Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 115: Kế hoạch tấn công thánh điện

Cập nhật lúc: 2026-06-06 18:24:57 | Lượt xem: 9

**Chương 115: Kế hoạch “Operation: Bay Màu Thánh Điện”**

Dưới bóng một cây đại thụ nghìn năm nằm cách chân núi Thiên Đạo Minh khoảng vài dặm, một cảnh tượng vô cùng “phi tiên hiệp” đang diễn ra.

Giữa lúc cả giới tu chân đang chấn động vì cái tin Tháp Chấn Lôi bị một gã phục vụ quán trọ đập nát bằng kiếm gỗ, thì các thủ phạm chính lại đang vây quanh một chiếc nồi lẩu nghi ngút khói. Diệp Vô Ưu, tay cầm một chiếc đùi gà linh thú vàng ươm, tay kia cầm hồ lô rượu “U Minh Túy”, mặt đỏ phừng phừng như vừa đi tắm hơi về.

– “Ét ô ét cái gì mà ét ô ét? Đã bảo là phải chill đi!” – Diệp Vô Ưu ợ một cái rõ to, hơi rượu tỏa ra khiến mấy con sâu trên cây rụng lả tả vì ngộ độc nồng độ cồn. – “Cái tháp đó phong thủy không tốt, ta chỉ là đang giúp Lệ Thiên Hành quy hoạch lại đô thị thôi mà.”

Lục Tuyết Dao ngồi đối diện, tay cầm chén trà mà gân xanh trên trán nổi lên bần bật. Nàng vốn là “Băng Thanh Ngọc Khiết” tiên tử, là hình mẫu của mọi thiếu nữ tu tiên, nhưng giờ đây trông nàng chẳng khác gì một bà mẹ bỉm sữa đang cố gắng giáo dục đứa con hoang đàng.

– “Quy hoạch? Ngươi có biết mười vạn tu sĩ của Thiên Đạo Viện đang được lệnh treo thưởng đầu của ngươi bằng mười viên ‘Thánh Cấp Linh Thạch’ không?” – Nàng gằn giọng. – “Chưa kể, Lệ Thiên Hành đã kích hoạt chế độ ‘Nội bất xuất, ngoại bất nhập’ tại Thánh Điện. Đó là pháo đài bay đúng nghĩa, với hàng nghìn trận pháp giết người không nháy mắt. Ngươi định leo lên đó bằng cách nào? Cưỡi rùa à?”

Lão Quy đang nằm trong một cái đĩa sành, đầu rụt vào trong mai nghe thấy thế liền ló ra, đôi mắt nhỏ thó đầy vẻ khinh bỉ:

– “Tiểu cô nương, nói cho cẩn thận! Lão phu là Huyền Vũ huyết mạch, là phi thuyền hạng sang cấp độ Rolls-Royce của giới linh thú đấy nhé. Nhưng mà…” – Lão quay sang Vô Ưu, giọng điệu chuyển ngay sang chế độ thương nhân. – “Này Vô Ưu, giá xăng… à nhầm, giá linh khí dạo này tăng cao lắm. Muốn ta bay lên Thánh Điện thì phải thêm phí dịch vụ. Ít nhất là mười vò rượu mạnh cộng với mười phần trăm tài sản ngươi chôm được trong kho báu của Lệ lão bản.”

– “Lão Quy, tiền đồ của lão chỉ dừng lại ở mấy vò rượu thôi sao? Phải có tầm nhìn startup chứ!” – Vô Ưu vỗ đùi bôm bốp. – “Hôm nay chúng ta tụ họp ở đây không phải để trốn chạy. Chúng ta ở đây để bàn về một dự án mang tầm vóc lịch sử: ‘Hợp tác cùng phát triển với Thánh Điện’.”

Lý Phàm, lúc này đang hì hục thái thịt bò linh thú phía sau, mắt sáng quắc như nhìn thấy idol:

– “Sư phụ! Có phải người định dùng ‘Túy Mộng Tam Thiên’ để khiến cả Thánh Điện ngủ say, sau đó chúng ta vào… nhặt ve chai không?”

Vô Ưu gật đầu tán thưởng:

– “Thông minh! Nhưng ‘nhặt ve chai’ là từ ngữ của kẻ yếu. Chúng ta là ‘tái cấu trúc nguồn lực dư thừa’. Này hệ thống, báo cáo tình hình coi!”

Trong đầu Diệp Vô Ưu, một âm thanh máy móc và thiếu đòn vang lên:

【 Đing! Hệ thống “Uống Là Có Quà” xin chào chủ nhân. Tình trạng hiện tại: Chủ nhân đang say 75%, đạt mức “Chém Gió Thành Thần”. Nhiệm vụ mới: Đột nhập Thánh Điện, thực hiện hành vi ‘Check-in’ tại ngai vàng của Lệ Thiên Hành. Phần thưởng: Một bản vẽ kỹ thuật ‘Tên lửa hành trình chạy bằng cồn’ và 1000 điểm lãng tử. Hình phạt nếu thất bại: Trở thành thái giám cho Thiên Đạo Minh trong 3 kiếp. 】

– “Mẹ kiếp! Hình phạt gắt vậy sao?” – Vô Ưu chửi thề một tiếng rồi đứng phắt lên ghế, một chân đạp lên bàn lẩu, khí thế hào hùng.

– “Nghe đây đồng bọn! Kế hoạch như sau: Chúng ta sẽ không đi cổng chính. Đi cổng chính là out trình, là thiếu tôn trọng đối thủ. Chúng ta sẽ thực hiện chiến dịch ‘Shipper từ trên trời’.”

Tuyết Dao cau mày:
– “Shipper?”

– “Đúng vậy!” – Vô Ưu rút thanh sắt gỉ Mặc Ảnh ra, chỉ thiên chỉ địa. – “Lệ Thiên Hành vốn là kẻ đa nghi, hắn chắc chắn đang cho người canh gác mọi nẻo đường dẫn đến Thánh Điện. Nhưng hắn lại quên mất một điều: Con người ai cũng có nhu cầu… ăn uống. Đặc biệt là những kẻ đang lo sốt vó vì bị ta đập tháp. Ta đã đặt sẵn một đơn hàng khổng lồ gồm mười nghìn hộp cơm gà ‘U Minh’ thông qua hệ thống phân phối của Lý Phàm.”

Lý Phàm gãi đầu:
– “Nhưng sư phụ, con mới chỉ nấu được… hai nồi lẩu.”

– “Vấn đề kỹ thuật đó để sau!” – Vô Ưu xua tay. – “Trọng tâm là chúng ta sẽ giả làm nhân viên giao hàng của ‘Túy Tiên Express’. Lão Quy sẽ biến hình thành một cái thùng chứa hàng khổng lồ. Tuyết Dao, cô làm nữ nhân viên tiếp thị sản phẩm, đảm bảo đám lính gác thấy cô là rụng rời tay chân, tâm trí đâu mà check var.”

Lục Tuyết Dao mặt lạnh như tiền:
– “Ngươi muốn ta đi bán nhan sắc cho mấy tên lính quèn đó? Ngươi có muốn thử cảm giác bị kiếm khí đóng băng đại tràng không?”

Vô Ưu rùng mình một cái, vội vã cười huề vốn:
– “Thôi được, cô làm ‘giám đốc điều hành chất lượng’, đứng ngoài chỉ tay năm ngón là được. Còn ta, ta sẽ là ‘Shipper cấp Vip’. Trong mỗi hộp cơm gà, ta sẽ tống thêm một lượng nhỏ ‘Cửu Thiên Đại Tả Tửu’ – loại rượu mà chỉ cần uống một giọt là có thể ngồi trên hố xí cả một đời tu tiên.”

Lão Quy cười khì khì:
– “Chiêu này thâm đấy. Thử tưởng tượng mười vạn tu sĩ Thiên Đạo Minh đang chuẩn bị dàn trận, đột nhiên tất cả đồng loạt ôm bụng tìm chỗ ‘giải quyết’. Cảnh tượng đó chắc chắn sẽ là một huyền thoại trong lịch sử tiên hiệp.”

Diệp Vô Ưu nấc cụng một cái:
– “Chưa hết! Khi bọn chúng đang bận… xả lũ, ta sẽ dùng Mặc Ảnh Kiếm bẻ khóa kho vũ khí. Lệ Thiên Hành không phải thích trật tự sao? Ta sẽ cho hắn thấy một sự hỗn loạn đầy nghệ thuật. Chúng ta sẽ dán decal ‘Túy Tiên Đã Ở Đây’ lên tất cả các bức tượng thần của hắn.”

Lý Phàm giơ tay phát biểu:
– “Sư phụ, ngộ nhỡ Lệ Thiên Hành ra tay thì sao? Hắn là Hợp Thể Cảnh viên mãn, một chiêu là có thể san bằng núi non đấy ạ.”

Ánh mắt Diệp Vô Ưu đột nhiên trùng xuống, một tia kiếm ý sắc lẹm lướt qua đồng tử trong thoáng chốc khiến cả Tuyết Dao cũng phải rùng mình. Hắn uống cạn vò rượu, ném vò không ra xa rồi cười lêu lổng:

– “Lệ Thiên Hành? Hắn tu là ‘Thiên Đạo’, còn ta tu là ‘Tâm Đạo’. Hắn sống để quản người, còn ta sống để… ngủ cho ngon. Kẻ nào bắt người khác phải theo ý mình, kẻ đó đã thua từ trong tâm rồi. Hơn nữa, ta vừa mới mở khóa một kỹ năng mới từ hệ thống.”

– “Kỹ năng gì?” – Cả ba người cùng đồng thanh hỏi.

Vô Ưu hít một hơi thật sâu, tạo dáng cực ngầu theo kiểu nhân vật chính anime:

– “Tuyệt kỹ: ‘Gà Bay Chó Chạy – Vạn Vật Đồng Say’! Một khi ta phát động chiêu này, tất cả mọi thứ trong phạm vi mười dặm, từ người cho đến gạch đá, từ binh khí cho đến quần đùi của đối thủ, đều sẽ rơi vào trạng thái say xỉn. Hãy tưởng tượng cái Thánh Điện bay của hắn lảo đảo như một kẻ say rượu trên bầu trời… Bùm! Đó mới là màn check-in đỉnh cao nhất!”

Tuyết Dao thở dài, nàng biết gã này nói là sẽ làm, mà đã làm là sẽ khiến cả thế giới phải khóc thét.

– “Được rồi, dù sao tôi cũng đã bị coi là phản đồ của chính phái. Đi quậy một phen cũng chẳng sao. Nhưng nếu chết, tôi sẽ ám ngươi suốt đời.”

– “Yên tâm đi Tuyết Dao tỷ tỷ!” – Vô Ưu nháy mắt. – “Diệp Vô Ưu ta chưa bao giờ để ‘vợ hờ’ của mình phải chịu thiệt cả.”

– “Ngươi gọi ai là vợ hờ?!” – Một đạo kiếm khí xanh biếc chém thẳng vào chỗ Vô Ưu vừa đứng, khiến mặt đất nứt toác.

Vô Ưu nhanh như sóc lộn nhào mấy vòng, miệng vẫn còn cười hì hì:
– “Kìa, chưa cưới mà đã muốn mưu sát phu quân rồi! Sát khí nặng quá, uống miếng rượu cho hạ hỏa đi!”

Đúng lúc đó, từ phía chân trời, một vài đạo quang mang rực rỡ đang lao về phía họ. Đó là toán quân tiên phong của Thiên Đạo Minh đang đi tuần tiễu.

Diệp Vô Ưu nhìn lên, không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại còn tỏ vẻ phấn khích như nhìn thấy thực thần đang tới tặng đồ ăn:

– “Lý Phàm, chuẩn bị hộp xốp! Lão Quy, biến hình! Tuyết Dao, chuẩn bị tạo dáng thương hiệu! Startup của chúng ta chính thức… mở hàng!”

Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, bóng dáng của gã lãng tử lôi thôi cầm một chiếc đùi gà, chỉ huy một con rùa, một thiếu niên và một tiên tử lạnh lùng bước lên mây mây mờ ảo. Mục tiêu của họ: Thánh Điện của Thiên Đạo Minh.

Cuộc hành trình không phải để giải cứu thế giới, không phải để thành thần, mà đơn giản chỉ là vì một cơn say chưa dứt và một lời hứa: “Uống cạn cả thiên hạ, say ngủ trên đỉnh Trường Sinh”.

Trong rừng sâu, tiếng hát của Vô Ưu vang vọng, lệch tông nhưng đầy vẻ ngông cuồng:

*”Rượu ngon một hũ, kiếm một thanh,*
*Thánh Điện cao xa cũng phải hành.*
*Trật tự là gì? Toàn thứ dỏm,*
*Say rồi thiên địa… kệ cha anh!”*


**Thông báo từ hệ thống:**
*Chủ nhân vừa nhận được 50 điểm lãng tử vì thái độ ‘kệ mẹ sự đời’. Cố gắng lên, sắp đủ điểm đổi lấy ‘Sịp Tàng Hình Của Túy Tiên’ rồi!*

Diệp Vô Ưu: “Cút! Ta không cần cái đó!”

Nhưng trong thâm tâm, gã đang thầm tính toán xem sịp đó có kháng được kiếm khí của Tuyết Dao không…

**[Hết Chương 115]**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8