Túy Ngọa Trường SinhChương 122: Một bước vạn dặm
**CHƯƠNG 122: MỘT BƯỚC VẠN DẶM**
Nếu có ai đó hỏi Diệp Vô Ưu rằng cảm giác khi đột phá Ngũ Cảnh – Tiêu Dao là như thế nào, hắn sẽ không ngần ngại mà trả lời rằng: “Nó giống như việc bạn đang dùng mạng 2G rùa bò bỗng chốc được nâng cấp lên cáp quang 5G cực phẩm, lại còn được khuyến mãi thêm gói xem phim người lớn không giới hạn băng thông vậy.”
Cái gọi là “Tiêu Dao”, thực chất chính là một chữ “Lag”.
Phải, là Lag! Theo cách hiểu của một kẻ có hệ thống “hố cha” như hắn, khi đạt đến cảnh giới này, thân thể hắn dường như không còn tuân theo quy luật vật lý thông thường nữa. Hắn bước một bước, không gian dưới chân tự động co rụt lại, như thể cái thực tại này đang nịnh bợ mà dâng hiến con đường ngắn nhất cho hắn đi.
— Đệt, hệ thống, ngươi có chắc là ta đang bay chứ không phải là đang bị mất đồng bộ dữ liệu với máy chủ thiên địa không đấy? Sao ta thấy hình ảnh cứ giật giật thế nào ấy? — Diệp Vô Ưu lẩm bẩm trong đầu, tay vẫn không quên dốc ngược cái Tử Kim Yêu Hồ vào họng.
“Ding! Ký chủ bớt thắc mắc đi. Đây gọi là ‘Dịch Chuyển Tức Thời’ phiên bản bình dân. Do cấu hình linh lực của ký chủ chưa đồng bộ hoàn toàn với hệ điều hành Tiêu Dao, nên việc ‘tụt khung hình’ (drop FPS) là chuyện bình thường. Khuyến cáo: Không nên vừa bay vừa nôn, nếu không sản phẩm phụ sẽ rơi xuống đầu các vị tiền bối phía dưới, gây ra thảm họa môi trường tu chân giới.”
— Ngươi mới nôn! Cả nhà ngươi mới nôn! — Diệp Vô Ưu mắng một câu, rồi lại “ực” một ngụm linh tửu.
Cảm giác say lúc này không làm hắn mụ mị, mà ngược lại, nó khiến hắn thấy thế giới trở nên… mỏng manh. Giống như chỉ cần hắn dùng thanh Mặc Ảnh khều nhẹ một cái, tấm màn không gian này sẽ rách toạc ra như tờ giấy vệ sinh loại rẻ tiền vậy.
Bên cạnh hắn, Lục Tuyết Dao đang bay trên thanh hàn kiếm của nàng. Dù đã cố gắng giữ vẻ lạnh lùng, thoát tục như “Hàn Nguyệt Tiên Tử” trong truyền thuyết, nhưng cái cách nàng phải gồng mình để đuổi theo tốc độ của Diệp Vô Ưu khiến mái tóc đen nhánh vốn mượt mà giờ đây bay ngược ra sau, trông không khác gì một cái chổi lông gà đang điên cuồng lao đi trong gió bão.
— Diệp Vô Ưu! Ngươi… ngươi chậm lại một chút! Ngươi định đi đầu thai à? — Lục Tuyết Dao nghiến răng gọi. Giọng nàng bị gió thổi bạt đi, nghe méo mó như tiếng mèo bị dẫm đuôi.
Hàn khí từ người nàng tỏa ra khiến không gian xung quanh đóng băng thành những mảnh vụn nhỏ, trông thì đẹp đấy, nhưng Diệp Vô Ưu biết nàng đang sắp phát hỏa.
— Tuyết Dao muội muội, tốc độ là đam mê, chậm trễ là thất bại! Chúng ta đang đi đòi nợ, mà đi đòi nợ thì phải có khí thế của mấy anh xăm trổ đòi nợ thuê chứ! Cứ ung dung như đi dạo phố thì ai sợ? — Diệp Vô Ưu nấc cụng một cái, nụ cười trên môi nồng nặc mùi rượu.
Từ trong túi áo hắn, một cái đầu rùa nhỏ thò ra, hai mắt hoa lên vì chóng mặt. Lão Quy rên rỉ:
— Vô Ưu đại ca, ta xin người… Ta là rùa, tổ tiên ta dạy là phải sống chậm để trường thọ. Ngươi chơi cái trò ‘Fast and Furious’ phiên bản tu tiên này, ta e là tim ta ngừng đập trước khi tới nơi mất! Với cả, ngươi có thể chỉnh lại hướng bay không? Dép lào của ngươi vừa quẹt qua đỉnh đầu một vị tu sĩ Nguyên Anh phía dưới, khiến lão ta rụng mất nửa bộ tóc giả rồi kìa!
Diệp Vô Ưu cúi xuống nhìn cái “Dép lào Vạn Dặm Không Mòn” đang xỏ dưới chân. Phải nói là hệ thống tặng món quà này rất “uy tín”. Mỗi lần hắn thi triển Tiêu Dao bộ pháp, đôi dép lại tóe ra những tia lửa màu vàng chanh, phát ra tiếng “pạch pạch” nghe rất vui tai nhưng cũng cực kỳ… mất mặt.
— Kệ lão ta đi. Ai bảo tu tiên mà còn chơi tóc giả, không thành tâm! — Diệp Vô Ưu hừ lạnh.
Trong nháy mắt, vùng trời Tử Châu đã lùi xa lại phía sau. Một bước vạn dặm không chỉ là nói suông. Cảm giác lúc này giống như hắn đang lướt trên một tấm thảm trượt nước khổng lồ được bôi mỡ bò.
“Ding! Nhiệm vụ chính tuyến: Đột nhập Thánh Điện Thiên Đạo.
Yêu cầu: Xuất hiện một cách ngầu lòi nhất, khiến Lệ Thiên Hành cảm thấy bản thân là một thằng hề.
Phần thưởng: 100.000 điểm Túy Ý và một voucher ‘Hồi sinh tại chỗ khi bị đánh hội đồng’.
Lưu ý: Nếu xuất hiện mà bị bảo vệ bắt lại do tội nhập cảnh trái phép, ký chủ sẽ bị trừ 10 năm thọ nguyên để trừ nợ.”
Diệp Vô Ưu mắt sáng lên. Điểm thưởng thì không nói, nhưng cái voucher “hồi sinh” kia mới là thứ hàng thật giá thật. Đánh nhau với lão già Lệ Thiên Hành đó, có thêm một mạng chẳng khác nào hack game.
— Được! Đã vậy thì chơi lớn luôn!
Hắn bỗng dừng khựng lại giữa không trung. Lực quán tính khổng lồ khiến Lục Tuyết Dao và Lão Quy không kịp trở tay, lao thẳng về phía trước thêm vài dặm nữa mới lộn nhào quay lại.
— Ngươi làm cái quái gì thế? — Tuyết Dao mặt lạnh như tiền, tay đã lăm lăm chuôi kiếm, có vẻ như muốn băm vằn tên say rượu này trước khi gặp kẻ thù.
Diệp Vô Ưu không trả lời. Hắn đứng hiên ngang (thực ra là hơi loạng choạng vì say), hai tay dang rộng, mặt ngước lên trời. Thanh sắt rỉ Mặc Ảnh bỗng nhiên run rẩy, lớp rỉ sét bong ra từng mảng, lộ ra tia sáng đen tuyền huyền bí như nuốt chửng cả ánh sáng xung quanh.
— Tuyết Dao, nàng có nghe thấy tiếng gì không? — Diệp Vô Ưu nghiêm túc hỏi.
Nàng nhíu mày, lắng nghe kỹ: — Tiếng gì? Chỉ có tiếng gió và tiếng Lão Quy đang nôn mửa…
— Không, đó là tiếng lòng của ta. Ta cảm thấy mình cần phải… tạo một cái intro thật chất lượng.
Nói rồi, hắn dốc nốt những giọt rượu cuối cùng trong hồ lô lên lưỡi kiếm. “Xèo xèo”, linh tửu gặp kiếm khí Tiêu Dao bốc hơi thành một làn sương mù màu tím nhạt.
— Một bước vạn dặm, rượu vào kiếm ra! Thiên địa rộng lớn, ai là chủ nhà? Lệ lão đầu kia, ra nhận hàng cho ta! — Diệp Vô Ưu rống to, giọng vang vọng như sấm rền, xuyên qua lớp mây dày đặc.
Hắn giậm chân một cái. Không gian dưới đôi dép lào nổ tung. Một đường rãnh khổng lồ kéo dài từ chỗ hắn đứng thẳng tới cổng chính của Thánh Điện Thiên Đạo đang lờ mờ hiện ra phía xa.
Vút!
Lúc này, tại Thánh Điện Thiên Đạo, bầu không khí đang cực kỳ căng thẳng. Tòa Tháp Chấn Lôi cao chọc trời tỏa ra những tia sét màu tím uy nghiêm, bao phủ lấy hàng ngàn tu sĩ tinh nhuệ đang đứng dàn trận.
Thập nhị Trưởng lão của Thiên Đạo Minh đang ngồi thiền xung quanh cổng lớn, kết thành “Cửu Thiên Thập Địa Trấn Ma Đại Trận”. Đây là trận pháp phòng thủ mạnh nhất, nghe đâu ngay cả một con ruồi mang theo tà khí cũng đừng hòng lọt qua.
— Trưởng lão, ngài nói xem Diệp Vô Ưu có thực sự dám đến không? Hắn chỉ là một tên say xỉn, chẳng lẽ lại điên đến mức đơn thương độc mã xông vào tổng bộ chúng ta? — Một đệ tử trẻ tuổi run rẩy hỏi.
Vị trưởng lão râu dài quét mắt một cái, lạnh lùng đáp:
— Hắn không điên, nhưng hắn có hệ thống… à không, hắn có vận khí quỷ quái. Tuy nhiên, dù hắn có là Ngũ Cảnh đi nữa, muốn phá vỡ trận pháp này cũng phải mất mười ngày mười…
“BÙM!!!”
Lời lão còn chưa dứt, một tiếng nổ xé lòng vang lên ngay tại trung tâm trận pháp. Một cái bóng rách nát, mang theo mùi rượu nồng nặc và đôi dép lào đang tóe lửa, rơi xuống đúng cái đầu trọc lốc của vị trưởng lão vừa phát biểu.
— Ét ô ét! Nhầm địa chỉ, nhưng mà hạ cánh an toàn rồi! — Diệp Vô Ưu đứng trên đỉnh đầu vị trưởng lão, một tay cầm hồ lô, một tay cầm thanh kiếm gỉ, nhe răng cười.
Cả Thánh Điện chìm vào một khoảng lặng đến đáng sợ.
Hàng ngàn ánh mắt nhìn chằm chằm vào kẻ vừa xuất hiện. Hắn mặc bộ hỷ phục rách đến mức nhìn thấy cả quần đùi hoa bên trong, tóc tai thì như tổ quạ, đôi dép lào màu xanh chuối nổi bần bật trên nền đá cẩm thạch trắng của Thánh Điện.
— Diệp… Diệp Vô Ưu? — Vị trưởng lão bị dẫm lên đầu lắp bắp, khuôn mặt già nua đỏ bừng vì nhục nhã.
— Ồ, nhận ra người quen sao? Tốt tốt! Ta đến đây không có việc gì to tát, chỉ là nghe nói Minh chủ các người mới mua được loại rượu ngàn năm gì đó, định đến uống nhờ một chén. Với cả… — Hắn liếc nhìn quanh, điệu bộ khinh khỉnh — Tiện tay san phẳng cái nơi trông như cái ổ kiến này một chút cho thoáng mát.
“Ding! Thành tựu mở khóa: ‘Kẻ dẫm lên đầu dư luận’. Độ ngầu lòi: 9/10. Lưu ý: Điểm trừ vì cái quần đùi hoa lộ ra hơi nhiều.”
— Ngươi… ngươi to gan! — Đám tu sĩ bừng tỉnh, đồng loạt rút vũ khí.
Cùng lúc đó, từ trên trời, Lục Tuyết Dao và Lão Quy cũng hạ cánh xuống phía sau hắn. Tuyết Dao mặt đỏ gay vì xấu hổ khi phải chứng kiến cái màn chào sân không giống ai của “đồng bọn”, còn Lão Quy thì ngay lập tức thu mình vào cái mai, lăn lông lốc vào một góc, miệng lầm bầm: “Ta không quen hắn, ta chỉ là con rùa đi ngang qua thôi…”
— Tuyết Dao, đứng sang một bên. Để ta thể hiện một chút kỹ năng của kẻ vừa đạt giải ‘Vận động viên điền kinh toàn năng’ nào! — Diệp Vô Ưu vung kiếm, một vòng tròn kiếm khí màu tím đen tỏa ra, hất văng hàng chục tu sĩ xung quanh.
Hắn nhìn sâu vào bên trong tòa tháp đen kịt, nơi một luồng khí tức uy nghiêm và băng lãnh đang bắt đầu thức tỉnh.
— Lệ Thiên Hành, trốn trong đó làm gì? Ra đây xem ta biểu diễn ‘Một bước vạn dặm’ bản nâng cấp: ‘Một bước lên bàn thờ’ dành riêng cho ngươi đây!
Tiếng cười của Diệp Vô Ưu vang dội, giữa vòng vây của thiên quân vạn mã, hắn lại thản nhiên ngồi bệt xuống, mở hồ lô ra làm một hớp lớn.
Trong cơn say, thế gian này thực sự quá nhỏ bé. Cánh cổng Thánh Điện kiên cố ư? Trận pháp vô song ư? Đối với kẻ không còn gì để mất và cũng chẳng cần gì để có như hắn, tất cả chỉ là những bức tường giấy chờ bị xé toạc trong một giấc mộng tiêu dao mà thôi.
Cuộc vui lúc này mới thực sự bắt đầu. Và Diệp Vô Ưu biết chắc một điều: Hôm nay, rượu sẽ rất cay, và máu… cũng sẽ rất nồng.