Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 135: Thiên Địa Nhất Chén

Cập nhật lúc: 2026-06-06 18:54:20 | Lượt xem: 9

**CHƯƠNG 135: THIÊN ĐỊA NHẤT CHÉN**

Trận chấn động vừa rồi không chỉ làm sụp đổ cái ngai vàng khảm đầy linh thạch của Lệ Thiên Hành, mà còn làm sụp đổ luôn cả thế giới quan của mấy vạn đệ tử Thiên Đạo Minh đang đứng chắp tay chờ làm lễ.

Giữa đống đổ nát của Thiên Đạo Cung, bụi mù bay lên như thể có ai đó vừa ném một quả bom bột mì vào giữa buổi tiệc trà. Diệp Vô Ưu ngồi trên đống vụn gạch, tay vẫn ôm chặt cái Tử Kim Yêu Hồ như thể đó là mạng sống duy nhất của mình. Mà nói cũng đúng, với gã, rượu cạn mới là ngày tận thế, còn trời sập thì tính sau.

Lệ Thiên Hành – vị Minh chủ oai phong lẫm liệt, kẻ vừa đạt đến cảnh giới Bán Thần, người lẽ ra phải bay lên giữa hào quang vạn trượng – lúc này đang bị ép dính vào mặt đất theo đúng nghĩa đen. Nếu không phải vì cơ thể lão đã được rèn luyện bằng vô số kim đan và linh dược cực phẩm, chắc giờ này lão đã biến thành một bức tranh tường mang phong cách trừu tượng đầy đau đớn.

“Diệp… Vô… Ưu…!” – Tiếng rống từ dưới gầm ghế vang lên, nghe vừa nghẹn ngào vừa đầy phẫn uất.

Diệp Vô Ưu gãi gãi cái mông đang hơi tê, nhe răng cười một cái rõ tươi, nhưng mắt thì vẫn đờ đẫn vì dư âm của cú hạ cánh. Gã cúi xuống, nhấc một mảnh vỡ của cái ngai vàng lên, ngắm nghía: “Ồ, vàng thật à? Nhìn cũng xịn đấy, nhưng ngồi lên thì hơi cứng, không êm bằng lưng Lão Quy nhỉ?”

Lão Quy từ trong cổ áo gã ló cái đầu rùa nhỏ xíu ra, nhổ một bãi nước miếng: “Mẹ kiếp, thằng oắt con! Mi hạ cánh bằng mông nhưng ta là đứa chịu xung lực đây này! Một phần vạn giây đó ta đã thấy tổ tiên rùa đứng vẫy tay gọi ta đi ăn buffet rồi đấy!”

【 Hệ thống nhắc nhở: Độ “out trình” của ký chủ đối với phản diện chính đã đạt 200%. Tuy nhiên, Boss đang rơi vào trạng thái ‘Nổi giận lôi đình’, tăng 500% sức tấn công nhưng giảm 80% chỉ số IQ. Khuyến cáo ký chủ nên tranh thủ lúc này mà ‘buff bẩn’ ngay. 】

Lệ Thiên Hành rùng mình một cái, một luồng kim quang nổ tung hất văng đống gạch đá ra xung quanh. Lão bay lên không trung, y phục hoàng bào rách tả tơi, tóc tai rũ rượi như một bà thím vừa thua kèo ở chợ. Ánh mắt lão đỏ ngầu, nhìn Diệp Vô Ưu như muốn ăn tươi nuốt sống.

“Ngươi dám sỉ nhục ta? Ngươi dám dùng cái thân thể nồng nặc mùi hèm rượu kia để phá hỏng đại điển phong thần của ta?” – Lệ Thiên Hành gầm thét, hai tay kết ấn, mười hai thanh linh kiếm rực rỡ vàng kim hiện ra phía sau, tạo thành một cái quạt khổng lồ mang hơi thở của sự diệt vong.

Diệp Vô Ưu lảo đảo đứng dậy, phủi phủi bụi trên bộ hỷ phục rách nát (mà gã vẫn chưa thèm thay từ mấy chục chương trước). Gã lấy tay ngoáy tai, rồi thổi một cái: “Đừng nói to thế, lão già. Tai ta không điếc, chỉ là đầu hơi vang thôi. Thật ra ta định hạ cánh xuống cái suối rượu bên kia, ai ngờ trượt chân một cái, ai bảo cái ngai của lão đặt đúng ‘điểm mù’ của ta làm chi?”

Lúc này, Lục Tuyết Dao cũng vừa kịp ngự kiếm hạ cánh xuống đống đổ nát. Nàng nhìn thấy cảnh tượng này, khóe mắt khẽ giật giật. Một bên là Minh chủ mang sức mạnh Bán Thần đang chuẩn bị hủy thiên diệt địa, một bên là “nam chính của đời nàng” đang đứng gãi mông và hỏi rượu. Nàng tự hỏi không biết mình đã sai ở bước nào trong cuộc đời tu tiên này.

“Vô Ưu, cẩn thận! Lão ta đang dùng ‘Thiên Đạo Trừng Phạt’, chiêu này có thể chém đứt nhân quả đấy!” – Tuyết Dao lớn tiếng cảnh báo.

“Chém đứt nhân quả à? Thế có chém đứt được hóa đơn nợ tiền rượu của ta ở tửu quán Lý Phàm không?” – Vô Ưu quay sang hỏi đầy nghiêm túc.

Lệ Thiên Hành không thể chịu nổi nữa. Lão chính thức phát điên.

“Chết đi! Vạn Kiếm Quy Tông – Thiên Phạt!”

Mười hai thanh đại kiếm hóa thành mười hai con rồng vàng khổng lồ, lao xuống từ trên cao, xé toạc mây xanh. Sức mạnh lớn đến mức mặt đất dưới chân Vô Ưu bắt đầu nứt toác, đá vụn lơ lửng trong không trung vì trọng lực bị đảo lộn.

Nhưng ngay giây phút ngàn cân treo sợi tóc đó, Diệp Vô Ưu bỗng nhiên… nhắm mắt lại.

Hệ thống trong đầu gã bắt đầu chạy một đoạn nhạc remix xập xình:
【 Đang kích hoạt trạng thái: Túy Ngọa Trường Sinh – Đỉnh Cao Vô Sỉ. 】
【 Gợi ý: Hãy coi kẻ địch là một hũ rượu, và bầu trời là một cái chén. 】

Vô Ưu bỗng cười. Một nụ cười không còn sự lôi thôi của kẻ say, mà mang theo một sự tiêu dao thấu tận tâm can. Gã giơ cánh tay trái lên, bàn tay xòe ra hướng về phía bầu trời. Thanh Mặc Ảnh gỉ sét trong tay phải gã bỗng nhiên rung động kịch liệt, lớp gỉ sắt bên ngoài rơi xuống lả tả, lộ ra một mặt gương sáng loáng có thể soi rõ cả linh hồn kẻ đối diện.

“Lão già, lão tu hành vạn năm, muốn trói buộc cả thiên hạ vào cái gọi là trật tự. Nhưng lão quên mất một điều…”

Vô Ưu bỗng nhiên ngửa cổ lên trời, dốc một hơi rượu cuối cùng trong hồ lô vào miệng. Cổ họng gã nóng bừng như hỏa diệm sơn, nhưng đầu óc lại trở nên thanh thản chưa từng có.

“Trời không có bờ, đất không có giới. Tại sao phải làm người tỉnh táo giữa một giấc mộng dài?”

Gã hất tay một cái. Hành động cực kỳ đơn giản, giống như một gã bợm rượu đang hất bỏ một chén rượu nhạt.

Nhưng, bầu trời bỗng nhiên biến đổi.

Mười hai con rồng vàng của Lệ Thiên Hành đang lao tới, bỗng nhiên khựng lại giữa hư không. Không phải vì bị ngăn cản, mà vì không gian xung quanh chúng bỗng nhiên bị thu hẹp lại. Một luồng lực lượng mang theo mùi hương của rượu trăm năm bắt đầu lan tỏa.

“Thiên Địa Nhất Chén!”

Vô Ưu hét lớn một tiếng. Một tiếng hét chấn động cửu tiêu, làm tan biến cả mây mù của Mộ Tuyết Đỉnh.

Trong mắt mọi người, một cảnh tượng kinh hoàng và kỳ diệu xảy ra: Bầu trời xanh thẳm phía trên bỗng nhiên cuộn tròn lại. Những đám mây trắng hóa thành bọt rượu, ánh mặt trời hóa thành sắc vàng nồng nàn. Toàn bộ không gian trong vòng trăm dặm bị “nén” lại thành hình dáng của một cái chén khổng lồ nằm gọn trong lòng bàn tay của Diệp Vô Ưu.

Lệ Thiên Hành thấy mình bỗng nhiên bé lại như một con ruồi đang bơi trong một vò rượu khổng lồ. Mọi quyền năng, mọi pháp tắc của lão đều trở nên vô nghĩa khi chính cái “thế giới” mà lão định thống trị đã bị người ta biến thành rượu để… nhắm.

“Không thể nào! Đây là cảnh giới gì? Thần cảnh? Không, không thể là thần cảnh được!” – Lệ Thiên Hành hoảng loạn vùng vẫy, nhưng mười hai thanh kiếm của lão lúc này mẻ ra như thể được làm từ bánh quy ngâm nước.

Diệp Vô Ưu nhìn cái “chén không gian” trong tay, tặc lưỡi: “Hơi nhiều tạp chất quá. Lão già, linh lực của lão đắng quá, không ngon bằng linh dịch của Bách Hoa Thần Khê.”

【 Hệ thống: Chúc mừng ký chủ thi triển thành công chiêu thức ‘Nhét cả thế giới vào chén’. Độ kinh ngạc của quần chúng đạt mức 999.999. Sức mạnh ảo giác của rượu đang làm nhiễu loạn cả thực tại. 】

Lão Quy từ trong túi áo chui hẳn ra ngoài, mắt tròn xoe nhìn cái chén không gian: “Mẹ nó, chơi lớn thế! Con ơi, đừng có uống luôn cả cái chén đó nha, bên trong có cả phân nửa Thiên Đạo Minh đấy, uống vào là đau bụng lắm đấy!”

Lục Tuyết Dao đứng sững như trời trồng. Nàng luôn biết Vô Ưu rất mạnh, nhưng cái sự mạnh mẽ theo kiểu “không thèm tuân theo vật lý” này khiến nàng thật sự muốn bỏ nghề tu tiên để đi bán rượu cho xong. Nàng khẽ lẩm bẩm: “Cái tên lãng tử này… hắn thực sự muốn say cả thiên hạ sao?”

Diệp Vô Ưu không để tâm đến tiếng ồn ào xung quanh. Gã nhìn thẳng vào mắt Lệ Thiên Hành – giờ đây chỉ là một chấm nhỏ bé đang vật lộn trong lòng bàn tay mình.

“Lệ Thiên Hành, lão nói đúng, trật tự là cần thiết. Nhưng trật tự mà không có hơi ấm, không có một chút niềm vui của việc say khướt bên bạn hiền, thì đó chỉ là một nấm mồ bằng đá sống mà thôi.”

Gã khẽ thổi nhẹ một cái vào cái chén trong lòng bàn tay. Một luồng gió nhẹ mang theo “Túy Ý” cực hạn thổi qua. Lệ Thiên Hành thấy toàn bộ tu vi Bán Thần của mình bỗng chốc tan rã thành những bọt khí nhỏ. Lão không chết, nhưng cái niềm kiêu hãnh của một kẻ đứng đầu thế giới đã bị thổi bay theo một cách hài hước nhất: Lão bỗng nhiên cảm thấy một cơn buồn ngủ kinh hồn bạt vía xâm chiếm tâm trí.

“Ngươi… ngươi làm gì ta?”

“Chẳng làm gì cả. Ta chỉ mời lão uống một chén rượu ‘Vô Ưu’. Uống xong thì ngủ một giấc, mơ về lúc lão chưa biết tu tiên là gì, lúc còn là một thằng bé thèm một bát canh ấm.”

Diệp Vô Ưu lật tay lại.

Cái chén không gian đổ ụp xuống. Toàn bộ linh lực tích tụ vạn năm của Thiên Đạo Cung, của Vĩnh Hằng Đan, của Lệ Thiên Hành, bỗng chốc biến thành một cơn mưa rượu thơm nồng rơi khắp đỉnh Mộ Tuyết Đỉnh.

Rào rào rào…

Hàng vạn đệ tử Thiên Đạo Minh, những kẻ vốn đang đầy sát khí, bỗng nhiên thấy mình được tắm trong cơn mưa kỳ lạ. Và thay vì nảy sinh lòng hận thù, tất cả bỗng nhiên cảm thấy… muốn đi ngủ. Từng người một buông kiếm, ngáp một cái thật dài, rồi lăn ra đất ngủ ngon lành ngay trên tuyết lạnh.

Lệ Thiên Hành là kẻ cuối cùng còn tỉnh táo. Lão nhìn cung điện nguy nga tan biến thành hư không, nhìn đồ đệ của mình đang nằm ngủ như heo, rồi nhìn Diệp Vô Ưu đang lảo đảo đi tới gần mình.

“Vô Ưu… ta… ta thua rồi sao?” – Giọng lão thều thào.

Vô Ưu đưa cái hồ lô rỗng cho lão, cười hề hề: “Thua thắng gì tầm này. Nhìn đi, tuyết đẹp thế này, không ngủ một giấc thì phí của trời.”

Nói rồi, gã cũng chả thèm đứng vững nữa, ngả người ra phía sau, nằm bò lên cái đống gạch vụn mà lúc nãy là cái ngai vàng. Lão Quy nhanh nhảu biến thành một cái đệm rùa to đùng cho gã gối đầu.

【 Hệ thống: Nhiệm vụ hoàn thành.
Phần thưởng: Một giấc ngủ không ai làm phiền trong 100 năm.
Ghi chú của hệ thống: Bạn vừa trở thành người duy nhất đánh bại trùm cuối bằng cách… rủ lão đi ngủ. Độ bựa: Đạt danh hiệu ‘Túy Ngoạ Tiên Tôn’. 】

Lục Tuyết Dao bước đến bên cạnh Vô Ưu, nhìn khuôn mặt lúc say của gã, vừa giận vừa thương. Nàng cởi chiếc áo choàng trắng tinh khôi của mình ra, đắp lên người gã.

“Thế là xong à?” – Nàng khẽ hỏi.

Vô Ưu lẩm bẩm trong giấc mơ: “Rượu… thêm một chén nữa… Tuyết Dao, nàng… đừng có cứng nhắc quá, lại đây… cùng ta nhìn mây mây bay…”

Thế gian bỗng trở nên yên bình một cách kỳ quái. Đỉnh Mộ Tuyết Đỉnh vốn là nơi lạnh lẽo nhất thiên hạ, lúc này lại nồng nặc mùi thơm của mỹ tửu, ấm áp như một gian phòng sưởi.

Dưới chân núi, cậu tiểu nhị Lý Phàm đang kể chuyện về Túy Kiếm Tiên cho mấy đứa nhỏ nghe. Cậu vừa ngước lên thấy ánh sáng vàng rực trên đỉnh núi tan đi, liền vỗ bàn một cái rõ kêu:

“Các cháu nghe kỹ đây, đại hiệp thực sự không phải là kẻ giết bao nhiêu người, mà là kẻ có thể khiến cả thiên hạ cùng say một giấc, để khi tỉnh dậy, người ta quên sạch oán thù, chỉ nhớ đến mùi rượu của hôm qua thôi!”

Trên đỉnh núi cao, Diệp Vô Ưu ngủ rất ngon. Trong giấc mộng của gã, gã thấy mình không còn cầm kiếm, cũng không có hệ thống, gã chỉ là một gã lãng tử cưỡi rùa, rong ruổi trên dòng sông rượu dài bất tận, và đằng sau là một bóng áo trắng đang ngự kiếm theo sau, miệng vẫn mắng: “Vô Ưu, gạt ta uống rượu một lần nữa là ta chém đứt cái hồ lô của ngươi!”

Vô Ưu mỉm cười, nấc cụt một cái trong mơ.

Thiên địa một chén, say hết nhân gian. Trường sinh mà chi, nếu không có lấy một cơn say thỏa chí anh hùng?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8