Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 4: Tiếng Gáy Im Lặng

Cập nhật lúc: 2026-06-25 17:54:08 | Lượt xem: 9

Bầu trời phía trên Thiên Phủ Thành hôm nay không phải màu xám xịt của nồi lẩu bị bỏ quên mà là một màu trắng bợt, nhợt nhạt như da người sau khi bị ngâm nước quá lâu. Ánh sáng yếu ớt của buổi sớm len lỏi qua những kẽ hở của kho chứa đồ cũ kỹ, bám đầy mạng nhện và bụi bặm, nơi tôi đã trú chân qua một đêm dài như thế kỷ. Mùi gỗ mục, ẩm mốc, và mùi chuột cống “phèn chua” bốc lên nồng nặc, hòa quyện với chút hương hoa nhài đêm còn vương vấn trong không khí, tạo thành một tổ hợp mùi hương “độc lạ Bình Dương” khiến tôi muốn nôn ọe.
Toàn thân tôi đau nhức ê ẩm, cơ bắp cứng đờ như vừa trải qua một buổi tập gym cường độ cao với tạ tàng hình. Mỗi khi có tiếng động nhỏ, dù chỉ là tiếng gió lùa qua khe cửa hay tiếng chuột rúc rích, tim tôi lại đập thình thịch như trống bỏi, suýt chút nữa thì nhảy ra khỏi lồng ngực. Mồ hôi lạnh vẫn còn đọng trên trán, một minh chứng sống động cho màn chạy trốn “vượt level” đêm qua. Tôi nằm co quắp trên sàn gỗ lạnh lẽo, tấm lưng dán chặt vào bức tường rêu phong, chỉ ước gì mình có thể “bay màu” khỏi thế giới này một vài ngày để sạc lại pin.
Tôi khẽ đưa cổ tay phải lên, nhìn chằm chằm vào vết bớt hình xoắn ốc. Nó vẫn đỏ ửng, gồ lên và âm ỉ nóng rát, như một vết bỏng nội tại, nhắc nhở tôi về sự tồn tại của nó và cái đêm kinh hoàng. Nó giống như một con chip định vị “pro max” mà vũ trụ ban cho tôi, chỉ có điều, nó không giúp tôi tìm đường về nhà mà lại chuyên báo hiệu những điều xui xẻo sắp ập tới. “Thôi rồi, đời mình đúng là số nhọ mà,” tôi tự nhủ, thầm than vãn về số phận “con ghẻ của trời”.
Mùi hương hoa nhài đêm vẫn lẩn quất trong không khí, nhẹ hơn nhưng vẫn hiện hữu, như một tấm màn vô hình bao trùm thành phố, nhẹ nhàng len lỏi vào từng ngóc ngách, từng hơi thở. Tôi cảm nhận rõ ràng nó đang ở đó, như một lời thì thầm ngọt ngào chết chóc, một lời mời gọi vô tri đến từ vực thẳm. Trong đầu tôi, hình ảnh Mai Chi, cô bé Phàm Hồn hồn nhiên với đôi mắt trong veo và nụ cười rạng rỡ, lại hiện lên. Nỗi lo lắng cho cô bé đang âm ỉ cháy bỏng. Tôi tự nhủ, phải đi tìm cô ấy ngay khi có thể, cảnh báo cô ấy một lần nữa, mặc kệ cô ấy có tin hay không. Dù sao, tôi cũng đã “bóc phốt” vụ hoa nhài xám trên áo cô ấy rồi, giờ có nói gì nữa chắc cũng không bị coi là “thằng điên” nữa đâu, nhỉ?
Tôi đứng dậy, toàn thân kêu răng rắc như một cỗ máy cũ kỹ. Di chuyển cẩn thận ra cửa, tôi hé mắt nhìn ra bên ngoài. Thành phố đang dần thức giấc, nhưng không còn vẻ bình yên giả tạo của ngày trước. Màn sương đêm vẫn còn vương vấn trên các mái nhà, mang theo một cảm giác nặng nề, u ám, như thể Thiên Phủ Thành đang khoác lên mình một tấm áo choàng tang lễ. Mấy bà cô hàng xóm đã bắt đầu mở cửa hàng, tiếng rao hàng yếu ớt hơn mọi ngày, như thể họ cũng đang bị “buff” thêm sự mệt mỏi từ không khí chung.

Tôi rời khỏi kho cũ kỹ, cảm giác như vừa thoát khỏi một cái hộp cá mòi đã hết hạn sử dụng. Tôi cẩn thận di chuyển qua các con ngõ vắng của khu phố cũ, nơi những bức tường rêu phong và những vũng nước đọng lại sau cơn mưa đêm tạo nên một khung cảnh “chill” đến rợn người. Bước chân tôi nhẹ như mèo rón rén, đôi mắt đảo liên tục, đề phòng bất cứ thứ gì có thể xuất hiện từ trong bóng tối. Sau đêm qua, tôi đã được nâng cấp lên cảnh giới “thần kinh cá nóc”, bất cứ thứ gì cũng có thể khiến tôi giật bắn mình.
Khi đi ngang qua con ngõ nhỏ dẫn vào sân sau của căn nhà mà tôi từng ở trọ gần đó, một nốt hương đặc biệt đột ngột xộc thẳng vào mũi tôi. Nó không phải là mùi hoa nhài đêm thoang thoảng mà tôi đã quá quen thuộc, cũng không phải cái mùi hoa nhài xám “hàng fake” trên áo Mai Chi. Không, cái này **cực kỳ nồng đậm và sắc nét**, như một cú đấm thẳng vào khứu giác Hồn Linh của tôi. Nó không chỉ là sự trống rỗng, mà còn là một mùi hương “tươi mới” của sự tước đoạt, ghê rợn và ám ảnh, như mùi máu tươi vừa đổ ra nhưng lại được tẩm ướp bằng nước hoa cao cấp. “Ối giời ơi, lại drama gì nữa đây?” tôi thầm rên rỉ.
Tôi lần theo mùi hương, bước vào con ngõ dẫn đến sân sau của căn nhà hàng xóm. Và rồi, tôi nhìn thấy nó.
Con gà trống của gia đình hàng xóm, con gà mà mỗi sáng tôi thường nghe tiếng gáy đánh thức cả khu phố dậy, tiếng gáy “o o” vang vọng như tiếng kèn báo hiệu ngày tận thế, giờ nằm chết cứng trên mặt đất. Nó vẫn giữ nguyên tư thế đứng, chân gập lại như đang ngủ gật, nhưng đôi mắt mở to, đen ngòm, không có đồng tử, hoàn toàn trống rỗng, không có một chút sự sống hay ánh phản chiếu nào. Lông của nó vẫn còn óng mượt, màu đỏ tía rực rỡ dưới ánh sáng lờ mờ của buổi sáng, không có vết thương, không có dấu hiệu giãy giụa hay vật lộn. Nó trông như một tác phẩm điêu khắc nghệ thuật siêu thực, mang tên “Tiếng Gáy Im Lặng”.
Tôi đến gần hơn, cúi xuống kiểm tra. Mùi hương hoa nhài đêm nồng nặc phát ra từ chính cơ thể con gà, như thể đóa hoa vô hình đang nở rộ từ bên trong nó, nhưng không có bông hoa vật lý nào xuất hiện rõ ràng như trên người lão Lưu. Tôi kích hoạt Khứu Giác Hồn Linh, và kinh hoàng nhận ra Hồn Lực của con gà đã bị hút cạn hoàn toàn, để lại một khoảng trống rỗng lạnh lẽo. Tôi cảm nhận được sự “nở rộ” đang diễn ra bên trong nó, một quá trình biến đổi âm thầm, không cần đến những cánh hoa vật chất để phô trương. “Thôi rồi, gà nhà người ta cũng không tha, đúng là ‘boss cuối’ của sự vô tri mà!” tôi nghĩ thầm, cảm giác ghê tởm xen lẫn sợ hãi và bất lực dâng lên cuồn cuộn. Đây không chỉ là một Kẻ Không Hồn riêng lẻ, mà là một sự lan rộng có hệ thống, một “đại dịch linh hồn” đang âm thầm tàn phá Thiên Phủ Thành từ trong ra ngoài.
Đột nhiên, tôi nghe thấy tiếng bước chân vội vã và tiếng người nói chuyện lo lắng từ phía trước nhà. “Trời ơi, con gà trống của tôi sao lại chết thế này? Mới tối qua còn khỏe mạnh lắm cơ mà!” Tiếng bà chủ nhà xen lẫn tiếng ông chủ nhà. “Không biết có phải mèo hoang không nhỉ? Mà sao không thấy vết cắn nào?” Chắc là họ vừa phát hiện ra con gà trống “ngủm củ tỏi” rồi. Tôi vội vã lùi lại, ẩn mình vào bóng tối sâu nhất của con ngõ, không muốn bị phát hiện trong tình huống nhạy cảm này. Ai mà biết được, lỡ họ thấy tôi lảng vảng ở đây, lại nghĩ tôi là “thủ phạm” thì toi đời. Tôi đã đủ rắc rối rồi, không cần thêm tội “trộm gà” hay “giết gà” đâu.

Cửa hàng thảo mộc của Bà Tư Mộc vẫn như mọi khi, tĩnh lặng và tỏa ra mùi hương pha trộn giữa thảo mộc khô, trầm hương và sách cũ, một mùi hương dễ chịu đến lạ thường, như một “bộ lọc không khí” tự nhiên giữa biển mùi hoa nhài chết chóc. Tôi tìm đến bà, vẻ mặt tái mét, hơi thở gấp gáp, cảm giác như vừa chạy marathon xuyên Việt bằng chân đất.
Bà Tư Mộc ngồi lặng lẽ bên bàn trà, đôi mắt tinh anh của bà nhìn sâu vào tôi, không hề tỏ ra ngạc nhiên trước vẻ “thập tử nhất sinh” của tôi. Bà khẽ nhấp một ngụm trà, rồi đặt chén xuống, động tác chậm rãi và khoan thai đến mức tôi chỉ muốn hét lên: “Bà ơi nhanh lên, cháu sắp thành Kẻ Không Hồn đến nơi rồi!”

Truyện Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ - Tiếng Gáy Im Lặng - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Cháu trai à, trông cháu như vừa thấy ma vậy,” bà khẽ thở dài, rồi nói chậm rãi, giọng điệu như thể bà đã biết trước tất cả những gì tôi sắp kể. “Có chuyện gì mà mặt mày tái mét, hồn vía lên mây thế kia?”
Tôi không chần chừ, kể lại chi tiết việc phát hiện con gà trống chết bất thường, nhấn mạnh mùi hương nồng đậm và đôi mắt trống rỗng của nó. Tôi kể bằng tốc độ của một rapper đang “flex” skill, cố gắng truyền tải hết sự kinh hoàng của mình.
Bà Tư Mộc lắng nghe, đôi mắt tinh anh của bà vẫn nhìn sâu vào tôi. Bà khẽ thở dài một tiếng, nhưng lần này là một tiếng thở dài mang theo nỗi buồn man mác, như thể bà đang nhìn thấy một viễn cảnh quen thuộc nhưng đau đớn. “Cháu trai à, mùi hương này không chỉ nhắm vào linh hồn con người đâu. Nó tìm kiếm sự sống, sự tồn tại của bất kỳ linh hồn nào. Linh hồn của vạn vật đều là nguồn sống của nó.”
Bà giải thích thêm, giọng điệu trầm ấm nhưng đầy uyên bác: “Linh hồn động vật thường yếu ớt hơn, đơn giản hơn. Chúng giống như những ‘bộ thu sóng’ kém chất lượng vậy, dễ bị nhiễu sóng và bị tước đoạt linh hồn hơn. Chúng dễ bị ảnh hưởng hơn, và vì vậy, chúng thường là những dấu hiệu cảnh báo đầu tiên cho sự lan rộng của Đại Kiếp Vô Hồn *bên trong* thành trì.” Bà ngừng lại, nhìn tôi như thể đang đọc suy nghĩ của tôi. “Nói cách khác, con gà trống đó là một ‘phốt’ lớn, cho thấy mùi hương đã thực sự ăn sâu vào Thiên Phủ Thành rồi.”
Tôi nghe mà lòng lạnh toát. “Phốt” này đúng là “phốt” to thật. “Vậy còn Mai Chi thì sao ạ? Cô ấy… cô ấy có sao không?” Giọng tôi run rẩy, nỗi lo lắng cho Mai Chi lại trỗi dậy mạnh mẽ.
Bà Tư Mộc khẽ lắc đầu, ánh mắt đượm buồn. “Mai Chi là một Phàm Hồn với linh hồn thuần khiết, trong sáng. Nhưng chính sự thuần khiết đó lại thiếu đi lớp bảo vệ Hồn Lực mà các Hồn Sư có. Nó giống như một bông hoa đẹp đẽ không có gai, dễ bị mê hoặc và tổn thương hơn bởi sự quyến rũ chết người của mùi hương.” Bà nói, giọng điệu chậm rãi nhưng mỗi từ đều như một nhát dao cứa vào lòng tôi. “Sự hồn nhiên của cô bé, trong hoàn cảnh này, lại là một gánh nặng.”
Tôi cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Mai Chi, cô bé đáng yêu, hồn nhiên, lại là một trong những mục tiêu dễ bị tổn thương nhất. “Vậy cháu phải làm gì bây giờ ạ?” tôi hỏi, giọng nói đầy tuyệt vọng.
Bà Tư Mộc không trả lời ngay. Bà đứng dậy, đi vào phía trong quầy thuốc, rồi quay lại với một túi nhỏ chứa các loại thảo mộc khô đặc biệt và một lá bùa Hồn Thuật đơn giản được khắc bằng Hồn Lực yếu ớt. “Đây là ‘thảo dược thần kỳ’ và ‘lá bùa hộ mệnh’ phiên bản giới hạn của bà. Số lượng có hạn, dùng cẩn thận đấy.” Bà đưa chúng cho tôi. “Túi thảo mộc này có thể giúp cháu làm chậm sự lây lan của ‘Mùi Hương’ ở một khu vực nhỏ, hoặc để thanh tẩy tạm thời không khí ô nhiễm xung quanh cháu. Lá bùa này thì có thể giúp cháu che giấu Hồn Lực của mình khỏi những Kẻ Không Hồn cấp thấp, nhưng chỉ trong thời gian ngắn thôi.”
Bà nhìn tôi bằng ánh mắt sâu thẳm, đầy ẩn ý. “Nhưng quan trọng nhất, cháu phải củng cố Hồn Lực của bản thân càng nhanh càng tốt. Đó là cách duy nhất để chống lại nó, và cũng là cách duy nhất để bảo vệ những người cháu quan tâm.” Bà đặt tay lên vai tôi, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng lại truyền cho tôi một nguồn sức mạnh vô hình. “Đừng quên, cháu có Khứu Giác Hồn Linh. Đó không chỉ là một lời nguyền, mà còn là một món quà. Hãy học cách sử dụng nó, lắng nghe nó.”
Tôi siết chặt túi thảo mộc và lá bùa trong tay. Áp lực đè nặng hơn bao giờ hết, nhưng cũng có một sự quyết tâm mới lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi của tôi. “Được rồi, bà Tư Mộc. Cháu sẽ cố gắng hết sức.” Tôi gật đầu, cảm giác như mình vừa nhận một nhiệm vụ “sinh tử” từ một “NPC ẩn” trong game.

Tôi rời khỏi nhà Bà Tư Mộc, bước ra quảng trường Thiên Phủ Thành. Giữa buổi sáng, nơi đây đông người hơn, nhưng không khí trở nên căng thẳng, ngột ngạt hơn bao giờ hết. Người dân xì xào bàn tán, những câu chuyện về các vụ mất tích bí ẩn, vật nuôi chết không rõ nguyên nhân (như con gà trống tội nghiệp), và một vài người thân trở nên “lạnh nhạt”, “vô cảm” bất thường lan truyền nhanh như virus trên mạng xã hội. Tôi nghe thấy những cụm từ như “tự nhiên đờ đẫn”, “mất hồn mất vía”, “như người trên mây”, “đôi mắt trống rỗng”… Đúng là Đại Kiếp Vô Hồn đang “flex” sức mạnh rồi.
Tôi nhìn thấy Hoàng Phúc đang đứng ở một góc, nói chuyện với một vài Hồn Vệ. Anh trông có vẻ căng thẳng, ánh mắt quét nhìn đám đông với sự lo lắng rõ rệt. Anh đang cố gắng giữ trật tự và trấn an người dân, nhưng bản thân anh cũng đang bối rối trước những sự kiện không thể giải thích bằng logic thông thường. Bộ cảnh phục chỉnh tề của anh trông có vẻ lạc lõng giữa khung cảnh hỗn loạn này, như thể anh là một người hùng hành động trong một bộ phim kinh dị tâm lý.
Hoàng Phúc bắt gặp ánh mắt của tôi. Anh gật đầu nhẹ, một cái gật đầu mang theo sự thừa nhận ngầm về điều gì đó đang xảy ra mà anh không thể kiểm soát hay giải thích. Anh vẫn chưa hoàn toàn tin vào những chuyện “linh hồn” hay “mùi hương chết chóc” mà tôi đã kể, nhưng các bằng chứng thực tế đang khiến anh không thể bỏ qua. Cái gật đầu đó, nó giống như một dấu hiệu “màu xanh” trong game, báo hiệu rằng “NPC này có thể trở thành đồng minh của bạn”.
Tôi cảm nhận được mùi hương hoa nhài đêm thoang thoảng từ một vài người trong đám đông – những người có linh hồn yếu ớt hoặc đang dần bị ảnh hưởng. Họ vẫn đi lại, nói chuyện, nhưng tôi có thể “ngửi” thấy sự trống rỗng đang len lỏi trong linh hồn họ, như một vết nứt vô hình trên một chiếc bình sứ quý giá. “Mùi Hương” đã lan rộng hơn nhiều, tinh vi hơn nhiều so với tôi tưởng. Nó không chỉ là một mối đe dọa, mà là một “thế lực” đang âm thầm thao túng và biến đổi thế giới này.
Tôi nhìn về phía nơi Mai Chi thường vẽ tranh. Khu vực đó giờ trống không, không có cô bé, không có giá vẽ, chỉ còn lại một vài vệt màu đã khô trên mặt đất, như những ký ức mờ nhạt về một thời bình yên. Một cảm giác bất an tột độ lại dâng lên. Tôi biết mình phải tìm Mai Chi, nhưng không biết liệu mình có kịp hay không, và liệu cô bé có thực sự an toàn trong thành trì này không. Tiếng gáy im lặng của con gà trống là một lời cảnh báo, một tiếng chuông báo tử cho sự bình yên giả tạo. Tôi siết chặt túi thảo mộc và lá bùa trong tay, đôi mắt tôi ánh lên sự kiên định xen lẫn nỗi buồn. Tôi không thể trốn tránh nữa. Tôi phải đối mặt với “Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ”. Cuộc đời “Phàm Hồn” vô tri của tôi, có lẽ đã đến lúc phải “level up” rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8