Túy Ngọa Trường SinhChương 143: Lệ Thiên Hành gục ngã
Trên lưng Lão Quy, gió rít qua mang tai nhưng không làm nhòa đi tiếng thông báo tinh tinh liên tục từ cái “hệ thống” chết bầm trong đầu Diệp Vô Ưu.
Hắn đang mải mê gặm nốt miếng đùi gà dính đầy vụn đậu phụ thối từ bữa tiệc lúc nãy, bỗng dưng cái màn hình ảo xanh lè nhảy ra, che lấp cả gương mặt xinh đẹp đang nghiêng góc 45 độ của Lục Tuyết Dao. Diệp Vô Ưu suýt thì nghẹn, hắn trợn mắt, chửi thầm trong lòng: *“Đang lúc lãng mạn, mày lại muốn làm bố giật mình à?”*
【 *Ding! Nhiệm vụ ẩn: “Nhổ tận gốc cái gai trong mắt” đã hoàn thành theo cách… ố dề nhất lịch sử. Phần thưởng đang được giải ngân. Lưu ý: Đối tượng Lệ Thiên Hành đang trải qua quá trình ‘Reset’ lại nhân sinh, khuyến cáo ký chủ không nên nhìn, kẻo cười rách mép ảnh hưởng đến hình tượng lãng tử.* 】
Vô Ưu nhìn xuống phía dưới. Từ độ cao này, đỉnh núi Thiên Đạo trông nhỏ xíu như một cái mụn nhọt trên mặt đất. Nhưng luồng sáng vàng kim kiêu ngạo của Thiên Đạo Minh đang tàn lụi nhanh hơn cả tốc độ sụt giảm của thị trường chứng khoán lúc bong bóng vỡ.
Lúc này, tại đỉnh Thiên Đạo Sơn, không gian im lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng một con kiến đang thở dài vì thất nghiệp. Lệ Thiên Hành đứng đó, tay vẫn cầm nửa miếng đậu phụ thối mà Diệp Vô Ưu đã “ban phát”. Hoàng bào của lão – thứ bảo vật mà lão tự hào là dệt từ sợi tóc của nữ thần linh khí – giờ trông chẳng khác gì một cái dẻ lau bếp sau một mùa Tết vất vả.
“Răng… rắc…”
Một âm thanh khô khốc vang lên từ trong sâu thẳm cơ thể lão. Đó không phải là tiếng xương gãy, mà là tiếng vỡ vụn của một niềm tin kéo dài hàng nghìn năm. Cảnh giới “Thiên Đạo Minh Chủ” vốn được xây dựng trên sự sợ hãi và tuân thủ tuyệt đối của hàng vạn tín đồ, nay giống như một tòa lâu đài cát bị một đợt sóng mang tên “Rượu và Đậu Phụ” quét qua.
Lệ Thiên Hành cảm thấy một luồng khí lạnh ngắt chạy dọc sống lưng, sau đó là một cảm giác trống rỗng kinh khủng. Linh lực trong cơ thể lão, vốn dồi dào như biển cả, giờ đang rò rỉ qua các lỗ chân lông với tốc độ kinh hồn. Lão cố gắng vận công, đôi bàn tay gầy guộc bấm quyết nhanh đến mức tạo ra dư ảnh, nhưng thay vì triệu hồi ra những tia sét tử vong, thì lão chỉ… xì hơi một cái thật dài.
“Không thể nào… Bản座 (Bản tọa) là hóa thân của quy tắc! Bản tọa là đại diện của trật tự!” Lệ Thiên Hành lẩm bẩm, đôi mắt đỏ ngầu bắt đầu dại ra.
Lão vươn tay chộp lấy không trung, hy vọng bắt được một tia linh khí sót lại. Nhưng hỡi ôi, linh khí của trời đất vốn là kẻ thức thời, thấy “chủ đầu tư” phá sản là tụi nó lập tức “chạy án” hết sạch. Những hạt tinh tú vàng kim bay tán loạn khỏi cơ thể lão, chúng cười cợt, chúng khiêu vũ rồi tan biến vào màn đêm.
Hệ thống của Diệp Vô Ưu lúc này lại nảy số:
【 *Cảnh báo: Chỉ số IQ và Tu vi của Lệ Thiên Hành đang tỉ lệ thuận với độ nát của đống đậu phụ. Tu vi: Đại Thừa… Hóa Thần… Nguyên Anh… Kim Đan… Toang!* 】
Lệ Thiên Hành khuỵu gối xuống. Mặt đất vốn cứng như thép thần nay lại khiến lão cảm thấy đau đớn vô cùng. Lão chợt nhận ra mình đã quên mất cảm giác “đau thể xác” từ mấy ngàn năm trước. Một vị tiên nhân thì không biết đau, nhưng một lão già mất sạch công lực thì cái gì cũng đau, từ đau khớp gối cho đến đau tiền đình.
“Thiên đạo… mày chơi tao?” Lệ Thiên Hành ngửa mặt lên trời gào thét.
Nhưng trời không trả lời, chỉ có một con chim đi ngang qua, thấy cái đầu hói vừa mới lộ ra sau khi hào quang biến mất của lão, liền “tặng” cho một bãi phân trắng xóa rồi bay mất.
Cái đỉnh núi Thiên Đạo kiêu hùng ngày nào, nơi được coi là rốn của vũ trụ, giờ đây tàn tạ đến mức thảm thương. Các trận pháp phòng thủ cấp tông môn vốn cần linh thạch hàng tấn để duy trì, giờ không còn người điều khiển, cũng bắt đầu chập mạch. Những tia điện xanh xanh tím tím giật tung tóe, đốt cháy nốt mấy cái biểu ngữ “Thiên Đạo Trường Tồn” còn sót lại.
Diệp Vô Ưu trên lưng rùa vẫn dõi mắt nhìn xuống. Lão Quy bỗng nhiên khà ra một hơi rượu, khàn khàn bảo:
“Nhìn kìa nhóc, lão già kia đang ‘về hưu’ sớm đấy. Tu vi sụp đổ kiểu này thì tâm ma nó hành hạ cho ra bã. Thằng cha này cả đời tính kế người khác, giờ đến cả cái hệ điều hành của chính mình cũng lỗi, đúng là cười người hôm trước hôm sau người cười thật.”
Lục Tuyết Dao đứng cạnh, ánh mắt phức tạp. Nàng nhìn thấy người đàn ông từng là nỗi khiếp sợ của cả giới tu chân, giờ đang bò lê bò toài trên đất để nhặt lại… mấy đồng linh thạch lẻ mà đám đệ tử đánh rơi lúc chạy trốn.
“Vô Ưu, huynh có thấy mình hơi quá đáng không?” Tuyết Dao khẽ hỏi, giọng nói vẫn trong trẻo nhưng đã có chút rung động.
Vô Ưu ngửa cổ làm một hớp rượu, cái hồ lô Tử Kim phát ra tiếng “ực ực” nghe rất sảng khoái. Hắn chùi môi, cười hì hì:
“Tiên tử à, nàng đừng nhìn bề ngoài mà bắt hình dong. Ta đâu có đánh lão, ta chỉ cho lão thấy một thế giới mà không có lão thì người ta vẫn sống tốt, thậm chí sống vui hơn. Lão ấy bị ‘ngã’ là vì cái móng nhà lão xây bằng lòng tham và sự áp bức quá cao. Ta chỉ cần rung một cái, cái móng ấy nó tự hóa bùn thôi. Hơn nữa, nàng xem lão đang làm gì kìa?”
Họ cùng nhìn xuống. Lệ Thiên Hành sau một hồi gào thét tuyệt vọng, bỗng nhiên dừng lại. Lão thấy một vò rượu vỡ nửa bên cạnh một cái bàn gỗ xộc xệch. Mùi rượu nồng nặc bay lên. Lão vốn ghét rượu, vì rượu làm người ta mê muội, rượu là kẻ thù của trật tự.
Nhưng lúc này, khi không còn một tia linh lực nào, cái lạnh của sương đêm bắt đầu ngấm vào phổi, Lệ Thiên Hành run rẩy cầm cái mảnh vò lên. Lão nhìn vào phần rượu còn sót lại bên trong, rồi nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt nước rượu dao động.
Một lão già nhăn nheo, tóc tai bù xù, mắt thâm quầng. Đây là ai? Đâu phải là vị Minh Chủ oai phong một thời?
Lệ Thiên Hành nhắm mắt, dốc ngược mảnh vò vào mồm.
“Khụ… khụ! Cay… đắng quá!”
Lão ho sặc sụa, rượu xộc lên mũi khiến mặt lão đỏ bừng. Nhưng ngay sau đó, một luồng ấm nóng từ cổ họng lan xuống bụng, rồi lan ra khắp các chi đang rã rời. Lão bỗng cảm thấy… cũng không đến nỗi tệ.
Thì ra, vị rượu nó như thế này sao? Không phải là thứ thuốc độc làm hỏng não bộ như lão vẫn rêu rao, mà là một thứ khiến người ta quên đi cái lạnh của thất bại trong chốc lát.
Hệ thống trong đầu Diệp Vô Ưu lại tiếp tục nhảy thông báo:
【 *Nhiệm vụ phát sinh: ‘Tặng người đoạn đường cuối’. Ký chủ hãy thể hiện phong thái của một bậc thầy nhân văn, buff cho đối thủ một chút an ủi cuối cùng.* 】
Vô Ưu thở dài: “Mệt mày quá cơ, cái hệ thống này chắc kiếp trước làm quản lý giáo dục.”
Hắn đứng dậy trên lưng rùa, tay kết ấn. Mặc Ảnh kiếm không rút khỏi vỏ nhưng lại phát ra một luồng kiếm ý dịu nhẹ như gió mùa xuân. Vô Ưu hướng về phía đỉnh núi, nhẹ nhàng đổ một dòng rượu từ hồ lô xuống.
Dòng rượu Tử Kim chảy từ trên cao, xuyên qua tầng mây, nhưng kỳ lạ thay, nó không hề tản mát mà tụ lại thành một dải lụa lấp lánh như ngân hà. Dải rượu ấy rơi đúng vào giữa đỉnh núi Thiên Đạo, tỏa ra một mùi hương nồng nàn đến mức ngay cả những cái cây bị cháy xém cũng bắt đầu nảy mầm non.
Lệ Thiên Hành đang ngồi ngây dại, bỗng thấy hương rượu bao phủ lấy mình. Lão ngước mắt lên, thấy bóng dáng mờ ảo của Diệp Vô Ưu giữa trời đêm, trông như một vị thần thực thụ – nhưng là một vị thần đang cầm đùi gà và cười toe toét.
“Hành huynh à!” Tiếng nói của Vô Ưu vang dội trong không trung, dùng “Túy Ý” truyền đạt, nghe vừa chân thực vừa ảo diệu. “Đừng tìm tu vi nữa, tìm lại chính mình đi. Thiên đạo là cái đinh gì, cuộc đời lão chỉ có một lần thôi. Già rồi, nghỉ ngơi đi, trồng rau nuôi gà, hoặc mở cái quán đậu phụ cũng được. Ta hứa sẽ không đánh thuế bản quyền cái công thức đậu phụ thối đâu!”
Lệ Thiên Hành sững người. Câu nói “Vô tri” của Diệp Vô Ưu lúc này lại như một tia sét đánh thẳng vào tâm cảnh đã sụp đổ của lão. Lão chợt nhớ về hồi nhỏ, lúc còn là một thiếu niên chạy linh thạch thuê cho một phú gia, lão cũng từng mơ ước có một cái vườn nhỏ để trồng hoa cho cô bé hàng xóm. Tại sao sau hàng ngàn năm tu luyện, lão lại chỉ muốn cai trị cả thiên hạ bằng sắt và máu?
Lão bật cười. Tiếng cười lúc đầu khàn đặc, nhỏ bé, nhưng dần dần lớn hơn, vang vọng cả thung lũng. Đó không còn là tiếng cười kiêu ngạo của một kẻ thống trị, mà là tiếng cười của một kẻ vừa trút bỏ được gánh nặng vạn cân.
“Diệp Vô Ưu… ngươi đúng là một thằng điên!” Lệ Thiên Hành gào lên, nhưng trong giọng nói đã mất đi sự thù hận. “Điên đến mức khiến ta cũng muốn điên theo rồi!”
Nói đoạn, lão vơ lấy cái xẻng gãy của đệ tử nào đó bỏ lại, bắt đầu đào đào xới xới ngay giữa quảng trường chính điện.
“Được! Ta trồng rau! Ta sẽ trồng loại rau thơm nhất Cửu Tiêu để át cái mùi đậu phụ thối nhà ngươi!”
Trên trời, Diệp Vô Ưu gật đầu mãn nguyện.
“Ngoan đấy, biết điều thế có phải tốt không.”
Lão Quy bắt đầu đập cánh (thực ra là bơi trong không khí), đưa cả nhóm rời xa dần đỉnh núi. Lúc này, bầu không khí trên lưng rùa bỗng trở nên yên tĩnh và thư thái kỳ lạ. Lục Tuyết Dao tựa đầu vào vai Vô Ưu – lần này nàng làm thật, không còn “hừ” hay “nhéo” gì nữa.
“Huynh đã thắng rồi.” Nàng nói nhỏ.
“Ta chẳng thắng ai cả,” Vô Ưu nhìn hồ lô rượu vơi đi một nửa, “Ta chỉ thắng được cái thói quen hay đi lo chuyện bao đồng của chính mình thôi. Từ nay về sau, giang hồ chắc sẽ buồn lắm đây, không còn đại ma đầu Thiên Đạo để cho các ‘chính nghĩa sĩ’ đi farm kinh nghiệm nữa.”
“Tên điên,” Tuyết Dao mỉm cười, vẻ đẹp của nàng dưới ánh trăng giờ đây đã bớt đi phần lạnh lẽo của băng tuyết mà thêm vào phần ấm áp của nhân gian. “Sau này, huynh thực sự muốn đi đâu?”
“Thì ta đã bảo rồi, tìm mỹ tửu.” Vô Ưu hăng hái hẳn lên. “Nghe nói ở phía Tây có vùng Vô Vọng Hải, người ta nấu rượu từ nước mắt mỹ nhân ngư, uống vào một chén là thấy được kiếp trước kiếp sau, nghe như phim 4D vậy, phải thử mới được!”
“Huynh chỉ toàn nghĩ đến uống,” Tuyết Dao lắc đầu, nhưng tay nàng đã vô tình đan vào tay hắn.
Cùng lúc đó, trong đầu Diệp Vô Ưu, hệ thống lại vang lên với tông giọng như một cô thư ký vừa hoàn thành bản báo cáo quý:
【 *Tiến độ cốt truyện đạt 99%. Đang xử lý tàn dư của ‘Trật Tự Cũ’. Thành tựu đạt được: ‘Nhà cải tạo tội phạm cấp cao’. Phần thưởng thêm: 100 cái quần bền bỉ, chống rách cấp độ Tiên gia, giúp ký chủ tự tin khoe cá tính khi say.* 】
Vô Ưu đen mặt: “Hệ thống, mày nhớ cái vụ cái quần kỹ thế à? Tao thề là sẽ có ngày tao tháo thẻ nhớ của mày ra băm nhỏ đấy!”
Lão Quy cười khùng khục: “Nhóc con, đừng mắng nó. Có quần mới là tốt rồi, lão cũng mệt mỏi với cái cảnh cõng một thằng ‘hớ hênh’ như nhóc lắm. Nào, tất cả bám chắc vào, chúng ta sẽ tăng tốc qua eo biển mây, đích đến: Tửu Quán Đầu Tiên của thế giới tự do!”
Lão Quy đột ngột tăng tốc, xé tan màn sương đêm. Từ phía dưới nhìn lên, người ta chỉ thấy một vệt sáng lung linh lướt qua bầu trời, cùng với mùi rượu thoang thoảng làm cả một vùng rừng núi bỗng nhiên rộn rã hẳn lên.
Ở đỉnh núi Thiên Đạo, vị cựu Minh Chủ Lệ Thiên Hành vẫn đang miệt mài… nhặt gạch. Lão nhặt một viên, lại cười một cái. Không còn tu vi, lão thấy đôi tay mình run rẩy, nhưng trái tim lại đập một cách mạnh mẽ, nhịp nhàng hơn bao giờ hết. Lão không còn là “Thiên”, lão đã trở lại làm “Người”.
Dưới chân núi, Tiểu Nhị Lý Phàm đóng cuốn sổ lại, nhìn về hướng bóng Lão Quy vừa mất hút. Cậu lẩm bẩm:
“Sư phụ, người không chỉ chém đứt vĩnh hằng, người còn chém luôn cả cái tôi của người ta nữa. Sau này con nhất định phải học cách nấu đậu phụ thối thật giỏi… để ít nhất cũng không bị sư phụ làm nhục kiểu đó.”
Gió đêm vẫn thổi, mang theo những câu hát say khướt của gã lãng tử:
*”Trần gian một mớ bòng bong,
Rượu vào một hớp, hóa rồng hóa mây.
Đỉnh cao té xuống không đau,
Chỉ đau cái túi, không tiền mua men!”*
Cuộc hành trình vĩ đại của Diệp Vô Ưu thực ra giờ đây mới chính thức bắt đầu – một cuộc hành trình không còn kẻ thù, không còn áp lực cứu thế, chỉ còn rượu, người đẹp, và một con rùa già biết nói mỉa. Thế gian rộng lớn ngoài kia đang chờ đón một gã say, người đã biến tu tiên thành một bộ môn nghệ thuật của sự lười biếng một cách… tinh tế.
Ánh trăng dần lặn phía chân trời, nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của bình minh. Một ngày mới bắt đầu, không có thiên đạo minh, không có luật lệ thép, chỉ có mùi hương của rượu tự do bay lơ lửng giữa trời đất bao la. Và ở một góc nào đó của vũ trụ, cái hệ thống “khốn khổ” kia vẫn đang lặng lẽ đếm số chai rượu mà Diệp Vô Ưu sắp tiêu thụ, có lẽ nó cũng đang tự hỏi: *“Chủ nhân mình là thiên tài hay là một thằng cha thần kinh cấp độ vũ trụ đây?”*
Nhưng dù là gì đi nữa, cái tên “Túy Kiếm Tiên” Diệp Vô Ưu đã trở thành một biểu tượng, một huyền thoại mà mỗi khi nhắc đến, người ta vừa kính nể, vừa không nhịn được mà bật cười. Một huyền thoại bắt đầu từ một hồ lô rượu và kết thúc bằng một miếng đậu phụ thối, chẳng phải đó là đỉnh cao của tu tiên sao?
Và thanh Mặc Ảnh giắt bên hông hắn, lúc này như cảm nhận được tâm trạng của chủ nhân, bỗng phát ra một tiếng ngâm khẽ, nhẹ nhàng và thanh thoát, bay xa tận chín tầng mây xanh.