Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 137: Lệ Thiên Hành hóa điên

Cập nhật lúc: 2026-06-06 18:57:03 | Lượt xem: 9

**Chương 137: Lệ Thiên Hành Hóa Điên – Khi Boss Cuối Chơi Phải Đồ Giả**

Gió rít gào bên tai, Lão Quy đang dùng tốc độ “bàn thờ” để thoát ly khỏi hiện trường vụ khủng bố bằng mùi vị tại Tháp Chấn Lôi. Trên lưng rùa, Diệp Vô Ưu vẫn đang duy trì tư thế “vô tình” ôm eo Lục Tuyết Dao.

Nói thật, trong lòng gã lúc này đang mở tiệc ăn mừng còn linh đình hơn cả lúc đột phá cảnh giới. Cứu được mỹ nhân, lại còn được nàng hứa nấu rượu cho uống, đây chẳng phải là đỉnh cao của đời người sao? Nhưng nụ cười của Vô Ưu chưa kịp lan đến mang tai thì một luồng sát khí đặc quánh như mắm tôm lâu ngày từ phía sau xộc tới.

“Diệp… Vô… Ưu! Ngươi phải chết!!!”

Một tiếng gầm vang lên, chấn động đến mức mấy đám mây gần đó cũng phải “bay màu” vì sợ hãi. Diệp Vô Ưu ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy phía chân trời, một bóng người rực rỡ ánh vàng kim nhưng khuôn mặt thì đen hơn đít nồi đang lao tới với vận tốc âm thanh.

Lệ Thiên Hành – vị Minh chủ Thiên Đạo Minh cao cao tại thượng, kẻ luôn xuất hiện với hào quang chói lòa và phong thái “ta là rốn vũ trụ” – hiện tại trông chẳng khác gì một gã ăn mày vừa bị đánh hội đồng trong hẻm nhỏ. Áo hoàng bào rách mướp, đầu tóc rối bù, và quan trọng nhất là trên người hắn vẫn phảng phất cái mùi hương “vạn năm không tan” từ quả bom thối của hệ thống.

“Ối giồi ôi, Minh chủ đại nhân, ông rảnh rỗi thế à? Không ở lại dọn dẹp ‘bãi chiến trường’ mà lại rượt theo tụi tui làm gì? Đam mê mùi vị đó đến thế sao?” – Diệp Vô Ưu bắc loa tay lên hét lớn, giọng điệu tràn đầy sự quan tâm chân thành (nhưng nghe vào tai Lệ Thiên Hành thì chẳng khác gì tạt thêm dầu vào lửa).

Lục Tuyết Dao khẽ nhíu mày, thanh kiếm trong tay nàng rung lên bần bật: “Hắn điên thật rồi. Khí tức của hắn đang trở nên cực kỳ hỗn loạn.”

Lão Quy dưới chân lầu bầu: “Nó mà không điên mới lạ! Bị một thằng oắt con phế tu vi một lần, giờ lại bị ám khí hóa học làm nhục giữa bàn dân thiên hạ, là ta thì ta cũng chọn cách đăng xuất khỏi thế giới cho rồi. Diệp tiểu tử, bớt mồm lại đi, nó đang tích chiêu kìa!”

Quả nhiên, Lệ Thiên Hành đột ngột dừng lại giữa không trung. Hai mắt hắn đỏ ngầu, những mạch máu li ti nổi lên trên mặt như mạng nhện. Hắn run rẩy đưa tay vào ngực áo, lấy ra một hộp gỗ màu đen tỏa ra thứ khí đen kịt, lạnh lẽo đến thấu xương.

【 Hệ thống: Cảnh báo! Phát hiện vật phẩm nguy hiểm!
Tên vật phẩm: Hắc Đan Dược (Bản lỗi 0.1 – Chưa qua kiểm duyệt của Bộ Y Tế Tiên Giới).
Thành phần: 50% oán khí, 30% linh dược đột biến, 20% phụ gia thực phẩm không rõ nguồn gốc.
Tác dụng: Tăng 1000% công kích trong ngắn hạn, đổi lại là 99% xác suất hóa tâm thần phân liệt và 1% cơ hội… mọc đuôi. 】

“Vô Ưu, nhìn kìa! Hắn định uống thứ đó!” – Tuyết Dao hô lên.

Diệp Vô Ưu nấc một cái, tay vẫn không quên dốc nốt giọt rượu cuối cùng trong hồ lô vào mồm: “Chậc chậc, cùng đường đến mức phải ăn cả đồ hết hạn sử dụng cơ à? Đúng là đạo đức tu tiên ngày càng đi xuống mà.”

Trên bầu trời, Lệ Thiên Hành cười thảm thiết, giọng cười như tiếng kim loại mài vào nhau: “Diệp Vô Ưu, ngươi ép ta! Ngươi hủy hoại thanh danh của Thiên Đạo Minh, hủy hoại trật tự mà ta dốc lòng xây dựng. Hôm nay, dù có phải vĩnh viễn không thể siêu sinh, ta cũng phải xé xác ngươi thành nghìn mảnh!”

Nói đoạn, hắn ném viên hắc đan vào miệng.

*Ực.*

Một giây im lặng trôi qua.

Hai giây im lặng trôi qua.

Diệp Vô Ưu gãi đầu: “Ơ, đan dỏm à? Sao chưa thấy biến hình?”

“Gào…!!!”

Một tiếng rống không còn giống tiếng người phát ra từ cổ họng Lệ Thiên Hành. Cơ bắp hắn phồng lên một cách dị hợm, hoàng bào nổ tung như pháo tết. Luồng linh lực màu đen đen vàng vàng trộn lẫn với nhau tạo thành một thứ màu sắc “ma hường” cực kỳ nhức mắt.

Đúng lúc này, hệ thống lại nhảy thông báo:
【 Hệ thống: Chúc mừng ký chủ kích hoạt nhiệm vụ ẩn: ‘Thuần phục dã thú biến thái’.
Yêu cầu: Đánh bại Lệ Thiên Hành đang trong trạng thái ‘High đan’.
Phần thưởng: 1000 điểm kinh nghiệm, 1 thẻ giảm giá tại ‘Tửu Điếm Hư Không’ và một bộ trang phục ‘Siêu nhân điện quang’ bản giới hạn. 】

“Đệt! Siêu nhân điện quang? Hệ thống, mi có thể có tâm hơn một chút được không?” – Vô Ưu chửi thầm trong bụng, nhưng tay chân đã bắt đầu vận hành “Thái Cổ Túy Tiên Quyết”.

Lúc này, Lệ Thiên Hành đã hoàn toàn “hóa điên”. Hắn không còn sử dụng những chiêu thức hoa mỹ của Thiên Đạo Minh nữa mà lao đến như một con bò tót bị chọc tiết. Hắn đấm một cú vào không trung, hư không bị vỡ nát thành từng mảnh nhỏ.

“Á đù, chơi đồ vào có khác, khỏe thế!” – Diệp Vô Ưu thốt lên, vội vàng đẩy Lục Tuyết Dao sang một bên: “Nàng và Lão Quy lùi lại, để ta tiếp đãi ‘Minh chủ tâm thần’ này.”

Vô Ưu vỗ mạnh vào hồ lô Tử Kim Yêu Hồ. Một dòng rượu tinh khiết bay ra, bao quanh lấy thanh sắt gỉ Mặc Ảnh. Cơn say ập đến, đôi mắt gã bắt đầu lờ đờ, nhưng kiếm ý trong người thì cuồn cuộn như sóng thần.

“Nhất Túy Giải Thiên Sầu – Phiên bản: Chỉnh đốn trật tự đô thị!”

Vô Ưu bước một bước loạng choạng, nhưng ngay lập tức xuất hiện ngay trên đầu Lệ Thiên Hành. Mặc Ảnh kiếm chém xuống, không mang theo gió mạnh, chỉ mang theo một mùi rượu nồng nàn khiến người ta chưa đánh đã muốn… đi ngủ.

“Cái gì thế này?” – Lệ Thiên Hành (phiên bản ngáo đá) ngẩng đầu lên, hắn gầm gừ định đưa tay bắt lấy thanh kiếm, nhưng đôi tay hắn lại cứ quờ quạng như đang múa quạt trong bar. Tác dụng phụ của viên đan dược khiến hệ thần kinh của hắn bị loạn nhịp. Thay vì dùng đại chiêu tấn công, hắn lại đột ngột… nhảy lò cò.

Lục Tuyết Dao đứng từ xa nhìn cảnh này mà cạn lời: “Hắn… hắn đang làm gì vậy?”

Lão Quy thở dài: “Thì bảo rồi, đồ giả nó thế. Nhìn thì ngầu đấy nhưng não bộ và tay chân không cùng chung một ý tưởng. Giống như ngươi đang muốn gõ chữ mà tay lại muốn đi rửa bát ấy.”

Trận chiến trở nên cực kỳ “ảo ma”. Lệ Thiên Hành thì liên tục tung ra những cú đấm nổ tung núi đồi, nhưng hướng đấm thì hoàn toàn sai lệch – lúc thì đấm vào không khí, lúc thì tự đấm vào đùi mình vì tưởng đó là Diệp Vô Ưu.

Còn Diệp Vô Ưu thì cũng chẳng khá khẩm hơn. Vì quá say, gã múa kiếm như đang vẽ bùa. Mỗi lần Mặc Ảnh kiếm chạm vào hộ thân linh lực của Lệ Thiên Hành đều phát ra tiếng “boong boong” nghe như tiếng gõ mõ.

“Này thì trật tự này! Này thì thanh cao này!” – Vô Ưu vừa đánh vừa chửi. “Có biết ta vì trốn đám đệ tử của ông mà phải nhịn uống rượu mất 3 tiếng không? Có biết 3 tiếng đó đối với một con nghiện rượu là bao lâu không?”

Lệ Thiên Hành đột nhiên dừng lại, máu mồm máu mũi chảy ròng ròng, nhìn Vô Ưu bằng ánh mắt lạ lẫm: “Rượu… rượu ngon không?”

Hắn lại hóa điên kiểu khác rồi!

“Ngon! Rất ngon! Hay là ông bỏ làm Minh chủ đi, về quán nhà ta làm thằng chạy bàn, ta bao rượu cả đời?” – Vô Ưu nhân cơ hội dụ dỗ.

“Láo xược!!!” – Lệ Thiên Hành lại gầm lên, sức mạnh trong người hắn bùng nổ dữ dội hơn bao giờ hết. Hắc đan đang thiêu đốt cả tuổi thọ của hắn. “Ta là trời! Ta là đất! Ta là… ta là ai ấy nhỉ?”

【 Hệ thống: Đối tượng đang rơi vào trạng thái ‘Khủng hoảng bản dạng’. Ký chủ hãy bồi thêm một cú dứt điểm để đưa đối tượng về nơi sản xuất. 】

Vô Ưu hít sâu một hơi, toàn thân đột ngột trở nên cực kỳ tỉnh táo trong trạng thái say khứtt – đây chính là nghịch lý của Túy Đạo. Gã đứng yên trên thanh kiếm, hai tay kết ấn, Tử Kim Yêu Hồ bay lên cao, tỏa ra ánh sáng tím rực rỡ.

“Túy Mộng Tam Thiên – Một giấc chiêm bao, tỉnh ra trắng tay!”

Từ hồ lô, một luồng ánh sáng bao trùm lấy Lệ Thiên Hành. Toàn bộ oán khí, linh lực hỗn loạn và cả cái mùi thối trên người hắn đều bị hút vào trong. Lệ Thiên Hành đứng hình, đôi mắt dần dần lấy lại một chút thần trí, nhưng đó cũng là lúc hắn nhận ra cơ thể mình đang rạn nứt như bình sứ cũ.

Hắn nhìn Diệp Vô Ưu, nhìn thanh kiếm han gỉ, rồi nhìn xuống đôi tay nhuốm đầy máu đen của mình.

“Trường sinh… tự tại… hóa ra đều là mộng mị…” – Lệ Thiên Hành thốt lên câu cuối cùng trước khi bị một lực chấn động cực mạnh hất văng xuống vực sâu bên dưới Mộ Tuyết Đỉnh.

Hắn chưa chết ngay, nhưng với cơ thể bị tàn phá bởi hắc đan chưa hoàn thiện, từ nay về sau, tu chân giới sẽ không còn một vị Minh chủ uy nghiêm nữa, mà chỉ còn một gã điên lang thang khắp nơi hỏi: “Rượu ngon không?”.

Diệp Vô Ưu thở hắt ra, gã cũng rơi phịch xuống lưng Lão Quy, mặt trắng bệch.

“Vô Ưu!” – Lục Tuyết Dao lao tới đỡ lấy hắn.

“Ta… ta không sao… Chỉ là… hệ thống, phần thưởng siêu nhân điện quang của ta đâu?”

【 Hệ thống: Đã chuyển bộ đồ vào túi linh hồn. Nhưng khuyến cáo ký chủ không nên mặc nó trước mặt nữ chính nếu không muốn bị nàng coi là bệnh hoạn. 】

Lão Quy hừ hì một tiếng, tăng tốc bay đi: “Kết thúc rồi. Diệp tiểu tử, sau vụ này Thiên Đạo Minh coi như tan rã, nhưng bọn Mị Cơ chắc chắn không để yên đâu. Giờ thì… tìm chỗ nào có rượu ngon mà trú chân đi, ta mệt đứt hơi rồi.”

Dưới ánh trăng sáng tỏ, Diệp Vô Ưu dựa đầu vào lòng Lục Tuyết Dao, vừa tận hưởng cảm giác mềm mại vừa lẩm bẩm: “Tuyết Dao à, nàng bảo nấu rượu cho ta, nhớ là phải nấu loại nào mà uống vào là quên sạch mấy gã điên như Lệ Thiên Hành nhé.”

Tuyết Dao nhìn gã lãng tử tóc tai bù xù, quần áo rách nát nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời sự tự tại kia, khẽ mỉm cười: “Được, ta nấu cho ngươi uống đến chết thì thôi.”

“Thế thì hời cho ta quá rồi!”

Tiếng cười vang vọng giữa đêm tuyết lộng gió. Một huyền thoại mới đang bắt đầu, từ những cơn say và những lần chạy trốn dở khóc dở cười. Còn thế gian? Kệ mẹ thế gian, rượu còn đầy thì đời còn vui!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8