồng thúc giục thuộc hạ: “Nhanh lên! Thu dọn hết chỗ phấn son này lại! Chúng ta phải chạy ngay! Hắn không phải người, hắn là cái thứ quỷ quái gì đó rồi!”
“Đại tỷ, chúng ta có năm ngàn tinh binh, còn có ‘Huyết Nguyệt Đại Trận’, tại sao phải sợ một tên nát rượu?” Một tên tướng lĩnh run rẩy hỏi.
Mị Cơ vả một phát cháy mặt tên đó: “Ngươi ngu lắm! Ngươi có thấy ai vừa bị sét đánh tan xác mà mười phút sau đã đứng hát nhạc chế trên đỉnh tháp không? Đó gọi là buff bẩn! Đó gọi là có tác giả chống lưng! Chúng ta chỉ là vai ác phụ họa, không chạy thì đợi lãnh cơm hộp à?”
Nhưng đã quá muộn.
Một mùi rượu mồng nặc, xen lẫn vị mặn chát của nước mắm loại một, bỗng nhiên bao trùm cả khu rừng. Không gian bắt đầu vặn xoắn. Đám binh sĩ đang cầm giáo bỗng thấy cây giáo của mình biến thành một con xúc xích khổng lồ. Kẻ đang cưỡi ngựa thì thấy mình đang cưỡi một con mèo Hello Kitty hồng phấn.
“Aaa! Ma! Có ma!”
“Cứu tôi với! Tại sao trời lại mưa ra toàn là sườn xào chua ngọt thế này?”
Mị Cơ thất sắc, nhìn thấy giữa không trung, một bóng người đang thong dong bước xuống từ mây xanh. Diệp Vô Ưu không đi bằng chân, hắn đang ngồi xếp bằng trên một cái “bồn cầu” do linh khí hóa thành (một lỗi hiển thị nhẹ của trạng thái Vong Ngã vì hắn đang nghĩ đến việc… giải quyết nỗi buồn sau khi uống quá nhiều).
Dù tư thế có hơi khó đỡ, nhưng uy áp mà hắn tỏa ra lại khiến mặt đất rạn nứt.
“Mị Cơ nương tử, đã lâu không gặp. Ngươi vẫn xinh đẹp như lần cuối ta muốn nôn vào mặt ngươi vậy.” Vô Ưu vẫy tay chào, tay kia vẫn cầm thanh sắt gỉ Mặc Ảnh.
Mị Cơ run bần bật, cố giữ chút tôn nghiêm cuối cùng: “Diệp… Diệp Vô Ưu! Ngươi đã bị phế tu vi, sao có thể…”
“Phế rồi thì cài lại, có gì căng?” Vô Ưu nhún vai. “Hệ thống bảo trì xong thì update bản mới thôi. Bản này của ta gọi là ‘Túy Ngọa Trường Sinh – Phiên bản không ngán bố con thằng nào’.”
Mị Cơ nghiến răng, phất tay: “Huyết Nguyệt Nữ Vệ! Giết hắn cho ta!”
Hàng trăm nữ tu quyến rũ lao lên, cánh hoa đào bay phấp phới, kiếm khí mang theo hương thơm mê hồn. Thế nhưng, khi bọn họ lao đến chỗ Vô Ưu, tất cả đều… xuyên qua người hắn.
Vô Ưu cứ thế ngồi trên cái bồn cầu linh khí, tay chống cằm nhìn bọn họ: “Này, mấy em gái, đánh vào chỗ nào ấy chứ? Ta đang ở ‘Vong Ngã’ cảnh, tức là ta không coi các ngươi là người, và ta cũng quên luôn mình là vật thể vật lý rồi. Các ngươi đang đánh vào hư vô đấy, tốn calo lắm.”
Hắn đột ngột đứng dậy. Một cơn gió lốc từ hồ lô rượu thổi bùng ra.
“Đến lượt ta.”
“Tuyệt kỹ: Nhất Túy Giải Thiên Sầu – Version: Cho cả làng cùng say!”
Vô Ưu hất tay, một làn sóng nước rượu màu tím đen lan tỏa với tốc độ ánh sáng. Không có máu chảy thành sông, không có đầu rơi máu chảy. Nhưng ngay sau đó, toàn bộ năm ngàn tinh binh của Thiên Đạo Minh đồng loạt… nằm xuống đất.
Kẻ thì ôm gốc cây hôn thắm thiết, miệng gọi “Vợ ơi”.
Kẻ thì bò bằng bốn chân, sủa gâu gâu như một con cẩu độc thân thực thụ.
Kẻ thì tự lột sạch quần áo, vừa chạy vừa hát: “Dòng sông lơ đãng… đời em lỡ làng…”.
Mị Cơ trố mắt nhìn cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có trong lịch sử tu tiên giới. Đây không phải là đánh nhau, đây là một buổi tiệc thác loạn cưỡng ép!
“Ngươi… ngươi đã làm gì bọn họ?”
Vô Ưu đi bộ trên không trung, từng bước tiến về phía Mị Cơ. Gương mặt hắn giờ đây lạnh lùng như băng mỏng dưới đáy hố tuyết.
“Ta chỉ giúp bọn họ tìm lại bản chất thật thôi. Tu tiên làm gì cho mệt? Cứ làm một lũ điên có phải hạnh phúc hơn không? Còn ngươi…”
Vô Ưu xuất hiện ngay sát mặt Mị Cơ. Nàng ta định dùng ảo thuật quyến rũ, nhưng vừa nhìn vào mắt hắn, nàng ta lập tức thấy mình đang đứng trước một vực thẳm mênh mông, nơi hàng triệu cái hũ rượu đang trôi nổi, và mỗi cái hũ đều mang gương mặt quỷ dị của Diệp Vô Ưu.
“Ngươi thích thu thập trái tim thiên tài đúng không? Vậy để ta tặng ngươi một món quà.”
Vô Ưu đặt tay lên trán Mị Cơ. Một luồng tửu ý cuồng bạo tràn vào thức hải của nàng ta.
“Ta không giết ngươi. Ta sẽ để ngươi sống, nhưng từ nay về sau, mỗi khi ngươi nhìn thấy bất kỳ nam nhân nào, ngươi sẽ thấy hắn biến thành một con lợn biết nói. Và mỗi khi ngươi muốn làm điều ác, tai ngươi sẽ vang lên bản nhạc ‘Cây chổi xẻ’ liên tục trong ba ngày ba đêm.”
“Không! Đừng!” Mị Cơ thét lên kinh hãi, nhưng linh hồn đã bị đóng dấu ấn “Túy Ấn”.
Vô Ưu quay người đi, không thèm nhìn lại cái “bãi chiến trường hài hước” phía sau.
Lục Tuyết Dao đứng từ xa, chứng kiến tất cả, không khỏi rùng mình. Vô Ưu của hiện tại, vẫn cái giọng điệu đó, vẫn cái sự nhây đó, nhưng bên trong d dường như đã thức tỉnh một thứ gì đó cực kỳ đáng sợ. Hắn không còn là gã say đi tìm rượu, hắn là gã say đang đi thanh tẩy thế giới theo cách điên rồ nhất.
“Đi thôi.” Vô Ưu nắm lấy tay nàng.
“Đi đâu?”
“Thiên Đạo Minh.” Vô Ưu cười, một nụ cười rạng rỡ nhưng không có chút ấm áp nào. “Ta nghe nói Lệ Thiên Hành đang định tổ chức ‘Đại hội trảm ma’. Nếu chúng ta không đến góp vui, chẳng phải là rất thất lễ sao? Hơn nữa… ta vừa phát hiện ra trong kho báu của hắn có một bình rượu vạn năm, để một mình hắn uống thì phí quá.”
Lão Quy chép miệng: “Ngươi nói báo thù nghe thì oai lắm, chung quy cũng là đi cướp rượu thôi đúng không?”
“Lão Quy này, ngươi cứ nói to cái sự thật ấy ra làm gì? Người ta gọi đó là ‘thu hồi tài sản bị chiếm đoạt’!”
Vô Ưu vung tay một cái, thanh kiếm sắt gỉ Mặc Ảnh bỗng chốc biến lớn, to như một chiếc phi cơ phản lực. Hắn bế Tuyết Dao nhảy lên kiếm, không quên nhặt thêm vài nải chuối từ đống đồ tiếp tế của Mị Cơ để làm đồ nhắm dọc đường.
“Lệ Thiên Hành, giữ cổ cho chắc vào. Ta tới đây để ‘mở nắp’ cái thiên đạo mục nát của ngươi đây!”
Phụt!
Chiếc phi cơ bằng sắt gỉ lao vút lên không trung, để lại một vệt khói… mùi rượu vang thơm lừng.
Giới tu tiên Cửu Tiêu ngày hôm đó đã nhận được một tin chấn động: Thiên Đạo Minh vừa mất đi một cánh quân vì… tất cả đều phát điên và đi theo hội ‘Yêu động vật’. Kẻ đứng sau không ai khác chính là Túy Kiếm Tiên – người mà vài ngày trước vừa bị tuyên bố là một phế nhân.
Trận chiến thực sự giờ mới bắt đầu, khi một kẻ đã mất tất cả (trừ cái hồ lô rượu) quyết định đứng dậy và chơi một ván bài lật ngửa với cả định mệnh.
Vô Ưu nhìn xuống làn mây đang lướt nhanh dưới chân, thầm nghĩ: *Sư phụ, người nói đúng. Thế gian tỉnh táo nhất chính là lúc say nhất. Và bây giờ… con đang tỉnh táo đến mức muốn đập nát cả cái bầu trời này.*
[Thông báo hệ thống: Độ hắc hóa của ký chủ: 5%. Độ lầy lội: 95%. Khuyến cáo: Các mục tiêu phản diện nên mua bảo hiểm nhân thọ và chuẩn bị tinh thần bị làm nhục công khai.]
“Hệ thống, im lặng và lái xe đi!”
Vô Ưu quát thầm một câu, rồi lại ngửa cổ uống cạn một hớp rượu. Gió lộng, áo bay, một thanh kiếm, một hồ lô, hắn hướng về phía trung tâm của quyền lực nhất thế gian mà lao tới, mang theo sự tự tại điên cuồng và cơn giận âm ỉ của một vị thần say.
“Chờ đấy, Lệ Minh Chủ. Ta sẽ mời ông một chén… đoạn tuyệt!”