Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 125: Kiếm pháp \”Nhất Túy Giải Thiên Sầu\”

Cập nhật lúc: 2026-06-06 18:38:08 | Lượt xem: 13

**Chương 125: Kiếm pháp “Nhất Túy Giải Thiên Sầu”**

Lệ Thiên Hành đúng là không hổ danh là “CEO” của tập đoàn tu tiên lớn nhất giới này. Mỗi bước hắn dẫm xuống, gạch đá dưới chân không chỉ nát vụn mà còn phát ra âm thanh “coong coong” như tiếng thông báo nạp thẻ thành công. Áp lực của Ngũ Cảnh đỉnh phong giống như một chiếc xe tải chở đầy đạo lý và quy tắc, trực diện tông thẳng vào mặt Diệp Vô Ưu.

Vô Ưu hắt xì một cái rõ to, quẹt mũi bảo: “Này lão Lệ, bớt tỏa hào quang lại đi, lóa mắt quá! Ta biết ngươi giàu, biết ngươi có đồ hiệu rồi, không cần phải bật hiệu ứng RGB như game thủ thế đâu.”

Lệ Thiên Hành lạnh lùng hừ một tiếng, thanh đại đao “Thiên Đạo Trừng Phạt” trong tay hắn chém xuống một đường cơ bản nhưng uy lực thì đúng là muốn tiễn đối phương đi “đăng xuất” khỏi nhân gian. Một vệt lửa vàng rực xé toạc không khí, mang theo cái thứ gọi là trật tự cứng nhắc, ép người ta phải quỳ xuống phục tùng.

“Vô Ưu, cẩn thận!” Lục Tuyết Dao kinh hô, thanh Hàn Băng kiếm của nàng vừa định xuất chiêu đã bị Vô Ưu dùng chuôi kiếm chặn lại.

“Để ta. Buff bẩn thì phải gặp hack game, nàng cứ đứng đó cầm hồ lô xem livestream là được.”

Vô Ưu lảo đảo bước ra một bước. Bước chân này cực kỳ vô lý, giống như gã vừa dẫm phải vỏ chuối, nhưng lại khéo léo né được đường đao rực lửa trong gang tấc. Thân hình hắn uốn éo như sợi bún, luồn lách qua những khe hở linh khí hẹp nhất.

*【Ting! Hệ thống nhắc nhở: Độ cồn trong máu đạt 4.0, bạn đang ở trạng thái ‘Lái xe không bằng lái’, kỹ năng né tránh tăng 200%.】*

“Mẹ kiếp, hệ thống này lại lôi chuyện nồng độ cồn ra trêu ta!” Vô Ưu lẩm bẩm, thanh sắt gỉ Mặc Ảnh trong tay hắn bắt đầu rung lên bần bật.

Lệ Thiên Hành thấy đao thứ nhất hụt, sắc mặt càng thêm khó coi. Hắn xoay người, đại đao hóa thành vạn đạo kim quang, mỗi đạo quang mang đều là một sợi xiềng xích vô hình: “Thiên Đạo Luân Hồi – Quy Tắc Chi Vòng!”

Những vòng tròn vàng óng như vòng kim cô xuất hiện dày đặc, siết chặt không gian xung quanh Vô Ưu. Đây là đòn đánh đánh thẳng vào linh hồn, kẻ nào tâm còn vướng bận, còn lo sợ, chắc chắn sẽ bị trói đứng như thịt treo trên thớt.

Thế nhưng, Diệp Vô Ưu lại là ai chứ? Hắn là kẻ đến cái mạng mình còn không buồn giữ thì sợ quái gì quy tắc.

“Rượu vào lời ra, kiếm ra thì lệ đổ!”

Vô Ưu bất thần ngồi thụp xuống sàn điện, thanh Mặc Ảnh trong tay không đâm cũng chẳng chém, mà là… vẽ vòng tròn dưới đất. Một mùi rượu nồng nặc bỗng nhiên bốc lên từ thanh kiếm han gỉ. Linh lực từ hồ lô Tử Kim truyền vào Mặc Ảnh, khiến thanh sắt đen xì này bỗng chốc thoát xác, lộ ra lưỡi kiếm trong suốt như lưu ly, chứa đựng bên trong là cả một dòng sông rượu lấp lánh sao trời.

“Nhất Túy…”

Vô Ưu trầm giọng, đôi mắt vốn đang lờ đờ vì say bỗng sáng rực lên như hai vì sao tinh tú nhất giữa đêm đen. Hắn không còn lôi thôi, không còn bựa nhân, mà giống như một vị trích tiên vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ vạn năm.

“Giải…”

Hắn xoay nhẹ cổ tay, một vòng tròn màu tím nhạt lan tỏa. Những vòng kim cô của Lệ Thiên Hành chạm vào vòng tròn tím này liền giống như gặp phải axit, xèo xèo một tiếng rồi tan biến thành hư không. Không phải là dùng lực phá lực, mà là sự tiêu biến tuyệt đối.

“Thiên…”

Lệ Thiên Hành kinh hoàng. Hắn cảm thấy “Đạo” của mình đang bị lung lay. Hắn vẫn luôn tin rằng vạn vật phải có trật tự, phải có khuôn khổ. Nhưng thanh kiếm của Diệp Vô Ưu lại nói với hắn rằng: Trên đời này, cái gì không vui thì cứ say một trận là xong hết, trật tự cái nỗi gì?

“Sầu!”

Vô Ưu quát lớn. Đây không phải là một tiếng gầm đầy nộ khí, mà là một tiếng thở dài thanh thản của kẻ vừa trút bỏ được gánh nặng nghìn cân.

Thanh Mặc Ảnh vạch lên một đường kiếm đơn giản nhất, chậm rãi nhất từ trước đến nay. Nhưng trong mắt của những người có mặt, đường kiếm đó lại hóa thành thiên quân vạn mã, hóa thành tiếng khóc của người thiếu phụ chờ chồng, tiếng cười của kẻ đỗ đạt, tiếng gió thổi qua rừng trúc… Tất cả những nỗi sầu muộn, bi ai, hận thù của nhân gian như được gom lại vào một mũi kiếm này.

Và rồi, nó nổ tung.

*Ầm!*

Một làn sóng xung kích mang đậm mùi… rượu nếp cái hoa vàng loại hảo hạng tràn ngập khắp đại điện. Lệ Thiên Hành gầm lên một tiếng, tung toàn lực phòng ngự, nhưng vô dụng. Cái “Trật tự” của hắn quá nặng nề, mà kiếm chiêu của Vô Ưu lại nhẹ nhàng như mây khói, luồn qua mọi kẽ hở của tâm linh.

Đại đao Thiên Đạo gãy làm đôi với một tiếng “rắc” giòn tan như tiếng tim Lệ Thiên Hành tan vỡ. Vị Minh chủ quyền uy bị đẩy lui liên tiếp mười mấy bước, lưng đập mạnh vào ngai vàng, khạc ra một ngụm máu. Điều đáng nói là ngụm máu này không chỉ có vị tanh, mà còn… thoang thoảng vị men.

“Ngươi… ngươi cư nhiên dùng sầu muộn hóa kiếm ý? Ngươi điên rồi!” Lệ Thiên Hành hổn hển nói, ánh mắt tràn đầy vẻ không tin nổi.

Vô Ưu lúc này đã đứng thẳng người, nhưng lại đứng không vững cho lắm, phải chống thanh Mặc Ảnh xuống đất để lấy thăng bằng. Hắn ợ một cái rõ to, khói rượu phà ra cả mồm lẫn mũi:

“Lão Lệ à, thế gian này ai mà chả sầu. Ngươi sầu vì không cai quản được thiên hạ theo ý mình. Ta sầu vì… hôm nay quán rượu hết mồi ngon. Sầu nào chả là sầu? Thay vì ôm nó để đi làm khổ người khác, thì chi bằng bỏ nó vào một kiếm này, đánh cho một trận rồi thôi, có phải thoải mái hơn không?”

Lục Tuyết Dao đứng cạnh đó, chứng kiến trọn vẹn chiêu “Nhất Túy Giải Thiên Sầu”, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Nàng nhận ra, hắn không phải kẻ điên, hắn chỉ là người quá tỉnh táo giữa một đám người đang mê muội vì quyền lực mà thôi.

Phía xa, Lão Quy đang gặm dở cái đùi gà thì bị chấn động làm rớt mất. Lão nhảy dựng lên chửi đổng: “Đồ đệ khốn kiếp! Chơi chiêu này sao không báo trước? Rượu văng hết vào đùi gà của lão rồi! Cay quá, sao nó lại… ngon thế này nhỉ?”

Vừa nói, Lão Quy vừa liếm mép, mắt đảo liên hồi: “Nhưng mà hay đấy, một kiếm này của nó đánh tan ‘tâm phòng’ của họ Lệ rồi. Thiên Đạo Minh phen này không chỉ sụp tường, mà còn sụp cả móng.”

Trận chiến dường như đã ngã ngũ ở chương này, nhưng nhìn biểu cảm của Lệ Thiên Hành khi hắn lấy ra một viên đan dược màu đen xì, Vô Ưu biết ngay là trò vui vẫn còn ở phía sau.

“Lại chơi đồ? Lão Lệ, ngươi đúng là không biết quay đầu là bờ, chỉ biết đâm đầu xuống hố mà!” Vô Ưu lầm bầm, lại đưa tay lục túi tìm… chai nước suối để giải rượu, vì gã bắt đầu thấy… ba Lệ Thiên Hành đang múa thoát y trước mặt mình rồi.

*【Ting! Hệ thống cảnh báo: Bạn đã dùng quá liều tuyệt chiêu, tác dụng phụ ‘Chó sủa người nghe’ bắt đầu kích hoạt. Vui lòng giữ bình tĩnh và đừng cắn bậy.】*

Vô Ưu: “…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8