Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 139: Lão Quy trở lại

Cập nhật lúc: 2026-06-06 19:00:11 | Lượt xem: 10

**Chương 139: Lão Quy trở lại với giao diện “Vip Pro”**

Giữa đỉnh Mộ Tuyết đang tàn hoang sau trận “tắm máu” với Lệ Thiên Hành, bầu không khí vốn dĩ nên là sự trầm mặc hào hùng của những kẻ vừa chiến thắng, thì lúc này lại sực nức mùi vị… không ổn.

Mị Cơ đứng đó, bộ y phục màu huyết dụ mỏng manh như cánh gián bay phấp phới trong gió tuyết, để lộ ra những đường cong mà nếu là tu sĩ bình thường nhìn vào chắc chắn sẽ bị loạn đạo tâm, nổ tung đan điền vì chảy máu cam. Nàng ta che miệng cười khúc khích, ánh mắt lúng liếng nhìn Diệp Vô Ưu như nhìn một món đồ chơi vừa mới “unbox”.

— “Diệp công tử, đừng dùng cái bộ mặt ‘vắt chanh bỏ vỏ’ đó nhìn thiếp chứ. Lệ Minh chủ đã thăng thiên rồi, giờ là lúc chúng ta nên bàn về việc phân chia tài sản, ví dụ như cái hồ lô tím đen kia, hoặc là… cái mạng của chàng chẳng hạn?”

Diệp Vô Ưu thở hổn hển, chống thanh sắt gỉ Mặc Ảnh xuống đất. Trong đầu hắn, âm thanh của hệ thống vang lên như tiếng thông báo pin yếu của một chiếc smartphone đời cũ.

【 *Ting! Cảnh báo: Ký chủ đã sử dụng quá định mức ‘độ ngầu’ cho phép trong một ngày. Hiện tại linh lực chỉ còn 2%, trạng thái cơ thể: Đói, buồn ngủ và thèm bia hơi. Khuyến nghị ký chủ: Một là chạy, hai là lạy.* 】

“Chạy cái đầu ngươi ấy! Ta đang diễn vai lãng tử, lạy là mất hết uy tín!” – Diệp Vô Ưu nghiến răng chửi thầm trong lòng, sau đó ngẩng đầu lên, cố rặn ra một nụ cười phong trần nhất có thể.

— “Mị Cơ tỷ tỷ, nói thật là hôm nay đệ ‘chạy deadline’ đánh Minh chủ hơi mệt. Hay là tỷ lùi lại sang tuần sau được không? Lúc đó đệ sẽ tắm rửa sạch sẽ, mang theo hồ lô rượu sang tận phòng tỷ để ‘đàm đạo’?”

Lục Tuyết Dao đứng bên cạnh, nghe câu nói nặc mùi “trap boy” của Vô Ưu mà mặt nàng vốn đã lạnh nay càng thêm đóng băng. Thanh kiếm trong tay nàng run nhẹ, không biết là vì tức giận trước sự tráo trở của Mị Cơ hay vì muốn chém chết tên lãng tử lôi thôi này cho bớt chướng mắt.

— “Diệp Vô Ưu, ngươi đứng sau ta!” – Nàng lạnh lùng nói, dù hơi thở cũng đã bắt đầu dồn dập vì cạn kiệt sức lực.

Mị Cơ thấy cảnh này, ánh mắt chợt lạnh: “Gớm, thật là tình sâu nghĩa nặng. Để xem đôi uyên ương này trụ được bao lâu!”

Dải lụa đỏ trên tay nàng ta bỗng hóa thành hàng vạn con rết máu, bò ngoằn ngoèo giữa không trung, lao về phía hai người. Tốc độ nhanh đến mức tạo ra những tiếng xé gió chói tai.

“Hệ thống! Có món gì cứu net không? Trừ cái bộ đồ bó sát màu vàng kia ra, ta thề là không mặc lại lần hai đâu, mất mặt tổ tiên lắm!” – Diệp Vô Ưu gào thét trong đầu.

【 *Hệ thống: Kiểm tra bộ nhớ… Có một tệp tin bị nén mang tên ‘Lão Đại Chùn Bước’. Ký chủ có muốn giải nén bằng linh thạch không?* 】

“Giải nén! Giải nén nhanh! Còn linh thạch cái gì tầm này, trừ vào nợ đời ta đi!”

Đúng lúc đó, từ trong túi áo rách rưới của Diệp Vô Ưu, một cái đầu rùa nhỏ xíu thò ra. Lão Quy sau một thời gian dài giả chết để tránh bị lôi ra làm bia đỡ đạn, cuối cùng cũng bị mùi sát khí của Mị Cơ làm cho giật mình.

— “Mẹ ơi! Đánh nhau to thế mà không gọi lão quy ta dậy ăn mừng… Ớ, cái gì đây? Rết à? Lão phu ghét nhất là bọn nhiều chân!” – Lão Quy thét lên bằng cái giọng khàn khàn như ông già hút thuốc lào lâu năm.

Mị Cơ nhìn thấy con rùa bé tẹo, không nhịn được mà bật cười: “Đây chính là chỗ dựa của Túy Kiếm Tiên sao? Một con ba ba chuyên dùng để nấu chuối đậu à? Diệp công tử, chàng làm thiếp thất vọng quá.”

Lão Quy nghe thấy hai chữ “chuối đậu”, cái mai rùa run bần bật. Cơn giận từ thời thượng cổ bỗng chốc bốc lên tận não.

— “Này con tiểu yêu tinh kia! Ngươi vừa nói ai là ba ba nấu chuối đậu? Lão phu hồi còn tung hoành ngang dọc, tổ tiên mười tám đời nhà ngươi còn chưa thoát kiếp làm nòng nọc đâu nhé! Nhìn cho kỹ đây, xem thế nào là giao diện Vip Pro này!”

Vừa dứt lời, Lão Quy bay ra khỏi tay Diệp Vô Ưu. Một luồng sáng vàng đất bùng nổ, mặt đất dưới chân đỉnh Mộ Tuyết bắt đầu rung chuyển dữ dội như một trận động đất mười độ Richter.

— “Lão Quy! Ngươi định làm gì? Đừng nổ tung đấy nhé, ta chưa mua bảo hiểm nhân thọ cho ngươi đâu!” – Diệp Vô Ưu hốt hoảng hét lên.

Nhưng câu trả lời của hắn bị chìm nghỉm trong tiếng gầm rú của thiên địa. Thân hình bé tẹo của Lão Quy phồng to lên theo cấp số nhân. Một giây trước chỉ bằng bàn tay, một giây sau đã to bằng cái mâm, ba giây sau đã bằng một ngôi nhà, và mười giây sau…

Cả đỉnh núi Mộ Tuyết như bị che khuất bởi một bóng đen khổng lồ.

Một con rồng đất – Thổ Long mang mai rùa dày đặc những hoa văn cổ xưa, chân to như cột đình, cái đuôi dài bọc đầy vảy cứng quất một phát làm cả một ngọn núi đá gần đó nát vụn. Cái đầu của nó không còn là đầu rùa rụt rè nữa, mà là một đầu rồng uy nghi với đôi sừng sừng sững, chỉ có điều… cái ánh mắt thì vẫn mang đậm chất “gian thương” không lẫn đi đâu được.

Lão Quy lúc này cao hàng trăm trượng, thở ra một hơi thôi cũng tạo thành bão cát.

【 *Hệ thống: Chúc mừng ký chủ kích hoạt thành công tính năng ‘Thú cưng hóa khổng lồ’. Thời gian hiệu lực: Đến khi nó cảm thấy đói. Lưu ý: Mọi tổn thất về môi trường xung quanh sẽ được tính vào nợ công của ký chủ.* 】

“Đệt! Ta có nợ gì với cái thế giới này đâu mà tính vào nợ công!” – Diệp Vô Ưu chửi thề, nhưng trong lòng lại mừng húm. Hắn nhảy phắt lên đỉnh đầu Lão Quy, dang tay kiểu Titanic, nhìn xuống Mị Cơ giờ đây chỉ bé xíu như một con kiến.

— “Mị Cơ tỷ tỷ! Tỷ vừa nói ai là ba ba nấu chuối đậu ấy nhỉ? Giờ tỷ xem, nồi chuối đậu này hơi to đấy, tỷ có đủ răng để nhai không?”

Mị Cơ mặt cắt không còn giọt máu. Nàng ta lùi lại mấy bước, giọng run run: “Thái… Thái Cổ Linh Quy? Chẳng lẽ truyền thuyết là thật?”

Lão Quy cúi cái đầu khổng lồ xuống, đôi mắt to như hai cái lồng đèn soi thẳng vào Mị Cơ.

— “Tiểu muội muội, nhan sắc cũng được đấy, nhưng mắt hơi kém. Để lão phu giúp ngươi tỉnh táo lại nhé!”

Nói rồi, Lão Quy không thèm dùng thần thông gì cao siêu, đơn giản là đưa một cái chân trước lên… giẫm.

— *Ầm!*

Một tiếng nổ rung trời. Mị Cơ nhanh như cắt biến hóa thành một làn khói đỏ thoát ra ngoài, nhưng dư chấn từ cú giẫm của Lão Quy mạnh đến mức hất văng nàng ta đập vào vách đá cách đó cả dặm.

Lục Tuyết Dao đứng nghệt mặt ra. Nàng đã quen với việc Diệp Vô Ưu là một kẻ đầy những chiêu trò kỳ quặc, nhưng việc con rùa nhát gan hay ăn vụng lại biến thành một sinh vật có thể đe dọa cả trật tự thế giới thế này thì đúng là nằm mơ cũng không thấy được.

— “Diệp… Vô Ưu… Ngươi rốt cuộc còn giấu bao nhiêu bí mật nữa?” – Nàng lẩm bẩm.

Diệp Vô Ưu lúc này đang cưỡi trên đầu Lão Quy, vừa định làm ra vẻ đại hiệp thì bỗng nhiên…

— *Rột… rột…*

Một tiếng động lạ vang lên từ bụng Lão Quy. Cái thân hình khổng lồ bỗng nhiên run rẩy, sau đó phát ra tiếng xì hơi dài dằng dặc.

— “Úi giời ơi… Vô Ưu tử… Lão phu… lão phu bị hóc xương… À không, lão phu bị đầy hơi do đột ngột tăng kích cỡ… Chết rồi, ta muốn đi vệ sinh!” – Lão Quy thảng thốt rên rỉ bằng cái giọng sấm truyền nhưng nội dung thì lại quá đỗi tầm thường.

Diệp Vô Ưu suýt chút nữa từ trên đầu rùa ngã xuống: “Cái gì? Giữa lúc cao trào thế này mà ngươi đòi đi vệ sinh? Uy nghiêm của Thái Cổ Linh Quy đâu hết rồi hả?”

Lão Quy bắt đầu thu nhỏ lại với tốc độ bàn thờ, làn khói vàng bốc lên nghi ngút.

— “Không nhịn được! Biến hình thế này tốn chất xám quá, dạ dày lão phu không chịu nổi! Giải tán! Giải tán nhanh!”

Trong làn khói mù mịt, Mị Cơ dù bị thương nhưng vẫn nhìn thấy cơ hội. Nàng ta nghiến răng, từ trong ngực áo rút ra một viên hạt châu màu đen bóng: “Diệp Vô Ưu! Ngươi và con rùa thối kia dám làm ta mất mặt! Chờ đó, U Minh Cốc sẽ không để yên đâu!”

Nàng ta ném viên châu xuống đất, một hố đen không gian mở ra. Trước khi biến mất, Mị Cơ còn kịp tung ra một đạo khí độc về phía Lục Tuyết Dao.

“Cẩn thận!” – Diệp Vô Ưu lao tới, lấy cái hồ lô rượu chặn đứng đạo độc khí, nhưng chính hắn cũng bị đẩy lùi mấy bước, ngã bệt xuống tuyết.

Khi làn khói tan đi hoàn toàn, Mị Cơ đã biến mất không dấu vết. Đỉnh Mộ Tuyết lại trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại Diệp Vô Ưu đang nằm thở hồng hộc, Lục Tuyết Dao lo lắng chạy lại, và… một con rùa nhỏ bằng bàn tay đang chổng vó lên trời, miệng sùi bọt mép vì kiệt sức.

Lão Quy lật người lại, yếu ớt nói: “Vô Ưu… lão phu cứu mạng ngươi lần này… tính phí… mười bình rượu thượng hạng… không có rượu… ta đình công…”

Diệp Vô Ưu liếc nhìn con rùa, rồi lại nhìn đống đổ nát xung quanh, đột nhiên hắn bật cười ha hả.

“Hệ thống, ngươi thấy không? Đây mới là đỉnh cao của tu tiên. Càng mạnh thì càng… dở hơi.”

【 *Hệ thống: Chúc mừng ký chủ đã sống sót qua ‘Chương 139 – Lão Quy Trở Lại’. Phần thưởng: Một túi thuốc tiêu hóa cho thú cưng và một voucher giảm giá 50% khi mua linh tửu tại tiệm tạp hóa không tồn tại của hệ thống.* 】

— “Cái voucher đó thì để tế tổ nhà ngươi à?” – Diệp Vô Ưu mắng thầm, nhưng tay vẫn vươn ra, nắm lấy bàn tay lạnh giá của Lục Tuyết Dao khi nàng đưa ra định đỡ hắn dậy.

Cảm giác mềm mại từ tay nàng làm Diệp Vô Ưu bỗng thấy những mệt mỏi nãy giờ tan biến sạch. Hắn nhếch mép, kéo nhẹ một cái làm Lục Tuyết Dao suýt nữa ngã vào lòng mình.

— “Nàng thấy đấy, đến rùa nhà ta còn là rồng, thì ta – chủ nhân của nó – chắc chắn là một người chồng lý tưởng rồi đúng không?”

Lục Tuyết Dao đỏ mặt, nhanh chóng rút tay lại, hừ lạnh: “Về lo cho con rùa của ngươi đi! Đồ điên!”

Nói thì nói vậy, nhưng lần này nàng không đi xa, mà lặng lẽ đứng bên cạnh hắn, cùng nhìn về phía chân trời đang dần hừng sáng.

Diệp Vô Ưu ngửa cổ nhấp một ngụm rượu từ Tử Kim Yêu Hồ. Vị rượu nồng cay tràn vào cổ họng, hắn cảm nhận được linh lực bắt đầu hồi phục chậm chạp. Con đường phía trước chắc chắn sẽ còn nhiều kẻ “trà xanh” như Mị Cơ hay những tên Minh chủ ảo tưởng sức mạnh, nhưng có hề gì? Một bầu rượu, một con rùa biết biến hình, và một mỹ nhân bên cạnh – cuộc đời trường sinh này, thế là đủ để hắn tiếp tục quậy tưng bừng rồi.

— “Đi thôi Lão Quy, dậy đi tìm chỗ nào có món ba ba nấu chuối đậu thực thụ để ta bồi bổ cho ngươi nào!”

— “Ngươi cút đi! Đừng nhắc đến món đó trước mặt lão phu!” – Tiếng chửi của Lão Quy vang vọng trong gió tuyết, tạo nên một bản nhạc hài hước giữa chốn tiên cảnh lạnh lẽo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8