Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 140: Trận chiến cuối cùng bắt đầu

Cập nhật lúc: 2026-06-06 19:02:03 | Lượt xem: 9

**CHƯƠNG 140: TRẬN CHIẾN CUỐI CÙNG BẮT ĐẦU – KHI DÂN NHẬU LÊN TIẾNG**

Bình minh tại Thiên Đạo Sơn vốn dĩ là một bức tranh thủy mặc vô cùng trang nghiêm, linh khí lượn lờ như những dải lụa mỏng ôm lấy đỉnh núi cao vút tận tầng mây. Nhưng sáng hôm nay, bức tranh ấy bị rách toạc bởi một tiếng ngáp dài vang dội, có sức công phá ngang ngửa một chiêu sư tử hống cấp cao.

“Aaaaa… Oáp! Lão Quy, ngươi có thể nào bay mượt hơn một chút không? Tay lái của ngươi dạo này xuống cấp quá, ta suýt nữa thì văng cả gan phổi ra ngoài vì xóc rồi đấy!”

Diệp Vô Ưu nằm ườn trên mai rùa, một tay gãi bụng, tay kia quờ quạng tìm cái hồ lô rượu Tử Kim. Trông hắn chẳng có vẻ gì là một “Túy Kiếm Tiên” sắp đi cứu thế, mà giống một tên bợm rượu vừa bị vợ đuổi ra khỏi nhà sau một đêm quậy tưng bừng ở quán bar.

Lão Quy đang trong trạng thái “phi thuyền mini”, nghe vậy liền lật đật nghẹo cổ lại, ánh mắt hình viên đạn phóng về phía chủ nhân:
“Ngươi tưởng ta là Tesla chắc? Có lái tự động chắc? Ta vừa hồi phục sau trận đánh với Mị Cơ, pin mới sạc được 10% đã bị ngươi lôi cổ đi đánh Boss cuối. Không trả lương, không bảo hiểm xã hội, lại còn đòi phục vụ năm sao? Ngươi có tin ta lật nhào cho ngươi xuống vực ‘free fall’ luôn không?”

Đứng bên cạnh, Lục Tuyết Dao ôm thanh kiếm lạnh giá, đôi lông mày thanh tú giật giật liên hồi. Nàng vốn là thánh nữ của chính đạo, phong thái thanh cao thoát tục, ấy thế mà từ ngày gia nhập cái “biệt đội báo thủ” này, nàng cảm thấy mình giống bảo mẫu của một vườn trẻ tăng động hơn.

“Hai người im đi được chưa?” – Lục Tuyết Dao gằn giọng – “Chúng ta đang đứng ngay trước cửa ngõ của Thiên Đạo Minh. Kìa, nhìn xem, cả vạn đệ tử đang chờ chém chúng ta thành mảnh vụn kìa. Có chút tôn nghiêm của người đi đánh trận được không?”

Diệp Vô Ưu lồm cồm ngồi dậy, nheo nheo đôi mắt cay xè vì thiếu ngủ. Phía trước họ, hàng nghìn bậc thang bằng bạch ngọc dẫn lên điện chính của Thiên Đạo Sơn đang bị bao phủ bởi một rừng gươm giáo sáng lòa. Các đệ tử Thiên Đạo Minh mặc đồng phục vàng rực, đứng nghiêm trang như những quân cờ domino, khí thế hừng hực.

Đúng lúc này, trong đầu Diệp Vô Ưu vang lên tiếng chuông “Ting ting” quen thuộc mà hắn cực kỳ muốn đấm.

【 *Hệ thống: Nhiệm vụ chính tuyến ‘Vạn Cổ Trường Không Nhất Túy Đề’ chính thức mở ra!* 】
【 *Yêu cầu: Đại náo Thiên Đạo Minh, đập nát cái ghế Minh chủ của Lệ Thiên Hành, khiến hắn phải hối hận vì sinh ra trên đời.* 】
【 *Gợi ý: Trận chiến này yêu cầu độ ‘toxic’ cực cao. Càng lầy lội, càng khiến đối thủ ức chế, sức mạnh ‘Túy Ý’ sẽ được buff thêm 1000%.* 】
【 *Phần thưởng: Một gói bảo hiểm trọn đời ‘Không sợ ngộ độc rượu’ và danh hiệu ‘Chúa Tể Chiến Thần Mỏ Hỗn’.* 】

“Ôi giời, hệ thống lại ra kèo bẩn rồi.” – Diệp Vô Ưu lẩm bẩm, miệng lại nở nụ cười đểu cáng. Hắn đứng bật dậy, cầm lấy thanh sắt gỉ Mặc Ảnh, rút nút hồ lô, dốc một ngụm lớn.

“Lệ Thiên Hành! Ra đây nhận hàng! Người giao hàng đến tận nơi rồi đây!” – Tiếng quát của hắn mang theo linh lực nồng nặc mùi men, vang vọng khắp các đỉnh núi.

Từ phía trên cao, một đạo hào quang rực rỡ từ trên trời giáng xuống. Lệ Thiên Hành khoác hoàng bào uy nghiêm, gương mặt đằng sát khí xuất hiện trên đỉnh không gian. Theo sau hắn là mười vị Trưởng lão cao cấp, kẻ nào kẻ nấy đều tỏa ra uy áp của cao thủ Tam Cảnh – Cuồng Ca trở lên.

“Diệp Vô Ưu, ngươi quả nhiên gan lớn tày trời.” – Giọng Lệ Thiên Hành trầm hùng, vang dội như tiếng sấm – “Thân là con kiến hôi lại dám khiêu chiến với chân lý của Thiên Đạo. Hôm nay, Thiên Đạo Sơn sẽ là mồ chôn của lũ lãng tử vô dụng các ngươi!”

“Lắm lời quá chú ơi!” – Diệp Vô Ưu ngắt lời, ngoáy ngoáy lỗ tai – “Chân lý cái gì? Trật tự cái gì? Các người tu tiên để trường sinh mà mặt mũi lúc nào cũng như bị táo bón kinh niên thế kia thì sống vạn năm để làm gì? Để sưu tầm thuốc nhuận tràng à?”

Cả vạn đệ tử Thiên Đạo Minh nghe xong, đồng loạt cứng đờ. Bầu không khí trang nghiêm vỡ vụn trong tích tắc. Lệ Thiên Hành đỏ mặt tía tai, hét lớn:
“Sát! Toàn bộ lực lượng công kích! Không để một giọt rượu nào lọt qua cổng núi!”

“Lên nhạc!” – Diệp Vô Ưu hô lớn.

Ngay lập tức, từ phía chân núi, một đội quân kỳ quặc xuất hiện. Đó là các thành viên của Lãng Tử Các và Tửu Kiếm Tiên Phái. Có kẻ cưỡi lừa, có kẻ vừa đi vừa đánh đàn cầm, có kẻ ôm hũ rượu to bằng người. Dẫn đầu là Tiểu Nhị (Lý Phàm) – cậu bé chạy bàn ngày nào giờ đây khoác trên mình bộ chiến giáp ghép từ… các nhãn rượu khác nhau.

“Đại ca! Bọn em tới hỗ trợ anh ‘check-in’ Thiên Đạo Minh đây!” – Tiểu Nhị hét lớn.

Trận đại chiến chính thức bùng nổ.

Lục Tuyết Dao là người ra tay đầu tiên. Nàng tung người lên không trung, thanh Hàn Nguyệt kiếm vẽ nên một đường cung tuyệt mỹ. Cơn bão tuyết tràn xuống, đóng băng cả một vùng cầu thang bạch ngọc. Các đệ tử Thiên Đạo Minh đang định xông lên thì trượt chân ngã nhào, tạo nên một màn “bowling nhân gian” dở khóc dở cười.

“Nàng ác quá, nhưng ta thích!” – Diệp Vô Ưu cười hố hố, sau đó ném mạnh hồ lô Tử Kim vào giữa đám đông.

“Nhất Chén Giang Hồ – Phiên bản Big Size!”

Hồ lô lơ lửng giữa không trung, bỗng nhiên nôn ra một dòng thác rượu màu tím sậm. Rượu này không phải rượu thường, mà là rượu “Bách Hoa Thần Khê” đã được pha thêm chút “phép thuật Winx” của hệ thống. Đệ tử Thiên Đạo Minh bị rượu dội trúng, không chết, cũng không bị thương, nhưng đột nhiên… lăn ra cười.

“Ha ha ha! Minh chủ trông giống con gà chọi quá!”
“Trưởng lão Vô Niệm ơi, râu của ngài bị dính bã rượu trông giống đuôi chó thật đấy!”

Lệ Thiên Hành nhìn quân đoàn của mình bắt đầu “tự hủy”, giận đến mức râu tóc dựng ngược: “Phản rồi! Phản hết rồi! Bọn chúng dùng tà thuật tâm thần!”

Một vị Trưởng lão có biệt hiệu là Vô Sắc, mặt mũi xám xịt, lao ra ngăn cản Diệp Vô Ưu: “Tiểu tử thối, nhìn chiêu ‘Thiên Đạo Trừng Phạt’ của ta đây!”

Hắn kết ấn, một bàn tay khổng lồ bằng ánh sáng từ trên cao vỗ xuống. Diệp Vô Ưu không né, cũng chẳng đỡ theo cách bình thường. Hắn lảo đảo thực hiện một bước chân kỳ quái – bước chân của một kẻ say đang cố tìm nhà vệ sinh vào lúc 2 giờ sáng.

Bàn tay khổng lồ sạt qua người hắn, đánh rầm một cái xuống đất, bụi bay mù mịt nhưng Diệp Vô Ưu vẫn bình an vô sự. Hắn xuất hiện ngay trước mặt Trưởng lão Vô Sắc, phả một hơi men nồng nặc vào mặt lão:
“Sáng nay chưa đánh răng đúng không? Để ta dùng ‘Listerine linh tửu’ diệt khuẩn hộ lão!”

“Phụt!” – Diệp Vô Ưu phun ra một ngụm rượu đã được vận chuyển qua phổi. Rượu hóa thành ngàn vạn mũi tên nước, đánh văng lão trưởng lão bay xa hàng chục mét.

Cùng lúc đó, Lão Quy cũng không đứng ngoài cuộc. Nó hóa lớn bằng một ngôi nhà, lao thẳng vào đội hình kỵ binh của đối thủ.
“Tránh ra cho cụ đi! Đồ của cụ đâu rồi? Đứa nào dám động vào mai rùa của cụ là cụ trừ lương đấy!” – Lão Quy vừa dùng đầu húc, vừa dùng cái mai siêu cứng làm lá chắn, cứ như một cỗ xe tăng bọc thép chạy loạn trong shop quần áo.

Cuộc chiến càng lúc càng trở nên “vô tri”. Thay vì những chiêu thức kiếm pháp rồng bay phượng múa, người ta thấy các tu sĩ lãng tử dùng rượu để… dập tắt kiếm khí của đối phương, hoặc dùng những câu đố mẹo để làm loạn tâm trí đối thủ.

Một đệ tử Thiên Đạo Minh vừa định tung chiêu, bỗng bị một tên lãng tử túm áo hỏi: “Này đồng chí, giữa việc sống một vạn năm không được nhậu và việc nhậu một trận chết ngay thì cái nào ‘hời’ hơn?”
Tên đệ tử kia đứng ngẩn người suy nghĩ 3 giây, ngay lập tức bị ăn một gậy vào gáy. “Đấy, suy nghĩ lâu thế là chứng tỏ tâm không tĩnh rồi, về tu lại đi!”

Lệ Thiên Hành đứng trên đỉnh cao nhìn cảnh tượng lộn xộn phía dưới, nhận ra nếu cứ đánh thế này, uy danh nghìn năm của Thiên Đạo Minh sẽ tan tành theo mùi rượu mất. Hắn nghiến răng, từ trong ngực rút ra một thanh kiếm vàng chói mắt – Thiên Đạo Tru Diệt Kiếm.

“Diệp Vô Ưu! Đủ rồi! Ta sẽ kết thúc cái trò hề này bằng cách chém chết ngươi!”

Lệ Thiên Hành lao xuống, tốc độ nhanh đến mức tạo thành một vệt sáng cắt đôi bầu trời. Kiếm ý của hắn lạnh lẽo, tuyệt tình, đại diện cho một trật tự sắt đá không cho phép sai số.

Diệp Vô Ưu cảm thấy áp lực cực lớn đang ập tới. Toàn bộ lông tơ trên người hắn dựng đứng lên. Đây là sức mạnh của Ngũ Cảnh đỉnh phong, tiệm cận cảnh giới tối cao.

“Hệ thống! Có cái buff nào miễn tử không? Hoặc ít nhất là cho ta mượn cái khiên của Captain America cũng được!” – Diệp Vô Ưu hét lên trong đầu.

【 *Hệ thống: Ký chủ vui lòng tỉnh táo. Cách duy nhất để đánh bại ‘Trật tự’ là sự ‘Hỗn loạn tuyệt đối’. Hãy uống sạch hũ rượu đặc biệt dưới đáy Tử Kim Yêu Hồ. Tên nó là: ‘Rượu Quên Sự Đời – Phiên bản không lọc’.* 】

“Rượu đó có tác dụng gì?”
【 *Hệ thống: Uống xong, ký chủ sẽ tiến vào trạng thái ‘Túy Ngọa Trường Sinh’ sơ cấp. Tác dụng phụ: Có thể sẽ thực hiện một số hành động… biến thái khiến nhân phẩm giảm về 0.* 】

“Giờ này còn cần nhân phẩm cái gì nữa!” – Diệp Vô Ưu gầm lên. Hắn dốc cạn đáy hồ lô. Một dòng rượu đặc quánh, tỏa ánh sáng đen tím trôi xuống cổ họng.

OÀNH!

Một luồng linh lực màu tím bùng nổ từ người Diệp Vô Ưu, đẩy lùi toàn bộ bụi bẩn và quân lính xung quanh. Đôi mắt hắn từ màu sáng bỗng chuyển sang màu vàng kim lờ đờ, nhưng tỏa ra uy áp khủng khiếp.

Hắn nhìn Lệ Thiên Hành đang lao tới, rồi… nấc cụng một cái rõ to.

“Chú Hành… chú mặc cái áo này… nhìn béo lắm… ha ha ha…”

Diệp Vô Ưu cầm thanh sắt gỉ Mặc Ảnh, vung tay lên một cách cẩu thả. Không có kiếm khí rầm rộ, không có rồng ngâm hổ gầm, chỉ đơn giản là một đường gạch chéo lười biếng giữa hư không.

“Vạn Cổ Trường Không… Nhất Túy Đề!”

Ngay lập tức, thanh kiếm vàng của Lệ Thiên Hành khi chạm vào đường gạch chéo đó liền bỗng nhiên… hóa thành một cái chân giò hầm. Lệ Thiên Hành trợn mắt, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì cảm thấy bụng mình đau nhói.

Diệp Vô Ưu đã thực hiện một cú đá cực kỳ “đường phố” vào đúng mông Minh chủ vĩ đại, khiến hắn bay vút đi như một quả pháo thăng thiên, đâm sầm vào ngai vàng của chính mình trên đỉnh núi.

Cả chiến trường im bặt.

Lục Tuyết Dao đứng đơ người, thanh kiếm trên tay suýt rơi xuống: “Hắn… hắn vừa biến tiên kiếm cực phẩm thành cái chân giò?”

Lão Quy thì cười sằng sặc trên không: “Đúng rồi! Cảnh giới ‘Túy Ngọa’ thực thụ là đây! Thế gian chỉ là một cơn mơ, ta muốn nó là cái chân giò thì nó phải là cái chân giò!”

Trận chiến chỉ mới bắt đầu, nhưng Thiên Đạo Minh đã cảm nhận được một nỗi sợ hãi chưa từng có. Đó không phải là nỗi sợ bị giết, mà là nỗi sợ bị… trêu chọc đến chết.

Lệ Thiên Hành bò dậy từ đống đổ nát của cái ngai vàng, tay vẫn cầm cái chân giò hầm, mặt mũi lấm lem bùn đất và nước sốt. Hắn nhìn cái chân giò, rồi nhìn Diệp Vô Ưu đang lảo đảo bay tới với nụ cười “vô tri”, gầm lên một tiếng long trời lở đất:

“DIỆP – VÔ – ƯU! TA THỀ SẼ BĂM NGƯƠI THÀNH TRĂM MẢNH!”

Diệp Vô Ưu vừa bay vừa lấy tay che miệng cười: “Ấy, chú đừng nóng. Cái chân giò đó là đồ xịn đấy, nêm nếm hơi nhạt một tí thôi. Cầm lấy mà tẩm bổ đi, để còn có sức đánh tiếp hiệp hai!”

Cuộc đại chiến kinh thiên động địa, xoay chuyển vận mệnh nhân gian, trong tay Diệp Vô Ưu lại đang dần biến thành một vở kịch hài đỉnh cao tại nhà hát kịch “Thiên Đạo Sơn”. Hệ thống âm thầm ghi nhận điểm ức chế của đối thủ, không ngừng gửi về những thông báo cộng điểm kinh nghiệm như súng liên thanh.

【 *Hệ thống: Chúc mừng ký chủ thành công biến vũ khí đối thủ thành thực phẩm. Độ ‘Out trình’ tăng 200%. Chú ý, Lệ Thiên Hành đang bật chế độ ‘Cháy Máy’, chuẩn bị tung chiêu cuối cuối cuối của cuối.* 】

Diệp Vô Ưu gãi đầu: “Lại còn chiêu cuối cuối cuối à? Thôi được rồi, hôm nay uống hơi nhiều, để xem cơn say này có thể đưa chúng ta đi xa tới đâu!”

Bóng tối bao trùm lấy đỉnh núi khi Lệ Thiên Hành bắt đầu thực hiện một cấm thuật thượng cổ để lấy lại thể diện. Nhưng phía bên kia, Diệp Vô Ưu chỉ lẳng lặng mở một vò rượu mới, mùi thơm lan tỏa khắp chín tầng mây…

Trận chiến cuối cùng, thực chất bây giờ mới chỉ là món khai vị!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8