Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 123: Phá bỏ cổng thành

Cập nhật lúc: 2026-06-06 18:35:25 | Lượt xem: 11

**CHƯƠNG 123: PHÁ BỎ CỔNG THÀNH**

Tại đỉnh Thiên Đạo Sơn, không khí vốn dĩ nên là trang nghiêm, bảng lảng sương mù và đậm chất “thần tiên thoát tục”. Nhưng kể từ giây phút Diệp Vô Ưu đặt cái mông gầy nhom của mình lên đầu vị trưởng lão thủ vệ, toàn bộ concept “Tiên hiệp cổ điển” đã chính thức sụp đổ, thay vào đó là một vở kịch hài kịch đen với kinh phí đầu tư không giới hạn.

Phía trước mặt Diệp Vô Ưu chính là Cổng Nam Thiên – niềm tự hào của Thiên Đạo Minh. Cổng này được đúc từ Huyền Thiết ngàn năm, khảm nạm linh thạch cấp cao, lại được 49 vị đại năng gia trì phong ấn. Người ta đồn rằng, ngay cả một con kiến chui qua cũng phải trình giấy tạm trú tạm vắng, nói gì đến một gã nát rượu mặc hỷ phục rách rưới kèm quần đùi hoa như hắn.

“Ding! Hệ thống phát hiện vật cản có độ cứng tương đương với da mặt của chủ nhân. Nhiệm vụ khẩn cấp: ‘Cửa này không mở thì ta bẻ cửa’.
Yêu cầu: Phá hủy Cổng Nam Thiên trong vòng 3 nốt nhạc.
Phần thưởng: Một thùng mì tôm hảo hạng (phiên bản tu chân) và 500 điểm ‘Sống lỗi’.
Hình phạt nếu thất bại: Hệ thống sẽ tự động phát sóng trực tiếp hình ảnh chủ nhân đang đi tắm cho toàn bộ nữ tu sĩ ở Cửu Tiêu Trần Thế.”

Diệp Vô Ưu đang tu hớp rượu, nghe xong câu cuối liền sặc đến mức đỏ cả mặt, rượu từ mũi bắn ra như vòi rồng mini.

“Hệ thống, ngươi có thể nào nhân văn một chút được không? Ta là nhân vật chính, không phải là nam chính phim người lớn!”

Hắn chửi thầm trong lòng, nhưng đôi mắt đỏ gay vì say đã bắt đầu ánh lên tia nguy hiểm. Diệp Vô Ưu đứng dậy, đá văng vị trưởng lão đang lầm bầm chửi rủa dưới chân mình như đá một hộp sữa không.

– Này đám tôm tép kia! – Vô Ưu chống thanh Mặc Ảnh xuống đất, tư thế uể oải như thể vừa ngủ dậy sau một đêm “bay lắc” – Ta cho các ngươi 10 giây để mở cửa. Nếu không, lát nữa đừng trách tại sao sắt thép lại biến thành nước lèo nhé.

Đám Thiên Đạo Thủ Vệ nhìn nhau, sau đó đồng loạt cười rộ lên như được xem hài kịch của Trấn Thành.

– Diệp Vô Ưu, ngươi say đến lú rồi sao? Đây là Cổng Nam Thiên! Ngay cả Thượng Cổ Thần Thú húc vào còn gãy sừng, ngươi định dùng cái hồ lô rách kia để tông vào à?

– Ha ha! Chắc hắn định uống cho say rồi đái vỡ cửa chừng?

Phía sau, Lục Tuyết Dao hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay ngọc ngà siết chặt thanh hàn kiếm. Nàng khẽ thì thầm:
– Vô Ưu, đừng đùa nữa. Trận pháp của cổng này là ‘Vạn Cố Bất Biến’, muốn phá nó ít nhất phải cần mười vị tu sĩ cảnh giới Tiêu Dao hợp lực. Chúng ta nên dùng mưu…

Lão Quy từ trong túi áo hắn thò đầu ra, đôi mắt rùa láo liên:
– Đúng đó đại ca! Hay là ta giả vờ lăn ra chết để bọn chúng mở cửa đưa đi chôn, rồi chúng ta lẻn vào? Kế này gọi là ‘Rùa chết hồi sinh’, rất là uy tín!

Diệp Vô Ưu không đáp, hắn chỉ khẽ cười khẩy một tiếng. Một tiếng cười chứa đầy sự khinh miệt và cả vị chát nồng của loại linh tửu hắn vừa nuốt xuống.

– Mưu mẹo cái gì? Trong từ điển của ta không có chữ ‘Mưu’, chỉ có chữ ‘Say’. Tuyết Dao, đứng xa ra một chút, kẻo nhiệt độ từ cơn giận của ta làm cháy cả bộ đồ trắng tinh của nàng đấy.

Hắn giơ Tử Kim Yêu Hồ lên cao. Lúc này, bầu trời vốn đang trong xanh bỗng chốc mây đen kéo đến ùn ùn, nhưng lạ thay, mùi của mây đen không phải mùi hơi ẩm mà là mùi men nồng nặc.

– Tửu ý phát tiết – Nhất hớp giang hồ, nhị hớp định càn khôn!

Diệp Vô Ưu ngửa cổ, dốc cạn hồ lô rượu “Hỏa Liên Thiêu” – một loại rượu mạnh đến mức ngay cả rồng ngửi thấy cũng phải rụng vẩy. Một dòng dịch thể đỏ rực như dung nham chảy vào huyết quản hắn. Ngay lập tức, da dẻ Diệp Vô Ưu đỏ bừng như một con tôm luộc, từ các lỗ chân lông tỏa ra làn khói trắng nóng bỏng.

“Ding! Cảnh giới Cuồng Ca trạng thái Max Level được kích hoạt. Bạn đang ở chế độ: Kẻ hủy diệt môi trường.”

– Phá cho ta!

Diệp Vô Ưu không dùng kiếm. Hắn hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng như ống bễ thợ rèn, sau đó hắn… nhổ một ngụm rượu vừa uống ra phía trước.

“Phụt!!!”

Một ngụm rượu tưởng chừng đơn giản, nhưng khi vừa rời khỏi môi Diệp Vô Ưu, nó lập tức hóa thành một con Hỏa Long dài hàng chục trượng. Không, nói đúng hơn là một con “Tửu Long” rực lửa. Ngọn lửa không phải màu vàng hay đỏ, mà là màu xanh lam của cồn nồng độ cao đang cháy.

Âm thanh “xì xì” vang lên chói tai. Toàn bộ không gian xung quanh Cổng Nam Thiên bị vặn vẹo do nhiệt độ quá cao. Đám thủ vệ đứng gần đó chưa kịp kêu lên một tiếng đã thấy vũ khí trong tay mình nhũn ra như sợi bún.

– Cái… cái gì thế này? Nhiệt độ này… đây không phải linh hỏa! Đây là Tửu Hỏa! – Một trưởng lão kinh hoàng gào lên.

Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của hàng nghìn tu sĩ Thiên Đạo Minh, cánh cổng bằng Huyền Thiết ngàn năm – vốn được cho là bất khả xâm phạm – bắt đầu xuất hiện những vệt lún. Sắt thép gặp phải ngụm rượu của Diệp Vô Ưu giống như sáp gặp lửa đại hồng thủy. Nó không gãy, không nứt, mà là tan chảy thành những dòng nước đen ngòm, chảy xuống bậc thềm đá, kêu xèo xèo kinh dị.

Lục Tuyết Dao đứng đờ người. Nàng vốn biết Vô Ưu mạnh, nhưng mạnh đến mức dùng một bãi nước bọt (thực ra là rượu) để nung chảy linh bảo trấn tông của Thiên Đạo Minh thì đúng là nằm mơ cũng không thấy được.

Lão Quy thì há hốc mồm, chiếc mai rùa run lên bần bật:
– Trời ơi… bảo sao tối qua hắn lỡ nhổ vào cái bát của ta, cái bát đó sáng nay đã biến thành một đống tro. Đại ca, sau này ngươi tuyệt đối đừng nôn vào người ta nhé, ta không muốn biến thành rùa nướng đâu!

Diệp Vô Ưu sau khi “phun hỏa” xong thì lảo đảo mấy bước, hắn đưa tay chùi mép, vẻ mặt đầy sự thỏa mãn nhưng miệng vẫn không quên cà khịa:
– Chậc, cổng này chất lượng kém quá. Minh chủ các người tham ô hay sao mà dùng đồ dỏm thế này? Có tí rượu vào đã chảy nước rồi, chán thật!

Cánh cổng giờ đây chỉ còn lại cái khung rỗng tuếch, bên trong là lối vào đại điện Thiên Đạo Minh đang mở toang. Khói bốc lên nghi ngút, che mờ cả tầm nhìn.

Giữa màn khói ấy, Diệp Vô Ưu nghênh ngang bước vào, thanh sắt gỉ Mặc Ảnh vắt vẻo trên vai. Điệu bộ của hắn lúc này không giống một kiếm khách đi báo thù, mà giống một gã say xỉn đang đi tìm phòng vệ sinh sau một chầu nhậu quá đà.

– Lệ Thiên Hành đâu? Ra đây tính tiền rượu cho ta! Đồ ngươi dùng để đúc cửa bẩn quá, làm hỏng cả hương vị ngụm rượu quý của ta rồi!

Giọng nói của hắn vang vọng qua những hành lang đá lộng lẫy, đầy rẫy sự ngạo mạn và thách thức.

“Ding! Chúc mừng chủ nhân phá cổng thành công với phong cách ‘Phun sương tản nhiệt’. Độ ngầu: 11/10 (Cộng thêm 1 điểm vì độ bựa).
Phần thưởng mì tôm hảo hạng đã được gửi vào kho. Gợi ý: Ăn mì sau khi phá nhà người khác sẽ giúp vị ngon tăng gấp đôi.”

Diệp Vô Ưu tặc lưỡi, liếc nhìn Lục Tuyết Dao đang đi sau:
– Tuyết Dao, nàng có mang theo bát không? Lát nữa đánh xong chúng ta cùng ăn mì tôm. Ta bao!

Lục Tuyết Dao chỉ biết lắc đầu thở dài, vẻ mặt bất lực toàn tập. Nàng thầm nghĩ: “Sư phụ ơi, người dạy con tu đạo là để thanh tâm quả dục, nhưng đi cùng gã này, con chỉ thấy mình đang tu luyện sức chịu đựng của dây thần kinh thôi…”

Phía cuối con đường chính điện, một luồng ánh sáng vàng rực bỗng nhiên bùng nổ. Một giọng nói trầm thấp, uy nghiêm như sấm sét từ chín tầng trời dội xuống:
– Diệp… Vô… Ưu! Ngươi dám làm ô uế thánh địa của Thiên Đạo!

– Ô uế? – Vô Ưu dừng bước, thản nhiên mở hồ lô, lấy ra một cọng rơm ngậm vào miệng – Ta chỉ là giúp các người dọn dẹp cái cửa cũ kỹ này thôi. Đừng cảm ơn, hãy gọi ta là ‘Chiến thần phá dỡ’!

Và thế là, gã túy kiếm tiên ấy, với cái bụng chứa đầy rượu nóng và một cái hệ thống không biết điều, chính thức bước vào hang cọp. Một trận chiến có lẽ sẽ được ghi vào sử sách… hoặc ít nhất là được ghi vào danh sách những sự kiện “kỳ cục” nhất tu chân giới, chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8