Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 2: Vết Bớt Xoắn Ốc Và Giấc Mơ Kỳ Lạ

Cập nhật lúc: 2026-06-25 17:21:19 | Lượt xem: 8

Tôi thấy mình đang đứng giữa một khoảng không vô định, xung quanh bao phủ bởi một thứ sương mù màu tím nhạt, đặc quánh và có mùi giống hệt như khói shisha vị việt quất bị hỏng của mấy quán bar rẻ tiền dưới khu ổ chuột. Dưới chân tôi, thay vì thảm cỏ xanh mướt thơ mộng thường thấy trong các bộ phim tình cảm ba xu, lại là một cánh đồng hoa nhài khổng lồ.
Nhưng những bông hoa nhài này lạ lắm. Chúng to bằng cái mâm ăn cơm, cánh hoa không trắng muốt tinh khôi mà lại có màu trắng xám bẩn thỉu, sần sùi và dính dính như da của một kẻ chết trôi chưa kịp phân hủy. Kinh dị hơn là từ phần nhị hoa, thay vì mấy cái tua rua phấn hoa bình thường, lại mọc ra những khuôn mặt người thu nhỏ. Chúng không có mắt, không có mũi, chỉ có cái miệng há hốc đen ngòm, không ngừng mấp máy phát ra những âm thanh u u u u như một dàn đồng ca của những kẻ bị nghẹn họng.
*“A… B… C… Đăng xuất đi em ơi…”*
Tôi cố gắng bịt tai lại nhưng những tiếng thầm thì quái đản đó vẫn cứ khoan thẳng vào đại não. Ở phía cuối chân trời sương mù, một bóng người cao lớn khoác trường bào đen tuyền đứng sừng sững dưới ánh trăng mờ ảo. Kẻ đó không có mặt, nhưng tôi vẫn cảm nhận được một ánh nhìn lạnh lẽo, buốt giá đang khóa chặt lấy mình. Hắn khẽ vẫy tay với tôi, một cái vẫy tay đầy thanh nhã nhưng lại mang theo lực hút vô hình khiến đôi chân tôi tự động bước về phía trước như một con rối đứt dây.
*“Đến đây em ơi, ở đây có kẹo, có cả sự tĩnh lặng vĩnh hằng này…”*
“Cút đi! Tôi còn chưa kịp lấy vợ, chưa có tiền mua nhà, tĩnh lặng cái đầu nhà ông!”
Tôi muốn hét lên như thế, nhưng cổ họng tôi cứng đờ, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài những tiếng “hự hự” bất lực. Đúng lúc tôi định buông xuôi cho số phận đưa đẩy, thì từ dưới lớp đất bùn đen nhão dưới chân, một bàn tay gầy guộc, thối rữa với những móng tay dài đen xì đột ngột lao lên, chộp chặt lấy cổ tay phải của tôi — ngay đúng vị trí của vết bớt hình xoắn ốc.
*Xèo!*
Một cảm giác đau rát kinh hoàng bùng phát. Vết bớt trên cổ tay tôi nóng rực lên như thể bị ai đó dí thẳng một thanh sắt nung đỏ vừa được nhúng qua axit đậm đặc pha tương ớt siêu cay. Cơn đau thấu xương tủy khiến linh hồn tôi rung chuyển dữ dội. Tôi trợn trừng mắt, há miệng hét lên một tiếng không thành tiếng trong vô vọng.
***
“Á!!!”
Tôi bật nảy người dậy trên chiếc giường tre ọp ẹp. Chiếc giường khốn khổ phát ra một tiếng *“rắc”* giòn giã, suýt chút nữa thì gãy làm đôi để tiễn tôi xuống đất nằm chung với gián.
Tôi thở dốc liên tục, lồng ngực phập phồng như một cái bễ lò rèn hoạt động hết công suất. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, ướt đẫm cả chiếc áo cộc tay mỏng dính, dán chặt vào lưng lạnh ngắt. Tôi đưa mắt nhìn quanh căn phòng trọ tồi tàn của mình. Ánh sáng ban mai màu xám xịt, ảm đạm của Thiên Phủ Thành lọt qua những khe hở trên cánh cửa sổ gỗ mục nát, rọi lên những hạt bụi đang bay lơ lửng trong không khí.
Mọi thứ vẫn thế. Căn phòng rộng chưa đầy mười mét vuông, góc phòng là cái bếp lò nguội ngắt, vài bộ quần áo cũ treo lếch thếch trên vách tre, và một mùi ẩm mốc quen thuộc của khu ổ chuột.
Tôi đưa bàn tay phải lên trước mặt, nhìn chằm chằm vào cổ tay. Cơn đau rát buốt từ giấc mơ vẫn còn âm ỉ dư âm. Vết bớt hình xoắn ốc nhỏ vốn dĩ mờ nhạt, nay lại đỏ rực lên như một vết bỏng độ hai, hơi gồ lên dưới da và đang đập nhẹ theo từng nhịp tim của tôi một cách quái dị. Nó giống như có một sinh vật ký sinh nhỏ bé nào đó đang nằm co quắp dưới da tôi và đang cố gắng hít thở vậy.
Tôi dùng bàn tay trái run rẩy bóp chặt lấy cổ tay phải, cố gắng đè nén cái nhịp đập điên rồ kia xuống.
Ký ức kinh hoàng của đêm hôm qua bắt đầu ùa về trong tâm trí tôi như một thước phim quay chậm của một bộ phim kinh dị kinh phí thấp, nhưng độ chân thực thì đạt điểm tuyệt đối.
Nghĩ lại mới thấy mình đúng là mạng lớn. Đêm qua, sau khi dẫm phải mảnh chai rượu vỡ và làm kinh động đến cái xác không hồn của lão Lưu, tôi đã tưởng cuộc đời mình đến đây là chấm dứt, chuẩn bị tinh thần xuống âm phủ báo danh với Diêm Vương. Lão Lưu — hay nói đúng hơn là cái thứ ký sinh trong xác lão — đã quay ngoắt cái cổ gãy rắc rắc lại, phun ra một làn sương mù màu tím chết chóc.
Chính vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, khi mà đôi chân tôi đã nhũn ra như bún vì sợ hãi, thì vết bớt xoắn ốc này đột ngột giật mạnh một cái. Một luồng khí lạnh buốt giá như đá bào trong tủ lạnh mười năm không dọn dẹp bùng phát, chạy dọc khắp các kinh mạch của tôi.
Luồng khí lạnh đó không giúp tôi biến hình thành siêu nhân, cũng chẳng cho tôi sức mạnh ngút trời để đấm bay Kẻ Không Hồn. Nó chỉ đơn giản là dập tắt làn sương tím đang bao vây lấy tôi, đồng thời kích hoạt một cú bứt tốc thần sầu, bơm thẳng adrenaline vào hai bắp đùi khốn khổ của tôi.
Thế là, bằng một bản năng sinh tồn vượt trội của một kẻ sợ chết đầu thai, tôi đã thực hiện một màn chạy việt dã kinh điển nhất lịch sử khu ổ chuột. Tôi lủi qua ba con hẻm tối không có đèn đường, nhảy qua hai bãi rác bốc mùi, chui qua một cái chuồng chó cũ của nhà hàng xóm, rồi lao thẳng vào phòng trọ của mình, chốt chặt ba lớp cửa gỗ trước khi đổ gục xuống sàn nhà và bất tỉnh nhân sự cho đến tận sáng hôm nay.
Tôi lết cái thân thể rã rời như bị xe bò cán qua ra khỏi giường, đi tới bên lu nước ở góc phòng. Tôi dùng chiếc gáo dừa múc một gáo nước đầy, dội thẳng từ trên đầu xuống. Nước lạnh buốt dội lên da đầu giúp tôi tỉnh táo hơn đôi chút.
Tôi nhìn vào mảnh gương vỡ ố vàng dán trên vách tre, nhìn cái bản mặt tái mét, bơ phờ với hai quầng thâm mắt to như gấu trúc của mình, rồi tự cười khổ một tiếng tự giễu:
“Mày điên thật rồi, Lâm Hạo ạ. Chắc chắn là do hôm qua ăn trúng củ khoai lang luộc để quên ba ngày dưới gầm chạn, kết hợp với việc hít phải khí thải ma pháp từ cái trận pháp phòng thủ lỗi của thành phố thôi. Khoa học đã chứng minh, khi cơ thể thiếu hụt tinh bột và thừa thãi sự sợ hãi, đại não sẽ tự động vẽ ra những kịch bản không tưởng để tự hù dọa bản thân. Lão Lưu làm sao mà chết kiểu đó được? Người ta trồng hoa trên ban công chứ ai rảnh hơi trồng hoa nhài trên xương quai xanh? Lại còn nở hoa tím nhạt nữa chứ, đúng là cười ra nước mắt.”
Tôi vừa lẩm bẩm vừa cố gắng dùng lý thuyết “khoa học” tự chế của mình để lấp liếm đi nỗi sợ hãi đang cuộn trào trong lòng. Đúng thế, tôi chỉ là một “Phàm Hồn” vô hại, một kẻ không có nửa điểm Hồn Lực, thuộc tầng lớp đáy xã hội chuyên đi giao hàng thuê kiếm cơm qua ngày. Những chuyện đại kiếp, quái vật, linh hồn gì đó là việc của các đại lão Hồn Sư cao cao tại thượng trong Hội Đồng kia kìa, liên quan gì đến một đứa nghèo kiết xác như tôi?
Cứ tự lừa dối bản thân như thế đi, ít nhất nó cũng giúp tim tôi bớt đập nhanh hơn vài nhịp.
***
Để tìm lại cảm giác an toàn và chứng minh rằng thế giới này vẫn hoạt động theo những quy luật vật lý bình thường, tôi quyết định dọn dẹp căn phòng trọ của mình. Người ta bảo khi lo âu thì nên vận động chân tay, quả không sai.
Tôi cầm cây chổi tre cũ kỹ lên, bắt đầu quét dọn những hạt bụi và rác rưởi trên sàn nhà. Tiếng chổi sột soạt vang lên đều đặn trong căn phòng tĩnh lặng, mang lại cho tôi một chút cảm giác bình yên giả tạo. Nhưng khi tôi quét chổi đến gần bực cửa ra vào, động tác của tôi đột ngột khựng lại.
Dưới sàn nhà gỗ ẩm ướt, ngay sát khe cửa, có những dấu chân đầy bùn đất đen nhão.
Tôi nheo mắt nhìn kỹ. Thứ bùn này có màu đen sậm, dẻo quánh và tỏa ra một mùi hôi tanh đặc trưng của rác rưởi thối rữa lâu ngày. Đây không phải là loại bùn đất thông thường ngoài đường lớn của Thiên Phủ Thành. Nó là loại bùn đặc trưng chỉ có ở con ngõ cụt sâu hoắm, nơi chứa rác thải sinh hoạt của cả khu ổ chuột — chính là nơi tôi đã gặp lão Lưu đêm qua.
Sống lưng tôi bắt đầu run lên nhè nhẹ.
“Chắc… chắc là do đêm qua trời mưa to, nước cống tràn vào nên mình dẫm phải thôi. Đúng thế, chắc chắn là vậy rồi.” Tôi cố nuốt nước bọt, lầm bầm tự trấn an, nhưng giọng nói của chính mình nghe sao mà run rẩy và thiếu thuyết phục đến thế.
Tôi quay người lại, cố gắng không nhìn vào những dấu chân bùn đất kia nữa. Ánh mắt tôi vô tình lướt qua chiếc áo khoác vải thô màu xám đậm đang được treo tạm bợ trên một chiếc đinh đóng vào vách tre ở góc phòng. Đó là chiếc áo tôi đã mặc đêm qua.
Tôi nuốt nước bọt một cái ực, bước từng bước chậm chạp về phía chiếc áo khoác như thể đang tiếp cận một quả bom hẹn giờ sắp nổ.
Khi khoảng cách rút ngắn lại còn khoảng ba bước chân, khứu giác nhạy cảm đến mức phản chủ của tôi đột ngột bị kích thích mạnh mẽ. Một mùi hương thoang thoảng bay tới, luồn lách vào khoang mũi tôi.
Đó là một mùi hương ngọt lịm, thanh khiết như hoa nhài đêm vừa mới nở sau cơn mưa rào, nhưng ẩn sâu trong cái ngọt ngào mê hoặc ấy lại là một mùi mục rữa, tanh tưởi đến lợm giọng. Nó giống như mùi của một bông hoa tuyệt mỹ đang hút chất dinh dưỡng từ một xác chết đang phân hủy mạnh.
Tôi run rẩy đưa tay ra, nhấc chiếc áo khoác xuống.

Truyện Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ - Vết Bớt Xoắn Ốc Và Giấc Mơ Kỳ Lạ - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Ngay phần gấu áo bên phải, có một vết rách lớn, xơ xác như bị những móng tay sắc nhọn cào cấu. Và kinh khủng hơn cả, bám chặt trên vết rách đó là một vệt dịch lỏng màu xám nhạt, dẻo quánh, nhớp nháp như đờm của một kẻ bị viêm họng mãn tính mười năm.
Mùi hương hoa nhài ngọt lịm pha lẫn mùi thối rữa kia chính là phát ra từ vệt dịch lỏng này. Nó nồng nặc đến mức khiến tôi xây xẩm mặt mày, lồng ngực nôn nao, suýt chút nữa thì nôn hết cả gáo nước lạnh vừa uống ra ngoài.
*Bộp!*
Chiếc áo khoác tuột khỏi tay tôi, rơi bịch xuống sàn nhà.
Tôi khuỵu hai đầu gối xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, hơi thở lại trở nên dồn dập và hỗn loạn. Mọi sự tự lừa dối, mọi lý thuyết “khoa học tự chế” mà tôi cố gắng xây dựng để an ủi bản thân trong suốt một tiếng đồng hồ qua hoàn toàn sụp đổ tan tành như một lâu đài cát trước sóng biển.
Không có ảo giác nào cả.
Không có khoai lang luộc hỏng, cũng chẳng có khí thải ma pháp nào ở đây hết.
Đêm qua, tôi thực sự đã đi bar với tử thần, thực sự đã chạm trán với một Kẻ Không Hồn, và vệt dịch lỏng màu xám xịt kia chính là thứ dịch tà ác chảy ra từ đóa hoa nhài tím trên ngực lão Lưu khi lão cố gắng vồ lấy tôi. Nếu đêm qua vết bớt trên cổ tay tôi không phát tác luồng khí lạnh cứu mạng, thì giờ này có lẽ tôi đã không ngồi đây để dọn nhà, mà đã trở thành một cái xác rỗng tuếch, nằm phơi thây trong con ngõ tối để cho một mầm cây màu trắng xám mọc ra từ xương quai xanh rồi.
“Ủa rồi xong… Đêm qua mình thực sự đã được miễn phí vé khứ hồi từ địa phủ về à?” Tôi lẩm bẩm, cười ra nước mắt.
Cái cảm giác biết mình vừa thoát chết trong gang tấc nó không có sung sướng hay tự hào gì đâu, chỉ có một nỗi sợ hãi lạnh lẽo từ lòng bàn chân chạy thẳng lên đỉnh đầu, khiến toàn thân tê dại. Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc áo khoác nằm dưới đất, trong lòng dâng lên một sự bất an tột cùng. Đại Kiếp Vô Hồn đã thực sự xâm nhập vào bên trong Thiên Phủ Thành. Những bức tường thành kiên cố bằng đá Hồn Thạch, những trận pháp phòng ngự vĩ đại mà đám Hồn Sư luôn rêu rao là “bất khả xâm phạm” hóa ra chỉ là một trò hề, một cái màng bọc thực phẩm mỏng manh trước sức mạnh của sự trống rỗng.
***
Tôi cố gắng dùng một chiếc gậy gỗ, khều chiếc áo khoác dính dịch độc kia vào một cái chậu đất nung cũ, rồi lôi ra góc phòng cách xa giường ngủ nhất có thể. Tôi không dám vứt nó ra ngoài, vì sợ mùi hương này sẽ thu hút những thứ không sạch sẽ đến, hoặc tệ hơn là bị đám Hồn Vệ tuần tra phát hiện ra thì tôi sẽ bị gán cho cái tội “đồng lõa với tà ma” rồi bị tống vào ngục tối ngay lập tức. Đám người đó thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, nhất là với một đứa Phàm Hồn không có chỗ dựa như tôi.
Tôi đi tới bên cửa sổ, đẩy nhẹ cánh cửa gỗ mục nát ra để tìm kiếm chút không khí trong lành, cố gắng xua đi cái mùi hoa nhài ngọt lịm đang lởn vởn trong phòng.
Cơn mưa phùn từ đêm qua vẫn chưa dứt, nó cứ rả rích rơi, nhuộm cả Thiên Phủ Thành trong một màu xám xịt, ảm đạm. Phía trên bầu trời cao, màng chắn năng lượng của trận pháp phòng thủ khổng lồ đang rung lên những nhịp điệu uể oải. Ánh sáng vàng nhạt của nó cứ chớp tắt liên tục, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng *“o o”* trầm đục, nghe giống hệt như tiếng một cái bóng đèn neon sắp cháy ở mấy con ngõ tối. Nhìn cái màng chắn đó, tôi có cảm giác nó có thể tự hủy bất cứ lúc nào nếu có một cơn gió mạnh thổi qua.
Dưới những con đường lát đá ẩm ướt, dòng người tị nạn vẫn lếch thếch kéo nhau đi. Họ mang theo những bao tải quần áo rách rưới, những khuôn mặt hốc hác, xám ngoét vì đói khát và sợ hãi.
Nhưng hôm nay, khứu giác nhạy cảm của tôi lại ngửi thấy một điều bất thường.
Bình thường, không khí ở khu ổ chuột này là một tổ hợp mùi cực kỳ kinh khủng: mùi phân ngựa, mùi nước thải lộ thiên, mùi mồ hôi chua loét của những kẻ lao động chân tay, và mùi tuyệt vọng nồng nặc của dòng người tị nạn. Nhưng hôm nay, tất cả những mùi hương quen thuộc đó dường như đang bị lấn át bởi một thứ gì đó khác.
Một làn hương hoa nhài ngọt ngạt, dịu nhẹ nhưng dai dẳng đang bay lơ lửng trong gió mưa. Nó không nồng nặc như mùi trên chiếc áo khoác của tôi, mà chỉ thoang thoảng, lúc ẩn lúc hiện, len lỏi qua từng con ngõ, từng kẽ lá, bao phủ lên cả thành phố một bầu không khí ma mị, đẹp đẽ nhưng lạnh lẽo đến ghê người.
Người đi đường dường như không ai nhận ra điều đó. Họ vẫn cắm cúi đi, thỉnh thoảng lại khịt mũi than thở về thời tiết chết tiệt. Chỉ có tôi, với cái mũi “Khứu Giác Hồn Linh” khốn khổ này, là cảm nhận được cái bẫy ngọt ngào đang dần siết chặt lại quanh Thiên Phủ Thành.
Trong đầu tôi đột nhiên hiện lên hình ảnh của Mai Chi.
Mai Chi là một cô nghệ sĩ đường phố, một cô gái trẻ tràn đầy sức sống với mái tóc xoăn nhẹ màu hạt dẻ bồng bềnh và đôi mắt to tròn luôn lấp lánh sự tinh nghịch. Cô ấy thường đứng vẽ những bức tranh đầy màu sắc ở quảng trường nhỏ của thành phố. Mỗi lần đi ngang qua cô ấy, tôi luôn ngửi thấy một mùi hương cực kỳ trong trẻo, ngọt ngào và ấm áp — mùi của một linh hồn thuần khiết, yêu đời, hoàn toàn đối lập với cái mùi tuyệt vọng xám xịt của thế giới này.
Cô ấy cũng là một Phàm Hồn giống như tôi.
Một nỗi bất an dâng tràn trong lòng tôi như nước lũ tràn bờ. Cái mùi hương hoa nhài đêm ngọt lịm chết chóc này đang lan tỏa khắp thành phố. Những kẻ có Hồn Lực mạnh mẽ còn có thể dùng Hồn Thuẫn để chống cự, chứ những người thường, những Phàm Hồn yếu ớt như tôi và Mai Chi… sẽ là những nạn nhân đầu tiên bị cái mùi hương này nuốt chửng, biến thành đất nuôi dưỡng cho những đóa hoa tà ác kia nở rộ.
“Không được, mình phải đi tìm cô ấy. Ít nhất cũng phải cảnh báo cô ấy không được ra ngoài vào ban đêm, và… tránh xa những nơi có mùi hoa nhài ra.”
Tôi tự nói với mình, trong lòng tràn ngập sự lo lắng. Dù tôi tự nhận mình là một kẻ ích kỷ, chỉ muốn sống yên ổn qua ngày, nhưng nhìn một linh hồn xinh đẹp, rực rỡ như Mai Chi bị biến thành một cái xác rỗng tuếch vô hồn giống lão Lưu… tôi thực sự không đành lòng.
Tôi quay người lại, định vớ lấy chiếc mũ vải và cái túi xách để ra ngoài.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Ba tiếng gõ cửa dồn dập, nặng nề đột ngột vang lên, phá tan sự im lặng trong căn phòng trọ nhỏ hẹp.
Toàn thân tôi đông cứng lại ngay lập tức. Chiếc mũ vải trên tay rơi xuống đất.
Tiếng gõ cửa này không giống bình thường. Nó không có nhịp điệu của một con người lịch sự, cũng không có sự vội vã của gã chủ nhà trọ đến đòi tiền phòng. Nó khô khốc, nặng nề và vang dội như thể có ai đó đang dùng một khúc xương khô gõ mạnh vào tấm gỗ mục.
Và điều đáng sợ nhất là… tôi không hề nghe thấy tiếng bước chân người đi lên cầu thang gỗ ọp ẹp bên ngoài trước đó.
Cầu thang gỗ của nhà trọ này đã có tuổi thọ hơn năm mươi năm, chỉ cần một con mèo mập đi qua cũng phát ra tiếng *“két két”* nhức tai. Vậy mà, kẻ đứng ngoài cửa lại xuất hiện một cách hoàn toàn im lặng, như thể hắn vừa mới từ dưới đất chui lên hoặc từ trên trời rơi xuống vậy.
Tôi nín thở, tim đập thình thịch như đánh trống trận trong lồng ngực. Tôi đứng bất động ở giữa phòng, hai mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ mỏng manh đang khép hờ.
Qua khe cửa hẹp dưới chân, một làn khói mỏng màu tím nhạt, mỏng manh như tơ, bắt đầu chậm rãi luồn vào bên trong phòng.
Và đi kèm với làn khói đó, là một mùi hương hoa nhài ngọt lịm đến gai người, đậm đặc gấp mười lần mùi hương trên chiếc áo khoác của tôi, xộc thẳng vào mũi. Mùi hương nồng nặc đến mức khiến tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng, một cảm giác trống rỗng, vô tri bắt đầu len lỏi vào tâm trí, cố gắng kéo tôi vào một giấc ngủ sâu không bao giờ tỉnh lại.
Vết bớt hình xoắn ốc trên cổ tay phải của tôi đột ngột bùng phát một luồng khí lạnh buốt, giật mạnh một cái như để cảnh tỉnh đại não đang dần mê muội của tôi. Cơn đau rát từ cổ tay giúp tôi lấy lại được một chút tỉnh táo.
Tôi run rẩy lùi lại một bước, tay vớ lấy chiếc gậy gỗ phòng thân ở góc tường, miệng lắp bắp không thành tiếng:
“Ai… ai ở ngoài đó?”
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng mưa phùn rả rích ngoài cửa sổ, và mùi hương ngọt ngào chết chóc của những kẻ không hồn đang không ngừng len lỏi qua khe cửa, lấp đầy căn phòng trọ nhỏ hẹp của tôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8