Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 11: Nụ Cười Vô Hồn
Mặt trời vẫn còn lười biếng ẩn mình sau những tầng mây tím nhạt, chỉ kịp rải vài vệt sáng yếu ớt lên nóc nhà Thiên Phủ Thành. Không khí buổi sớm vẫn còn se lạnh, nhưng Lâm Hạo không cảm thấy gì ngoài sự rã rời của cơ thể và nỗi ám ảnh đè nặng trong tâm trí. Giấc mơ kinh hoàng về khu vườn mục nát, về Mai Chi với nụ hoa xám trắng hé nở trên ngực, vẫn hiện rõ mồn một như một vết cứa sâu hoắm vào linh hồn anh.
\”Phải nhanh lên…\”
Lời thì thầm khô khốc bật ra từ cổ họng, hòa lẫn vào màn sương mỏng. Lâm Hạo không dám chần chừ một giây nào. Nỗi sợ hãi tột độ cho Mai Chi, cảm giác bất lực đến nghẹt thở khi thấy em ấy biến đổi trong giấc mơ, đã biến thành một ngọn lửa thúc đẩy anh. Anh lao ra khỏi căn phòng trọ xập xệ, bước chân vội vã qua những con hẻm nhỏ, tối tăm.
Khứu Giác Hồn Linh của anh bùng nổ. Từng hơi thở hít vào đều mang theo mùi hoa nhài đêm ngọt lịm, chết chóc. Nó không còn là thứ mùi thoang thoảng như những ngày đầu, mà giờ đây đã đậm đặc đến mức gần như có thể cảm nhận bằng xúc giác, như một tấm màn vô hình đang siết chặt lấy Thiên Phủ Thành. Anh ngửi thấy nó từ những góc khuất ẩm ướt, từ những khung cửa sổ im lìm của những ngôi nhà đã tắt đèn, từ cả những người qua đường vội vã với vẻ ngoài thờ ơ, đôi mắt vô hồn. Mùi hương ấy như một con quái vật vô hình, đang âm thầm nuốt chửng từng mảnh sự sống của thành phố.
Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay phải của Lâm Hạo âm ỉ nóng rát, như một ngọn lửa nhỏ đang cháy dưới làn da tái nhợt. Nó phản ứng kịch liệt với nồng độ mùi hương, gửi những luồng khí lạnh buốt xen lẫn cảm giác châm chích vào sâu bên trong anh. Đầu óc Lâm Hạo ong ong, linh hồn anh cảm thấy bị đè nén, như có thứ gì đó đang cố gắng hút cạn ý chí và năng lượng từ anh. Thế nhưng, anh cố gắng cắn chặt môi, dùng ý chí kiên định của mình để chống lại sự mê hoặc của mùi hương.
\”Mai Chi… em phải ổn. Em nhất định phải ổn…\”
Trong tâm trí anh, hình ảnh nụ cười rạng rỡ của Mai Chi, mái tóc hạt dẻ bồng bềnh, đôi mắt lấp lánh sự tinh nghịch và đam mê, cứ hiện lên rồi tan biến. Anh bám víu vào những ký ức tươi đẹp đó, như một sợi dây cứu sinh trong biển cả tuyệt vọng. Anh ước gì những gì mình thấy trong mơ chỉ là ảo ảnh, chỉ là một cơn ác mộng tầm thường. Nhưng Khứu Giác Hồn Linh của anh, và cả vết bớt đang nóng rực trên tay, không cho phép anh tự lừa dối mình.
Cuối cùng, Lâm Hạo cũng đến được con hẻm quen thuộc dẫn vào căn nhà nhỏ của Mai Chi. Cửa vẫn hé mở, như thể đang chờ đợi anh. Anh ngập ngừng một thoáng trước ngưỡng cửa, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hoa nhài xám từ bên trong đã nồng nặc đến mức nghẹt thở. Nó không còn là mùi hương dịu ngọt chết chóc như bên ngoài, mà là một bản giao hưởng của sự mục rữa, trống rỗng và một vẻ đẹp ma mị đến rợn người. Trái tim anh thắt lại, như có ai đó đang dùng bàn tay lạnh buốt bóp chặt lấy nó. Anh biết, giây phút này, anh sẽ phải đối mặt với một sự thật tàn khốc.
Lâm Hạo đẩy nhẹ cánh cửa gỗ đã bạc màu, bước vào bên trong. Căn phòng nhỏ của Mai Chi vẫn gọn gàng đến lạ, không có một hạt bụi nào, mọi thứ đều ngăn nắp đến mức phi tự nhiên. Nhưng không khí lại tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể thời gian đã ngừng lại ở đây. Mùi hoa nhài xám nồng nặc đến mức khiến Lâm Hạo choáng váng, dạ dày anh quặn thắt, một cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng. Khứu Giác Hồn Linh của anh gào thét, báo động về một nguồn năng lượng trống rỗng đang ngự trị.
Mai Chi đang ngồi trước giá vẽ, lưng quay về phía anh. Bàn tay em cầm cọ, nhẹ nhàng lướt trên tấm toan lớn. Bức tranh đang dang dở hiện ra trước mắt Lâm Hạo: một khu vườn rộng lớn, không phải khu vườn cổ tích mà là một khu vườn của những bông hoa nhài xám bung nở khắp nơi, đẹp đến siêu thực nhưng lạnh lẽo, vô hồn. Từng cánh hoa được vẽ tỉ mỉ, sắc nét, như thể chúng đang sống, đang thở… một cách chết chóc.
Lâm Hạo tiến lại gần, mỗi bước chân đều nặng trĩu như mang cả tảng đá. Anh cố gắng gọi, nhưng giọng nói như mắc kẹt trong cổ họng.
\”Mai Chi… em.\”
Giọng anh khản đặc, run rẩy. Mai Chi không ngẩng đầu lên. Em vẫn tiếp tục vẽ, động tác uyển chuyển, chính xác đến lạ thường, như một cỗ máy được lập trình hoàn hảo. Làn da em trắng bệch như tượng cẩm thạch, không một tì vết, nhưng dưới lớp da mỏng manh ấy, Lâm Hạo có thể mờ ảo nhìn thấy những đường vân màu xám nhạt đang len lỏi, như rễ cây hoặc một mạng lưới hoa đang âm thầm lan rộng. Mái tóc hạt dẻ của em giờ đây cũng có vẻ xám hơn, không còn ánh lên sắc nâu óng ả của sự sống.
Đôi mắt em trống rỗng, vô hồn, không có một chút ánh sáng hay cảm xúc nào khi em nhìn vào bức tranh, hay khi ánh mắt em lướt qua Lâm Hạo như nhìn một vật thể vô tri. Nụ cười trên môi em là một nụ cười hoàn hảo, tĩnh lặng, không một gợn sóng cảm xúc – nụ cười của một con búp bê sứ, một đóa hoa vừa hé nở trong sự lạnh lẽo. Nó không phải nụ cười hồn nhiên của Mai Chi ngày nào, mà là một biểu cảm vô tri, đẹp đẽ một cách ma mị.
Và rồi, Lâm Hạo nhìn xuống ngực em. Trái tim anh như ngừng đập.
Ngay trên vị trí trái tim của Mai Chi, một nụ hoa nhài xám trắng đã hé nở rõ ràng hơn bao giờ hết. Những cánh hoa mỏng manh như sương khói, đang từ từ bung ra, ẩn hiện giữa lớp áo của em. Từ nụ hoa ấy, một mùi hương chết chóc, ngọt ngào đến mê hoặc tỏa ra, bao trùm lấy căn phòng, chính là thứ mùi Lâm Hạo đã ngửi thấy trong giấc mơ kinh hoàng. Nó là bằng chứng sống động, đau đớn nhất cho thấy giấc mơ của anh không phải là ảo ảnh, mà là một lời tiên tri tàn khốc đã trở thành hiện thực. Mai Chi đã hoàn toàn bị biến đổi.
\”Mai Chi… em không sao chứ? Mùi hương này… em phải rời khỏi đây! Đến khu vực trận pháp bảo vệ đi, Mai Chi!\”
Lâm Hạo cố gắng kìm nén sự tuyệt vọng đang dâng trào, anh tiến lại gần, cố gắng nắm lấy bàn tay đang cầm cọ của em. Bàn tay em lạnh buốt, lạnh như băng, không một chút hơi ấm của sự sống. Mai Chi khẽ giật tay lại, động tác chậm rãi nhưng dứt khoát, như không muốn bị gián đoạn.
Ánh mắt trống rỗng của em lướt qua Lâm Hạo, không một tia nhận biết, không một chút thân quen. \”Anh Hạo… em thích ở đây. Mùi hương… rất đẹp.\”
Giọng em thì thầm, không phải là lời nói mà là một tiếng rì rầm rất khẽ, như tiếng gió thoảng qua những cánh hoa khô. Nụ cười vô hồn của em càng sâu hơn, ánh mắt không hề thay đổi, vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ. Em không hề sợ hãi mùi hương chết chóc ấy, mà còn yêu thích nó.
Lâm Hạo lùi lại, trái tim anh tan nát. Anh nhìn nụ hoa trên ngực em, nhìn những đường vân xám trên làn da trắng bệch, nhìn đôi mắt rỗng tuếch đã mất đi mọi ánh sáng. \”Em… em đã…\” Anh không thể nói thành lời. Từ ngữ trở nên vô nghĩa trước cảnh tượng này. Mai Chi, người con gái hồn nhiên, tràn đầy sức sống mà anh từng biết, đã không còn nữa. Em đã trở thành một đóa hoa vô tri, một Kẻ Không Hồn đang \”nở rộ\” theo cách riêng của em ấy, đẹp đẽ một cách kinh dị, lạnh lẽo, và hoàn toàn rỗng tuếch.
Nỗi đau đớn tột cùng, sự bất lực khi không thể cứu vãn người mình quan tâm, bùng lên trong Lâm Hạo như một cơn sóng thần. Nó không còn là nỗi sợ hãi đơn thuần, mà là ngọn lửa giận dữ và quyết tâm sắt đá chưa từng có. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh bỗng nóng rực như muốn đốt cháy da thịt, Hồn Lực trong anh dao động mạnh mẽ, như muốn phá tung lồng ngực. Anh đã thất bại. Anh đã không thể bảo vệ Mai Chi. Nhưng anh sẽ không để bất kỳ ai khác phải chịu số phận tương tự.
Lâm Hạo quay lưng lại, bước chân nặng trĩu. Anh không còn có thể ở lại, không còn gì để nói hay làm. Mỗi giây phút ở đây chỉ là sự tra tấn. Anh liếc nhìn Mai Chi lần cuối. Bóng dáng em cô độc giữa căn phòng ngập tràn mùi hương chết chóc và những đóa hoa vô tri, một bức tượng sống động của sự mất mát.
\”Em… sẽ không để ai khác phải như em.\”
Lời thề im lặng vang vọng trong tâm trí Lâm Hạo, biến nỗi đau thành một động lực không thể lay chuyển. Anh dứt khoát bước ra khỏi căn nhà nhỏ, đóng cánh cửa gỗ lại, như đóng lại một chương của cuộc đời mình. Mùi hương hoa nhài vẫn vương vấn trên quần áo anh, bám víu vào từng sợi vải, nhưng giờ đây nó không còn chỉ là sự sợ hãi mà còn là một lời nhắc nhở, một sự thúc đẩy. Anh không còn thời gian để chần chừ.
Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, màn sương tím nhạt vẫn bao phủ Thiên Phủ Thành, nhưng trong mắt anh, nó không còn là bức màn che giấu sự nguy hiểm, mà là một lời thách thức. Anh biết mình phải tìm Bà Tư Mộc để học cách kiểm soát Khứu Giác Hồn Linh, để hiểu rõ hơn về vết bớt bí ẩn trên tay, và để trở nên mạnh mẽ hơn. Anh cũng cần Hoàng Phúc, cần sự hỗ trợ từ phía chính quyền, cần một đồng minh có thể tin tưởng những điều phi lý mà anh cảm nhận được. Con đường phía trước đầy chông gai và nguy hiểm, có thể là vô vọng, nhưng Lâm Hạo không còn sợ hãi.
Bước chân anh dứt khoát hơn bao giờ hết, hướng về phía khu phố cũ của Bà Tư Mộc. Cuộc hành trình thực sự để ngăn chặn \”Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ\” đã chính thức bắt đầu, với nỗi đau của Mai Chi là ngọn lửa cháy bỏng trong tim anh, thắp sáng con đường tối tăm phía trước.