Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 113: Lãng Tử Các tập hợp

Cập nhật lúc: 2026-06-06 18:22:32 | Lượt xem: 14

**Chương 113: Một Cây Làm Chẳng Nên Non, Ba Cây Chụm Lại Thành… Bàn Nhậu**

Tại quảng trường Thiên Đạo Đỉnh, bầu không khí lúc này căng thẳng đến mức nếu ai đó lỡ tay đánh một cái “rắm” thì cũng có thể kích nổ toàn bộ trận pháp bảo vệ núi. Lệ Thiên Hành – Minh chủ Thiên Đạo Minh, người được mệnh danh là “Nam thần kỷ luật” của giới tu tiên – đang đứng trên đài cao, áo bào vàng chóe phát ra ánh sáng 10 chiều làm chói mù mắt chó của quần chúng nhân dân.

Hắn nhìn Diệp Vô Ưu, ánh mắt chứa đựng sự khinh bỉ sâu sắc như nhìn một đống rác biết thở.

– Diệp Vô Ưu, ngươi tự tìm cái chết! Tháp Chấn Lôi không nhốt được ngươi, nhưng Thiên Đạo Đỉnh hôm nay sẽ là mồ chôn của hạng lãng tử rác rưởi như ngươi!

Diệp Vô Ưu nấc cụ một cái, tay quệt ngang miệng, rồi móc từ trong hỷ phục rách nát ra một gói lạc rang đã bị đè nát một nửa. Hắn thong thả bốc một hạt ném vào mồm, nhai “rộp” một tiếng đầy vang dội trong sự im lặng chết chóc.

– Mồ chôn à? Cũng được đấy, nhớ chôn thêm vài vò Nữ Nhi Hồng quanh đây để ta nằm dưới đó không bị khát. Mà này, Lệ Minh chủ, ngươi mặc cái áo vàng này làm ta liên tưởng đến một loại quả rất bổ dưỡng… là nải chuối chín quá lứa đấy, có biết không?

“Phụt!”

Lão Quy đang cố gắng co rụt người vào cái mai đã mất (giờ chỉ còn là một lớp màng bảo vệ bóng loáng như mới được phủ Nano) cũng không nhịn được mà phun cả nước miếng. Lục Tuyết Dao đứng bên cạnh, mặt lạnh như tiền nhưng đôi vai khẽ run rẩy. Nàng đang cố gắng tự thôi miên bản thân rằng: “Mình không quen hắn, mình là người qua đường, mình bị bắt cóc…”

[Ting! Ký chủ thành công kích động huyết áp của đối thủ lên 180mmHg.]
[Nhận được đạo cụ hỗ trợ: ‘Loa cầm tay công suất cực đại – Bản Tiếng Chửi Mang Theo Sát Thương’.]

Diệp Vô Ưu liếc mắt nhìn phần thưởng hệ thống, thầm mắng trong lòng: “Hệ thống, ngươi có thể cho cái gì đó ngầu lòi hơn không? Ví dụ như Nhất Kiếm Định Giang Sơn ấy? Loa cầm tay thì làm được cái quái gì? Ta đi bán kẹo kéo à?”

[Hệ thống: Ký chủ đừng có mà ‘đứng núi này trông núi nọ’. Cái loa này có khả năng khuếch đại tửu ý, mỗi lần ngươi chửi một câu, sát thương tinh thần ngang ngửa một đòn toàn lực của cấp Tiêu Dao. Rất phù hợp với bản tính ‘mồm nhanh hơn não’ của ngươi.]

“Hảo hệ thống! Ta duyệt!”

Lệ Thiên Hành giận đến mức mặt biến từ màu chuối chín sang màu gan gà. Hắn vung tay, hàng nghìn đệ tử Thiên Đạo Viện lập tức vây kín quảng trường. Kiếm quang chói lòa, trận pháp chằng chịt, tạo thành một cái lồng chim khổng lồ khóa chặt lối thoát.

– Chết đến nơi còn thích diễn hài! Diệp Vô Ưu, hôm nay không ai cứu được ngươi!

Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, từ phía dưới chân núi đột nhiên vang lên tiếng động cơ… à không, là tiếng một con lừa già đang kêu “hi-hí” một cách tuyệt vọng. Một luồng khói bụi mù mịt bốc lên, theo sau đó là một tràng cười nghe vừa sảng khoái vừa có chút… thiếu đòn.

– Ai bảo không có ai cứu hắn? Hội anh em “Nợ Tiền Rượu Không Trả” của hắn đến rồi đây!

Một bóng người từ trên không trung rơi xuống, tư thế hạ cánh cực kỳ hoàng tráng – dập mặt xuống đất. Hắn lồm cồm bò dậy, phủi bụi trên bộ đồ thám tử nửa mùa, tay cầm một cây bút lông to như cái chổi quét nhà.

– Lãng Tử Các, chi nhánh Tửu Châu – Tiên Thơ Lưu Bạch xin chào cả nhà! – Hắn đưa tay làm ký hiệu “V” trước mặt đám đông đang ngơ ngác.

Diệp Vô Ưu trợn mắt:
– Lưu Bạch? Cái gã chuyên đi viết thơ dạo ở nhà vệ sinh công cộng để kiếm tiền rượu đấy à? Ngươi đến đây làm gì? Tìm cái chết hộ ta à?

Lưu Bạch nhe răng cười, hàm răng sún mất hai cái cửa:
– Diệp huynh, đừng có phũ thế chứ. Thấy huynh gặp nạn trên “livestream” của thiên hạ, anh em chúng tôi làm sao ngồi yên được. Đâu chỉ mình tôi! Nhìn kìa!

Từ trên trời, một cái sạp thịt lợn khổng lồ… bay đến. Đúng, là bay đến. Trên đó ngồi một gã lực lưỡng, mình trần trùng trục, tay cầm đôi đao thái thịt bóng loáng. Gã đáp xuống cạnh Diệp Vô Ưu, tạo ra một cơn chấn động nhỏ làm mấy đệ tử Thiên Đạo Minh đứng gần đó bay màu.

– “Đao Thần Chợ Đêm” – Trần Đại Nhục có mặt! Diệp tiểu tử, lần trước ngươi còn nợ ta ba cân thịt mông chưa trả tiền, hôm nay ta đến để bảo vệ “con nợ” lớn nhất đời ta đây! – Gã vừa nói vừa biểu diễn màn tung hứng dao cực kỳ điêu luyện, tiện tay gọt luôn một vạt áo của một trưởng lão gần đó.

Lưa thưa sau đó, thêm vài nhân vật kỳ quặc nữa xuất hiện. Một bà lão bán đậu phụ cầm cái quạt rách nhưng mỗi lần quạt ra là tạo ra một trận lốc xoáy màu trắng; một thanh niên tóc tai bù xù chuyên nghề bán sách lậu (Thánh Copy-Paste); và cả một gã trung niên mặt mày ủ rũ đeo theo cái bảng “Dò tìm kho báu giá rẻ”.

Lục Tuyết Dao đứng hình mất năm giây. Nàng quay sang nhìn Diệp Vô Ưu, giọng run rẩy:
– Vô Ưu… đây là “viện binh” mà huynh nói đấy à? Tại sao ta cảm thấy thà chúng ta bị bắt còn giữ được liêm sỉ hơn?

Diệp Vô Ưu thở dài, che mặt:
– Đừng nhìn ta, ta cũng không ngờ cái Lãng Tử Các này lại chứa toàn thành phần “tệ nạn xã hội” thế này. Nhưng thôi, méo mó có hơn không!

Lệ Thiên Hành cười sằng sặc, cười đến mức suýt rơi cả vương miện:
– Một lũ hề! Thiên Đạo Minh ta là chính thống giới tu tiên, hôm nay sẽ quét sạch cái đám cặn bã xã hội này một thể! Các đệ tử, giết không tha!

Trận chiến chính thức bùng nổ. Nhưng không giống bất kỳ trận chiến Tiên Hiệp nào người ta thường thấy, nơi các chiêu thức mỹ lệ được tung ra, trận chiến này… nó kỳ quái lạ lùng.

– Nhìn bút của ta đây! – Lưu Bạch hét lớn, múa bút lông trên không trung. – “Nhất Trùng Thiên Hạ! Nhì Nhục Cha Mẹ!”

Hệ thống: [Ting! Kỹ năng ‘Viết Nhầm Tên Người Yêu Cũ’ của Lưu Bạch được kích hoạt. Mục tiêu sẽ rơi vào trạng thái hoang mang tâm linh trong 3 giây.]

Hàng loạt chữ viết ngoằn ngoèo bằng mực đen ngòm bay thẳng vào mặt các đệ tử Thiên Đạo Minh. Những chữ đó không gây sát thương vật lý, nhưng lại làm tâm trí họ rối loạn. Một đệ tử đang cầm kiếm bỗng dưng quỳ xuống khóc lóc: “Em xin lỗi anh, em không cố ý cắm sừng anh đâu!”

Trần Đại Nhục thì khỏi phải bàn, đao pháp của gã không phải là giết người, mà là “tùng xẻo” trang phục. Gã lướt qua một vòng, hàng chục cao thủ của Thiên Đạo Minh đột nhiên cảm thấy mát rượi phía dưới. Chỉ trong nháy mắt, quần áo của họ bị cắt tỉa thành những bộ… bikini bằng vải thô, vô cùng gợi cảm và phản cảm.

– Á! Biến thái! – Đám đông nữ đệ tử phía sau hét lên, che mắt nhưng vẫn hé ngón tay để nhìn.

Diệp Vô Ưu thấy tình thế đang hỗn loạn đúng ý mình, liền lấy cái hồ lô ra tu một hơi dài. Tửu khí bốc lên ngùn ngụt, hắn cảm thấy mình đang “phê” đến mức có thể nhảy Disco trên mặt nước.

– Hệ thống! Mở loa!

[Hệ thống: Đã kết nối Bluetooth 5.0. Công suất: 10.000W. Bắt đầu thu âm…]

Diệp Vô Ưu cầm cái loa vô hình mà hệ thống vừa cấp, hít một hơi thật sâu, dùng toàn bộ linh lực của cảnh giới Vong Ngã truyền vào giọng nói:

– ALO ALO! THIÊN ĐẠO MINH LÀ LŨ CỦ CẢI! LỆ THIÊN HÀNH LÀ ĐỒ MẶC VÁY VÀNG! NHÀ DỘT CÒN THÍCH LÀM SANG! VỢ BỎ VỢ CẮM SỪNG MÀ VẪN CƯỜI VANG!

Cái âm thanh đó như sấm sét nổ tung ngay giữa đỉnh núi. Không chỉ là tiếng vang đơn thuần, mà nó mang theo “Túy Ý” nồng nặc. Người nào nghe thấy tiếng chửi này cũng cảm thấy như vừa bị tát 100 cái vào mặt, linh lực trong người rối loạn như gặp phải sóng thần.

Lệ Thiên Hành đang vận công định tung đòn “Thiên Đạo Vĩnh Hằng”, nghe thấy câu “Vợ bỏ vợ cắm sừng”, tâm cảnh bỗng dưng rạn nứt. (Sự thật là hắn từng bị người yêu cũ đá để theo một lão già bán kẹo đường, đây là nỗi đau thầm kín nghìn năm chưa ai dám nhắc).

– PHỤT! – Lệ Thiên Hành phun ra một ngụm máu dài 2 mét, ánh sáng hoàng kim quanh người tắt ngóm. – Ngươi… ngươi sao lại biết chuyện đó?

Diệp Vô Ưu cũng ngẩn người:
– Hả? Ta chỉ chửi đại thôi mà? Thật à? Chúc mừng nhé Minh chủ, sừng của ngươi chắc dài hơn cả tháp Chấn Lôi rồi đấy!

Lão Quy từ trong túi áo chui đầu ra, dùng hai cái chân trước vỗ tay:
– Đỉnh cao! Chủ nhân, quả nhiên “mồm thối” cũng là một loại thần thông đỉnh cấp!

Lục Tuyết Dao đứng cạnh đó, mặt mày trắng bệch vì hổ thẹn. Nàng nhìn đám đồng đội mới đến: người thì đang vác sạp thịt chạy tung tung, người thì múa bút viết bậy lên mặt đối thủ, người thì chửi bới vang trời. Nàng thầm nghĩ: “Sư phụ ơi, người kêu con đi theo chính đạo, nhưng tại sao con lại cảm thấy con đường này nó giống trại tâm thần thế này?”

Tuy nhiên, dù đội hình “lãng tử” có phong cách kỳ quặc, nhưng sức chiến đấu của họ không hề đùa được. Lãng Tử Các là những kẻ tự do, họ không có công pháp cố định, nhưng chính cái sự “vô quy tắc” đó lại là khắc tinh của những kẻ cứng nhắc như Thiên Đạo Minh.

Trận chiến trở thành một đống hỗn độn vui nhộn. Các đệ tử Thiên Đạo Minh vừa phải chống đỡ những đòn tấn công thực thụ, vừa phải đối phó với những chiêu thức quái chiêu như: “Gắp lửa bỏ tay người”, “Gió thổi tốc váy”, và “Đậu phụ thối công”.

Giữa trận hỗn chiến, Diệp Vô Ưu nhìn thấy một kẽ hở. Hắn nháy mắt với Lục Tuyết Dao:
– Tuyết Dao, nàng đi trước giải thoát cho các tù binh của Thiên Đạo Minh trong tháp. Ở đây để anh em Lãng Tử Các lo! Hôm nay, ta phải cho Lệ Thiên Hành biết thế nào là “Say mà không tỉnh, tỉnh mà như điên”!

Lục Tuyết Dao gật đầu, nhân lúc hỗn loạn liền dùng bộ pháp Tuyết Ảnh biến mất.

Lệ Thiên Hành lúc này đã lấy lại bình tĩnh, hắn gầm lên:
– Đủ rồi! Tất cả cút hết cho ta!

Hắn đưa tay lên trời, một luồng ánh sáng kinh thiên động địa tụ lại. Đây là sát chiêu cuối cùng: “Thiên Đạo Trừng Phạt”. Bầu trời đột nhiên tối sầm lại, những tia sét vàng óng cuồn cuộn như những con rồng điên cuồng chuẩn bị trút giận xuống quảng trường.

– Diệp Vô Ưu! Chịu chết đi! – Lệ Thiên Hành gào lên.

Trần Đại Nhục đang chặt thịt cũng phải dừng lại, đổ mồ hôi hột:
– Ái chà, lão này chơi khô máu rồi. Diệp tiểu tử, có chiêu gì tung ra mau đi, không thì tất cả chúng ta thành thịt nướng bây giờ!

Diệp Vô Ưu nhìn lên bầu trời, nụ cười bất cần vẫn nở trên môi. Hắn thong thả lấy vò rượu cổ “Hồng Trần Nhất Tiếu” ra, đây là vò rượu mà hắn đã tốn bao công sức để lừa lấy từ Vạn Túy Các.

– Rượu ngon phải uống cùng lúc này mới thú. Anh em Lãng Tử Các, có sợ chết không?

Lưu Bạch múa bút:
– Sợ chứ, nhưng sợ không có rượu uống hơn!

Thanh niên bán sách lậu:
– Sợ chứ, nhưng chưa kịp in lậu bản mới của “Hàn Nguyệt Tiên Tử Ký” thì không thể chết!

Diệp Vô Ưu cười lớn, giơ hồ lô lên:
– Tốt! Vậy thì nhìn ta đây! Hệ thống, kích hoạt trạng thái “Nhất Túy Giải Thiên Sầu” bản Remix cực mạnh!

[Hệ thống: Nhận lệnh. Đang tải dữ liệu âm nhạc… Đang bơm nồng độ cồn vào kiếm ý… Chúc ký chủ bay lắc thành công!]

Diệp Vô Ưu rút thanh Mặc Ảnh ra. Thanh kiếm gỉ giờ đây phát sáng một màu tím đen kỳ ảo. Hắn không ngự kiếm đi lên, mà bắt đầu… nhảy. Đúng vậy, một điệu nhảy lảo đảo của kẻ say nhưng lại ẩn chứa những đường kiếm vô hình cắt nát không gian.

– Một chén uống cạn phong trần!
Hai chén tiễn biệt hôn quân!
Ba chén… ta quên mợ nó lời rồi, thôi chém đại đi!

*Ầm!*

Một luồng kiếm khí khổng lồ mang theo mùi rượu thơm nức mũi bay vọt lên, đối diện thẳng với lôi kiếp của Lệ Thiên Hành. Hai luồng sức mạnh va chạm nhau, tạo ra một cơn mưa rượu… thực sự là một cơn mưa rượu rơi xuống cả Thiên Đạo Đỉnh.

Các đệ tử phía dưới bắt đầu cảm thấy chuếnh choáng. Một số người vốn có tửu lượng kém đã bắt đầu lăn ra đất, vừa ngủ vừa cười hì hì. Ngay cả các trưởng lão cũng phải gồng mình để không bị hơi rượu làm cho ngất ngây.

Lệ Thiên Hành ở trên không trung, mặt mày xanh mét. Hắn nhận ra kiếm ý của Diệp Vô Ưu không phải để giết người, mà là để… “hòa tan”. Sức mạnh sấm sét uy nghiêm của hắn khi chạm vào kiếm ý rượu nồng nặc kia, bỗng nhiên trở nên mềm nhũn, rồi biến thành những tia sét lờ đờ như đang phê thuốc.

– Không thể nào! – Lệ Thiên Hành gào lên trong tuyệt vọng.

Diệp Vô Ưu bay lên, đáp chân ngay trên một tia sét đang “say xỉn”, chĩa kiếm vào mũi Lệ Minh chủ:

– Minh chủ à, ta đã bảo rồi. Tu tiên mà cứ gồng mình cho cố, mặt lúc nào cũng như mất sổ gạo thì trường sinh để làm cái gì? Chi bằng hôm nay ta mời ngươi một chén, rồi chúng ta cùng đi tìm chỗ nào đó… xem mấy em tiên nữ múa thoát y, có phải vui hơn không?

Lệ Thiên Hành tức đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ, rơi tự do từ trên không xuống như một con chim cánh cụt bị gãy cánh.

Trận chiến kết thúc một cách chóng vánh và lãng nhách theo đúng phong cách của Lãng Tử Các.

Quảng trường Thiên Đạo Đỉnh giờ đây như một bãi chiến trường sau một buổi tiệc nhậu quá chén. Người nằm la liệt, mùi rượu bốc lên nồng nặc, và giữa tâm điểm đó là Diệp Vô Ưu – kẻ vừa “quẩy” nát cái danh dự nghìn năm của Thiên Đạo Minh.

Lão Quy chui ra, thở phào:
– Hú hồn, mai rùa của ta vẫn còn nguyên lớp sơn. Chủ nhân, ngài ngầu đấy, nhưng lát nữa chạy nhớ dắt theo lão phu, chứ đám này tỉnh dậy chắc chắn sẽ truy nã chúng ta đến tận cùng thế giới đấy!

Diệp Vô Ưu vỗ vỗ bụng Lão Quy:
– Yên tâm, chúng ta có đồng đội mà! Nhìn xem!

Quay đầu lại, hắn thấy Lưu Bạch, Trần Đại Nhục và đám Lãng Tử Các đang… thu dọn “chiến trường”. Lưu Bạch đang cướp túi trữ vật của các trưởng lão, Trần Đại Nhục đang tháo dỡ các trang trí bằng vàng trên đỉnh núi, còn bà lão bán đậu phụ đang gom hết các vũ khí xịn rơi vãi.

– Đúng là anh em tốt! – Diệp Vô Ưu cảm thán. – Cướp sạch, không để lại một mảnh vải cho bọn chúng!

[Ting! Nhiệm vụ ‘Đại náo Thiên Đạo Đỉnh’ hoàn thành 90%.]
[Thông báo: Lục Tuyết Dao đã cứu được tù binh nhưng đang bị bao vây tại cổng tháp phía Tây bởi Mị Cơ – Huyết Nguyệt Nương Tử.]

Ánh mắt Diệp Vô Ưu lạnh lùng lại. Hắn vứt vò rượu trống không sang một bên, xách thanh Mặc Ảnh lên vai:
– Lão Quy, anh em! Tiệc nhậu hiệp một kết thúc. Bây giờ chúng ta đi “tráng miệng” bằng cái đầu của ả đàn bà điên kia thôi!

Lãng Tử Các cùng đồng thanh hô lớn (chủ yếu là vì vừa cướp được nhiều đồ ngon):
– Đi thôi! Tiêu diệt tiểu tam, bảo vệ chính thất!

Diệp Vô Ưu: “…”
(Cái đám này… ai dạy chúng nó mấy cái câu ngôn tình rẻ tiền đó vậy hả?)

Bóng dáng đám người kỳ dị đó lảo đảo tiến về phía tháp Chấn Lôi, dưới ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả một vùng trời, khởi đầu cho một huyền thoại mới về “Hội Những Kẻ Say Làm Đảo Lộn Cả Tu Tiên Giới”.

**[Hết Chương 113]**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8