Túy Ngọa Trường SinhChương 134: Thức tỉnh sức mạnh tối thượng
**Chương 134: Thức tỉnh sức mạnh tối thượng**
Trong từ điển của Diệp Vô Ưu, hai từ “chạy trốn” vốn dĩ không tồn tại. Gã thường gọi đó là “chiến thuật giãn cách chiến lược” hoặc “đi tìm cảm hứng ở một địa lý khác”. Thế nhưng, khi cái âm thanh “tinh tinh” chết tiệt của hệ thống vang lên báo hiệu thời gian buff sắp hết, Diệp Vô Ưu hiểu rằng, nếu không “giãn cách” ngay lập tức thì gã sẽ sớm được “giãn xương” dưới tay đám lâu la của Mị Cơ.
“Tiểu Mãng! Vắt chân lên cổ mà chạy! À quên, mày không có chân, thế thì vắt đuôi lên cổ!” – Diệp Vô Ưu gào lên, hai tay ôm chặt lấy đầu con đại mãng xà, tư thế trông không khác gì một gã say đang cố cưỡi một con lươn khổng lồ trong chậu nước.
Lão Quy từ trong túi áo gã thò cái đầu nhăn nheo ra, vẻ mặt đầy sự khinh bỉ: “Đồ vô dụng! Nãy gáy to lắm mà? Nào là ‘Trời đất là bình’, nào là ‘vạn quân cũng chỉ là mồi nhắm’. Giờ thì trông như con gà bị mất chuồng thế này?”
“Lão già ngậm miệng lại! Đây gọi là rút lui trong vinh quang!” – Diệp Vô Ưu vừa đáp trả vừa nấc lên một cái. Mùi rượu nồng nặc bốc ra khiến con mãng xà bên dưới cũng bắt đầu có dấu hiệu lảo đảo.
【 Nhắc nhở: Hiệu ứng ‘Túy Ý bộc phát’ còn 10 giây… 9… 8… 】
“Hệ thống đại huynh! Có thương lượng được không? Đang lúc dầu sôi lửa bỏng, huynh chơi rút phích điện thế này thì em hẹo mất!” – Diệp Vô Ưu thầm gào thét trong lòng.
【 3… 2… 1… Kích hoạt tác dụng phụ: ‘Đi thăng thiên kiểu zig-zag’ và trạng thái ‘Hành động ngược tâm’. Chúc ký chủ một chuyến đi đầy bất ổn! 】
Oành!
Một luồng khí từ đan điền Diệp Vô Ưu bùng nổ, nhưng nó không lan tỏa ra ngoài để tạo uy áp mà lại… dồn hết lên đầu. Đầu gã nặng trĩu, mắt hoa lên, mặt đất dưới chân đột ngột xoay tròn như cái đĩa nhạc của mấy gã DJ thời hiện đại.
“Ớ kìa… tại sao con mãng xà lại có hai đầu? Sao Lão Quy lại mọc thêm cánh? Thế giới này đa vũ trụ à?” – Diệp Vô Ưu lảm nhảm, tay chân bắt đầu múa may quay cuồng.
Thay vì chạy về phía cổng thoát của U Minh Cốc như kế hoạch của Lão Quy, cơ thể Diệp Vô Ưu bỗng dưng tự vận hành theo một quỹ đạo vô cùng… uốn éo. Gã buông tay khỏi Tiểu Mãng, cả người nhẹ bẫng như một cái xác bong bóng bị xì hơi, bay vọt lên không trung.
Nhưng gã không bay đi. Gã bay… ngược.
Vâng, chính xác là bay giật lùi với tốc độ của một chiếc phản lực lỗi phần mềm.
“Mẹ nó! Vô Ưu! Mày đi đâu đấy? Cổng ra ở hướng sáu giờ, sao mày lại bay về hướng mười hai giờ hả con?!” – Lão Quy hét đến suýt thì rụng cả mai khi thấy Diệp Vô Ưu lao thẳng về phía vách đá dựng đứng dẫn ngược lên đỉnh Mộ Tuyết Đỉnh – nơi đại bản doanh của kẻ thù.
“Tao… tao không biết! Tay chân tao có nhận thức riêng rồi!” – Diệp Vô Ưu méo mặt. Gã đang thực hiện một bộ pháp cực kỳ ảo diệu: chân đạp hư không, mông hướng về phía trước, đầu ngả về phía sau, lộn nhào liên tục như một vận động viên thể dục dụng cụ đang bị động kinh.
Phía dưới, đám đệ tử Thiên Đạo Minh và thuộc hạ của Mị Cơ vừa kéo đến, cung tên đã sẵn sàng, trận pháp đã bày ra. Chúng ngửa cổ nhìn lên trời, đứa nào đứa nấy há hốc mồm.
“Trưởng lão… cái gì kia ạ? Có phải Diệp Vô Ưu không?” – Một tên tiểu tốt dụi mắt.
Tên trưởng lão cầm đầu cũng ngơ ngác: “Hình như là hắn… nhưng sao hắn lại bay kiểu đó? Đó là tuyệt học gì? ‘Thái công vọng ngư’ à? Sao hắn lại dùng mông để nghênh địch?”
“Không ổn! Hắn đang khinh bỉ chúng ta!” – Một tên khác phẫn nộ – “Hắn bay giật lùi, mặt hướng về phía chúng ta mà nhe răng cười (thực ra Diệp Vô Ưu đang nhăn nhó vì buồn nôn), đây rõ ràng là sự sỉ nhục tối cao dành cho Thiên Đạo Minh!”
“Bắn! Bắn hạ cái thằng cha bay kiểu zig-zag đó cho ta!”
Hàng vạn mũi tên mang theo linh lực lao vút lên như mưa. Trong trạng thái bình thường, Diệp Vô Ưu chắc chắn sẽ bị cắm thành nhím. Nhưng không! Tác dụng phụ “Đi thăng thiên kiểu zig-zag” lại chính là khắc tinh của mọi loại định vị.
Cơ thể Diệp Vô Ưu co giật một cái theo hướng bên trái, mũi tên bay sạt qua nách. Gã lại nấc lên một cái, cả người đột ngột tụt xuống ba mét rồi lại bắn vọt lên mười mét, né sạch đám tên trong sự ngỡ ngàng của đối phương.
“Ha ha! Không trúng! Đồ bắp cải tím!” – Diệp Vô Ưu mặc dù đang xây xẩm mặt mày nhưng thói quen gáy sớm đã ngấm vào máu.
【 Hệ thống: Chúc mừng bạn đã đạt thành tích ‘Né thính cấp độ thần sầu’. Điểm độ bựa +500. Kích hoạt kỹ năng ẩn: ‘Túy Ảnh Nghịch Không’. 】
Bỗng nhiên, linh lực trong hồ lô Tử Kim Yêu Hồ phun trào ra, bao bọc lấy Diệp Vô Ưu thành một vệt sáng màu tím huyền ảo. Gã không còn bay giật lùi một cách hỗn loạn nữa, mà bắt đầu… xoay tròn như một mũi khoan.
Sức mạnh tối thượng thực sự của Túy Đạo không phải là nắm đấm, mà là sự bất định.
Diệp Vô Ưu cảm thấy một nguồn năng lượng ấm nóng lan tỏa khắp tứ chi. Gã bỗng thấy mình chẳng cần nhìn đường nữa. Say? Đúng, gã đang cực say! Nhưng cái say này không phải để ngủ, mà để thấy một con đường khác – con đường mà những kẻ tỉnh táo không bao giờ thấy được.
“Sư phụ nói đúng… thế gian tỉnh nhất là lúc say nhất. Giờ ta thấy rồi… đỉnh núi không phải ở trên cao, mà nó ở ngay dưới chân ta!”
Nói xong câu thoại cực ngầu (dù thực ra gã đang nói hớ do líu lưỡi), Diệp Vô Ưu đạp mạnh vào không khí. Không gian xung quanh gã như bị nén lại rồi bùng nổ.
“Bùm!”
Một vòng tròn xung kích bằng hơi rượu lan tỏa, thổi bay toàn bộ đám đệ tử phía dưới nằm lăn lóc vì… say sóng. Diệp Vô Ưu như một tia chớp màu tím, lao vút ngược lên đỉnh núi Mộ Tuyết Đỉnh, thách thức mọi quy luật trọng lực.
Lão Quy bám chặt vào vạt áo gã, gió thổi làm mặt nó biến dạng: “Vô Ưu! Bình tĩnh! Lên đó là gặp Lệ Thiên Hành đấy! Mày đang tự nộp mạng à?”
“Lão già… hức… sợ cái gì?” – Diệp Vô Ưu vừa bay vừa cười khoái chí – “Ta đang cảm thấy mình là trung tâm của vũ trụ! Lệ Thiên Hành là cái thá gì? Mang thêm cho ta vài vò rượu, ta sẽ dạy lão thế nào là sống chậm!”
Càng lên cao, áp lực linh khí càng lớn, gió tuyết bắt đầu gào thét. Mộ Tuyết Đỉnh là nơi lạnh lẽo nhất Cửu Tiêu, nhưng lúc này, Diệp Vô Ưu giống như một cục than hồng di động. Rượu trong người gã bắt đầu sôi trào, biến thành một loại động năng vô tận.
Gã nhìn thấy bóng dáng của cung điện nguy nga của Thiên Đạo Minh hiện ra trong mây mù. Ánh hào quang từ “Vĩnh Hằng Đan” của Lệ Thiên Hành đang tỏa ra rực rỡ, át cả ánh trăng.
“Đến rồi!”
【 Hệ thống thông báo: Bạn đang tiếp cận khu vực Boss cuối. Cảnh báo: Lượng linh lực trong người bạn đang đạt mức ‘Quá tải hài hước’. Nếu không xả ra trong 60 giây, bạn sẽ nổ tung thành một đống pháo hoa vị nho. 】
“Xả? Được! Để ta xả cho lão già họ Lệ một trận nhớ đời!”
Diệp Vô Ưu không thèm hạ cánh một cách lịch sự. Gã cuộn tròn người lại, thanh sắt gỉ Mặc Ảnh bỗng phát ra tiếng ngân rung động trời xanh. Một kiếm này không có chiêu thức, không có bài bản, chỉ có sự tích tụ của tất cả nỗi ức chế từ đầu hành trình đến giờ.
“Tuyệt kỹ: Vạn Cổ Trường Không Nhất Túy Đề – Phiên bản ‘Ông đây chấp hết’!”
Diệp Vô Ưu như một quả thiên thạch rực lửa, lao thẳng xuống đỉnh cung điện.
Phía dưới, Lệ Thiên Hành đang đứng uy nghiêm trên đài cao, chuẩn bị làm lễ tế trời, vẻ mặt đầy sự thánh thiện giả tạo. Lão đang lẩm bẩm về trật tự thế giới thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng xé gió kinh người từ trên đỉnh đầu.
Lão ngước lên, và thứ cuối cùng lão thấy trước khi bị một đống “rác rưởi lãng tử” đè bẹp là một khuôn mặt đỏ gay, nồng nặc mùi rượu, và một con rùa già đang giơ ngón giữa về phía lão.
“Rầm!!!”
Cả đỉnh Mộ Tuyết Đỉnh rung chuyển. Khói bụi mịt mù.
Từ trong đống đổ nát của cái ngai vàng bằng vàng ròng, Diệp Vô Ưu lồm cồm bò dậy, nấc một cái thật to, rồi nhìn Lệ Thiên Hành đang bị kẹt dưới mông mình, tỉnh bơ hỏi:
“Này, có rượu không? Khát quá!”
Hệ thống: 【 Thành tựu: ‘Hạ cánh nơi anh (hùng)’. Độ bựa đạt mức max. Bạn chính thức là kẻ phá hoại nhất lịch sử tu chân giới! 】
Thế gian bỗng lặng im đến lạ thường. Chỉ còn tiếng gió tuyết và tiếng hồ lô rượu của Diệp Vô Ưu kêu “ùng ục”. Sự tự tại tối thượng, hóa ra đôi khi chỉ là một màn hạ cánh bằng mông đúng lúc, đúng chỗ.