Túy Ngọa Trường SinhChương 136: Cứu thoát Tuyết Dao
**CHƯƠNG 136: CỨU THOÁT TUYẾT DAO – KHI “TIÊU DAO” CẶP KÈ VỚI “TRẦN ĐỜI”**
Nếu bạn hỏi cư dân ở tu chân giới này rằng, cảnh tượng nào kinh hãi nhất lịch sử ngàn năm qua, có lẽ họ sẽ phân vân giữa việc nhìn thấy Thiên Đạo Minh Chủ mặc váy múa lân hoặc chứng kiến Diệp Vô Ưu đi đánh nhau mà… không cầm rượu.
Nhưng hôm nay, tại chân Tháp Chấn Lôi – pháo đài kiên cố nhất của phe chính nghĩa (tự phong) – người ta vừa được chứng kiến một thứ còn sang chấn tâm lý hơn thế.
“Éccc! Vô Ưu! Đồ con rể trời đánh! Ngươi bớt rung cái mông lại được không? Ta nôn ra mất!”
Tiếng la thất thanh của Lão Quy vang dội cả một vùng mây khói. Xin hãy dành một phút mặc niệm cho linh thú thượng cổ tội nghiệp. Sau khi hiến tế cái mai quý báu của mình để Diệp Vô Ưu thăng cấp và khai phong thanh kiếm Mặc Ảnh, Lão Quy giờ đây trông không khác gì một cái xúc xích màu xám có bốn chân, nhẵn nhụi, bóng loáng và cực kỳ dễ… trơn tuột.
Vô Ưu đang đứng trên cái lưng mềm nhũn của Lão Quy, chân nam đá chân chiêu, trên tay cầm vò rượu Thanh Vân vừa trộm được (mượn không trả) từ trấn dưới. Hắn híp mắt nhìn ngọn tháp đang lập lòe sấm sét trước mặt, nấc một cái rõ to:
“Lão Quy… ta nói này, sau khi xong việc, ta sẽ tìm cho lão một cái vỏ khác. Bằng vàng ròng nhá? Hoặc bằng inox 304 cho nó bền, chống gỉ sét…”
“Cút! Ta là quy tiên, không phải nồi cơm điện!” Lão Quy gầm gừ, nhưng vẫn dùng tốc độ của một con rùa “full giáp tốc độ” lao thẳng về phía cổng tháp.
【 Đing! Hệ thống ‘Lãng Tử Vô Sỉ’ xin chào ký chủ.
Thông báo: Bạn đang tiến vào vùng nguy hiểm Tháp Chấn Lôi.
Nhiệm vụ khẩn cấp: Cứu thoát Lục Tuyết Dao (Crush của bạn, người sắp thành ‘vợ người ta’ nếu bạn còn đứng đó nấc cụt).
Phần thưởng: 10.000 điểm lãng tử + 1 bình xịt dưỡng da cho rùa trọc.
Hình phạt nếu thất bại: Trở thành thái giám cho Thiên Đạo Minh trong vòng 3 kiếp.
Ghi chú: Anh bạn à, lên đồ đi chứ, trông như gã ăn mày cưỡi tảng thịt thế này mất mặt hệ thống lắm! 】
Diệp Vô Ưu nhìn bảng hệ thống đang nhảy múa trước mắt, khinh bỉ phun ra một ngụm rượu: “Thái giám cái con khỉ! Hệ thống, ngươi xem thường Tiêu Dao cảnh của ta quá rồi đấy. Nay ta không phá nát cái tháp này, ta thề sẽ cai rượu… trong một tiếng!”
“Vù!”
Một tia sét xanh biếc to bằng bắp đùi người lớn từ đỉnh tháp bổ xuống. Đây là Trận Pháp Vạn Lôi, vốn là nỗi khiếp sợ của mọi tu sĩ. Thế nhưng, Diệp Vô Ưu lúc này đang ở trạng thái “phiêu” nhất từ trước tới nay.
Hắn khẽ nhấc chân, một bước bước ra.
Bình thường, người ta ngự kiếm thì bay theo đường thẳng, cùng lắm là lượn vòng. Nhưng Diệp Vô Ưu thì không. Hắn bước đi theo hình chữ Z, thỉnh thoảng còn giật lùi hai bước theo phong cách moonwalk của Michael Jackson phiên bản tu tiên.
“Vụt! Vụt! Vụt!”
Những tia sét trượt qua tà áo rách nát của hắn trong gang tấc. Vô Ưu vừa đi vừa uốn éo, miệng lẩm nhẩm: “Trái, phải, nhảy lên, xoay vòng… ôi chao, sấm sét gì mà như pháo hoa ngày tết thế này? Thiên Đạo Minh làm ăn đi xuống quá, đầu tư thêm ít điện năng đi các bác ơi!”
Đám đệ tử Thiên Đạo Minh đang canh cổng tháp há hốc mồm.
“Đứng… đứng lại! Kẻ nào dám xâm phạm thánh địa?” Tên thủ lĩnh toán quân canh gác lắp bắp hét lên.
Diệp Vô Ưu đáp đất, hay đúng hơn là rơi tự do từ lưng Lão Quy xuống, đáp bằng… mặt. Hắn nhanh nhẹn bò dậy, phủi phủi bụi trên áo hỷ phục rách rưới, đưa vò rượu lên mời: “Chào đồng chí, tôi là đại diện của hội bảo vệ động vật, đến đây đòi nợ máu cho cái mai rùa của đệ tử tôi. Ti tiện hỏi một câu, crush của tôi đang ở tầng mấy?”
“Gàn dở! Giết hắn!”
Mấy chục thanh tiên kiếm đồng loạt phóng ra. Diệp Vô Ưu cười hì hì, thanh Mặc Ảnh gỉ sét bên hông khẽ rung động.
“Tiêu Dao nhất kiếm – Uống nhầm một ánh mắt!”
Hắn chẳng thèm rút kiếm ra khỏi bao hoàn toàn, chỉ dùng vỏ kiếm gẩy nhẹ một cái. Một luồng linh lực nồng nặc mùi men tỏa ra, khiến không gian xung quanh trở nên vặn vẹo. Đám đệ tử Thiên Đạo Minh đột nhiên thấy hoa mắt, nhìn một cái Diệp Vô Ưu mà ra tận mười gã. Kẻ thì thấy Vô Ưu đang múa cột, kẻ thì thấy hắn đang lột đồ của mình.
“Á! Ngươi làm gì thế? Đừng chạm vào chỗ đó!”
“Sư huynh, sao huynh lại ôm ta?”
Trong tích tắc, cả toán quân canh cổng lăn ra… ôm nhau vật lộn trên mặt đất, mặt mũi đỏ gay như uống phải thuốc kích dục liều cao, thực chất là trúng phải “Túy Ý” của cảnh giới Tiêu Dao.
Diệp Vô Ưu nhìn Lão Quy, lắc đầu: “Lão xem, thế giới này ai cũng khát khao tình cảm, chỉ cần một chút ‘men’ là bộc lộ bản chất ngay. Đi thôi!”
Lão Quy nhìn đám người dưới đất, thở dài: “Đúng là thầy nào trò nấy, đánh nhau mà cũng bẩn thỉu thế này…”
Hắn lao vào bên trong tháp. Mỗi tầng tháp là một loại thử thách. Tầng 2 là Hỏa Diệm Trận, lửa bùng lên dữ dội. Diệp Vô Ưu chỉ đơn giản là… phun ngụm rượu trong mồm ra. Rượu gặp lửa vốn phải cháy to hơn, nhưng đây là linh tửu từ cảnh giới Tiêu Dao, nó hóa thành một làn sương mù nồng nặc bao phủ lấy lửa. Ngọn lửa chẳng những không cháy được mà còn có dấu hiệu “say rượu”, cháy lảo đảo rồi vụt tắt.
Tầng 10… tầng 20… tầng 50…
Càng lên cao, áp lực linh lực càng khủng khiếp. Cho đến tầng 99, cửa tháp cuối cùng đóng sầm lại. Một áp lực uy nghiêm từ bên trong tỏa ra.
“Diệp Vô Ưu, ngươi quả nhiên dám đến. Nhưng Tiêu Dao cảnh thì đã sao? Trước mặt Thiên Đạo, ngươi chỉ là một hạt bụi!” Giọng nói của một trưởng lão vang lên, mang theo sức mạnh chấn động màng nhĩ.
Vô Ưu gãi mông, rút từ trong ngực áo ra một chiếc kính râm màu đen (quà từ hệ thống đợt event trước) đeo lên: “Hạt bụi này hơi bị to đấy nhé lão già. Để tôi đoán xem, chắc lão định nói mấy câu kiểu ‘buông hạ đồ đao lập địa thành phật’ à? Xin lỗi, tôi không cầm đao, tôi cầm chai rượu!”
Hắn đạp mạnh một cái, cửa tầng 99 vỡ vụn.
Trong căn phòng rộng lớn rực cháy ánh chớp tím, Lục Tuyết Dao đang bị xích bởi bốn sợi xích lôi điện vào bốn trụ đá lớn. Nàng vẫn đẹp, vẫn thoát tục, nhưng đôi môi đã tái nhợt, hơi thở yếu ớt.
Khi thấy cái bóng dáng lôi thôi lếch thếch, đeo kính đen ngầu lòi nhưng đi dép lê kia xuất hiện, mắt Tuyết Dao bỗng cay xè. Nàng hét lên bằng chút sức tàn:
“Đồ ngốc! Chạy đi! Đây là cái bẫy của Thiên Đạo Minh Chủ!”
Vô Ưu không chạy. Hắn bước chậm rãi về phía nàng, giữa cơn mưa kim châm mang theo sấm sét đang bắn tới tấp. Mặc Ảnh Kiếm giờ đây đã phát ra ánh sáng tím đen thâm trầm. Mỗi lần kiếm quang lóe lên, một sợi xích lôi điện lại vỡ vụn như thủy tinh.
“Tuyết Dao, đừng nói vậy. Nàng nợ ta tiền rượu ở trấn Thanh Vân còn chưa trả, ta làm sao để nàng chết dễ dàng vậy được?”
Nói thì nghe hào sảng, nhưng sự thật là đôi chân gã đang run cầm cập. Mỗi sợi xích kia là một phần nguyên thần của cường giả hóa thần kỳ trấn giữ. Để chém đứt chúng, Vô Ưu phải dùng chính sinh mệnh lực của mình để đổi lấy “Túy Ý” cực độ.
【 Hệ thống nhắc nhở: Độ ngầu của ký chủ đạt 99%. Đề nghị thực hiện thao tác cứu mỹ nhân lấy lòng ngay lập tức. Cảnh báo: Phía sau lưng nàng là ‘Lôi Đình Tâm Trận’, sạt một tẹo là bay màu cả hai. 】
Vô Ưu nghiến răng, thanh Mặc Ảnh trong tay hắn bỗng nhiên hóa dài ra, không phải dài như kiếm thông thường, mà nó uốn lượn như một dòng sông mực.
“Túy Ngọa Trường Sinh – Đệ nhất chiêu: Nhất Chén Giải Thiên Sầu!”
Toàn bộ linh lực tích tụ bấy lâu nổ tung. Một cơn sóng rượu màu tím đen cuộn trào, nuốt chửng lấy toàn bộ lôi điện trong phòng. Tiếng nổ lớn chấn động cả Tháp Chấn Lôi.
Trong màn khói bụi mù mịt, Diệp Vô Ưu bay tới, đưa tay ôm lấy eo Lục Tuyết Dao khi nàng ngã xuống. Cảm giác mềm mại, lành lạnh quen thuộc khiến gã hơi ngẩn ngơ.
“Ngươi… sao lại khổ thế này?” Lục Tuyết Dao tựa đầu vào vai gã, nước mắt thấm đẫm vai áo hỷ rách.
Vô Ưu cười nhăn nhở, định thốt ra vài câu thâm tình, lãng mạn như phim ngôn tình hạng B: “Vì nàng, dù phải cân cả thiên hạ, ta cũng…”
“Xoẹt!”
Lão Quy từ đâu bay tới, dùng cái đầu trọc lốc tông thẳng vào mông Vô Ưu: “Đừng có đứng đấy mà thả thính nữa! Thiên Đạo Minh Chủ sắp về tới rồi! Đi nhanh, không thì cả lũ cùng làm món ‘rùa hầm rượu’ bây giờ!”
Vô Ưu mất đà, suýt chút nữa ngã đè lên người Tuyết Dao. Hắn lúng túng ho một cái, một tay bế xốc nàng lên theo kiểu công chúa (mặc dù trông giống bế bao gạo hơn), rồi hét lớn:
“Lão Quy! Triển chiêu cuối đi!”
“Tên khốn, nhớ là phải bồi thường cái mai cho ta!”
Lão Quy bỗng nhiên phình to ra như một cái kinh khí cầu khổng lồ, da dẻ căng mọng (vì không có vỏ nên rất dẻo dai). Vô Ưu và Tuyết Dao nhảy lên lưng rùa.
Lão Quy nhún người một cái, dùng toàn bộ sức mạnh… đánh ra một phát trung tiện cực lớn.
“Bùm!”
Lực đẩy kinh thiên động địa cộng với một mùi hương “đặc trưng” khiến toàn bộ các cao thủ Thiên Đạo Minh đang xông lên tầng 99 phải đồng loạt gục ngã vì nghẹt thở. Nhờ lực đẩy đó, con rùa trọc lao vút ra khỏi cửa sổ Tháp Chấn Lôi, bay thẳng về phía chân trời.
【 Hệ thống: Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc!
Đánh giá: Cứu người thành công bằng cách dùng… bom hôi. Độ bỉ ổi đạt đỉnh cao lịch sử.
Phần thưởng đã chuyển vào túi đồ. Chúc mừng ký chủ đã thoát kiếp độc thân (tạm thời). 】
Dưới ánh trăng mờ ảo, trên lưng một con rùa bay nhẵn nhụi, có hai cái bóng đang dựa vào nhau.
“Vô Ưu…” Tuyết Dao khẽ gọi, mặt hơi đỏ lên.
“Hửm?”
“Ngươi… ngươi thả tay khỏi chỗ đó được không?”
Vô Ưu giật mình, nhận ra mình đang mải mê ôm eo nàng mà tay hơi… đi chệch xuống dưới một chút. Hắn cười hề hề, mặt dày nói: “Tại lão Quy bay xóc quá, ta phải tìm điểm tựa kiên cố. Mà Tuyết Dao này, nàng có thấy mùi gì lạ không?”
Tuyết Dao nhăn mũi: “Mùi… mùi của Lão Quy…”
Vô Ưu gật đầu cái rụp: “Đúng! Mùi của tự do đấy. Mà này, cứu được nàng rồi, về sau nàng đừng có ngăn ta uống rượu nữa nhé?”
Lục Tuyết Dao nhìn khuôn mặt đỏ gay vì say (và vì xấu hổ) của gã lãng tử này, khẽ mỉm cười, một nụ cười khiến trăm hoa rụng lá vì ghen tị. Nàng nhẹ nhàng tựa đầu vào ngực hắn: “Nếu rượu ngươi uống là rượu do chính tay ta nấu, ta sẽ không cản.”
Diệp Vô Ưu đứng hình mất 5 giây. Gã nấc một cái: “Thôi xong rồi… Hệ thống ơi, vợ ta biết nấu rượu, đời ta coi như tàn từ đây rồi!”
Tiếng cười vang lên trên bầu trời đêm. Dưới đất, hàng ngàn đệ tử Thiên Đạo Minh vẫn đang ôm mũi chửi rủa, còn trên cao, gã lãng tử cưỡi rùa trọc đang ôm mỹ nhân, hướng về phía bình minh mà thẳng tiến.
Tu tiên để làm gì? Để trường sinh ư? Không, với Diệp Vô Ưu, tu tiên là để dù có bị đuổi giết khắp thiên hạ, vẫn có thể nắm tay người mình thương, hiên ngang… chạy trốn.
“Uống thôi Lão Quy, hôm nay ta khao!”
“Cút! Đừng đổ rượu lên lưng ta, rát lắm!”
Thế gian một chén say, tình sâu mấy vạn ngày. Chặng đường gian nan còn dài, nhưng chỉ cần vò rượu còn đầy và trái tim còn “vô sỉ”, thì sợ gì trời cao đất dày?