Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 5: Bảng Hiệu Mờ Nhạt Và Ánh Mắt Trống Rỗng
Chân tôi rã rời, từng thớ cơ bắp co rút đau buốt sau đêm chạy trốn khỏi Kẻ Không Hồn. Đầu óc ong ong, nhưng không thể dừng lại. Mùi hương hoa nhài đêm ngọt lịm vẫn quấn lấy khứu giác, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng Thiên Phủ Thành không còn an toàn. Tôi siết chặt túi thảo mộc và lá bùa trong tay, cảm nhận sự ấm áp và mùi hương thanh nhẹ từ chúng.
“Không thể trốn tránh nữa. Mùi hương đã ở ngay đây. Mai Chi, em phải an toàn…” Giọng tôi khẽ thì thầm, tự nhủ.
Tôi kích hoạt Khứu Giác Hồn Linh. Ngay lập tức, một làn sóng mùi hương hoa nhài đêm ngọt lịm, xen lẫn mùi mục rữa nhè nhẹ, ập vào khứu giác tôi. Nó không còn chỉ ở những con ngõ tối tăm mà đã len lỏi vào từng ngóc ngách, từng hơi thở của thành phố. Một mạng nhện vô hình đang siết chặt, từng chút một.
Tôi lấy túi thảo mộc Bà Tư Mộc đưa, chà nhẹ lên tay và cổ. Một làn hương cay nhẹ, the mát lan tỏa, tạm thời làm dịu đi mùi hoa nhài chết chóc và tạo ra một “màn sương” mỏng che giấu Hồn Lực yếu ớt của tôi. Nó là lớp phòng thủ duy nhất của một Phàm Hồn như tôi lúc này.
Tôi bước nhanh qua những con phố vắng tanh của khu dân cư cũ. Cửa hàng đóng cửa im lìm. Tiếng xì xào lo lắng từ xa vọng lại, về các vụ mất tích, bệnh lạ không rõ nguyên nhân. Nỗi sợ hãi tập thể trong thành phố càng làm mùi hương tuyệt vọng trở nên nặng nề, đặc quánh trong không khí.
Đến một góc chợ nhỏ quen thuộc. Mắt tôi dán chặt vào một quầy hàng. “Ông Ba…?” Lòng tôi chùng xuống.
Ông Ba, người bán bánh bao thân thuộc. Thường ngày ồn ào, vui vẻ, tiếng rao lanh lảnh “Bánh bao nóng đây! Bánh bao nóng hổi vừa thổi vừa ăn!”. Hình ảnh ông Ba với khuôn mặt phúc hậu, nụ cười hiền lành, đôi tay thoăn thoắt gói bánh, rồi đưa cho tôi chiếc bánh bao nhân thịt thơm lừng, còn nóng hổi, hiện rõ mồn một trong tâm trí. Ông luôn là người đầu tiên chào hỏi tôi mỗi khi tôi đi ngang qua, hỏi han về cuộc sống, về những giấc mơ kỳ lạ tôi hay kể. Ông là một phần của sự bình yên giản dị mà tôi từng biết.
Giờ đây, ông Ba ngồi bất động, sau quầy hàng cũ kỹ. Tấm bảng hiệu “Bánh Bao Ông Ba” đã bạc màu, mờ nhạt, như chính sự sống của ông ta. Khuôn mặt ông ta không còn nếp nhăn quen thuộc, làn da trắng hồng một cách bất thường, căng bóng như sáp, không hề có một tì vết nhỏ. Một vẻ đẹp “hoàn mỹ” đến đáng sợ, như bức tượng sáp vừa được tạc.
Mùi hương hoa nhài đêm từ ông Ba nồng đậm đến mức tôi phải nhăn mặt, dù đã dùng thảo mộc che chắn. Mùi hương ấy không chỉ là sự trống rỗng, mà còn có một chút gì đó “tươi mới”, “tinh khiết” đến rợn người, như một bông hoa vừa mới nở, nhưng lại ẩn chứa sự mục ruỗng bên trong.
“Ông Ba? Ông… ông không sao chứ?” Giọng tôi khẽ gọi, hơi run.
Ông Ba từ từ quay đầu. Tiếng xương cổ kêu “khục khặc” khô khốc, chậm rãi hơn bất kỳ người sống nào. Đôi mắt mở to nhưng trống rỗng, vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không. Nó chậm rãi quét qua tôi, không có bất kỳ phản ứng cảm xúc nào. Chỉ là một cái nhìn vô định, xuyên thấu, như thể tôi không tồn tại.
Tôi kích hoạt Khứu Giác Hồn Linh, nhìn thấu.

Cảnh tượng bên trong cơ thể ông Ba khiến tôi kinh hoàng. Những sợi tơ màu tím nhạt, mảnh như sợi tóc, đang bò lổm ngổm, chằng chịt khắp cơ thể ông ta. Chúng không phải là mạch máu, mà là những rễ cây sống, kết nối với một nụ hoa nhài đang hé nở ngay vị trí trái tim. Nụ hoa ấy màu tím nhạt, kích thước bằng nắm tay trẻ con, đập nhẹ theo một nhịp điệu chậm rãi, ma mị, hút cạn từng chút Hồn Lực còn sót lại của ông Ba. Hồn Lực của ông ta gần như đã cạn kiệt, chỉ còn lại những tàn dư Hồn Lực Ôn Nhiễm đang cuồn cuộn nuôi dưỡng đóa hoa tà ác.
Ông Ba bỗng nhiên đưa bàn tay trắng hồng như sáp lên, chậm rãi chạm vào nụ hoa trên ngực mình. Một nụ cười vô tri, lạnh lẽo hé nở trên môi ông ta. Ánh mắt ông ta vẫn trống rỗng, nhưng nụ cười ấy lại mang một vẻ “thanh thản” đáng sợ, như thể ông ta đã tìm thấy sự bình yên trong sự trống rỗng, trong sự không còn cảm xúc. Mùi hương hoa nhài bỗng bùng lên dữ dội hơn, như một lời mời gọi chết chóc, mê hoặc.
Tôi cảm thấy ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Nỗi sợ hãi tột độ dâng trào. “Ông ấy… đã biến đổi hoàn toàn.” Tôi nhận ra đây không còn là ông Ba thân thuộc nữa. Chỉ là một vỏ bọc. Một Kẻ Không Hồn.
Tôi lùi lại từng bước, cố gắng không gây ra tiếng động. Luồng khí lạnh từ vết bớt xoắn ốc trên cổ tay bùng lên, cảnh báo nguy hiểm, nhưng cũng cố gắng trấn tĩnh tôi. Ông Ba (Kẻ Không Hồn) vẫn ngồi đó, đôi mắt trống rỗng dường như không tập trung vào tôi, nhưng tôi có cảm giác ông ta đang “nhận biết” sự hiện diện của tôi một cách vô thức, như một loài thực vật cảm nhận được sự sống xung quanh.
“Không thể để ông ấy ở đây. Nhưng mình… mình không thể làm gì được. Mình chỉ là một Phàm Hồn.” Lòng tôi quặn thắt. Sự bất lực hiện tại của tôi trước một Kẻ Không Hồn đã “nở rộ” là quá rõ ràng. Tôi không có Hồn Lực đủ mạnh để chiến đấu, hay thậm chí để thanh tẩy.
Việc quan trọng nhất lúc này là tìm Mai Chi.
Tôi quay người, nhanh chóng rời khỏi khu chợ, hòa mình vào đám đông bắt đầu xuất hiện thưa thớt hơn. Mỗi bước chân là một nhát dao cứa vào lòng tôi. Ông Ba, một người tốt bụng, hiền lành, giờ đã biến thành thứ kinh dị này. Mai Chi…
Tôi chạy đến quảng trường Thiên Phủ Thành, nơi trận pháp phòng thủ lõi vẫn phát sáng yếu ớt, nhưng ánh sáng đó dường như cũng đang bị làm mờ bởi sương mù tím nhạt. Nó giống như một ngọn đèn dầu sắp cạn, leo lét trong đêm đen.
Hoàng Phúc đang đứng nói chuyện với một nhóm Hồn Vệ ở xa. Vẻ mặt anh ta căng thẳng, đôi mắt mệt mỏi quét nhìn đám đông với sự lo lắng rõ rệt. Ánh mắt Hoàng Phúc vô tình chạm vào tôi. Anh nhận thấy vẻ mặt trắng bệch, sự lo lắng tột độ và đôi mắt đầy ám ảnh của tôi. Anh ta khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa, ngầm hiểu về những gì tôi có thể đã nhìn thấy.
Ánh mắt tôi tràn đầy sự khẩn trương, như muốn nói: “Nguy hiểm thật sự đang lan rộng! Nó đã ở ngay trong thành!”
Tôi không dám nán lại. Hắn tiếp tục đi về hướng nhà Mai Chi. Cảm giác bất an dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ông Ba chỉ là một nạn nhân. Mai Chi có thể là người tiếp theo.
“Mai Chi, em phải ở đâu đó… Em nhất định phải an toàn!” Giọng tôi kiên quyết, pha lẫn tuyệt vọng. Tôi lao đi giữa quảng trường, bỏ lại sau lưng sự bình yên giả tạo của thành trì, và trong đầu chỉ còn hình ảnh nụ hoa nhài tím nhạt đang hé nở trên ngực ông Ba, cùng nỗi lo lắng tột độ cho Mai Chi.