Túy Ngọa Trường SinhChương 124: Đối mặt với các trưởng lão
**Chương 124: Khi Các Cụ Già Hay Nói Đạo Lý Gặp Phải Gã Say Cù Nhầy**
Giữa đại điện Thiên Đạo Minh, không khí vốn dĩ nên là trang nghiêm, đầy áp lực, kiểu như chỉ cần một tiếng ho nhẹ cũng đủ khiến linh khí xung quanh nổ tung. Nhưng không, thực tế lại đang diễn ra theo một kịch bản mà có nằm mơ Lệ Thiên Hành cũng không ngờ tới.
Diệp Vô Ưu một tay xách thanh sắt gỉ Mặc Ảnh, một tay cầm hồ lô rượu, bước đi loạng choạng theo hình chữ “S” điệu nghệ. Mỗi bước chân của hắn đều để lại một dấu chân ướt đẫm… mùi rượu đế nồng nặc.
— Lệ lão đại, đừng núp lùm nữa. Ta thấy cái vương miện lấp lánh của ngươi ló ló sau rèm rồi kia kìa! Ra đây, chúng ta đàm đạo về nhân sinh, hoặc ít nhất là bồi thường cho ta cái hồ lô mới. Cái này cũ quá, dùng để đập cửa nhà ngươi làm nó móp một miếng rồi đây này! — Vô Ưu gào lên, giọng nói sặc mùi men nhưng lại mang theo một loại sức mạnh xuyên thấu lạ kỳ.
“Ding! Kích hoạt nhiệm vụ khẩn cấp: ‘Dạy các cụ cách sống’.
Nội dung: Trong vòng 15 phút, hãy khiến ít nhất ba vị trưởng lão Thiên Đạo Minh phải hoài nghi nhân sinh và muốn đi tu… ở quán nhậu.
Phần thưởng: 10 hũ ‘Lão Hổ Tửu’ (uống vào mạnh như hổ, ngủ như lợn) và 500 điểm Tiêu Dao.
Hình phạt nếu thất bại: Bị cưỡng chế nhảy điệu ‘Múa Quạt’ giữa đại điện trong trạng thái thoát y 50%.”
Mặt Diệp Vô Ưu tái mét. Cái hệ thống này đúng là đồ không có liêm sỉ! Nhảy múa quạt giữa đây thì thà hắn lấy thanh Mặc Ảnh tự sát cho xong.
— Vô sỉ! Đồ nghịch tử! — Một tiếng quát vang lên.
Ba đạo luồng sáng xẹt qua, chắn ngang lối đi của Vô Ưu. Ba lão già râu tóc bạc phơ, mặt mày nghiêm nghị đến mức ruồi đậu vào chắc cũng bị kẹp chết bởi nếp nhăn. Đây chính là “Thiên Đạo Tam Tuyệt” – ba vị chấp pháp trưởng lão lừng lẫy với ba tính cách: Cứng nhắc, Rất cứng nhắc, và Cực kỳ cứng nhắc.
Trưởng lão dẫn đầu, tên là Huyền Tĩnh, nhìn Diệp Vô Ưu bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ:
— Diệp Vô Ưu, ngươi là cái thá gì mà dám quấy nhiễu nơi thanh tịnh này? Tu tiên là để thoát tục, là để đạt đến cảnh giới vô vi, chứ không phải để hóa thành một con sâu rượu bẩn thỉu như ngươi!
Diệp Vô Ưu ợ một cái rõ to, mùi rượu tỏa ra khiến Lục Tuyết Dao đứng sau cũng phải lấy tay che mũi, còn Lão Quy thì thụt hẳn đầu vào trong mai vì xấu hổ thay chủ nhân.
— Ồ, thoát tục? — Vô Ưu cười hì hì, mắt nheo lại — Thế các ông tu đến đâu rồi? Sống mấy trăm năm, mặt nhăn như quả mướp đắng, rượu không dám uống, gái không dám nhìn, thịt không dám ăn. Tu như vậy thì khác gì cái tượng đá ngoài cổng? À mà thôi, tượng đá ít nhất nó còn không nói nhiều như các ông!
— Ngươi… ngươi dám nhục mạ đạo tâm của chúng ta! — Trưởng lão thứ hai, Huyền Thông, nổi trận lôi đình, phất tay áo một cái, hàng vạn đạo kiếm khí vàng rực xuất hiện — Chết đi! Thiên Đạo Vô Tình Kiếm!
Vạn kiếm lao đến, tốc độ nhanh tới mức xé toạc không gian. Lục Tuyết Dao kinh hô:
— Vô Ưu, cẩn thận!
Nhưng Diệp Vô Ưu vẫn đứng đó, hay nói đúng hơn là hắn đang… lắc lư theo nhịp. Trong mắt người ngoài, hắn như đang say đến mức không đứng vững, nhưng trong mắt cao thủ, đó là một loại bộ pháp kỳ dị vô cùng. Hắn nghiêng người qua trái 30 độ, kiếm khí lướt qua sợi tóc. Hắn cúi rạp người xuống, kiếm khí bay vèo qua lưng.
— Ối chà! Trượt rồi! Tiếc quá, lệch một li đi một dặm rồi ông lão ơi! — Vô Ưu vừa né vừa tranh thủ nốc thêm một ngụm rượu — Các ông đánh đấm gì mà giống như đang đuổi ruồi thế? Có cần ta dạy cho cách dùng lực không?
“Ding! Độ ức chế của trưởng lão Huyền Thông đạt 80%. Chủ nhân hãy tiếp tục thêm dầu vào lửa.”
Vô Ưu gật đầu, bụng bảo dạ: “Việc này ta giỏi nhất!”. Hắn bỗng nhiên đổi tư thế, thanh Mặc Ảnh cầm ngược trong tay. Hắn không xuất chiêu, mà là… bắt đầu hát. Một giọng hát vừa lệch tông, vừa khàn đặc vị rượu vang vọng khắp đại điện:
— “Trời cao lồng lộng, ta uống cạn một vò… Đạo là cái đinh gì, chỉ có rượu là to… Các ông tu tiên cho lắm, cũng chỉ làm con tò vò…!”
— ĐỦ RỒI! — Trưởng lão thứ ba, Huyền Minh, vốn là kẻ ít nói nhất, nay cũng không nhịn nổi. Lão vung ra một cái chuông đồng khổng lồ, miệng lẩm nhẩm thần chú: — Trấn Áp U Minh!
Cái chuông phát ra âm thanh u uẩn, sóng âm hữu hình như những ngọn núi đè nặng xuống vai Diệp Vô Ưu. Càn khôn rung chuyển, nền đá dưới chân Vô Ưu nứt toác.
— Chơi đồ chơi hả? Ta cũng có! — Vô Ưu ném hồ lô lên không trung.
Tử Kim Yêu Hồ bỗng chốc phình to, miệng hồ lô phát ra một lực hút kinh thiên động địa. Thay vì hút cái chuông, nó lại hút sạch… số rượu mà Huyền Minh đang giấu trong nhẫn trữ vật của mình.
— Hả?! Bình rượu ‘Bách Niên Cô Linh’ của ta! — Huyền Minh trưởng lão hét lên một tiếng đầy đau xót, thần chú bị ngắt quãng, cái chuông mất điều khiển rơi đánh rầm xuống đất, suýt chút nữa đè nát ngón chân của chính lão.
Lục Tuyết Dao đứng xem mà cằm sắp chạm đất:
— Hắn… hắn vừa cướp rượu của trưởng lão ngay trong trận chiến sao?
Lão Quy ló đầu ra, tặc lưỡi:
— Con nhóc này còn non lắm. Thằng ranh này nó còn dám trộm nội y của Ma Nữ để nấu rượu cơ mà, mấy bình rượu này có là gì.
Lúc này, Diệp Vô Ưu đã thực sự bước vào trạng thái “Tứ Cảnh – Vong Ngã”. Đôi mắt hắn không còn vẻ lờ đờ, mà ánh lên một tia sáng xanh thẳm của Túy Ý.
— Nghe này các ông lão. Tu tiên không phải là trở thành cái máy chấp hành quy tắc. Các người nói Thiên Đạo vô tình, nhưng nếu không có tình, lấy đâu ra cái thế giới này? Nếu không có vị cay của rượu, làm sao biết đời này nồng đậm? Nhìn cho kỹ đây, đây mới là kiếm!
Vô Ưu bước một bước, vung kiếm nhẹ nhàng như đang phác họa một bức tranh trong cơn say.
— Túy Ý Chiêu Thứ Nhất: Nhất Chén Giang Hồ!
Một luồng kiếm khí màu tím nhạt tràn ra, không sắc lẹm, không bùng nổ, nhưng nó mang theo một sự bao dung đến lạ thường. Kiếm khí đi qua đâu, những sát khí nồng nặc của ba vị trưởng lão đều bị hòa tan, giống như nước lã pha vào rượu mạnh.
Ba vị trưởng lão hốt hoảng chống đỡ, nhưng họ kinh ngạc nhận ra: chiêu thức của mình bỗng nhiên trở nên chậm chạp, tâm trí lờ đờ, dường như chỉ cần hít phải chút kiếm khí kia, họ cũng đã thấy… say rồi.
— Ô kìa, sao các ông lại đỏ mặt thế? — Vô Ưu cười khà khà — Ngại à? Hay là thấy ta nói đúng quá?
Huyền Tĩnh trưởng lão loạng choạng, chống kiếm xuống đất, hổn hển nói:
— Đây là… đạo gì? Tại sao tâm cảnh của ta lại lung lay như vậy?
— Đó là ‘Túy Đạo’. Khi ngươi không còn coi trọng cái tôi, không còn sợ mất mặt, không còn bị xích xiềng quy tắc trói buộc, ngươi sẽ thấy thế giới này chẳng qua chỉ là một bữa tiệc rượu. Đứa nào uống khỏe thì thắng, đứa nào say trước thì đi ngủ. Đơn giản vậy thôi! — Vô Ưu thản nhiên đáp.
“Ding! Hoàn thành nhiệm vụ: ‘Dạy các cụ cách sống’.
Trạng thái: Ba vị trưởng lão đang tự hỏi tại sao mình lại dành 300 năm qua để ngồi thiền thay vì đi nhậu.
Phần thưởng đã gửi vào kho đồ. Hệ thống tặng kèm một hộp cao dán ‘Chống đau lưng’ cho các vị lão tiền bối.”
Diệp Vô Ưu không thèm nhìn ba lão già đang ngẩn ngơ nữa, hắn xoay người, hướng về phía màn trướng vàng rực cuối đại điện, nơi một bóng người cao lớn vừa chậm rãi đứng dậy.
Lệ Thiên Hành – vị Minh chủ oai phong lẫm liệt, lúc này sắc mặt đã đen như đít nồi. Hắn nhìn xuống sân điện hỗn loạn, nhìn ba vị đại trưởng lão tinh anh của mình đang đứng nghệt ra như mất hồn, cơn giận bùng lên làm cả không gian vặn vẹo.
— Diệp Vô Ưu, ngươi đã chơi đủ chưa? — Giọng Lệ Thiên Hành lạnh thấu xương.
— Chưa đủ, bao giờ ngươi trả ta tiền cái cổng kia thì mới tính là đủ! — Vô Ưu hếch cằm lên, thách thức — Hay là ngươi sợ, định gọi nốt mười tám đời tổ tông ra đây đánh thay?
Lục Tuyết Dao lúc này cũng đã tiến lên đứng bên cạnh Vô Ưu, thanh Hàn Băng kiếm của nàng tỏa ra hơi lạnh thấu xương, sẵn sàng cho trận tử chiến cuối cùng.
— Vô Ưu, đừng đùa nữa. Lệ Thiên Hành không giống bọn họ đâu. — Nàng nhắc nhở, giọng nói mang theo sự lo lắng.
Vô Ưu đưa hồ lô cho nàng:
— Cầm lấy. Uống một ngụm cho ấm người đi. Đánh nhau với kẻ ‘đứng đầu thiên hạ’ này chắc chắn sẽ tốn sức lắm đấy.
Lệ Thiên Hành bước xuống từng bậc thang, mỗi bước chân đều khiến linh khí trong đại điện ngưng tụ thành những con rồng vàng uốn lượn. Áp lực Ngũ Cảnh đỉnh phong lan tỏa, ép cho không gian chung quanh vỡ vụn.
— Ta sẽ cho ngươi biết, thế nào là ‘Trật tự tuyệt đối’. Trong thế giới của ta, kẻ say không có chỗ đứng! — Lệ Thiên Hành giơ tay lên, một thanh đại đao rực lửa hiện ra — Thiên Đạo Trừng Phạt!
Diệp Vô Ưu nhổ cọng rơm ra khỏi miệng, mắt bỗng trở nên sắc lạnh đến lạ kỳ. Hắn ngửa cổ nốc cạn ngụm rượu cuối cùng trong hồ lô dự phòng, rồi gầm lên:
— Thế thì để gã say này… lật đổ cái trật tự thối nát của ngươi!
Trận chiến thực sự, giờ mới bắt đầu! Cả đại điện Thiên Đạo Minh rung chuyển dữ dội, bụi trần bay mịt mù, mở màn cho một cuộc đọ sức kinh thiên động địa giữa “Gã điên phóng túng” và “Vị vua quyền lực”.
Bên ngoài, Lão Quy nhìn đống đổ nát, thở dài:
— Phen này cái Thiên Đạo Minh chắc chỉ còn nước bán đồng nát để xây lại thôi. Tội lỗi, tội lỗi quá… mà thôi, ném cho lão cái đùi gà coi Diệp ranh con bị ăn đòn nào!