Túy Ngọa Trường SinhChương 126: Tuyết Dao trong lồng kính
**Chương 126: Nàng Là Dược Dẫn, Ta Là Con Sâu Rượu**
Cái cảm giác khi vừa tung một chiêu “tất sát” ngầu lòi ra toàn thiên hạ, rồi ngay lập tức bị hệ thống vật cho “ra bã” nó thốn không thê nào tả xiết. Diệp Vô Ưu cảm thấy trần nhà của tòa tháp này đang bắt đầu nhảy múa theo điệu Disco, còn mặt đất thì lại mềm như nệm Kim Đan.
*【Ting! Tác dụng phụ “Chó sủa người nghe” đang ở mức đỉnh điểm. Ký chủ vui lòng hạn chế sủa… à nhầm, hạn chế phát biểu đạo lý kẻo mất hình tượng lãng tử.】*
Vô Ưu nấc cụ một cái rõ to, vị rượu Vô Ưu Tửu vẫn còn nồng nặc trong cuống họng. Hắn nhìn Lệ Thiên Hành lúc này đang thở hổn hển phía đối diện, trên tay gã Minh chủ là một viên đan dược đen xì, tỏa ra làn khói lưu huỳnh đặc quánh.
“Lão Lệ… ực… ngươi định… gâu gâu… ăn phân à?”
Vô Ưu trợn mắt. Bản thân hắn muốn nói “ăn cấm đan”, nhưng không hiểu sao hệ thống nó “vietsub” kiểu gì mà vừa thốt ra đã biến thành tiếng sủa đanh thép của một con Husky đang tranh địa bàn.
Lệ Thiên Hành sững sờ mất ba giây, khuôn mặt vốn đang tràn đầy vẻ bi tráng của một kẻ phản diện sắp hắc hóa bỗng nhiên méo xệch: “Ngươi vừa mắng ta là chó?”
“Không… gâu! Áu áu… gâu!” (Ta nói ngươi đang chơi đồ đấy đồ ngu!)
Vô Ưu hốt hoảng bịt mồm mình lại. Hỏng rồi, cái hệ thống rách này lại chơi hắn rồi. Lúc dầu sôi lửa bỏng thế này mà bắt hắn đi giao tiếp bằng ngôn ngữ động vật thì làm ăn gì nữa?
“Hừ, mặc kệ ngươi đang giở trò quỷ gì!” Lệ Thiên Hành gầm lên, tay vung mạnh một cái. Phía sau gã, một bức màn lụa sụp xuống, lộ ra một cái lồng kính khổng lồ làm bằng Hư Vô Thủy Tinh, lơ lửng giữa những sợi xích linh lực đỏ rực.
Bên trong cái lồng đó, Lục Tuyết Dao đang ngồi xếp bằng. Khuôn mặt vốn lạnh lùng của nàng giờ đây tái nhợt, đôi môi không còn chút sắc hồng. Những sợi tơ linh khí từ cái lồng đang liên tục rút tỉa Hàn Băng khí từ trong người nàng, truyền vào một cái vạc đồng đang sôi sùng sục bên dưới.
“Tuyết… gâu!” Vô Ưu suýt nữa thì cắn lưỡi. Hắn cố gắng vận chuyển linh lực để ép cơn say xuống, nhưng rượu Vô Ưu Tửu đâu có dễ hóa giải như thế. Càng vận công, hắn càng thấy Tuyết Dao trong lồng kính hóa thành… ba nàng Tuyết Dao đang cùng lúc nhìn hắn bằng ánh mắt đầy hy vọng.
“Vô Ưu, đừng tới đây! Đây là Thất Sát Luyện Đan Trận!” Tuyết Dao yếu ớt kêu lên, giọng nàng nghe nghẹn ngào trong làn khói thuốc.
Lệ Thiên Hành cười điên dại, bàn tay run rẩy đưa viên đan dược lên cao: “Muộn rồi! Lục Tuyết Dao là Thiên Âm Hàn Thể hiếm có, dùng nàng làm dược dẫn, phối hợp với Vĩnh Hằng Đan của ta, ta sẽ đột phá cảnh giới Trường Sinh ngay lập tức! Diệp Vô Ưu, ngươi chỉ có thể trơ mắt nhìn người đàn bà của mình biến thành một viên kẹo mạch nha cho ta thăng cấp thôi!”
Vô Ưu lúc này đã bò dậy, loạng choạng tiến về phía cái lồng. Hắn cầm thanh sắt gỉ Mặc Ảnh, chỉ thẳng vào mặt Lệ Thiên Hành, cố gắng nặn ra một câu thật ngầu:
“Thả nàng ra… gâu gâu! Ta sẽ… áu áu áu… cắn chết ngươi!” (Thả nàng ra, nếu không ta sẽ chém nát cái tháp này!)
Lục Tuyết Dao ở trong lồng kính, nghe xong câu nói của “vị cứu tinh”, khóe mắt nàng giật giật. Cảm động thì có cảm động, nhưng tại sao hắn lại sủa nhiệt tình như thế? Chẳng lẽ chiêu cuối vừa rồi làm hắn cháy não luôn rồi sao?
*【Ting! Nhiệm vụ khẩn cấp: Giải cứu mỹ nhân bằng phong cách lãng tử (không tốn sức). Gợi ý: Hư Vô Thủy Tinh rất cứng, nhưng nó sợ nhất là… vị chua nồng của kẻ say.】*
Vô Ưu ngơ ngác: “Gâu?” (Vị chua?)
Lão Quy từ trong túi áo chui đầu ra, thấy cảnh tượng này thì thở dài thườn thượt: “Tiêu rồi, tiểu tử này sảng rượu thật rồi. Này họ Lệ, ngươi có gì từ từ nói, đừng làm vỡ cái lồng, thủy tinh đó đắt tiền lắm đấy, để lão quy đổi ra linh thạch có khi mua được cả một tỉnh!”
“Cút ngay con rùa thối!” Lệ Thiên Hành tung một chưởng về phía Vô Ưu. Một con hắc long kình lực xông tới, mang theo uy áp của kẻ đứng đầu Thiên Đạo Minh.
Vô Ưu lúc này không hề né tránh. Hắn thực hiện một động tác mà sau này đi vào lịch sử ngành tu tiên: Hắn vừa đi vừa… nhảy lò cò. Bộ pháp này mang tên “Túy Bộ Tung Hoành”, nhìn thì như thằng nghiện đang tìm chỗ đi vệ sinh, nhưng thực chất mỗi bước chân đều đạp trúng điểm yếu của không gian.
*Vèo!*
Con hắc long lướt qua vai hắn, đâm sầm vào vách đá phía sau khiến tòa tháp rung chuyển. Vô Ưu đã áp sát được cái lồng kính.
“Lệ… gâu… Thiên… áu… Hành!” (Lệ Thiên Hành, nhìn ta đây!)
Hắn áp sát khuôn mặt đỏ gay của mình vào lớp thủy tinh cứng hơn kim cương. Lục Tuyết Dao ở bên trong nhìn thấy đôi mắt mờ mịt nhưng chứa đầy sự kiên định (và cả mùi rượu nồng nặc xuyên qua lớp kính) của hắn, lòng bỗng dịu lại.
“Vô Ưu… huynh làm gì vậy? Mau tránh ra, trận pháp sắp kích nổ rồi!”
Vô Ưu không nói lời nào (thực ra là không dám sủa nữa), hắn đưa tay lên môi, rồi làm một hành động cực kỳ… thiếu văn hóa.
Hắn thở một hơi cực dài vào mặt lồng kính.
Một làn hơi màu tím than, đặc quánh mùi rượu lên men lâu năm, kèm theo vị chua loét của người lâu ngày không tắm và vị nồng của Vô Ưu Tửu, bám chặt lấy lớp Hư Vô Thủy Tinh.
*Xèo xèo…*
Lớp thủy tinh huyền thoại có thể chống đỡ được cả Thiên Lôi đột nhiên bốc khói. Nó không phải bị phá hủy bởi sức mạnh, mà nó đang bị… ngộ độc cồn.
“Cái gì?” Lệ Thiên Hành mắt rách ra. “Linh vật thượng cổ mà ngươi dùng hơi thở của kẻ say để phá? Ngươi khinh thường khoa học tu tiên quá mức rồi đấy!”
“Gâu!” Vô Ưu đắc ý hất tóc, dù cái nhành liễu trên đầu đã rụng mất một nửa. Hắn vung thanh Mặc Ảnh lên, gõ nhẹ một cái vào điểm mốc bị hơi rượu ăn mòn.
*Choang!*
Lớp kính vỡ vụn thành nghìn mảnh. Lục Tuyết Dao ngã vào lòng hắn. Trong khoảnh khắc mỹ nhân rơi xuống, thay vì một cái ôm lãng mạn như trong truyện ngôn tình, Diệp Vô Ưu vì chân yếu tay mềm do say rượu nên đã… lỡ tay đỡ trượt.
*Bịch!*
Lục Tuyết Dao mông chạm đất, mặt đen như đít nồi.
Vô Ưu đứng đó, tay vẫn giơ ra giữa không trung, khuôn mặt ngu ngơ: “Gâu… áu?” (Ủa… nàng có sao không?)
“Diệp! Vô! Ưu!” Tuyết Dao nghiến răng, cơn lạnh từ hàn thể bộc phát khiến mặt sàn bắt đầu đóng băng. “Sau khi cứu ta xong, ta sẽ giết huynh đầu tiên!”
“Chết hết cho ta!” Lệ Thiên Hành điên cuồng, nuốt chửng viên cấm đan. Toàn thân gã phình to ra, kinh mạch nổi lên như những con rắn rết bò dưới da. Sức mạnh của gã tăng vọt, khí thế ép tới mức không khí xung quanh trở nên đặc quánh.
Vô Ưu biết lúc này không đùa được nữa. Hắn đưa Tử Kim Yêu Hồ lên miệng, uống nốt những giọt rượu cuối cùng, rồi đột ngột quay sang Lục Tuyết Dao, ghé sát tai nàng:
“Áu… gâu… gâu gâu… ẳng… mút… gâu!” (Nàng đừng giận, ta có một chiêu này, cần nàng phối hợp “song tu” bằng ý chí, hãy mượn rượu làm kiếm, mượn kiếm hóa sầu!)
Tuyết Dao dù chẳng hiểu hắn sủa cái gì, nhưng nhờ tâm linh tương thông của những người vừa “check var” trên đỉnh Vô Cực, nàng hiểu hắn muốn gì. Nàng chủ động nắm lấy tay hắn, truyền vào đó một luồng khí lạnh tinh thuần nhất.
Sự nóng bỏng của rượu gặp cái lạnh của băng, âm dương giao hòa trong cơ thể Vô Ưu tạo thành một cơn lốc xoáy linh lực khủng khiếp. Hệ thống bỗng nhiên im bặt tiếng sủa, chuyển sang chế độ nghiêm túc:
*【Ting! Kích hoạt trạng thái: Tuyệt Tuyệt Tửu (Cực phẩm say). Ký chủ có 10 giây để kết thúc trò chơi trước khi nôn ra mật xanh.】*
Vô Ưu nhìn Lệ Thiên Hành đang lao tới như một quả bom sống. Hắn nhắm mắt lại, rồi đột ngột mở ra. Lần này, đôi mắt hắn không còn vẻ lờ đờ, mà sáng quắc như sao trời giữa đêm đông.
“Mặc Ảnh… biến!”
Thanh sắt gỉ trong tay hắn vụt sáng, rũ bỏ lớp vỏ sần sùi, hiện ra một lưỡi kiếm trong suốt như nước mùa thu. Vô Ưu không lùi mà tiến, hắn lướt đi trong một tư thế cực kỳ “chill”, giống như đang dạo bộ trong vườn hoa nhà mình.
“Một kiếm này… mang tên… gâu… Tiễn Khách!”
Kiếm quang lóe lên. Nó không rầm rộ như rồng lượn phượng múa, mà chỉ là một đường thẳng đơn giản nhất, thanh thuần nhất. Nó xuyên qua đám mây hắc ám của Lệ Thiên Hành, xuyên qua lớp hộ thể linh khí dày đặc, và nhẹ nhàng dừng lại ngay trước yết hầu của gã Minh chủ.
Không gian lặng sụp. Lệ Thiên Hành bất động, những mạch máu trên người gã bắt đầu co rút lại. Gã nhìn thanh kiếm trước cổ, rồi nhìn Diệp Vô Ưu lúc này đang đứng không vững, đầu dựa vào vai Lục Tuyết Dao để làm giá đỡ.
“Tại sao… sức mạnh của ta… lại bị một hơi rượu của ngươi hóa giải?”
Vô Ưu lần này không sủa nữa. Tác dụng phụ vừa hết đúng lúc. Hắn mỉm cười, giọng khàn đặc nhưng đầy sự tự tại:
“Vì ngươi quá nặng nề, Lệ Thiên Hành. Ngươi vác trên vai cả cái trật tự giả tạo của thiên hạ, vác cả dục vọng trường sinh. Còn ta? Ta chỉ mang theo một cái hồ lô không và một tấm chân tình thôi. Người mang càng nhiều thì kiếm càng chậm, người không có gì… thì cả thế giới là của họ.”
Lệ Thiên Hành nghe xong, khuôn mặt thất thần. Gã cười khổ một tiếng, rồi từ từ tan biến thành bụi tro dưới ánh sáng của thanh Mặc Ảnh. Cái tháp Chấn Lôi cũng theo đó mà bắt đầu đổ sụp.
“Mau đi thôi!” Lão Quy hét lên, biến hình to như một cái mâm đồng, lao tới đỡ lấy hai người.
Trên lưng rùa lướt ra khỏi tháp, Vô Ưu nằm vật ra, đầu gối lên đùi Tuyết Dao. Hắn lầm bầm:
“Dao Dao à… xong việc rồi, có thể cho ta… gâu… một nụ hôn giải rượu không?”
Lục Tuyết Dao nhìn khuôn mặt đỏ gay đang cười hì hì của hắn, bàn tay nàng định giơ lên đánh, nhưng giữa chừng lại biến thành một cái vuốt ve nhẹ nhàng lên tóc hắn.
“Huynh vừa sủa cái gì đó? Đừng có tưởng thắng là muốn nói gì thì nói.”
“Ta nói là… gâu gâu… nàng xinh đẹp lắm… áu!”
“Chát!”
Một tiếng tát giòn tan vang lên trên lưng Lão Quy, theo sau là tiếng cười ha hả của con rùa già và mùi hương của một bắt đầu mới nồng nàn vị rượu lãng tử.
*【Ting! Nhiệm vụ hoàn thành. Phần thưởng: Một hộp kẹo giải rượu nhãn hiệu “Tỉnh Tỉnh Táo Táo”. Ghi chú: Không nên dùng quá liều, có nguy cơ trở thành người nghiêm túc trong vòng 24 giờ.】*
Diệp Vô Ưu trong cơn nửa tỉnh nửa mê, tự nhủ thầm: “Người nghiêm túc? Thà ta làm chó sủa thêm vài tiếng còn vui hơn!”
Hắn nhắm mắt lại, ngủ ngon lành giữa tiếng mắng chửi xen lẫn lo lắng của nàng Tiên tử lạnh lùng nhất thiên hạ. Đúng là: Túy ngọa trường sinh không khó, cái khó là làm sao vừa say vừa… sủa cho hay!