Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 3: Nét Cọ Của Hồn Nhiên

Cập nhật lúc: 2026-06-25 17:47:44 | Lượt xem: 9

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng mưa phùn rả rích ngoài cửa sổ, và mùi hương ngọt ngào chết chóc của những kẻ không hồn đang không ngừng len lỏi qua khe cửa, lấp đầy căn phòng trọ nhỏ hẹp của tôi.
Cơn buồn ngủ ập đến bất chợt, nặng trĩu như thể ai đó vừa đổ một bao xi măng vào đầu tôi. Mùi hoa nhài ngọt lịm này không chỉ khiến tôi quay cuồng, mà nó còn len lỏi vào từng tế bào thần kinh, vuốt ve bộ não tôi như một người tình độc dược, thì thầm những lời dụ dỗ ngọt ngào về một giấc ngủ vĩnh hằng, không đau đớn, không lo toan. Tôi cảm thấy mí mắt mình nặng trĩu, đôi chân muốn khuỵu xuống, chỉ muốn ngả lưng ra sàn nhà lạnh lẽo và chìm vào sự trống rỗng vô tri.
“Không được! Mày không thể gục ngã ở đây, Lâm Hạo!”
Một tiếng gầm nhẹ vang lên trong tâm trí tôi, không phải giọng của tôi, mà là một âm thanh trầm đục, cổ xưa, như tiếng đá tảng va vào nhau. Cùng lúc đó, vết bớt hình xoắn ốc trên cổ tay phải của tôi bùng phát một luồng khí lạnh buốt đến thấu xương tủy, lạnh hơn cả cái lạnh của đêm mưa phùn Thiên Phủ Thành, lạnh hơn cả cái lạnh của nỗi sợ hãi đang đóng băng trong lồng ngực tôi. Luồng khí lạnh đó không chỉ xua tan đi sự mê muội đang bao phủ tâm trí, mà còn truyền vào tôi một nguồn năng lượng sống mãnh liệt, một bản năng sinh tồn nguyên thủy. Nó giống như một chiếc “công tắc reset” khẩn cấp, giúp tôi lấy lại quyền kiểm soát cơ thể và tâm trí đang chao đảo.
Tôi nghiến răng, cơ hàm đau điếng, nhưng đôi mắt đã mở to hết cỡ. Tôi vớ chặt chiếc gậy gỗ phòng thân, cảm nhận từng thớ gỗ sần sùi dưới lòng bàn tay. Kẻ ở ngoài cửa vẫn không nói gì, nhưng tiếng gõ cửa đã chuyển thành những cú đập mạnh hơn, dồn dập hơn, như thể muốn phá tung cánh cửa gỗ mục nát này. Làn khói tím nhạt luồn qua khe cửa đã dày đặc đến mức tôi có thể nhìn thấy nó cuộn xoáy như một con rắn độc đang bò vào phòng. Mùi hoa nhài ngọt lịm giờ đây đã nồng nặc đến mức muốn xé toạc màng nhĩ tôi.
“Chạy! Phải chạy ngay!”
Đó là suy nghĩ duy nhất còn lại trong đầu tôi. Tôi là Phàm Hồn, là một thằng yếu đuối, không Hồn Lực, không công pháp, chỉ có cái mũi thính như chó nghiệp vụ và vết bớt bí ẩn này. Đối đầu trực diện với Kẻ Không Hồn ư? Chắc tôi hóa thành phân bón cho hoa nhài nở rộ ngay tại chỗ quá!
Tôi không chút do dự, quay phắt người lại, lao thẳng về phía cửa sổ phía sau phòng trọ. Cửa sổ này đã cũ kỹ, khung gỗ mục nát, chỉ cần chút sức là có thể bật tung chốt khóa. Tôi dùng chiếc gậy gỗ đập mạnh vào chốt, *“rắc!”*, một tiếng vang lên, chốt cửa gãy lìa.
Trong tích tắc, tôi không thèm nhìn xuống dưới, vươn người ra ngoài, hai tay bám chặt vào bậu cửa sổ rồi thả mình rơi tự do xuống con ngõ nhỏ phía dưới.
*“Rầm!”*
Tôi tiếp đất một cách không mấy duyên dáng, cả người đập mạnh vào một đống rác thải ẩm ướt bốc mùi. Mấy con chuột cống to như mèo con đang bới móc thức ăn giật mình bỏ chạy tán loạn. Một mảnh vỏ dưa hấu bám vào tóc tôi, và mùi hôi thối của rác thải trộn lẫn với mùi ẩm mốc của đất khiến tôi suýt nôn ọe. Nhưng tôi không quan tâm. Mùi rác rưởi này, dù kinh tởm đến mấy, vẫn còn dễ chịu hơn gấp vạn lần cái mùi hoa nhài ngọt lịm chết chóc kia.
Tôi nhanh chóng bật dậy, phủi phủi quần áo, mặc kệ vết bẩn dính đầy người. Từ căn phòng trọ trên lầu, tiếng đập cửa vẫn vang vọng, nhưng giờ đây nó không còn đuổi theo tôi nữa. Tôi không dám quay đầu nhìn lại, chỉ biết cắm đầu cắm cổ chạy.
Con ngõ tối ẩm ướt, những bức tường cũ kỹ bám đầy rêu phong, những vũng nước đọng phản chiếu ánh đèn lờ mờ từ xa. Gió đêm thổi mạnh, mang theo hơi lạnh buốt và những hạt mưa phùn li ti. Tôi chạy, không ngừng nghỉ, đôi chân rã rời nhưng ý chí vẫn kiên định. Tôi chạy qua những con phố vắng tanh, nơi những bóng đèn đường yếu ớt chỉ đủ sức soi rõ vài mét trước mặt, để lại phần còn lại chìm trong bóng tối dày đặc.
Tôi hướng về đâu? Về phía khu vực trung tâm của Thiên Phủ Thành, nơi tọa lạc trận pháp phòng thủ lõi. Đó là nơi Hồn Lực thuần khiết nhất của thành trì được tập trung, nơi mà tôi tin rằng Mùi Hương chết chóc kia sẽ bị xua tan phần nào. Dù tôi là Phàm Hồn, không thể cảm nhận Hồn Lực một cách rõ ràng, nhưng tôi biết, nơi đó là “khu vực an toàn” tương đối duy nhất trong cái thành phố đang dần mục ruỗng này.
Mưa vẫn lất phất rơi, ướt đẫm mái tóc và quần áo tôi. Tôi cảm thấy lạnh cóng đến tận xương, nhưng nỗi sợ hãi về Kẻ Không Hồn và mùi hương hoa nhài vẫn còn ám ảnh, khiến tôi không dám dừng lại. Tôi chạy mãi, cho đến khi những tòa nhà cao lớn, kiên cố của khu vực trung tâm hiện ra lờ mờ trong màn mưa.
Tôi tìm thấy một điện thờ cổ hoang phế, mái ngói đã vỡ vụn, tường rêu phong bám đầy. Dù đổ nát, nhưng nó vẫn nằm trong phạm vi ảnh hưởng của trận pháp, và tôi cảm nhận được một luồng khí trong lành hơn hẳn, mùi hoa nhài dường như bị đẩy lùi. Tôi co ro trú ẩn dưới một mái hiên còn nguyên vẹn, ngồi bệt xuống nền đá lạnh lẽo, ôm chặt lấy chiếc gậy gỗ.
Đêm đó, tôi không ngủ. Tôi ngồi đó, run rẩy vì lạnh và sợ hãi, lắng nghe tiếng mưa rơi và tiếng gió rít, đôi mắt dán chặt vào bóng tối, chờ đợi bình minh. Mỗi khi cơn buồn ngủ ập đến, vết bớt trên cổ tay tôi lại âm ỉ nóng lên, như một lời nhắc nhở rằng nguy hiểm vẫn còn đó, và tôi không thể lơ là.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng yếu ớt đầu tiên cố gắng xuyên qua lớp mây xám xịt, tôi mới dám đứng dậy. Cơ thể tôi rã rời, ê ẩm như vừa bị một chiếc xe lu cán qua. Đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, và cái đầu thì nặng trĩu. Mưa đã tạnh, nhưng bầu trời Thiên Phủ Thành vẫn âm u, sương mù xám xịt bao phủ khắp nơi, khiến cả thành phố trông như một bức tranh thủy mặc buồn bã.
Vết bớt hình xoắn ốc trên cổ tay tôi đã dịu đi, không còn đỏ rực hay nóng buốt nữa, nhưng vẫn còn cảm giác âm ỉ, như một vết thương chưa lành. Khứu giác của tôi vẫn ngửi thấy dư vị của mùi hoa nhài đêm, giờ đã loãng đi rất nhiều, chỉ còn thoang thoảng như một ký ức kinh hoàng đang lảng vảng trong không khí.
Tôi nhìn quanh. Đường phố vẫn vắng tanh, nhưng không phải vì người dân còn say ngủ. Những cánh cửa nhà đóng im ỉm, rèm cửa kéo kín mít, như thể mọi người đang cố thủ bên trong, sợ hãi thứ gì đó vô hình. Thỉnh thoảng, một vài người tị nạn co ro ôm chặt áo khoác cũ nát, bước đi vội vã với ánh mắt cảnh giác.
Sự kiện đêm qua đã xác nhận một sự thật kinh hoàng: ranh giới phòng thủ của Thiên Phủ Thành đã thực sự bị xâm nhập sâu sắc. Đại Kiếp Vô Hồn không còn là mối đe dọa bên ngoài bức tường thành nữa. Nó đã len lỏi vào từng con ngõ, từng căn nhà, từng linh hồn yếu ớt của thành phố này.
Và khi nghĩ đến những linh hồn yếu ớt, hình ảnh Mai Chi lại hiện lên trong tâm trí tôi, rõ nét như một bức tranh sống động.
Mai Chi là một Phàm Hồn. Cô ấy không có Hồn Lực, không có khả năng tự vệ. Cô ấy lại còn là một nghệ sĩ đường phố, thường xuyên ở ngoài đường, tiếp xúc với đủ loại người, đủ loại mùi hương. Cái mùi hoa nhài chết chóc kia, nếu nó đã len lỏi vào căn phòng trọ khóa kín của tôi, thì liệu nó có bỏ qua một cô gái hồn nhiên, rạng rỡ như Mai Chi không?
Một nỗi lo sợ lạnh gáy dâng trào. Tôi không thể chịu đựng được ý nghĩ Mai Chi sẽ biến thành một Kẻ Không Hồn vô tri, với những bông hoa nhài tím nhạt nở rộ trên xương quai xanh. Cô ấy xứng đáng với một cuộc sống tươi đẹp, chứ không phải trở thành một vật chủ kinh dị cho sự nở rộ của Đại Kiếp Vô Hồn.
“Không được, mình phải đi tìm cô ấy.”
Tôi siết chặt chiếc gậy gỗ, cố gắng xua đi cảm giác rã rời. Tôi phải tìm Mai Chi, phải cảnh báo cô ấy, phải làm gì đó để bảo vệ linh hồn trong trẻo của cô ấy. Tôi quyết định đi thẳng đến quảng trường trung tâm – nơi cô ấy thường đặt giá vẽ, nơi cô ấy thường mang lại những mảng màu tươi sáng cho cái thành phố xám xịt này.
Tôi bước đi nhanh hơn, băng qua những con phố tĩnh lặng, lắng nghe tiếng bước chân mình vang vọng trong không gian ẩm ướt. Mỗi bước chân là một sự đấu tranh với sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi. Tôi là Lâm Hạo, một thằng hèn nhát, ích kỷ, chỉ muốn sống yên ổn qua ngày. Nhưng có lẽ, có những lúc, dù là thằng hèn nhất cũng phải đứng lên vì một điều gì đó… hoặc vì một ai đó.
***
Quảng trường Thiên Phủ Thành vào buổi sáng sớm vẫn nhộn nhịp một cách rệu rã. Những dòng người tị nạn co ro, kéo lê hành lý cũ kỹ, ánh mắt vô hồn. Những tiếng rao bán ảm đạm của gã bán hàng rong quen thuộc giờ đã không còn lanh lảnh như trước, chỉ còn là những tiếng lầm bầm mệt mỏi. Mùi của nỗi tuyệt vọng, của sự lo lắng, của thức ăn ôi thiu… tất cả hòa quyện lại, tạo thành một bản giao hưởng xám xịt mà chỉ có cái mũi Khứu Giác Hồn Linh của tôi mới có thể cảm nhận trọn vẹn.

Truyện Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ - Nét Cọ Của Hồn Nhiên - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Nhưng giữa cái biển màu xám xịt ấy, giữa đám đông những linh hồn đang dần héo úa, tôi lại nhìn thấy một khoảng màu sắc rực rỡ, như một tia nắng hiếm hoi xuyên qua màn mây.
Mai Chi đang đứng đó.
Bên cạnh chiếc giá vẽ bằng gỗ sần sùi của mình, cô ấy nổi bật như một bông hoa bồ công anh giữa một cánh đồng toàn cỏ dại. Mái tóc màu hạt dẻ bồng bềnh hơi rối bay nhẹ trong gió sớm, đôi má ửng hồng vì lạnh, và trên trán cô ấy, có một vệt màu sơn dầu vàng tươi, như một vệt nắng vô tình vương lại. Nụ cười của cô ấy, dù đối diện với cái giá vẽ chứ không phải ai khác, vẫn rạng rỡ một cách hồn nhiên. Cô ấy mặc một chiếc áo khoác len nhiều màu sắc tự đan, những sợi len đủ màu sắc như cầu vồng đang nhảy múa trên người cô.
Toàn bộ con người cô ấy tỏa ra một nguồn năng lượng sống động, một luồng sinh khí mạnh mẽ, đối lập hoàn toàn với sự u ám, rệu rã của những người xung quanh. Cô ấy như một điểm sáng, một nốt nhạc lạc quan trong bản giao hưởng tuyệt vọng của thành phố.
Tôi đứng từ xa, nép mình sau một cột đá, quan sát cô ấy. Khứu giác của tôi lập tức bị thu hút, như một con ong bị mê hoặc bởi mật ngọt. Đó là một tổ hợp mùi hương cực kỳ trong trẻo, tinh khiết, khiến tâm trí tôi đang căng thẳng đột nhiên dịu lại. Mùi ngai ngái đặc trưng của sơn dầu mới, mùi ấm áp của nắng sớm bám trên sợi len của chiếc áo khoác, và mùi cỏ non thanh khiết, như thể cô ấy vừa đi dạo qua một cánh đồng xanh mướt nào đó. Nó không phải là mùi hương quyến rũ chết người của hoa nhài đêm, mà là mùi của sự sống, của sự sáng tạo, của một linh hồn chưa bị vấy bẩn.
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực mình giãn ra, nỗi sợ hãi đêm qua dường như bị đẩy lùi một chút. Có lẽ, đây là lý do tôi không đành lòng để Mai Chi bị nuốt chửng bởi Mùi Hương. Cô ấy là một trong số ít những người còn giữ được sự trong trẻo, hồn nhiên trong cái thế giới mục ruỗng này.
***
Tôi hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân, rồi bước lại gần.
Tiếng bước chân của tôi khiến Mai Chi ngẩng đầu lên. Đôi mắt to tròn màu nâu sáng của cô ấy lấp lánh sự tinh nghịch khi nhìn thấy tôi. Một nụ cười rạng rỡ nở trên môi, và cô ấy reo lên, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió:
“Anh Hạo! Anh lại đi lang thang sớm thế à? Trông anh cứ như ma trơi ấy, thức trắng đêm hả?”
Tôi khẽ gật đầu, cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể, dù trong lòng đang dậy sóng. “Chào Mai Chi. Em… em vẫn ổn chứ?”
Mai Chi nhún vai, tiếp tục đưa cọ vẽ lên bức tranh còn dang dở. “Em ổn mà, anh Hạo. Chỉ là dạo này hơi khó ngủ thôi. Anh xem này, em vừa vẽ xong một bức tranh về quảng trường mình đấy.”
Tôi tiến lại gần hơn, nhìn vào bức tranh cô ấy đang vẽ.
Bức tranh miêu tả cảnh quảng trường Thiên Phủ Thành dưới ánh bình minh, với những mảng màu vàng ấm áp của nắng sớm, những sắc xanh của cây cối, và những chấm phá màu đỏ, cam, tím của áo quần người đi đường. Thoạt nhìn, nó là một bức tranh sống động, đầy màu sắc, mang đậm phong cách hồn nhiên của Mai Chi.
Nhưng khi Khứu Giác Hồn Linh của tôi được kích hoạt, khi đôi mắt tôi nhìn thấu những thứ vô hình, tôi kinh hoàng nhận ra một chi tiết kỳ dị, ẩn dưới lớp sơn màu vàng ấm áp của nắng.
Dưới những nét cọ rực rỡ, những bóng người đang đi lại trong quảng trường lại không có khuôn mặt. Chúng chỉ là những hình nhân mờ ảo, méo mó, đứng xếp hàng một cách vô thức, như những con rối bị tước đi linh hồn. Và ở góc dưới bức tranh, nơi Mai Chi vẽ một bụi hoa nhỏ, tôi nhìn thấy những hình xoắn ốc màu xám nhạt, lẩn khuất dưới những vệt màu xanh lá cây. Những hình xoắn ốc đó, trông giống hệt hình dáng của đóa hoa nhài tà ác đang hé nở ra từ xương quai xanh của lão Lưu đêm qua. Chúng không phải là những bông hoa nhài bình thường, mà là những đóa hoa của sự trống rỗng, của cái chết.
Tâm trí tôi đông cứng lại. Đây là điềm báo ư? Hay là Mai Chi đã vô thức cảm nhận được điều gì đó, và thể hiện nó qua nét cọ của mình?
Tôi chỉ vào những hình xoắn ốc màu xám nhạt dưới bức tranh, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể. “Mai Chi… mấy cái hình này là gì vậy?”
Mai Chi ngơ ngác nhìn lại bức tranh của mình, đôi mắt to tròn chớp chớp. Cô ấy khẽ cười, một nụ cười hồn nhiên nhưng lại khiến lòng tôi thắt lại.
“Em cũng không biết nữa, anh Hạo. Lúc vẽ tự nhiên tay em cứ đưa như thế. Chắc tại dạo này em hay mơ thấy những giấc mơ kỳ lạ… toàn là những giấc mơ về những bông hoa trắng xám nở rộ khắp nơi ấy mà.”
Tim tôi như ngừng đập. Những giấc mơ kỳ lạ. Những bông hoa trắng xám nở rộ.
Đúng lúc này, khứu giác nhạy cảm của tôi lại bắt được một nốt hương cuối cực kỳ kín đáo, lạnh lẽo như sương đêm, bám trên tà áo len nhiều màu sắc của cô ấy. Nó không phải là mùi sơn dầu, không phải mùi nắng, không phải mùi cỏ non. Đó là nốt hương của hoa nhài xám.
Mùi hương chết chóc đã bắt đầu tiếp cận cô ấy. Nó đã lẩn khuất trong những giấc mơ của cô, len lỏi vào tiềm thức của cô, và giờ đây, nó đã bám vào tà áo của cô, như một lời cảnh báo lạnh lùng.
Tôi nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Không thể chậm trễ hơn nữa.
Tôi nhìn thẳng vào mắt Mai Chi, ánh mắt nghiêm túc đến mức cô ấy cũng phải giật mình, ngừng vẽ.
“Mai Chi, em nghe anh nói đây. Tuyệt đối không được ra ngoài vào ban đêm. Và nếu… nếu em ngửi thấy bất kỳ mùi hoa nhài nào, dù là thoang thoảng thôi, thì phải chạy ngay đến khu vực có trận pháp bảo vệ của thành trì. Tuyệt đối không được ở lại.”
Mai Chi tròn mắt nhìn tôi, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt. Cô ấy chưa từng thấy tôi nghiêm túc như vậy. “Anh Hạo… anh làm em sợ đấy. Có chuyện gì vậy?”
“Không có gì đâu,” tôi vội vàng nói, cố gắng xoa dịu cô ấy, dù trong lòng đang gào thét. “Chỉ là… dạo này thành phố không yên bình. Cứ cẩn thận thì hơn.”
Mai Chi nhìn tôi dò xét một lúc, rồi khẽ gật đầu, một nụ cười yếu ớt trở lại trên môi. “Vâng… em biết rồi, anh Hạo. Em sẽ cẩn thận.”
Cô ấy lại cầm cọ vẽ, tiếp tục hoàn thiện bức tranh của mình. Tôi đứng đó, nhìn bóng lưng nhỏ bé của cô ấy, nhìn những nét cọ hồn nhiên đang vẽ nên một tương lai u ám mà cô ấy không hề hay biết. Nỗi bất an trong lòng tôi dâng trào như nước lũ.
Cái mùi hương ngọt ngào chết chóc kia, nó đã bắt đầu nở rộ ngay bên cạnh chúng ta rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8