Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 117: Trận chiến bảo vệ dòng sông

Cập nhật lúc: 2026-06-06 18:27:54 | Lượt xem: 9

**CHƯƠNG 117: TRẬN CHIẾN BẢO VỆ DÒNG SÔNG**

“Uỳnh!”

Một âm thanh tiếp đất khô khốc vang lên, chim chóc trong bán kính mười dặm giật mình bay tán loạn. Diệp Vô Ưu tư thế “sấp mặt lờ” cắm thẳng đầu xuống một bụi cỏ dại, mông chổng lên trời, hai chân còn run rẩy theo nhịp điệu của một bản nhạc remix nào đó trong đầu.

【Đing! Chúc mừng ký chủ thực hiện cú tiếp đất bằng mặt đạt điểm tuyệt đối 10/10 về độ mất dạy.】

【Phần thưởng: Một gói thuốc giảm đau hàng “phake” của hệ thống và một vé ưu đãi phẫu thuật chỉnh hình (nếu mặt bạn có thể cứu được).】

“Hệ thống… ngươi có thể bớt mỉa mai một chút không?” Diệp Vô Ưu lồm cồm bò dậy, nhổ ra một búng cỏ non, phủi phủi bộ hỷ phục rách nát nay đã được “khuyến mãi” thêm vài vệt bùn đất. Hắn đưa tay xoa xoa cái mũi vừa hôn hít mặt đất thắm thiết, mắt lờ đờ nhìn quanh: “Tuyết Dao, nàng cũng nặng tay quá rồi đấy! Ta chỉ hỏi có nếm thử nước tắm tiên tử không thôi mà, dù sao cũng là hàng hiệu hiếm có…”

“Câm miệng!” Một luồng hàn khí thấu xương sượt qua chóp mũi Diệp Vô Ưu, biến một bông hoa dại bên cạnh thành tượng băng ngay lập tức.

Lục Tuyết Dao đáp xuống một cách nhẹ nhàng như tiên nữ giáng trần, vạt váy trắng không một vết bụi, ánh mắt lạnh lẽo như muốn đóng băng luôn cái miệng không xương của Vô Ưu. Theo sau là Lão Quy trong hình dạng thu nhỏ, đang cưỡi trên đầu Lý Phàm. Tên tiểu nhị khốn khổ vừa hạ cánh đã nôn thốc nôn tháo vì chứng say… lưng rùa.

“Đại… đại hiệp, lần sau làm ơn cho tiểu nhân đi bộ. Đi phương tiện của ngài… tiền đình của ta không gánh nổi!” Lý Phàm vừa nói vừa nấc lên một cái.

Lão Quy thở dài, lấy chân rùa gãi gãi cái cổ nhăn nheo: “Thời đại này thanh niên yếu đuối thật. Nhớ năm đó lão phu chở theo mười mấy vị tiên nữ bay quanh thiên hà mà còn chưa thấy ai tiền đình. Chỉ thấy họ đòi cưới lão phu vì bộ mai chắc chắn…”

“Bớt nổ đi lão rùa, lo nhìn đằng kia kìa!” Diệp Vô Ưu bỗng nghiêm túc hẳn lại. Hắn nheo mắt nhìn về phía hạ nguồn dòng Thần Khê.

Cách đó không xa, dòng sông chảy ra linh dịch vị rượu – mạch máu của giới tu tiên lãng tử – đang bị bao phủ bởi một làn khói màu xám đen kỳ quái. Trên không trung, mười mấy chiếc phi chu mang cờ hiệu của Thiên Đạo Minh đang dàn trận chữ “Nhất”, bao vây lấy đoạn sông quan trọng nhất.

Dẫn đầu đám người đó là một lão già mặc đạo bào trắng muốt, râu dài tới rốn nhưng gương mặt lại bóng loáng như vừa được bôi mỡ lợn. Trên tay lão cầm một cái bình sứ màu tím, tỏa ra những luồng hắc khí đầy oán niệm.

“Đó là Tẩy Tủy Chân Nhân, nhị trưởng lão của Thiên Đạo Viện!” Lục Tuyết Dao khẽ biến sắc, bàn tay trắng muốt nắm chặt chuôi kiếm. “Lão ta nổi tiếng là kẻ sạch sẽ thái quá và cực kỳ ghét những gì được coi là ‘ô uế’ như rượu. Lão định làm gì với Thần Khê?”

Diệp Vô Ưu gãi mông, miệng lẩm bẩm: “Sạch sẽ thái quá à? Thảo nào mặt bóng như đít bát thế kia. Nhìn lão ta ta lại muốn đổ nước mắm lên đầu cho đậm vị.”

【Đing! Nhiệm vụ cấp bách: ‘Cứu vãn nguồn sống của dân nhậu’.】
【Nội dung: Ngăn chặn Thiên Đạo Minh đổ ‘Hóa Đạo Tán’ xuống Thần Khê. Nếu nguồn nước bị đầu độc, toàn bộ tu sĩ Tửu Châu sẽ bị tiêu chảy liên tục trong vòng 3 tháng và mất đi vị giác về rượu vĩnh viễn.】
【Phần thưởng: 1000 điểm Lãng tử + Một bộ ‘Combo Mồi Nhắm Thần Thánh’ (Ăn một miếng, hồi linh lực, ăn hai miếng, tăng chí mạng).】
【Thất bại: Ký chủ sẽ bị hệ thống cưỡng chế đi cai nghiện rượu tại chùa quét lá 10 năm.】

“Cái gì? Tiêu chảy 3 tháng? Mất vị giác?” Diệp Vô Ưu nhảy dựng lên như bị đạp trúng đuôi. “Thất bại phải đi quét lá? Đùa à! Đây không chỉ là đánh nhau, đây là bảo vệ tín ngưỡng, bảo vệ tính mạng của ta!”

Hắn xoay người, vỗ vỗ Tử Kim Yêu Hồ bên hông, thanh sắt gỉ Mặc Ảnh bỗng rung lên bần bật như cũng đang đòi uống máu… à không, đòi tham chiến.

Dưới dòng sông, Tẩy Tủy Chân Nhân đang lên giọng đạo mạo, âm thanh truyền khắp vạn dặm bằng linh lực: “Chúng sinh Tửu Châu nghe đây! Rượu là mầm mống của sự lười biếng, là thứ ô uế làm hỏng căn cơ tu hành. Thiên Đạo Minh hôm nay thực hiện đạo trời, tẩy rửa Thần Khê, trả lại sự trong sạch cho linh khí. Từ nay về sau, nơi này sẽ chỉ còn nước lã tinh khiết!”

Lão vừa dứt lời, bàn tay run lên, chuẩn bị đổ thứ bột màu đen từ bình sứ xuống dòng sông đang tỏa mùi rượu thơm lừng.

“Dừng tay! Lão già mặt bóng kia!”

Một tiếng thét mang theo 7 phần say, 3 phần nhây vang lên. Diệp Vô Ưu đạp mây bay tới, nhưng vì say quá nên quỹ đạo bay không được thẳng cho lắm, cứ lượn qua lượn lại như con ruồi đêm.

Tẩy Tủy Chân Nhân nhíu mày nhìn cái tên ăn mặc lôi thôi đang tiến lại: “Diệp Vô Ưu? Kẻ phản đồ nhà ngươi chưa chết ở U Minh Cốc sao?”

“Lão già, lão định biến Thần Khê thành hồ nước lọc để pha trà đấy à?” Diệp Vô Ưu đứng lơ lửng giữa không trung, tay cầm hồ lô uống một hớp lớn rồi nhổ toẹt xuống sông (phía xa đoạn lão già định đổ thuốc). “Rượu là tinh túy của đất trời, là cảm hứng của thi ca, là thuốc chữa tâm hồn. Lão đổ cái thứ ‘hóa phân’ ấy xuống, anh em ta lấy gì mà tiêu dao?”

“Tiêu dao cái đầu nhà ngươi!” Tẩy Tủy Chân Nhân quát lớn. “Cả cái giới tu tiên này vì lũ sâu rượu các ngươi mà nát bét! Xem chiêu: Tịnh Hóa Đại Thủ!”

Một bàn tay khổng lồ bằng linh lực trắng tinh, tỏa ra mùi xà phòng nồng nặc (hệ thống đánh giá là xà phòng Boy-Life loại 1) giáng thẳng xuống Diệp Vô Ưu.

“Nè nè, đánh nhau không chơi dùng hóa chất tẩy rửa nhé!” Vô Ưu cười hì hì, chân bước theo bộ pháp ‘Túy Điệp Khiêu Vũ’. Người hắn loạng choạng, ngã sang trái rồi lại ngả sang phải, ấy thế mà bàn tay khổng lồ kia cứ đập hụt liên tục, tạo nên những hố sâu trên bờ sông nhưng tuyệt nhiên không chạm được vào vạt áo của hắn.

“A! Kỹ năng né tránh ‘như một vị thần’ của ta đâu rồi? Hệ thống, tăng tốc cho ta!”

【Đing! Ký chủ tiêu tốn 100 điểm Lãng tử để kích hoạt trạng thái: ‘Sàn Nhảy Disco Giữa Không Trung’.】

Nhạc nền cực sung bỗng vang lên trong đầu Diệp Vô Ưu. Hắn vừa nhảy, vừa xoay vòng vòng, thanh Mặc Ảnh trên tay bỗng nhiên hóa thành hàng vạn luồng kiếm khí đen sì, đâm thẳng về phía các phi chu.

“Lục Tuyết Dao, nàng chặn mấy cái phi chu đi! Lão Quy, húc vỡ mồm cái lão già bôi mỡ kia cho ta!”

“Hừ, rốt cuộc cũng đến lượt lão phu thể hiện đẳng cấp xe tăng!” Lão Quy rít lên một tiếng, cơ thể bỗng chốc to ra bằng một gian phòng, xoay tròn như cái đĩa bay, lao thẳng vào giữa hạm đội của Thiên Đạo Minh.

Lục Tuyết Dao không nói lời nào, thanh kiếm trong tay nàng vung ra những đóa hoa tuyết lộng lẫy nhưng mang theo hơi lạnh chết người. Các đệ tử Thiên Đạo Minh đứng trên phi chu còn chưa kịp phản ứng đã thấy chân mình bị đóng băng chặt vào sàn thuyền.

“Đáng chết! Một lũ rác rưởi!” Tẩy Tủy Chân Nhân điên tiết, lão bóp nát cái bình sứ, nhưng thay vì đổ xuống sông, lão dùng linh lực ép đống bột ‘Hóa Đạo Tán’ thành một con hắc long lao về phía Diệp Vô Ưu. “Ngươi muốn rượu? Vậy uống cái này đi!”

“Á đù! Chơi bẩn!” Diệp Vô Ưu xanh mặt. Thứ bột đen kia mà dính vào người là coi như cuộc đời ‘chưa một lần nếm mùi rượu’ luôn.

Hắn vội vàng vứt hồ lô lên không, hét lớn: “Hồ lô à, con vừa được bảo trì bằng nước tắm tiên tử cao cấp, thể hiện tí đi chứ! Tử Kim Thu Nạp!”

Cái hồ lô màu tím đen bỗng tỏa ra một lực hút kinh thiên động địa. Toàn bộ con hắc long đen kịt kia bị hút vào miệng hồ lô như nước chảy xuống cống. Không dừng lại ở đó, vì lực hút quá mạnh, ngay cả chùm râu của Tẩy Tủy Chân Nhân cũng bị hút thẳng vào bên trong.

“Cái gì? Thả râu của ta ra!” Lão già hốt hoảng níu lấy bộ râu yêu quý của mình, tạo nên một cảnh tượng dở khóc dở cười: Một lão trưởng lão tiên phong đạo cốt đang co kéo, giằng co một bộ râu dài với cái hồ lô của một tên nát rượu.

“Cố lên hồ lô ơi! Nhổ sạch râu lão ta cho ta! Về ta cho uống rượu ngâm tắc!” Diệp Vô Ưu đứng ngoài cổ vũ nhiệt tình.

Lý Phàm đứng dưới bờ sông nhìn lên, miệng há hốc: “Đại hiệp… phong cách chiến đấu của ngài thật sự là… không có giới hạn dưới của nhân loại.”

Trận chiến trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết. Lão Quy sau khi húc hỏng ba chiếc phi chu thì bị kẹt mai vào cột buồm của chiếc thứ tư, đang vừa lội nước vừa chửi bới: “Đồ tàu rởm! Cứng thế làm gì để lão phu kẹt răng thế này!”

Tuyết Dao thì bận rộn đối phó với đám đệ tử đang dùng trận pháp ‘Thiên Đạo Tỏa’ để bao vây nàng. Những sợi xích vàng nhạt loang loáng quấn quanh, nhưng mỗi khi chúng đến gần, nàng lại biến thành một làn khói băng tan biến rồi xuất hiện ở vị trí khác.

“Thằng oắt con! Ngươi làm nhục râu của ta, ta thề không đội trời chung với ngươi!” Tẩy Tủy Chân Nhân chịu không nổi, lão rút ra một thanh bảo kiếm sáng loáng, cắt phăng bộ râu bị hút vào hồ lô (với một tiếng lòng đau như cắt). Lão giơ kiếm lên trời: “Thiên Đạo Trừng Phạt – Vạn Vật Tịnh Hóa!”

Bầu trời bỗng tối sầm lại, một cơn mưa bằng linh lực rơi xuống. Cơn mưa này không phải nước thường, mà là dung dịch tẩy rửa cực mạnh do lão luyện thành. Bất cứ thứ gì dính vào cơn mưa này, từ linh khí rượu đến cỏ cây đều mất đi bản sắc, trở nên trắng bạch và yếu ớt.

Dòng sông Thần Khê bắt đầu sủi bọt trắng xóa như có người đổ bột giặt xuống.

“Chết tiệt! Lão định diệt chủng cá tôm dưới sông à!” Diệp Vô Ưu cuống cuồng. Hắn nhìn thấy điểm nhiệm vụ trên hệ thống đang tụt dốc không phanh. “Hệ thống! Có cách gì không? Ta không muốn đi quét lá đâu!”

【Gợi ý từ hệ thống: ‘Lấy độc trị độc’. Ký chủ hãy sử dụng nước tắm Bách Hoa Tiên Tử còn sót lại trong hồ lô trộn với rượu mạnh nồng độ 90 độ, sau đó phun ra theo kiểu ‘Vòi rồng say xỉn’ để trung hòa chất tẩy rửa.】

“Cái gì? Dùng nước tắm đó hả?” Vô Ưu mặt nhăn như khỉ ăn ớt. “Thôi được rồi, liêm sỉ tầm này chỉ là hạt bụi thôi!”

Diệp Vô Ưu nhảy lên cao hơn cả cơn mưa, tay trái cầm bình rượu ‘Liệt Hỏa Thiêu Tâm’, tay phải cầm Tử Kim Yêu Hồ. Hắn tu ực một ngụm rượu mạnh, sau đó là một ngụm… hỗn hợp nước tắm thơm phức trong hồ lô.

Mặt hắn lúc này đỏ như gạch nung, đôi mắt bỗng sáng rực lên một cách dị thường.

“Hỗn Hợp Thần Thánh – Túy Phun Thiên Hạ!”

Diệp Vô Ưu không dùng kiếm, hắn… phun. Một luồng nước khổng lồ mang theo mùi rượu cháy bỏng hòa quyện với mùi phấn son nồng nàn từ miệng hắn bắn ra, xoáy thành một cột rồng khổng lồ chặn đứng cơn mưa tẩy rửa của Tẩy Tủy Chân Nhân.

“Cái mùi gì thế này? Thơm… thơm nhưng mà muốn nhức đầu!” Đám đệ tử Thiên Đạo Minh bên dưới ngửi thấy mùi này bỗng nhiên thấy choáng váng, chân tay rã rời.

Tẩy Tủy Chân Nhân bị cột vòi rồng nhắm thẳng vào mặt. Lão hét lên: “Bẩn thỉu! Thứ nước bẩn thỉu gì thế này!”

Lão cố dùng kiếm khí ngăn cản, nhưng thứ nước này mang theo ‘Túy Ý’ cực kỳ quái chiêu, nó thấm qua cả linh lực hộ thân, dính lên mặt lão.

“Ôi không! Mặt ta! Mỡ bôi mặt cao cấp của ta!” Tẩy Tủy Chân Nhân đau đớn gào lên khi lớp da mặt bóng loáng bị thứ rượu mạnh pha nước tắm tiên tử tẩy sạch bách, lộ ra một khuôn mặt nhăn nheo đúng tuổi thật như trái táo tàu khô.

Tuyết Dao đứng đằng xa, nhìn thấy cảnh tượng Diệp Vô Ưu đang phun nước tứ tung thì đưa tay che mặt: “Ta không quen hắn. Thật sự là không quen biết tên này.”

Dòng sông sau một hồi biến động, lớp bọt trắng dần biến mất, thay vào đó là một màu hồng nhạt nhẹ nhàng. Linh khí rượu không mất đi, trái lại còn nồng nàn hơn, lại phảng phất mùi hoa bách hợp.

“Đing! Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc (theo một cách rất khó đỡ).”
“Phần thưởng: 1000 điểm Lãng tử và Combo Mồi Nhắm Thần Thánh đã gửi vào túi đồ.”
“Danh hiệu mới: ‘Vòi Phun Áp Lực Cao Của Giới Tu Tiên’.”

Tẩy Tủy Chân Nhân sau khi bị ‘lột mặt nạ’ thì mất sạch tự tin, lão ôm khuôn mặt nhăn nheo hớt hải bỏ chạy lên phi chu: “Rút quân! Rút quân mau! Tên điên này không phải là người, hắn là quái vật phun sương!”

Đoàn thuyền Thiên Đạo Minh hớt hải rút lui, để lại những mảnh vụn và một bãi chiến trường mùi thơm phức.

Diệp Vô Ưu đáp xuống bờ sông, thở phào nhẹ nhõm, lau miệng một cái. “Phù… suýt chút nữa là mất nghiệp rồi.”

“Đại hiệp… ngài thật là… vĩ đại.” Lý Phàm bước tới, ánh mắt nhìn Vô Ưu như nhìn thần thánh, nhưng lại lén đứng xa ra một chút vì sợ mùi nước tắm trên người hắn quá nồng.

Lão Quy thì hậm hực bò lên bờ, lầm bẩm: “Lần sau nhớ nhắc lão phu là đánh nhau với mấy lão già mặt bóng thì nên mang theo búi sắt cọ nồi. Mệt chết lão rùa này rồi.”

Lục Tuyết Dao đi tới, nhìn dòng sông hồng nhạt, rồi nhìn sang Diệp Vô Ưu. Nàng khẽ thở dài: “Diệp Vô Ưu, ngươi đã làm gì với Thần Khê thế này?”

Diệp Vô Ưu cúi xuống, múc một ít nước sông nếm thử, rồi vỗ đùi đánh đét: “Ha ha! Vị rượu nay đã nâng cấp rồi! Vị ngọt nồng của đào tiên, vị chát nhẹ của linh chi, và đặc biệt là hậu vị có mùi… da thịt mịn màng của Bách Hoa Tiên Tử. Tuyết Dao, nàng thật sự không muốn thử sao?”

“CÚT!”

Lại một cú đá bay thẳng vào hông, Diệp Vô Ưu bay lên không trung, tạo thành một đường parabol hoàn mỹ trên mặt sông hồng nhạt. Nhưng lần này hắn không kêu ca, hắn đang bận mở túi đồ hệ thống ra để lấy miếng ‘Chân Gà Phượng Hoàng’ trong bộ mồi nhắm mới nhận được.

“Đời lãng tử, có rượu thơm, có mồi ngon, lại có tiên nữ đá vào mông mỗi ngày… còn gì mãn nguyện hơn?”

Dưới ánh hoàng hôn, bóng một kẻ nát rượu rơi bõm xuống sông, sóng nước vỗ về hòa cùng tiếng cười vang tận chín tầng mây. Thiên Đạo Minh có lẽ vẫn chưa hiểu được, đối mặt với kẻ không có giới hạn dưới như Diệp Vô Ưu, mọi quy tắc cứng nhắc của họ chỉ là trò cười cho thiên hạ mà thôi.


**[Hết Chương 117]**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8