Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 127: Tiếng đàn trong cơn say

Cập nhật lúc: 2026-06-06 18:40:27 | Lượt xem: 9

**CHƯƠNG 127: TIẾNG ĐÀN TRONG CƠN SAY**

Diệp Vô Ưu thức dậy với một cái đầu nặng như thể vừa bị mười con Hỏa Kỳ Lân đạp qua. Ánh nắng từ kẽ đá của Thiên Đạo Thánh Điện chiếu thẳng vào mặt, khiến hắn chỉ muốn ném một cái icon “phẫn nộ” vào ông trời.

“Gâu…”

Vô Ưu giật mình bịt miệng. May quá, lời nguyền sủa bậy của chương trước hình như đã hết tác dụng, chỉ còn lại chút “dư chấn” tâm lý. Hắn vươn vai, xương cốt kêu răng rắc như tiếng bánh đa bị dẫm phải. Bên cạnh, Lục Tuyết Dao đang ngồi thiền, khí chất lạnh lùng thoát tục, y phục trắng tinh khôi không một nếp nhăn, đối lập hoàn toàn với vẻ ngoài như “cái bang đời thứ N” của hắn.

“Huynh tỉnh rồi à? Kẻ nào tối qua bảo muốn ‘một nụ hôn giải rượu’ đâu?” Lục Tuyết Dao mở mắt, giọng nói lạnh như kem ốc quế mùa đông.

Diệp Vô Ưu gãi đầu, cười hì hì, mặt dày vô sỉ: “À, tại linh lực nó vận hành lệch đường ấy mà. Dao Dao, nàng biết tính ta, say vào là mồm miệng nó tự chạy hệ điều hành riêng, không liên quan đến phần cứng là tâm hồn ta đâu.”

Lão Quy từ trong ống tay áo hắn bò ra, nhổ một bãi nước bọt (thực ra là linh dịch): “Bớt xạo đi con trai. Hôm qua ngươi sủa nhiệt tình đến mức ta suýt nữa đi mua xích về dắt đi dạo rồi đấy. Mà thôi, nhìn cái bảng thông báo kìa.”

Diệp Vô Ưu liếc mắt vào không trung, cái bảng hệ thống xanh lè hiện lên:

*【Ting! Nhiệm vụ chính tuyến: Vượt qua ‘Vạn Thanh Tuyệt Âm Trận’ để vào kho báu ngầm.】*
*【Trạng thái nhân vật: Hậu di chứng sau cơn say – Chỉ số thông minh giảm 50%, độ liều mạng tăng 200%.】*
*【Gợi ý: Đỉnh cao của âm nhạc không phải là nốt nhạc, mà là làm đối thủ ‘trầm kẽm’.】*

Vô Ưu nhìn sang phía trước. Lối vào sâu hơn của thánh điện đang bị ngăn cách bởi một màn sương bạc. Từ bên trong, những âm thanh của đàn tranh, sáo trúc vang lên du dương nhưng lại mang theo sát khí kinh người. Mỗi nốt nhạc vang lên, không gian lại gợn sóng, khiến đá tảng xung quanh nứt vỡ như thể bị “deadline” dí.

“Đây là Vạn Thanh Tuyệt Âm Trận?” Lục Tuyết Dao nhíu mày, thanh kiếm trong tay nàng run nhẹ. “Nghe nói trận pháp này dựa vào tiết tấu của thiên địa. Người đi vào nếu không tâm tĩnh như nước, sẽ bị tiếng đàn điều khiển nhịp tim, sau đó tự nổ tung mà chết.”

“Tâm tĩnh như nước?” Diệp Vô Ưu lôi cái kẹo “Tỉnh Tỉnh Táo Táo” phần thưởng từ hệ thống ra nhìn. “Nhưng vấn đề là trong đầu ta bây giờ chỉ toàn nước… của rượu.”

Hắn quyết định không dùng kẹo. Vì hệ thống đã nói “nghiêm túc 24 giờ” thì khác gì bắt hắn đi làm nhân viên công chức ở Thiên Đạo Minh? Thà chết trong cơn say còn hơn sống tỉnh trong văn phòng.

Vô Ưu bước tới gần màn sương. Một tiếng “Tưng!” đinh tai nhức óc vang lên, một đạo kiếm khí hóa hình từ nốt nhạc bay xẹt qua tai hắn, cắt đứt vài sợi tóc rễ tre.

“Ồ hố? Khịa ta à?” Vô Ưu nấc cụt một cái. Hắn nhìn quanh, thấy một cái xác lính Thiên Đạo Minh nằm gần đó, cạnh bên là một cây cổ cầm (đàn tranh) đã gãy mất ba dây, khung gỗ thì mục nát.

Lão Quy hét lên: “Tiểu tử, ngươi định làm gì? Trận pháp này yêu cầu trình độ nghệ thuật cấp độ đại sư. Ngươi thì ngay cả bài ‘Một con vịt’ còn hát lệch tông…”

“Im lặng để nghệ sĩ nhân dân làm việc nào lão Quy.” Diệp Vô Ưu ngồi bệt xuống đất, vắt chân chữ ngũ, đặt cây đàn gãy lên đùi.

Hắn vận linh lực “Túy Ý”, nhưng thay vì đổ vào kiếm, hắn lại đổ vào những dây đàn còn sót lại. Một mùi rượu nồng nặc bốc ra từ… dây đàn.

Phía bên trong trận pháp, ba vị thủ vệ trận nhãn — vốn là những linh thể của các nhạc sư cổ đại — bắt đầu hiện hình. Họ ngồi trên không trung, tay gảy đàn thanh tao, mặt mày đầy vẻ cao nhân. Vị nhạc sư cầm đầu nhướn mày, giọng nói vang vọng:

“Kẻ phàm phu tục tử kia, nơi đây là cung điện của thanh âm thanh cao. Ngươi định dùng cây đàn rác rưởi đó để thách thức ‘Phượng Hoàng Minh Thế’ của chúng ta sao?”

Diệp Vô Ưu nấc một cái rõ to, vang vọng cả thung lũng, phá tan bầu không khí trang nghiêm: “Phượng với chả Hoàng. Hôm nay ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là ‘Nhạc sàn lúc 2 giờ sáng’!”

Nói đoạn, Vô Ưu bắt đầu gảy.

“Tùng! Cộc! Két… Chát!”

m thanh vang lên như tiếng lợn bị chọc tiết phối hợp với tiếng búa nện vào tôn. Nó không hề có một quy luật nào. Nó bẻ gãy mọi cấu trúc âm nhạc truyền thống.

Lục Tuyết Dao bịt tai, mặt xanh mét: “Vô Ưu! Huynh đang giết chết đôi tai của ta đấy!”

Nhưng kỳ lạ thay, màn sương bạc của trận pháp bắt đầu rung chuyển dữ dội. Ba vị nhạc sư cổ đại vốn đang chơi bản “Trăng thanh gió mát” bỗng nhiên bị lệch nhịp. Người gảy sáo thì tự nhiên hụt hơi, người chơi đàn thì dây đàn bị rối vào nhau.

“Đây… đây là tà thuật gì?” Vị nhạc sư cầm đầu run rẩy. “Tại sao tiết tấu của ta không thể bắt kịp hắn?”

Diệp Vô Ưu lúc này đã vào trạng thái “Túy Ngọa”. Hắn nhắm mắt, đầu lắc lư theo một điệu nhạc mà chỉ mình hắn nghe thấy. Hệ thống trong đầu hắn bỗng nhiên nhảy ra một cái giao diện giống hệt trò *Guitar Hero*, nhưng thay vì các nốt nhạc là các hình ảnh chén rượu.

“Tới đây nào các baby!” Vô Ưu gào lên. Hắn không gảy đàn nữa mà bắt đầu đập tay vào thùng đàn như chơi trống Cajon.

“Tùng chát! Tùng tùng chát! Chúng ta là chiến thần, chúng ta là dân chơi…”

Mỗi cú đập của hắn bắn ra một vòng sóng âm màu tím đen. Vòng sóng âm này đi đến đâu, những nốt nhạc thanh cao của trận pháp bị “tha hóa” đến đó. Một đạo kiếm khí hình nốt móc đơn vừa bay tới, gặp vòng sóng “dân chơi” liền biến thành một cái hình… chai rượu, rồi rụng lả tả xuống đất.

“Không thể nào! Hắn đang dùng sự hỗn loạn để chống lại trật tự!” Một vị nhạc sư hét lên. “Trận pháp của chúng ta dựa trên sự hoàn mỹ, nhưng hắn… hắn hoàn toàn là rác rưởi! Mà sự hoàn mỹ thì không thể hiểu được rác rưởi!”

“Chính xác!” Diệp Vô Ưu mở mắt, một bên mắt đỏ quạch vì rượu. “Thế gian này vốn là một nồi lẩu thập cẩm, các ngươi lại cứ muốn nấu canh hầm thanh đạm. Ăn thế thì nhạt mồm nhạt miệng lắm!”

Hắn đứng phắt dậy, cầm cây đàn gãy lên như cầm một cây đàn Guitar điện. Hắn xoay người một vòng, dùng tay vuốt mạnh qua những dây đàn còn lại cho đến khi tay bật máu (thực ra là rượu đỏ).

“Cú chốt này! Bài hát có tên: ‘Vợ người ta’ phiên bản tu tiên!”

“Tèng tèng tèng tèng… tèng…!”

m thanh khủng khiếp đó hóa thành một con “Túy Long” khổng lồ làm bằng sóng âm, nó không bay lượn uyển chuyển mà nó bay theo kiểu… đi lảo đảo, đâm sầm vào trung tâm trận pháp.

*Rầm!!!*

Ba vị nhạc sư cổ đại bị hất tung khỏi chỗ ngồi, nhạc cụ của họ nổ tung thành mảnh vụn. Trận pháp Vạn Thanh Tuyệt m vỡ tan tành như một cái kính cường lực bị ném gạch.

Không gian trở lại yên tĩnh, chỉ còn tiếng “tì tì” của dây đàn mục nát trên tay Vô Ưu.

Hắn quay lại, nhìn Lục Tuyết Dao đang đứng hóa đá, và Lão Quy đang giả vờ chết để không phải nghe nhạc.

“Sao nào? Đủ trình đi thi ‘Tiên hiệp Idol’ chưa?” Vô Ưu tự mãn hỏi.

Lục Tuyết Dao tháo tay khỏi tai, mặt vẫn còn chưa hết bàng hoàng: “Huynh không phải là đi thi Idol… huynh là đi hủy diệt nền âm nhạc thế giới. Nhưng mà… công nhận là hiệu quả.”

Lão Quy sống lại, bò lên vai Vô Ưu: “Ngươi đúng là đồ báo thủ. Trận pháp người ta nghìn năm tâm huyết, ngươi dùng ‘nhạc đám cưới’ để phá. Lệ Thiên Hành mà còn sống chắc cũng tức đến mức nhảy ra khỏi hũ tro.”

*【Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ‘Phá trận bằng âm thanh rác’. Thưởng: 500 điểm tích lũy và một kỹ năng bị động: ‘Tiếng hát át tiếng bom’ (Khi hát, có 50% khả năng khiến đối thủ rơi vào trạng thái hoang mang cực độ).】*

Diệp Vô Ưu hài lòng cất cây đàn gãy vào không gian nhẫn, dù gì thì đây cũng là “vũ khí hủy diệt hàng loạt”. Hắn nhìn vào lối vào tối om phía trước, nấc thêm một cái rồi vẫy tay:

“Đi thôi Dao Dao, chúng ta vào xem Lệ Thiên Hành giấu loại rượu ngon nào trong kho. Nếu chỉ toàn vàng bạc châu báu thì ta sẽ dỗi, ta sẽ ở đây hát cho đến khi cả tòa thành này sụp xuống mới thôi!”

Lục Tuyết Dao rùng mình, vội vã đi trước: “Làm ơn, ta thà đi đánh nhau với mười tên Lệ Thiên Hành còn hơn nghe huynh hát thêm một câu nào nữa.”

Diệp Vô Ưu cười hắc hắc, lảo đảo đi theo, bên hông hồ lô rượu vẫn lắc lư, tỏa ra mùi hương của sự tự tại và… một chút điên rồ của một kẻ say không bao giờ muốn tỉnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8