Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 6: Đôi Mắt Cảnh Giác Của Đội Trưởng

Cập nhật lúc: 2026-06-26 15:20:39 | Lượt xem: 3

“Mày chắc chứ, Trực Ca? Không một dấu vết?” Giọng Hoàng Phúc trầm đục, vang lên trong căn phòng nhỏ, hòa lẫn với tiếng gió rít qua khe cửa sổ cũ kỹ. Bên ngoài, bầu trời Thiên Phủ Thành vẫn còn chìm trong một màn sương màu xám đục, đặc quánh như cháo đậu xanh để qua đêm, che khuất cả ánh mặt trời yếu ớt. Cái lạnh ẩm ướt len lỏi qua từng thớ vải, bám dính vào da thịt, mang theo mùi ẩm mốc và chút hương hoa nhài thoang thoảng, ngọt lịm đến khó chịu.
Hồn Vệ Trực Ca, một cậu lính trẻ mặt mũi còn non choẹt, tái mét như tờ giấy vệ sinh sau khi gặp ma, lắp bắp trả lời: “Dạ… dạ thưa Đội trưởng Hoàng Phúc, chúng tôi đã… đã lục soát kỹ lưỡng rồi ạ. Trần Phong… cậu ấy như bốc hơi khỏi thế gian này vậy. Căn phòng không hề có dấu hiệu xáo trộn, không vết máu, không có bất kỳ… bất kỳ thứ gì đáng ngờ.”
Hoàng Phúc hít một hơi sâu, cái mùi ngọt lịm, hắc hắc khó chịu kia cứ lởn vởn trong mũi, khiến anh cảm thấy lồng ngực mình như bị một bàn tay vô hình siết chặt. Anh bước vào căn phòng ký túc xá đơn giản của Hồn Vệ Trần Phong, đôi mắt sắc lẹm, chứa đầy vẻ mệt mỏi kinh niên nhưng vẫn không ngừng quét qua từng ngóc ngách. Mấy vụ mất tích, tự tử gần đây đã vắt kiệt sức lực của anh, khiến anh cảm thấy mình như một sợi bún thiu bị vắt kiệt nước, chỉ chờ ngày đứt gánh.
Chiếc giường tre được xếp gọn gàng đến mức phát hờn, như thể chủ nhân của nó vừa mới đi làm nhiệm vụ và sẽ quay về bất cứ lúc nào để… xếp chăn lại. Bàn làm việc sạch sẽ không tì vết, vài cuốn sách Hồn Thuật cơ bản xếp chồng lên nhau ngay ngắn đến mức nhìn vào là biết thằng nhỏ này chắc chắn không phải dân “cày game” xuyên đêm. Thậm chí một ly nước lọc còn nguyên vẹn đặt cạnh đầu giường, nước trong veo, không một hạt bụi. Mọi thứ đều *quá* hoàn hảo, *quá* bình thường, đến mức khiến Hoàng Phúc cảm thấy có cái gì đó sai sai, như xem phim kinh dị mà con ma không chịu hù, cứ lướt qua lướt lại.
“Không có dấu hiệu vật lộn? Không có tiếng động nào từ đêm qua?” Hoàng Phúc hỏi, giọng điệu vẫn giữ vẻ bình tĩnh, chuyên nghiệp. Anh là Đội trưởng Điều tra, đại diện cho logic và bằng chứng cụ thể. Mấy vụ mất tích “bốc hơi” kiểu này đã khiến anh đau đầu mấy ngày nay rồi. Cấp trên thì cứ thúc giục, dân chúng thì hoang mang, còn anh thì như con chó nghiệp vụ bị nhét mù tạt vào mũi, chỉ biết ngửi chứ không biết sủa.
Hồn Vệ Trực Ca gãi đầu, vẻ mặt càng thêm bối rối. “Dạ không ạ. Mấy anh em Hồn Vệ phòng bên cạnh đều nói Trần Phong là người sống rất đúng giờ, không bao giờ gây ồn ào. Đêm qua cũng không nghe thấy động tĩnh gì bất thường cả.”
Hoàng Phúc gật đầu, mở tủ quần áo ra xem xét. Quần áo gấp ngay ngắn, đồ dùng cá nhân đầy đủ. Không thiếu bất cứ thứ gì quan trọng. Thằng nhỏ này chắc không phải bỏ nhà theo trai, cũng không phải bị bắt cóc đòi tiền chuộc. Vậy thì đi đâu được chứ? Chẳng lẽ lại biến thành tiên cá rồi bơi ra U Linh Hà?
Ánh mắt anh dừng lại ở một chiếc bàn nhỏ đặt cạnh cửa sổ. Trên đó, thay vì một đống đồ lộn xộn của đám con trai mới lớn, lại chỉ có duy nhất một chiếc trâm cài áo Hồn Vệ bằng bạc. Biểu tượng của Hồn Vệ – một thanh kiếm và một chiếc khiên đan chéo – được chạm khắc tinh xảo. Nhưng điều khiến Hoàng Phúc nhíu mày không phải là sự tinh xảo đó, mà là thứ đang mọc lên từ chính giữa biểu tượng.
Một nụ hoa nhỏ xíu, màu trắng xám, đang hé nở một cách hoàn hảo đến rợn người. Nó không phải là hoa thật, nó trông như được làm từ ngọc trai xám, nhưng lại có những cánh hoa mỏng manh, tinh khiết, từng đường vân như được chạm khắc bởi một nghệ nhân điêu khắc tài ba nhất thế gian. Và từ nụ hoa ấy, một mùi hương ngọt lịm, hắc và khó chịu một cách kỳ lạ tỏa ra. Nó không giống bất kỳ loài hoa nào anh từng ngửi. Nó không phải là mùi hoa nhài thơm ngát, cũng chẳng phải mùi hoa hồng quyến rũ. Nó là một sự kết hợp quái gở, như thể ai đó đã trộn đường với thuốc tẩy, rồi rắc thêm chút… mùi của sự mục rữa.
Hoàng Phúc đưa tay định chạm vào nụ hoa, nhưng rồi lại rụt về. Mùi hương ấy khiến anh cảm thấy bất an, như có thứ gì đó đang siết chặt lồng ngực, một cảm giác ghê rợn len lỏi từ sâu bên trong. Nó không gây choáng váng như thuốc mê, nhưng lại khiến anh có cảm giác muốn nôn nao, đầu óc quay cuồng. Anh cố gắng tìm kiếm một lời giải thích hợp lý: “Mùi gì lạ vậy? Có lẽ là nước hoa của ai đó? Hay là… một loại hương liệu mới mà mấy đứa con gái hay dùng?” Anh tự nhủ, cố gắng gạt bỏ cảm giác ghê rợn đang bủa vây. Lý trí của một Đội trưởng Điều tra không cho phép anh tin vào những chuyện ma quỷ.
“Chúng tôi cũng không rõ, Đội trưởng,” Hồn Vệ Trực Ca rụt rè đáp, mặt vẫn xanh lè. “Mùi này… nó cứ thoang thoảng từ tối qua trong khu ký túc xá, nhưng không ai tìm ra nguồn gốc. Mấy anh em bảo ngửi xong cứ thấy buồn ngủ, mệt mỏi, nhưng lại rất dễ chịu. Giống như… như có ai đó đang hát ru vậy.”
Hoàng Phúc khẽ cau mày. Hát ru ư? Một mùi hương ngọt ngào đến buồn ngủ, nhưng lại hắc và khó chịu một cách kỳ lạ? Logic của anh đang bị thách thức. Mấy vụ án gần đây, càng điều tra anh càng thấy mình như đang lạc vào một bộ phim chiếu rạp mà đạo diễn lại là một thằng nghiện.
Anh rời khỏi căn phòng, đi thẳng đến văn phòng điều tra tạm thời của Hồn Vệ. Các Hồn Vệ đồng nghiệp của Trần Phong đang được lấy lời khai. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở, như thể một quả bom hẹn giờ đang tích tắc đếm ngược.
Hoàng Phúc ngồi đối diện với một Hồn Vệ Đồng Nghiệp, ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay đã sờn cũ. “Trần Phong có biểu hiện gì lạ trước khi mất tích không, đồng đội?” Anh hỏi, giọng điệu vẫn đều đều, nhưng ánh mắt không ngừng đánh giá biểu cảm của đối phương.

Truyện Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ - Đôi Mắt Cảnh Giác Của Đội Trưởng - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Hồn Vệ Đồng Nghiệp, một anh chàng vạm vỡ nhưng lúc này lại gãi đầu lia lịa, vẻ mặt bối rối đến tội nghiệp. “Cậu ta… dạo gần đây có vẻ hơi lơ đãng, Đội trưởng. Thường nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ vào ban đêm, như thể đang đợi ai đó.” Anh ta ngừng lại, suy nghĩ. “Có lần cậu ta còn nói hay mơ thấy những cánh đồng hoa trắng xám, và luôn cảm thấy có một mùi hương ngọt ngào đeo bám.”
Hoàng Phúc dừng bút. “Mùi hương ngọt ngào?” Mùi hương từ chiếc trâm cài áo lại hiện về trong tâm trí anh, khiến anh rùng mình. “Cậu ta có nói là mùi gì không?”
Hồn Vệ Đồng Nghiệp lắc đầu. “Không, chỉ nói là rất dễ chịu, nhưng cũng khiến cậu ta hơi mệt mỏi, buồn ngủ. Cứ như… như bị bỏ bùa vậy.” Anh ta cười gượng, cố gắng pha trò nhưng không khí vẫn nặng trịch. “Thậm chí có lần tôi còn thấy cậu ta lẩm bẩm một mình về việc muốn đi ‘thăm vườn hoa’ nào đó nữa.”
Hoàng Phúc tiếp tục hỏi các Hồn Vệ khác. Lời khai tương tự: Trần Phong trầm tính hơn, ít nói, nhưng không có dấu hiệu thù địch hay bị đe dọa. Một người còn nói Trần Phong có vẻ “tươi tắn” hơn hẳn mấy ngày gần đây, da dẻ trắng hồng lạ thường, nhìn như búp bê sáp. “Cứ như… như vừa được tắm suối tiên vậy, Đội trưởng,” anh Hồn Vệ đó thề thốt, mặt nghiêm trọng.
Hoàng Phúc đứng dậy, đi ra cửa sổ, nhìn ra ngoài. Mùi hương ngọt lịm, hắc ấy vẫn lẩn quất trong không khí, như một bóng ma vô hình đang trêu ngươi anh. Anh cảm thấy lồng ngực nặng trĩu. “Những bông hoa trắng xám… mùi hương ngọt ngào… da dẻ trắng hồng…” Anh lẩm bẩm, rồi đột nhiên một hình ảnh thoáng qua trong đầu: ánh mắt hoảng loạn của Lâm Hạo, và cái gật đầu của anh ở quảng trường Thiên Phủ Thành.
Cái thằng nhóc Phàm Hồn gầy gò, mặt mũi lúc nào cũng tái mét như vừa bị hút máu đó. Anh còn nhớ rõ ánh mắt Lâm Hạo nhìn anh hôm qua, ánh mắt tràn đầy sự khẩn trương, như muốn nói: “Nguy hiểm thật sự đang lan rộng! Nó đã ở ngay trong thành!” Lúc đó anh chỉ nghĩ thằng bé bị hù dọa quá độ, hoặc ăn phải nấm độc. Nhưng bây giờ…
“Mấy lời đó… chỉ là ảo giác, hay bệnh tâm lý thôi.” Hoàng Phúc cố gắng tự trấn an, nhưng giọng nói không còn kiên định như trước. Anh nhớ Lâm Hạo đã nói gì đó về “mùi hương của sự trống rỗng”, về “những kẻ không hồn”… Anh lắc đầu mạnh, gạt bỏ ý nghĩ đó. Không thể nào! Anh là Hoàng Phúc, Đội trưởng Điều tra, người chỉ tin vào bằng chứng khoa học và logic. Ma quỷ, linh hồn? Mấy chuyện đó chỉ có trong truyện cổ tích để hù mấy đứa trẻ con thôi.
Tuy nhiên, mùi hương kia vẫn không ngừng len lỏi vào tâm trí anh, như một con sâu bọ gặm nhấm sự lý trí. Nó cứ lởn vởn, dai dẳng, khiến anh không thể tập trung. Anh đã phải dùng đến chai rượu mạnh cất kỹ trong ngăn bàn để át đi cái mùi quái gở đó, nhưng nó vẫn cứ bám riết không rời, như một người yêu cũ không chịu buông tha.
Chiều muộn, ánh đèn dầu leo lét trong văn phòng của Hoàng Phúc, hắt những cái bóng dài ngoằng lên tường, khiến không gian càng thêm u ám. Anh ngồi một mình, trải các báo cáo lên bàn, nhìn chằm chằm vào chúng. Tất cả đều chỉ ra sự “biến mất” không thể giải thích. Không dấu vết, không động cơ. Chỉ có những lời khai mơ hồ và một mùi hương kỳ lạ.
Anh cầm chiếc trâm cài áo của Trần Phong lên. Nụ hoa trắng xám trên đó giờ đã hé nở thêm một chút, lộ ra những cánh hoa mỏng manh, tinh khiết đến đáng sợ. Mùi hương từ nó càng nồng hơn, quyến rũ và chết chóc hơn, như một lời mời gọi không thể chối từ. Nó không còn chỉ là ngọt lịm và hắc nữa, mà còn pha lẫn một chút gì đó rất… thanh thản, rất bình yên. Một sự bình yên đáng sợ.
Hoàng Phúc đặt chiếc trâm xuống. Cảm giác trống rỗng không phải là từ căn phòng, mà là từ chính vụ án này. Nó giống như một bức tranh đã bị tẩy xóa mất phần trung tâm, chỉ còn lại những nét vẽ loằng ngoằng vô nghĩa. Anh đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra thành phố đang dần chìm vào bóng đêm. Sương mù tím nhạt đã bắt đầu giăng mắc ở những khu vực xa hơn, như một tấm màn tang lễ đang buông xuống.
Anh nhớ lại ánh mắt của Lâm Hạo, sự kiên quyết và nỗi sợ hãi tột cùng trong đó. “Mùi hương của những kẻ không hồn…” Lời nói của Lâm Hạo vang vọng trong đầu anh. Anh vẫn không tin vào những chuyện mê tín. Nhưng… nếu logic không giải thích được, thì cái gì giải thích được?
Hoàng Phúc siết chặt nắm đấm. “Không có manh mối vật lý nào ư? Vậy thì tôi sẽ tìm kiếm những manh mối phi vật lý.” Anh đưa ra quyết định cuối cùng, đôi mắt kiên định ánh lên một tia cảnh giác mới, nhưng trong sâu thẳm, nó lại ẩn chứa một nỗi sợ hãi âm ỉ. Anh biết, anh đang đứng trước một ngưỡng cửa, nơi ranh giới giữa thực tại và những điều phi lý đang dần bị xóa nhòa.
“Trần Phong không thể biến mất vô cớ. Và cái mùi hương này… nó không bình thường.” Anh quay lại bàn làm việc, lấy ra một bản đồ Thiên Phủ Thành đã sờn cũ. Anh khoanh tròn vị trí của Trần Phong, rồi mở rộng ra những khu vực mà Lâm Hạo đã ám chỉ trong cái ánh mắt khẩn thiết đó. Mặc dù vẫn còn hoài nghi, nhưng Hoàng Phúc đã sẵn sàng đối mặt với một sự thật mà lý trí anh chưa thể chấp nhận, một sự thật có thể sẽ thay đổi hoàn toàn thế giới quan của anh. Cuộc đời Đội trưởng Điều tra của anh, có lẽ cũng đã đến lúc phải “level up” lên một tầm cao mới rồi, dù anh không hề muốn chút nào.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8