Túy Ngọa Trường SinhChương 141: Kiếm ý thứ chín
Bầu không khí trên đỉnh Thiên Đạo Sơn lúc này không thể dùng từ “căng thẳng” để miêu tả được nữa, mà phải gọi là “huyền huyễn đến mức méo mó”.
Lệ Thiên Hành, vị Minh chủ đại diện cho uy quyền tối cao của giới tu chân, kẻ vốn luôn xuất hiện với hào quang vạn trượng và phong thái của một vị thần, giờ đây đang đứng giữa đống đổ nát của ngai vàng với gương mặt… không thể thê thảm hơn. Hai tay hắn không còn nắm lấy thanh Tiên kiếm mang sức mạnh chấn nhiếp bát hoang, mà lại đang run rẩy ôm một cái chân giò hầm bóng bẩy, tỏa ra mùi hương của hồi hương và quế chi vô cùng mời gọi.
Cái chân giò này còn rất “có tâm” khi được rưới thêm một lớp nước sốt đặc sánh, lấp lánh dưới ánh nắng chiều, trông vừa ngon mắt vừa… sỉ nhục nhân cách đối thủ đến tận cùng.
Toàn bộ quân binh Thiên Đạo Minh phía dưới đứng hình. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm, đến mức tiếng nước miếng chảy của một vài tên binh sĩ đang đói bụng cũng có thể nghe rõ mồn một. Một vị trưởng lão của Thiên Đạo Viện vốn đang định lao lên tiếp ứng, giờ đây chân trái vấp vào chân phải, ngã nhào một cú chực diện xuống đất, miệng lắp bắp:
“Minh… Minh chủ… Người… Người tính dùng thực phẩm để hóa độ tên yêu nghiệt đó sao?”
Lệ Thiên Hành nghe xong câu đó, huyết áp vốn đã cao vì nộ khí, giờ đây thực sự muốn “nhảy ping” vượt ngưỡng chịu đựng. Hắn nhìn cái chân giò hầm trên tay, cảm nhận được hơi nóng của nó truyền vào lòng bàn tay, thậm chí còn có cả chút mỡ dính ra các ngón tay. Nỗi nhục này, so với việc bị người ta tát một cái giữa bàn dân thiên hạ còn đau đớn hơn gấp vạn lần.
“Diệp… Vô… Ưu…”
Giọng nói của Lệ Thiên Hành phát ra từ kẽ răng, trầm đục và run rẩy như núi lửa sắp phun trào.
Trong khi đó, “thủ phạm” của vụ việc – Diệp Vô Ưu – đang trong trạng thái cực kỳ bay bổng. Sau khi dốc cạn hũ “Rượu Quên Sự Đời – Phiên bản không lọc”, đầu óc hắn giờ đây không khác gì một cái server game bị dính virus nhưng vẫn cố chạy ở cấu hình Max Setting. Mắt hắn lờ đờ, nhìn một thành hai, nhìn hai thành… một đám mây màu hồng. Hắn thấy Lệ Thiên Hành không phải là một Minh chủ đáng sợ, mà giống như một tay đầu bếp đang bưng món chính lên mời khách.
“Hệ thống… ngươi thấy chưa? Chú Hành… thật là chu đáo… Biết ta uống rượu cần mồi… liền dâng lên một cái chân giò… Ha ha… ngoan lắm, để anh thương!”
【 *Hệ thống: Ký chủ vui lòng bớt tự luyến. Nhân phẩm của người vừa giảm thêm 50 điểm do hành động biến vũ khí của cường giả Ngũ Cảnh thành đồ ăn nhanh. Cảnh báo: Lệ Thiên Hành đang tiến vào trạng thái “Cháy Máy Tột Độ”, linh áp đã đạt mức 500% so với bình thường.* 】
Quả nhiên, không để Hệ thống phải nhắc lại lần hai, Lệ Thiên Hành gầm lên một tiếng long trời lở đất. Hắn dùng sức bóp nát cái chân giò hầm tội nghiệp (khiến mỡ và nước sốt bắn tung tóe lên mặt và hoàng bào quý giá của mình), rồi ngửa mặt lên trời kêu dài một tiếng.
“THIÊN ĐẠO TRỊNH PHÁP – VẠN KIẾM QUY TÔNG!”
Lệ Thiên Hành không cần kiếm, bởi vì lúc này hắn chính là kiếm. Từ lỗ chân lông của hắn phun trào ra hàng vạn đạo kiếm khí màu vàng kim rực rỡ, mỗi đạo kiếm khí đều mang theo ý chí sắt đá về một trật tự tuyệt đối. Hắn muốn dùng sức mạnh thuần túy để xóa sạch sự sỉ nhục vừa rồi. Bầu trời vốn đã âm u vì linh áp giờ đây bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ, những đám mây bị kiếm ý cắt vụn như những tấm lụa bị xé rách.
“Chết đi!”
Vạn đạo kiếm khí hội tụ thành một con kim long khổng lồ, lao thẳng về phía Diệp Vô Ưu với tốc độ ánh sáng.
Lục Tuyết Dao đứng từ xa nhìn thấy cảnh này, tim như thắt lại. Nàng thét lên: “Vô Ưu! Tránh mau!”
Nhưng Diệp Vô Ưu nào có nghe thấy. Hắn vẫn đang trong trạng thái “phiêu” cực độ. Đối mặt với con rồng vàng mang theo sức mạnh hủy diệt, hắn chỉ nhếch mép cười, nấc một cái thật dài, rồi xòe bàn tay ra che miệng một cách cực kỳ “thiếu nữ”.
“Ấy chết… thô lỗ quá… xin lỗi các vị… Ực!”
Hắn lảo đảo tiến lên một bước. Bước chân này trông thì cực kỳ bất ổn, như người đi trên dây, nhưng kỳ lạ thay, con kim long khổng lồ kia vừa lao tới liền trượt khỏi vị trí cũ của hắn đúng một li, đâm sầm xuống mặt đất phía sau, tạo ra một hố sâu thăm thẳm hàng trăm trượng.
“Gì vậy?” Lệ Thiên Hành trợn mắt kinh ngạc. “Vạn kiếm của ta… trượt sao?”
“Nào có trượt…” Diệp Vô Ưu giơ thanh sắt gỉ Mặc Ảnh lên, gãi gãi cái lưng đang ngứa ngáy của mình, miệng lảm nhảm. “Là vì cái thế giới này… nó cứ quay mòng mòng… chú đánh trúng cái bóng của anh rồi… ha ha…”
Lão Quy từ trong túi áo Diệp Vô Ưu thò cái đầu rùa nhỏ xíu ra, hít hà mùi rượu nồng nặc rồi reo lên: “Hay! Đúng là Túy Ngọa cảnh giới! Kẻ địch càng mạnh, thế giới trong mắt tên lầy lội này càng hỗn loạn. Lệ Thiên Hành đánh theo trật tự, nhưng Diệp Vô Ưu đang chơi theo luật của sự ngẫu nhiên. Trật tự không bao giờ bắt kịp được sự ngẫu nhiên của một tên nghiện rượu đâu!”
Lệ Thiên Hành không tin vào mắt mình. Hắn tiếp tục tung chiêu, hai tay múa lượn, mỗi lần vung tay là hàng ngàn tia sét hình kiếm giáng xuống. Diệp Vô Ưu lại tiếp tục nhảy một điệu “dưỡng sinh lảo đảo”. Hắn đi như khiêu vũ, tay cầm Mặc Ảnh không phải để đánh trả, mà là để… gạt đi những tàn thuốc lá hư ảo trong không gian.
Mỗi đường kiếm khí của Lệ Thiên Hành đều mang theo uy năng hủy diệt một ngọn núi, nhưng khi chạm đến vòng tròn linh lực tỏa ra từ người Diệp Vô Ưu, chúng bỗng nhiên trở nên mềm nhũn, hoặc đột ngột chuyển hướng như bị mất tín hiệu định vị.
Cảm giác này giống như bạn là một cao thủ bida chuyên nghiệp, đã tính toán mọi đường cơ cực kỳ chuẩn xác, nhưng đúng lúc chọc gậy thì cái bàn bida lại… nảy tưng tưng như một cái nệm lò xo.
“Tại sao? Tại sao ta không thể chạm vào ngươi?” Lệ Thiên Hành điên cuồng gào thét.
Diệp Vô Ưu dừng lại, nhìn thanh Mặc Ảnh trong tay mình. Trong cơn say mù mịt, hắn bỗng nhớ về hình ảnh sư phụ Tửu Lão Nhân năm xưa ngồi bên bờ suối, tay cầm một bình rượu dở tệ, miệng ngâm nga: “Đời người có tám nỗi sầu, tu sĩ có tám đường kiếm. Nhưng để vượt qua vạn cổ trường sinh, chỉ có đường kiếm thứ chín là… say đến quên đời.”
Hắn nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, tám đường kiếm ý mà hắn học được từ trước tới nay – từ sự lạnh lùng của tuyết, sự nóng bỏng của lửa, đến sự phiêu dạt của mây – tất cả bỗng chốc tan chảy ra, hòa quyện vào dòng linh tửu đang cuồn cuộn trong huyết quản.
Cái gọi là kiếm ý, chẳng qua là cái khung mà con người tự tạo ra để nhốt lấy sức mạnh của thiên nhiên. Nhưng rượu… rượu phá tan cái khung đó.
【 *Hệ thống: Chú ý! Ký chủ đang có dấu hiệu ngộ đạo đột xuất. Quá trình logic hóa ‘Sự Hỗn Loạn’ bắt đầu. Độ tiến triển: 10%… 40%… 80%…* 】
Dòng rượu đặc quánh tím đen tỏa ra uy áp khủng khiếp từ Tử Kim Yêu Hồ đã ngấm sâu vào từng tế bào. Diệp Vô Ưu cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như tan vào hư không, nhưng lại nặng trĩu như mang theo cả gánh nặng của nhân gian.
Hắn từ từ giơ thanh sắt gỉ lên. Lần này, động tác của hắn không còn lảo đảo nữa, mà mang theo một sự uy nghiêm tĩnh lặng đến kỳ lạ.
“Hành à… chú bảo tu tiên là để lập ra trật tự, để thống trị vạn vật…” Diệp Vô Ưu lên tiếng, giọng hắn không còn vẻ bông lơn, mà vang vọng như đến từ cõi u minh. “Nhưng chú quên mất một điều… bản chất của thế gian này vốn dĩ là một đống lộn xộn. Trật tự của chú… chẳng qua chỉ là một lớp phấn son đắp lên một bộ xương khô mà thôi.”
Lệ Thiên Hành cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. “Ngươi định làm gì?”
“Ta chẳng làm gì cả.” Diệp Vô Ưu cười nhạt. “Ta chỉ muốn mời chú… uống một chén thôi.”
Nói rồi, hắn vung kiếm.
Không có hào quang, không có tiếng nổ lớn. Một đường kiếm vô hình cắt ngang bầu trời. Ngay lập tức, toàn bộ không gian xung quanh đỉnh Thiên Đạo Sơn bắt đầu biến đổi một cách không thể giải thích được bằng ngôn ngữ tu hành thông thường.
Những viên gạch đá của Thiên Đạo Sơn bỗng biến thành những miếng đậu phụ mềm mượt. Kiếm khí màu vàng của Lệ Thiên Hành bỗng hóa thành những sợi bún trắng tinh. Thậm chí, những đám mây đen xì trên bầu trời cũng bỗng chốc tỏa mùi… kẹo bông gòn ngọt lịm.
Đây chính là **Kiếm Ý Thứ Chín: Túy Điệp Mộng Thiên Hạ**.
Lấy triết lý của Trang Chu mộng hồ điệp, Diệp Vô Ưu dùng tửu ý thượng thừa để biến hiện thực thành một cơn mơ. Trong cơn mơ của hắn, hắn là chủ tể. Mọi quy luật vật lý, mọi định nghĩa về sức mạnh của Thiên Đạo đều bị bóp méo theo ý muốn của kẻ say.
Lệ Thiên Hành nhìn thanh kiếm ánh sáng của mình đang rã ra thành những hạt đậu xanh, hắn hoảng hốt: “Yêu thuật! Đây là yêu thuật gì?”
“Yêu cái đầu chú!” Diệp Vô Ưu hét lên. “Đây là nghệ thuật! Là ẩm thực đỉnh cao đó!”
Diệp Vô Ưu xoay người, thanh Mặc Ảnh vạch lên không trung ba chữ lớn, bằng thứ mực rượu lấp lánh màu tím: **”QUÊN – SỰ – ĐỜI”**.
Ba chữ đó vừa xuất hiện, Lệ Thiên Hành cảm thấy toàn bộ tu vi của mình bị đóng băng. Không phải bị áp chế, mà là bị “ru ngủ”. Linh lực trong đan điền hắn vốn đang bùng nổ, bỗng nhiên lười biếng nằm xuống, ngáp một cái rồi ngủ say sưa. Hắn kinh hoàng nhận ra mình đang mất đi khả năng ngự không, cơ thể nặng nề rơi xuống từ trên cao.
“Minh chủ!” Đám đệ tử Thiên Đạo Minh hốt hoảng lao tới, nhưng vừa chạm vào vùng không gian bao quanh Diệp Vô Ưu, bọn họ bỗng nhiên… bắt đầu nhảy múa một cách vô tri. Kẻ thì hát dân ca, kẻ thì ngồi xuống chơi ô ăn quan bằng những viên linh thạch cực phẩm, kẻ lại quay sang ôm hôn cái cây gần đó vì tưởng đó là ý trung nhân của mình.
Chiến trường vạn người sục sôi khí thế giết chóc, chỉ trong một nhịp thở của Diệp Vô Ưu, đã biến thành một cái lễ hội làng vui nhộn và bát nháo nhất lịch sử tu chân giới.
Lục Tuyết Dao đứng nhìn cảnh tượng này, khóe miệng không tự chủ được mà giật giật. Nàng nhìn Diệp Vô Ưu đang lơ lửng trên không, trên tay vẫn cầm cái vò rượu, dáng vẻ lôi thôi nhưng tỏa ra một loại khí thế vượt lên trên cả thần phật.
“Hắn… hắn thực sự đã làm được.” Nàng khẽ nói, trong mắt ẩn chứa một chút tự hào nhưng nhiều hơn là sự cạn lời. “Hắn biến đại chiến tiên ma thành một buổi liên hoan cuối năm…”
Lão Quy cười đến mức sặc nước miếng: “Hố hố hố! Đây mới là trình độ cao nhất của Túy Đạo! Không cần sát thương vật lý, chỉ cần sát thương nhân phẩm và logic. Sau trận này, Thiên Đạo Minh có thắng cũng không còn mặt mũi nào nhìn ai trong giới tu tiên nữa!”
Lúc này, Lệ Thiên Hành cuối cùng cũng đáp đất – hay nói đúng hơn là rơi sầm vào một đống đậu phụ khổng lồ (vốn là cái bệ ngai vàng bị biến đổi). Hắn chật vật bò ra khỏi đống đậu phụ trắng bệch, cả người lem luốc, đầu tóc rũ rượi.
Hắn nhìn lên trời cao, thấy Diệp Vô Ưu đang chuẩn bị vung kiếm thêm một nhát nữa. Lần này, Kiếm Ý Thứ Chín đang tụ tập sức mạnh từ toàn bộ linh khí xung quanh, tạo thành một vò rượu khổng lồ bằng ánh sáng hư ảo bao trùm lấy cả đỉnh núi.
“Dừng lại! Ta đầu hàng! Đừng chém nữa!” Lệ Thiên Hành hét lên trong vô vọng. Hắn sợ lắm rồi. Hắn sợ nếu nhát kiếm này chém xuống, hắn sẽ bị biến thành một con heo con hoặc một cái ấm trà vĩnh viễn.
Diệp Vô Ưu nghe thấy tiếng hét, khẽ dừng lại. Hắn nấc thêm một cái, mắt cố gắng nhìn rõ cái người đang nằm trong đống đậu phụ phía dưới.
“Hả? Chú bảo gì? Muốn thêm một bát rượu nữa à? Được thôi, anh chiều!”
“KHÔNG! ĐỪNG—”
Diệp Vô Ưu không nghe lời giải thích, hắn lật tay một cái, thanh Mặc Ảnh chém thẳng từ trên cao xuống. Một dòng thác rượu màu tím từ trên trời giáng xuống như một dải ngân hà sụp đổ.
OÀNH!
Dòng thác rượu này không mang theo sức nóng hay sự hủy diệt, mà nó mang theo một cảm giác say sưa dịu ngọt. Toàn bộ đỉnh Thiên Đạo Sơn bị nhấn chìm trong biển rượu. Mọi vết thương của quân binh hai bên bỗng chốc được chữa lành, mọi nộ khí bỗng chốc tan biến. Ai nấy đều cảm thấy một sự thư thái tột cùng, tâm hồn như được tẩy rửa khỏi những mưu mô tính toán.
Nhưng đối với Lệ Thiên Hành, đây là cực hình. Hắn bị dòng thác rượu đổ trực diện vào miệng. Hắn – một kẻ cả đời tỉnh táo, cả đời tuân thủ quy tắc – lần đầu tiên cảm nhận được vị đắng cay xen lẫn ngọt ngào của thế nhân. Hắn thấy mình nhỏ bé, thấy những gì mình theo đuổi thật nực cười.
Lệ Thiên Hành say rồi. Hắn say đến mức nằm ngửa ra trên đống đậu phụ, hai tay giơ lên trời như đang bắt bướm, miệng lẩm bẩm: “Trẫm là… một bông hoa hướng dương… đừng ngắt trẫm… hì hì…”
Cả thế giới bỗng chốc lặng thinh.
Chỉ còn lại Diệp Vô Ưu đang từ từ đáp xuống từ không trung. Trạng thái “Túy Ngọa Trường Sinh” sơ cấp bắt đầu rút đi, để lại một cái đầu đau như búa bổ và một cảm giác khô họng kinh khủng.
Hắn nhìn cảnh tượng hoang tàn (nhưng lại rất hài hước) xung quanh, nhìn Minh chủ đang nằm bắt bướm, nhìn hàng vạn quân lính đang say sưa ca hát nhảy múa, rồi nhìn xuống thanh Mặc Ảnh giờ đã trở lại thành một thanh sắt gỉ bám đầy váng đậu phụ.
“Hệ thống… ta thắng rồi hả?”
【 *Hệ thống: Chúc mừng ký chủ hoàn thành kỳ tích ‘Lấy rượu thu phục giang hồ’. Lệ Thiên Hành đã rơi vào trạng thái ‘Sang chấn tâm lý vĩnh viễn’. Độ nổi tiếng của ký chủ đạt mức: Huyền thoại sống. Phần thưởng: Một hộp thuốc giảm đau sau cơn say và 9999 điểm tích lũy.* 】
“Giảm đau… đưa đây mau…” Diệp Vô Ưu rên rỉ, tay ôm lấy đầu. “Lần sau… bảo sư phụ… đừng chế ra mấy cái loại rượu không lọc này nữa… Uống vào đánh nhau thì gắt thật… nhưng tỉnh dậy thì… đúng là địa ngục…”
Lục Tuyết Dao tiến lại gần, nhìn hắn với ánh mắt phức tạp. Nàng rút ra một chiếc khăn tay trắng tinh, nhẹ nhàng lau đi vết vệt mỡ còn sót lại trên má hắn (không biết từ lúc nào dính vào).
“Huynh vừa mới biến Thiên Đạo Minh thành cái rạp xiếc lớn nhất thế giới đấy, có biết không?”
Diệp Vô Ưu cười hì hì, dựa người vào vai nàng: “Tiên tử… nàng thấy xiếc này… có hay không? Không hay… thì mai ta diễn lại… màn khác…”
“Dẹp đi! Một lần là quá đủ rồi!” Lục Tuyết Dao đỏ mặt, đẩy hắn ra nhưng tay vẫn giữ chặt cánh tay hắn để hắn khỏi ngã.
Lúc này, từ đống đổ nát, Lão Quy bò ra, mồm đang ngậm một viên linh thạch to đùng chôm được từ đâu đó. Nó nhìn cảnh tượng bát nháo xung quanh rồi thở dài một cách già đời:
“Kiếm ý thứ chín… Túy Điệp Mộng. Đứa trẻ này, cuối cùng cũng hiểu được rằng tu tiên không phải để thắng người khác, mà là để biến thế giới thành cái sân chơi của mình. Thôi thì… từ nay về sau, giang hồ này… chắc chắn sẽ không bao giờ được bình yên nữa rồi.”
Dưới ánh hoàng hôn, đỉnh Thiên Đạo Sơn lung linh huyền ảo trong mùi rượu thơm nồng. Một trận đại chiến lẽ ra phải máu chảy thành sông, giờ đây lại kết thúc bằng những tiếng cười sảng khoái và những giấc mộng êm đềm.
Diệp Vô Ưu gác kiếm, cầm lấy Tử Kim Yêu Hồ, nốc nốt một ngụm rượu bình thường cuối cùng để chữa cháy cho cơn đau đầu, rồi nghêu ngao hát:
*”Thế nhân cười ta thái quá điên,*
*Ta cười thế nhân chẳng thấy tiên.*
*Một kiếm chém tan xiềng xích đạo,*
*Nằm ngủ nghìn năm, mặc sự biến!”*
Câu chuyện về Kiếm Ý Thứ Chín của Túy Kiếm Tiên, chắc chắn sẽ là chủ đề nóng nhất trên các trang báo lá cải của tu chân giới trong suốt mấy trăm năm tới. Nhưng đối với Diệp Vô Ưu lúc này, điều quan trọng nhất không phải là danh tiếng, mà là… tìm một nơi thật êm để đánh một giấc thật dài, sau khi đã “out trình” cả thiên hạ theo một cách vô tri nhất có thể.
Ở phía xa, Mị Cơ – Huyết Nguyệt Nương Tử đang ẩn mình quan sát, khuôn mặt ma mị của nàng giờ đây trắng bệch vì sợ hãi. Nàng lặng lẽ thu hồi toàn bộ tơ máu đang giăng sẵn, lẩm bẩm: “Kẻ này… không phải người. Hắn là một tên điên có trình độ. Ta thà đối đầu với mười tên Lệ Thiên Hành còn hơn là dây dưa với một gã biến kiếm thành chân giò như hắn!”
Nói rồi, nàng quay người bỏ chạy thục mạng, thầm thề sẽ không bao giờ xuất hiện ở đâu có mùi rượu nữa.
Trận chiến kết thúc, nhưng truyền thuyết về “Kẻ biến thế gian thành mâm cỗ” chỉ mới vừa bắt đầu. Một kỷ nguyên mới của giới tu tiên đã mở ra – Kỷ nguyên mà sức mạnh không đo bằng tu vi, mà đo bằng… tửu lượng và độ lầy lội.