Túy Ngọa Trường SinhChương 133: Bài học cuối cùng
**CHƯƠNG 133: BÀI HỌC CUỐI CÙNG**
Dưới đáy vực Mộ Tuyết Đỉnh, không khí vốn dĩ nên là lạnh lẽo xương tủy, nhưng lúc này lại nồng nặc mùi thuốc súng và… mùi hôi nách kinh niên của con U Minh Độc Mãng nghìn năm không tắm.
Diệp Vô Ưu đứng trên đầu con mãng xà, hai tay chắp sau lưng, tà áo rách nát bay phấp phới trong gió lộng, trông thì cũng có vẻ “tiên phong đạo cốt” lắm, nếu như cái mũi gã không đỏ ửng vì say và tay trái không đang cầm một cái đùi gà gặm dở.
Mị Cơ nhìn cảnh tượng này, khóe mắt giật giật liên hồi. Ả đã từng gặp qua vô số cường giả, từ những lão quái vật bế quan nghìn năm đến những thiên tài trẻ tuổi kiêu ngạo, nhưng loại “phong cách” tu tiên kết hợp với “bang chủ cái bang” như Diệp Vô Ưu thì đúng là độc nhất vô nhị.
“Diệp Vô Ưu, ngươi thà chọn chết cùng con súc vật này chứ không chịu giao hồ lô rượu ra sao?” – Mị Cơ gầm lên, bàn tay ngọc vẫy một cái, Hóa Huyết Trận dưới chân ả bùng phát hồng quang rực rỡ, hóa thành tám sợi xích máu khổng lồ lao thẳng về phía gã.
Hệ thống: 【 Ting! Phát hiện tám sợi xích máu đang lao tới với tốc độ 200km/h. Gợi ý: Ký chủ nên dùng chiêu ‘Kim Thiền Thoát Xác’, dịch ra tiếng người là: ‘Nhảy mẹ nó xuống đất đi chứ đứng đấy flex làm gì!’ 】
“Im đi cái đồ hệ thống hám tiền!” – Diệp Vô Ưu lầm bầm, gã bỗng nhiên vung thanh sắt gỉ Mặc Ảnh lên không trung, miệng hét lớn: “Tiểu Mãng, quẩy lên em ơi!”
Con Độc Mãng như hiểu ý, cái đuôi to lớn của nó quất mạnh một phát vào vách đá, mượn lực đẩy lao vút lên cao, né tránh những sợi xích trong gang tấc. Diệp Vô Ưu không ngồi yên, gã lộn nhào một vòng trên không, Mặc Ảnh Kiếm bỗng chốc phát ra âm thanh ù ù như tiếng còi tàu hỏa bị hỏng.
“Túy Kiếm Thức Thứ Ba: Say Sưa Chứ Không Say Quên Đường Về!”
Một đạo kiếm khí màu xám tro, lờ đờ và lảo đảo như một ông chú vừa nhậu nhẹt về khuya, bay ra từ mũi kiếm. Nó không bay thẳng mà cứ lượn qua lượn lại theo hình chữ Z, khiến Mị Cơ nhìn mà hoa cả mắt, không biết nên đỡ đường nào.
“Cái quái gì thế này?” – Mị Cơ hoảng hốt, ả vội vàng tung ra tấm lụa đào Huyết Sát để hộ thân.
“Bùm!”
Kiếm khí chạm vào tấm lụa, không hề nổ tung một cách hoành tráng mà bỗng dưng hóa thành một đám khói có vị… đậu hũ thối lên men cực mạnh.
Mị Cơ: “Khụ khụ… Ngươi… Diệp Vô Ưu, ngươi lại dùng chiêu bẩn này!”
Lão Quy từ túi áo thò đầu ra, cười khì khì: “Em gái ơi, đây gọi là chiến thuật tâm lý. Chủ nhân nhà ta không chỉ đánh vào tu vi mà còn đánh vào cả khứu giác của đối thủ nữa. Quá tuyệt vời, quá ố dề!”
Nhưng Mị Cơ không phải dạng vừa. Ả cắn đầu ngón tay, vẽ một bùa chú đỏ rực lên không trung. Hóa Huyết Trận thu nhỏ bỗng chốc mở rộng, bao trùm lấy toàn bộ đáy vực, biến không gian xung quanh thành một vũng bùn máu nhớp nháp, hút hết linh lực của mọi sinh vật bên trong.
Hệ thống: 【 Cảnh báo cấp độ SSS! Ký chủ đang bị rút linh lực với tốc độ sụt giảm của cổ phiếu lúc thị trường gãy sóng. Chỉ số ‘Túy Ý’ đang chạm đáy. Chế độ mất vị giác khiến buff ‘Rượu Say’ không thể kích hoạt! 】
Diệp Vô Ưu bỗng thấy chân tay rệu rã. Đúng là cái hệ thống “báo đời” này. Lúc quan trọng nhất thì lại lăn ra lỗi vị giác. Đối với một kẻ tu Túy Đạo, không cảm nhận được vị rượu chẳng khác nào bảo một game thủ chơi game mà không có màn hình. Gã cầm Tử Kim Yêu Hồ lên, nốc một hơi thật dài, nhưng nước rượu đi qua cổ họng chỉ nhạt nhẽo như nước lã.
“Vô ích thôi!” – Mị Cơ cười ngạo nghễ – “Không có vị rượu, ngươi chỉ là một tên say rượu hạng bét. Chết đi!”
Tám sợi xích máu đồng loạt xuyên qua khói mù, quấn chặt lấy tứ chi Diệp Vô Ưu và cả con mãng xà. Độc Mãng rống lên đau đớn, vảy trên người bắt đầu bị ăn mòn. Diệp Vô Ưu bị treo ngược trên không trung, Mặc Ảnh Kiếm rơi xuống cắm phập vào tảng đá dưới chân.
Cái chết đang cận kề, nhưng trong đầu Diệp Vô Ưu, thời gian bỗng như chậm lại. Một hình ảnh mờ ảo hiện ra.
Đó là lão sư phụ Tửu Lão Nhân, người đang ngồi dưới gốc cây liễu rách, tay cầm một cái gáo dừa nát, đang húp lấy húp để thứ nước lã mà ông ta cứ khăng khăng gọi là “Mỹ tửu thiên hạ”.
“Vô Ưu này, mày thấy cái bình rượu kia thế nào?” – Sư phụ chỉ vào một cái bình bằng sứ cũ kỹ.
“Dạ, rách nát và đầy mạng nhện ạ.” – Diệp Vô Ưu lúc đó 10 tuổi trả lời.
“Sai! Sai quá sai!” – Tửu Lão Nhân gõ vào đầu gã một phát đau điếng – “Rượu không ở trong bình. Nếu mày nghĩ rượu chỉ là thứ nước màu vàng, màu trắng đựng trong bình sứ hay hồ lô, thì mày cả đời này chỉ là một thằng nát rượu cấp phường mà thôi.”
“Thế rượu ở đâu ạ?”
Tửu Lão Nhân đứng dậy, dang hai tay ôm lấy cả bầu trời, giọng ông ta bỗng trở nên trầm hùng khác lạ: “Rượu ở trong sương sớm, ở trong tiếng kiếm reo, ở trong cả cái hôi hám của nhân gian và sự lạnh lẽo của cô độc. Khi tâm mày đủ rộng, thì cái bình đựng rượu của mày chính là Trời Đất. Trời là nắp, Đất là đáy, mây trắng là bọt rượu, sấm sét là vị nồng.”
Diệp Vô Ưu bừng tỉnh giữa vòng vây của sợi xích máu. Gã nhìn quanh. Đáy vực Mộ Tuyết này, phải chăng cũng là một “bình rượu”? Sự lạnh lẽo này, chẳng phải là vị của Hàn Băng Tửu sao? Mùi máu tanh từ trận pháp của Mị Cơ, chẳng phải là vị của Liệt Hỏa Thiêu Tâm tửu sao? Và cả sự hèn nhát, sợ chết của Lão Quy, vị chua chát của việc bị truy sát… tất cả hòa trộn lại.
Cần gì phải nếm bằng lưỡi? Cần gì hệ thống phải thông báo?
“Ta hiểu rồi…” – Diệp Vô Ưu thì thầm, một nụ cười ngạo nghễ hiện lên trên khuôn mặt bẩn thỉu.
【 Ting! Ký chủ đang tiến vào trạng thái ‘Tự Não Bổ’ (Tự mình suy diễn đạo lý). Cảnh báo: Trạng thái này cực kỳ nguy hiểm cho sự ổn định của hệ thống! Chờ đã… Cái quái gì đang xảy ra vậy? 】
Bỗng nhiên, linh khí xung quanh đáy vực không còn chảy vào trận pháp của Mị Cơ nữa. Thay vào đó, toàn bộ mây mù, linh vụ, thậm chí là khí lạnh của tuyết rơi bỗng dưng xoay tròn, tạo thành một cái phễu khổng lồ đổ thẳng vào người Diệp Vô Ưu.
Gã không uống rượu, nhưng lỗ chân lông toàn thân gã đang “uống” cả thiên hạ!
“Hết giờ chơi rồi, bà chị già!” – Diệp Vô Ưu hét lớn. Gã không cần dùng tay, sợi xích máu quấn quanh người gã bỗng chốc vỡ vụn như thủy tinh.
Mị Cơ kinh hoàng: “Linh lực của ngươi… sao có thể tăng tiến đột biến như vậy? Không đúng, đây không phải linh lực, đây là… Ý? Túy Ý cuồng bạo đến mức này sao?”
Diệp Vô Ưu lơ lửng trên không, tay phải đưa ra phía trước, một luồng ánh sáng kỳ ảo bao trùm lấy Mặc Ảnh Kiếm, khiến nó từ một thanh sắt gỉ biến thành một dải lụa ánh sáng huyền ảo.
“Thái Cổ Túy Tiên Quyết – Thức Cuối: Bài học của kẻ nát rượu!”
Diệp Vô Ưu không chém, gã chỉ nhẹ nhàng búng tay một cái.
“Cạch!”
Một âm thanh như tiếng mở nút hồ lô rượu vang vọng khắp thung lũng. Ngay lập tức, không gian xung quanh Mị Cơ bỗng vặn vẹo. Toàn bộ Hóa Huyết Trận bị nén lại, thu nhỏ dần, thu nhỏ dần… cho đến khi nó hóa thành một giọt nước màu đỏ lơ lửng trên không.
Diệp Vô Ưu đưa tay bắt lấy giọt nước, búng nhẹ một phát vào trán Mị Cơ.
“A!” – Mị Cơ hét lên một tiếng, toàn bộ tu vi của ả bỗng chốc bị phong ấn bởi chính trận pháp của mình. Ả ngã quỵ xuống đất, sắc mặt trắng bệch, hào quang ma mị biến mất sạch sẽ, trông chỉ như một thiếu phụ đang tức tối vì bị mất tiền chợ.
Hệ thống: 【 Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành màn lật kèo đỉnh cao. Phần thưởng: Khôi phục vị giác và tặng thêm gói ‘Combo cảm nhận hương vị cực hạn’ trong 24 giờ. 】
Vừa nghe thấy thông báo, vị giác của Diệp Vô Ưu lập tức quay trở lại. Điều đầu tiên gã cảm nhận được là… cái mùi hôi hám từ miệng con mãng xà đang phả thẳng vào mặt gã.
“Oẹ… Mẹ kiếp, Tiểu Mãng, mi đánh răng đi chứ!” – Diệp Vô Ưu nôn thốc nôn tháo, mất sạch cả hình ảnh đại hiệp vừa xây dựng được 5 phút.
Lão Quy chui ra khỏi túi áo, lau mồ hôi trên cái đầu trọc: “Hết hồn chim én. Tao tưởng mày định thăng thiên luôn rồi chứ. Mà cái chiêu vừa rồi là gì thế? Trông như mày đang làm ảo thuật vậy.”
Diệp Vô Ưu lau miệng, nhếch mép: “Đó là cảnh giới ‘Trời đất là bình’. Nói cho lão biết cũng chẳng hiểu đâu, lão chỉ quan tâm đến vàng với gái thôi.”
Con U Minh Độc Mãng sau khi được giải thoát, nhìn Diệp Vô Ưu với ánh mắt sùng bái chưa từng có. Nó thu nhỏ kích thước lại, quấn quanh cánh tay gã như một cái vòng tay bằng sừng, ra vẻ “em là đàn em của đại ca”.
Mị Cơ ngồi bệt dưới đất, ánh mắt thất thần: “Sao có thể… Ngươi chỉ là một tên lãng tử cấp thấp…”
“Lãng tử thì cũng có lãng tử this, lãng tử that.” – Diệp Vô Ưu bước đến, nhặt thanh Mặc Ảnh lên, gài vào hông – “Về bảo với Lệ Thiên Hành, cái hồ lô này không phải để đựng nước uống đâu. Nó đựng ước mơ của ta đấy. Muốn lấy thì bảo lão xuống đây mà lạy ta ba lạy, ta xem xét cho.”
Gã quay sang Lão Quy: “Này lão già, đường thoát khỏi đây ở đâu?”
Lão Quy lôi ra một tấm bản đồ bằng da dê rách: “Theo tính toán của một bậc thầy phong thủy như tao, chúng ta cứ đi thẳng về phía trước, rẽ trái ở gốc cây chết, rồi nhảy qua cái hố vôi là sẽ thấy cổng ra của U Minh Cốc. Cơ mà…”
“Cơ mà cái gì?”
“Cơ mà nãy giờ con Mị Cơ nó gọi đồng bọn đến đông lắm, chắc đang đứng chầu sẵn ở cổng rồi.”
Diệp Vô Ưu ngửa cổ cười dài, nốc một ngụm rượu từ hồ lô (giờ đã có lại vị nồng cháy thơm lừng). Gã cảm thấy chưa bao giờ sảng khoái như lúc này.
“Đến càng đông càng vui! Nay ta đã biết thế nào là ‘Trời đất là bình’, thì có thêm vạn quân đến, cũng chỉ là thêm vài chén rượu mồi cho bữa tiệc của ta mà thôi!”
Hệ thống: 【 Nhắc nhở: Đừng có gáy to quá, linh lực buff của bạn chỉ còn 3 phút nữa là hết hạn. Sau đó bạn sẽ bị tác dụng phụ là: ‘Đi thăng thiên kiểu zig-zag’ trong 2 giờ. Khuyến cáo nên chạy ngay đi trước khi mọi chuyện tồi tệ hơn! 】
Nụ cười trên môi Diệp Vô Ưu bỗng cứng đờ. Gã túm lấy Lão Quy, nhảy lên lưng con mãng xà (vừa phóng to lại).
“Tiểu Mãng! Chạy! Chạy nhanh nhất có thể!”
Tiếng gào thét vang vọng khắp đáy vực, khép lại một trận chiến kinh điển nhưng kết thúc bằng một màn đào tẩu không thể nào “lãng tử” hơn.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, một người, một quy, một rắn lao đi vun vút, bỏ lại sau lưng một Mị Cơ đang ngơ ngác và một đống hỗn độn mang tên “Đạo lý tu tiên”.
—
*Lời tác giả: Diệp Vô Ưu đã nhận ra bài học cuối cùng của sư phụ, nhưng hình như gã vẫn chưa học được bài học quan trọng nhất: “Đừng bao giờ gáy sớm khi hệ thống còn đang lag”.*