Túy Ngọa Trường SinhChương 138: Quái vật hoàng kim
**Chương 138: Quái vật hoàng kim**
Trên đỉnh Mộ Tuyết Đỉnh, gió lạnh rít gào như muốn nạo xương người, nhưng bầu không khí giữa Diệp Vô Ưu và Lục Tuyết Dao lại đang ấm áp đến mức “chó độc thân” nào nhìn thấy cũng muốn đăng xuất khỏi trái đất.
Diệp Vô Ưu nằm ườn trên đùi Lục Tuyết Dao, một tay ôm bầu rượu, một tay vân vê vạt áo rách nát của mình, vẻ mặt hưởng thụ như thể vừa thắng giải độc đắc của Thiên Đình Xổ Số. Hắn đang định mở miệng phun ra mấy lời sến súa kiểu: “Tuyển người nấu rượu, bao ăn ở, bao cả tấm thân này”, thì một tiếng báo hiệu lạnh lẽo vang lên trong đầu.
【 Tinh! Hệ thống phát hiện nồng độ “phản diện khí” đang tăng vọt với tốc độ bàn thờ. Cảnh báo: Ký chủ đừng có mà “hấp thụ đùi mỹ nhân” nữa, kẻ địch sắp tiến hóa thành siêu cấp xayda rồi! 】
Diệp Vô Ưu giật thót mình, suýt chút nữa thì sặc ngụm rượu quý. Hắn làu bàu trong tâm thức: *”Hệ thống, mi không để ta yên ổn lấy một phút à? Lệ Thiên Hành chẳng phải đã rơi xuống vực, gãy xương chậu, sang chấn tâm lý rồi sao?”*
【 Hệ thống: Theo motip tiểu thuyết rác, rơi xuống vực mà không thấy xác thì 99% là nhặt được bí kíp hoặc ăn nhầm thuốc kích dục… à nhầm, thuốc tăng lực. Nhìn kìa, hắn về rồi, nhưng có vẻ hơi… ‘lấp lánh’. 】
Đúng như lời cái hệ thống chết tiệt, từ dưới vực sâu vạn trượng của Mộ Tuyết Đỉnh, một luồng kim quang chói lòa đột ngột bắn vọt lên, xé tan mây mù. Một tiếng gầm rú kinh thiên động địa vang lên, nhưng âm thanh này không giống tiếng người, mà giống như một bãi chất thải lỏng đang sôi sùng sục trong nồi áp suất.
“Diệp… Vô… Ưu! Ta muốn ngươi phải chết cùng với đống rượu thối của ngươi!”
Lục Tuyết Dao biến sắc, nàng rút phắt thanh hàn kiếm ra, che chắn trước mặt Diệp Vô Ưu. Lão Quy đang ngủ gật trong túi áo hắn cũng thò cái đầu nhỏ ra, mắt chữ O miệng chữ A: “Ối giời đất ơi, con gì mà trông như thỏi vàng di động thế kia? Diệp tử, chúng ta giàu to rồi?”
Nhưng khi cái bóng vàng chóe kia đáp xuống đỉnh núi, sự “giàu có” mà Lão Quy nói đến lập tức biến thành nỗi kinh hoàng tột độ.
Lệ Thiên Hành không còn là vị Minh chủ đạo mạo, uy nghiêm nữa. Giờ đây, hắn đã phình to gấp ba lần, toàn thân bao phủ bởi một lớp chất lỏng màu vàng kim nhầy nhụa, liên tục bong tróc rồi lại tự tái tạo. Kinh tởm nhất là từ sau lưng hắn, bốn cái xúc tu cũng màu vàng chóe, đang quờ quạng, mỗi lần chạm xuống đất là đá tảng mòn vẹt như bị axit ăn mòn. Đôi mắt hắn mất đi lòng đen, chỉ còn lại hai khối cầu vàng đặc, đang rỉ ra thứ nước màu đen xì bốc mùi như trứng thối ngâm trong mắm tôm lâu ngày.
“Trời ơi, mù mắt ta rồi!” Diệp Vô Ưu thốt lên, tay che mắt nhưng vẫn hé ra một kẽ ngón tay để nhìn. “Hệ thống, đây là ‘Hoàng Kim Giáp’ trong truyền thuyết đấy à? Sao trông giống một đống phân chó nạm vàng vậy?”
【 Hệ thống: Đây là kết quả của việc ép xung hắc đan chưa hoàn thiện. Lệ Thiên Hành đã cưỡng ép dung hợp với tàn hồn của một cổ thần ham ăn, biến thành trạng thái ‘Hoàng Kim Thực Thể’. Cảnh báo: Sát thương vật lý giảm 90%, sát thương tinh thần (vì độ xấu xí) tăng 200%. 】
Lệ Thiên Hành gầm lên, một cái xúc tu vàng nhầy nhụa quất mạnh xuống. Diệp Vô Ưu nắm lấy eo Lục Tuyết Dao, lăn một vòng điệu nghệ như diễn viên xiếc để né tránh. “Uỳnh!” chỗ họ vừa đứng bị khoét thành một cái hố sâu, bốc khói xanh lè.
“Diệp tử, dùng kiếm! Chặt cụt mấy cái xúc tu đó đi!” Lão Quy hét lớn.
Diệp Vô Ưu rút thanh Mặc Ảnh gỉ sét ra, nhấp một ngụm rượu, miệng phun ra một ngọn lửa nhỏ để “vệ sinh” thanh kiếm. Hắn lảo đảo bước tới, điệu bộ nửa tỉnh nửa mê: “Này lão Minh chủ, ta biết ngươi thích vàng, nhưng đâu cần phải biến mình thành cái hố xí lộ thiên nạm vàng thế này? Trông mất quan điểm thẩm mỹ của tu chân giới quá!”
“Chết đi!” Lệ Thiên Hành rống lên, chất lỏng vàng từ người hắn bắn tung tóe ra xung quanh. Mỗi giọt bắn trúng tuyết đều khiến tuyết bốc cháy.
Diệp Vô Ưu vận khởi *Thái Cổ Túy Tiên Quyết*. Linh lực trong người hắn sôi trào theo nồng độ cồn. Hắn chém một đường kiếm, kiếm khí mang theo mùi rượu nồng nàn va chạm với chất lỏng vàng. “Xì… xì…” Tiếng động vang lên như thịt nướng gặp chảo nóng.
Nhưng điều đáng sợ đã xảy ra. Kiếm khí của Diệp Vô Ưu vừa chạm vào lớp vỏ vàng kia liền bị nó “nuốt chửng” hoàn toàn. Lệ Thiên Hành cười khanh khách, tiếng cười nghe như tiếng kim loại cào vào bảng đen: “Vô ích thôi! Trạng thái này của ta là bất tử! Mọi công kích của ngươi chỉ là gia vị cho bữa tối của ta!”
“Hệ thống! Phân tích xem điểm yếu của cái đống nhầy nhụa này là gì?” Diệp Vô Ưu gào lên trong đầu.
【 Hệ thống: Đang quét… Quét hoàn tất. Đối phương đang trong trạng thái ‘Hấp thụ cực đại’. Nếu ký chủ tiếp tục dùng kiếm khí, hắn sẽ to bằng cái nhà cao tầng. Khuyến nghị: Sử dụng bộ đồ ‘Siêu nhân điện quang’ vừa nhận được để tăng độ đẹp trai và tạo ra hiệu ứng ‘Khắc hệ’. 】
Diệp Vô Ưu mặt tối sầm lại: *”Mi bảo ta mặc bộ đồ bó sát màu vàng chóe đó để đấu với cái đống vàng nhầy nhụa này à? Người ta nhìn vào lại tưởng hai chúng ta là anh em song sinh mất dạy ở đâu đến đấy!”*
【 Hệ thống: Tùy ký chủ thôi. Hoặc là mặc vào và thắng, hoặc là bị cái đống mắm tôm nạm vàng kia nuốt chửng. Chọn đi! 】
Trong lúc Diệp Vô Ưu còn đang đấu tranh tư tưởng, Lệ Thiên Hành đã lao tới. Hắn há to cái miệng đỏ lòm, bên trong không phải răng mà là những hàng gai vàng li ti. Lục Tuyết Dao từ phía sau phóng tới, hàng vạn đóa hoa tuyết sắc lạnh như dao bay lượn quanh nàng: “Hàn Băng Vạn Dặm!”
Tuyết rơi dày đặc, cố gắng đông cứng khối vàng kia lại. Nhưng lớp chất lỏng đó dường như tỏa nhiệt cực cao, băng tuyết của Lục Tuyết Dao chưa kịp chạm vào đã tan thành nước. Nàng bị một luồng khí chấn bay ra xa, khóe miệng rỉ máu.
“Tuyết Dao!” Diệp Vô Ưu đôi mắt lập tức đỏ ngầu. Hắn không còn vẻ đùa cợt nữa. “Hệ thống, mẹ nó, lấy bộ đồ đó ra đây! Bố mày vì vợ mà hiến tế liêm sỉ!”
【 Hệ thống: Lệnh đã nhận! Bắt đầu quá trình ‘Biến hình’! Nhạc nền: Bật! 】
Giữa chiến trường rực lửa và tuyết, một bản nhạc techno sôi động bỗng nhiên từ đâu vang vọng khắp bầu trời. Diệp Vô Ưu cảm thấy cơ thể mình bị bao phủ bởi một vầng hào quang tím – đen. Bộ quần áo hỷ phục rách nát biến mất, thay vào đó là một bộ đồ da bó sát lấy từng múi cơ (mà thực ra là hệ thống tự độn thêm cho oai), màu vàng neon lấp lánh đến mức khiến Lệ Thiên Hành cũng phải dừng lại chớp mắt vì đau mắt. Trên ngực hắn là một cái hồ lô rượu hình chữ V, và trên đầu là một chiếc mũ bảo hiểm có hình cái… vảy rồng.
Lão Quy nhìn thấy cảnh này thì suýt nữa thì nghẹt thở: “Thần linh ơi! Diệp tử, ngươi bị quỷ nhập tràng à? Sao trông ngươi giống cái đèn tín hiệu giao thông thế?”
Lục Tuyết Dao cũng ngơ ngác, quên cả vết thương: “Vô… Vô Ưu? Huynh là ai? Huynh vừa đi đóng kịch ở đâu về?”
Diệp Vô Ưu hiện tại chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống cho rồi, nhưng hiệu lực của bộ đồ “Siêu nhân Điện Quang Túy Tiên” quả nhiên không phải hư danh. Hắn cảm thấy mình khỏe như trâu mộng, tốc độ nhanh đến mức tạo ra dư ảnh.
“Cái đống nhầy nhụa kia! Nhìn cái gì? Chưa thấy siêu nhân bao giờ à?” Diệp Vô Ưu hét lên (giọng đã được hệ thống chỉnh âm cho trầm đục cực ngầu).
Hắn vung tay, không dùng kiếm nữa mà là một cú đấm. “Túy Quyền – Kim Điện Chấn!”
“Bộp!” Cú đấm của Diệp Vô Ưu lún sâu vào người Lệ Thiên Hành. Bình thường, cú đấm này sẽ bị nuốt chửng, nhưng bộ đồ này có tính năng “chống dính cao cấp”. Điện quang từ bộ đồ truyền vào người Lệ Thiên Hành, khiến hắn giật tung người như bị động kinh.
“Aaaaa! Thứ sức mạnh quái quỷ gì đây?” Lệ Thiên Hành gào thét.
Diệp Vô Ưu nhân cơ hội đó, nhảy lên không trung, xoay người 360 độ rồi tung một cú đá sấm sét: “Nhất Túy Giải Thiên Sầu – Phi Long Thối!”
Cú đá trúng chính diện vào “trán” của quái vật vàng. Lớp chất lỏng bắt đầu văng ra từng mảng, lộ ra cái xác héo hon của Lệ Thiên Hành bên trong. Nhưng sự “kinh tởm” vẫn chưa dừng lại ở đó. Lệ Thiên Hành bỗng nhiên cười gằn, cái bụng hắn nứt ra, từ bên trong chui ra hàng ngàn con bọ màu vàng nhỏ xíu, cánh bay vù vù như tiếng máy khoan.
“Hóa ra đây là ‘Vạn Cổ Trường Sinh’ mà ngươi theo đuổi sao?” Diệp Vô Ưu đáp xuống đất, cảm thấy buồn nôn. “Biến mình thành cái tổ bọ? Lệ Thiên Hành, ngươi đúng là hết thuốc chữa rồi.”
Lệ Thiên Hành thào thào: “Ta… ta chính là sự vĩnh hằng! Bọn bọ này sẽ ăn mòn hết thảy…”
“Ăn cái đầu ngươi!” Diệp Vô Ưu rút Tử Kim Yêu Hồ ra. “Lão Quy, phối hợp!”
Lão Quy lập tức biến lớn như một tòa miếu nhỏ, há miệng phun ra một luồng kình phong: “Thổi chúng nó vào hồ lô đi Diệp tử!”
Diệp Vô Ưu mở nắp hồ lô, không phải để uống rượu mà là để phát động chức năng “Máy hút bụi xuyên không” mà hệ thống vừa cập nhật miễn phí. “Vào đây mà uống rượu miễn phí nè mấy con sâu vàng!”
Sức hút cực lớn từ Tử Kim Yêu Hồ tạo thành một cơn lốc tím lịm, cuốn phăng hàng ngàn con bọ vàng vào bên trong. Lệ Thiên Hành trợn mắt, hắn cảm thấy sức mạnh đang rời bỏ mình một cách chóng vánh. Lớp vàng nhầy nhụa dần xẹp xuống, bốc khói đen, để lại một kẻ thân tàn ma dại đang quỳ trên tuyết.
Bộ đồ siêu nhân trên người Diệp Vô Ưu bỗng nhiên phát ra tiếng: 【 Hết pin. Quá trình biến hình kết thúc. 】
“Bùm” một tiếng, khói tan, Diệp Vô Ưu trở lại với bộ dạng lôi thôi thường ngày. Hắn thở hồng hộc, chân tay bủn rủn: “Hệ thống… sau này đừng có giao cái phần thưởng hãm tài này nữa nhé, ta thề là ta suýt chết vì nhục chứ không phải vì đánh nhau.”
Diệp Vô Ưu đi đến trước mặt Lệ Thiên Hành, gã Minh chủ giờ đây chỉ còn là một đống xương bọc da, hơi thở đứt quãng.
“Ngươi… tại sao lại… mạnh đến thế?” Lệ Thiên Hành thều thào hỏi, trong mắt đầy sự không cam tâm.
Diệp Vô Ưu ngồi xổm xuống, cầm bầu rượu tu một hơi rồi phun một ngụm rượu lên mặt Lệ Thiên Hành để hắn “tỉnh táo” lần cuối: “Ta không mạnh, chẳng qua ta biết uống rượu đúng cách. Còn ngươi, ngươi muốn uống cả thế gian vào bụng để trường sinh, kết quả bị nó làm cho bội thực. Nhớ lấy lời sư phụ ta nói: Thế gian tỉnh táo nhất chính là lúc say nhất. Còn ngươi, tỉnh đến mức hóa điên, thì chịu chết là đúng rồi.”
Lệ Thiên Hành nhìn Diệp Vô Ưu, rồi lại nhìn bầu trời xám xịt trên Mộ Tuyết Đỉnh. Hắn muốn nói điều gì đó, có lẽ là một lời trăn trối đầy triết lý, hoặc một câu chửi thề cuối cùng. Nhưng không kịp nữa, cơ thể hắn bắt đầu hóa thành tro bụi màu đen, tan biến theo cơn gió lạnh. Một vị Minh chủ thống trị tu chân giới mấy trăm năm, cuối cùng kết thúc như một vũng mắm tôm nạm vàng bị bốc hơi.
Diệp Vô Ưu đứng dậy, phủi bụi trên người. Hắn quay lại, thấy Lục Tuyết Dao đang nhìn mình bằng ánh mắt vô cùng phức tạp.
“Cái… bộ đồ lúc nãy… là cái gì vậy?” Nàng ngập ngừng hỏi.
Diệp Vô Ưu gãi đầu cười hì hì, lại lộ ra cái vẻ mặt lãng tử cà chớn thường ngày: “À, đó là một loại bí pháp gia truyền của phái… ‘Cố Tỏ Ra Ngầu’. Nàng đừng bận tâm, nhìn thế thôi chứ mặc vào nách nó bí lắm.”
Lục Tuyết Dao lắc đầu, nửa muốn cười nửa muốn mắng, cuối cùng nàng chỉ thở dài: “Ngươi đúng là đồ điên.”
“Điên mới yêu được nàng chứ!” Diệp Vô Ưu nháy mắt, rồi tiến lại gần định nắm tay mỹ nhân.
Nhưng đúng lúc đó, một giọng nói nữ nhân mị hoặc vang lên từ phía xa, kèm theo một mùi hương hoa hồng nhàn nhạt: “Ô kìa, Diệp công tử thắng rồi sao? Chúc mừng nhé. Nhưng đừng vội ăn mừng, miếng mồi ngon nhất vẫn còn ở sau cùng đấy.”
Đó là Mị Cơ. Nàng ta đứng trên một tảng băng trôi giữa không trung, tay cầm một dải lụa đỏ, nhìn xuống họ với nụ cười không thấy đáy.
Lão Quy lập tức rụt đầu vào mai: “Lại nữa! Đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ sầu mà!”
Diệp Vô Ưu nhìn lên trời, thở hắt ra một hơi: “Hệ thống, còn pin cho bộ siêu nhân không?”
【 Hệ thống: Đang sạc. Khuyến nghị ký chủ: Bây giờ dùng sức lực là hạ sách, dùng ‘miệng lưỡi’ mới là thượng sách. Nhìn cái bộ dạng gợi cảm của ả kia kìa, chắc là ‘tâm tâm tương ấn’ với cái hồ lô rượu của ngươi đấy. 】
Diệp Vô Ưu nhếch mép, tay nắm chặt thanh Mặc Ảnh. Một cuộc chiến mới sắp bắt đầu, nhưng với một kẻ đã dám mặc đồ bó sát vàng chóe trước mặt bàn dân thiên hạ như hắn, thì thế gian này còn cái gì có thể làm hắn sợ nữa đâu?
“Mị Cơ tỷ tỷ, xuống đây uống chén rượu giải sầu nào, hay là tỷ thích mặc đồ siêu nhân chung với đệ?”
Tiếng cười của Diệp Vô Ưu lại vang vọng trên đỉnh tuyết, báo hiệu cho một chương mới còn “ảo ma” hơn cả chương vừa rồi.