Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 15: Hoàng Phúc Thấy Điều Bất Thường
Mùi hoa nhài.
Lại là mùi hoa nhài chết tiệt đó.
Hoàng Phúc đứng khoanh tay, ánh mắt lướt qua con hẻm tối tăm, ẩm ướt phía sau khu chung cư cũ kỹ. Thi thể người phụ nữ trẻ đã được Hồn Vệ đưa đi từ lâu, chỉ còn lại vệt máu loang lổ trên nền đá hoa cương bạc màu, như một vết nhơ không thể gột rửa. Không khí vẫn nặng trịch, không phải vì mùi máu tanh, mà là một sự ảm đạm vô hình, bao trùm lấy mọi ngóc ngách Thiên Phủ Thành dưới màn sương tím nhạt.
“Đội trưởng, chúng tôi đã thu thập đủ. Không có dấu hiệu xô xát hay vật lộn nào. Nạn nhân lặng lẽ đi lên sân thượng rồi nhảy xuống.” Giọng cảnh sát viên trẻ tuổi run rẩy, gương mặt tái mét. Thằng nhóc này, mới vào nghề, chắc chưa quen với mấy vụ tự tử bí ẩn kiểu này.
Hoàng Phúc khẽ gật đầu, đưa tay ra hiệu cho cấp dưới. “Tốt. Thu dọn nhanh lên. Tôi muốn phong tỏa khu vực này cho đến khi có lệnh mới.” Giọng anh trầm hơn bình thường, không còn vẻ dứt khoát thường thấy. Anh không giải thích lý do phong tỏa, vì chính anh cũng không biết phải giải thích thế nào. Lý trí mách bảo anh rằng đây chỉ là một vụ tự tử thông thường, nhưng Khứu Giác của anh – cái thứ mà anh từng coi là giác quan tầm thường nhất – lại đang gào thét một sự thật kinh hoàng khác.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận. Mùi hoa nhài ngọt lịm. Lạnh lẽo. Một sự kết hợp quái gở đến ghê người. Nó xộc thẳng vào mũi, không dữ dội như khi ở gần Mai Chi, nhưng đủ để khiến dạ dày anh quặn thắt, một cảm giác buồn nôn dâng lên tận cổ họng.
*Thằng nhóc Lâm Hạo đó… nó nói đúng. Mùi hương của sự trống rỗng.*
Anh tự hỏi liệu mình có đang tự ám thị không. Có phải vì đã nghe quá nhiều về cái mùi hương quỷ quái này từ Lâm Hạo, từ những vụ án kỳ lạ, mà giờ đây anh tự động “ngửi” thấy nó? Hay là anh thực sự đã bắt đầu cảm nhận được nó, cái thứ mà trước đây anh luôn gạt bỏ là “mê tín dị đoan”? Lý trí anh, cái nền móng vững chắc của một đội trưởng điều tra thực tế, vẫn cố gắng chống cự. Nó gào lên, bảo anh rằng đây chỉ là một loại nước hoa rẻ tiền nào đó, hoặc một cây hoa nhài dại mọc gần đây. Nhưng nỗi sợ hãi đã gieo rắc từ những vụ mất tích, từ cái ánh mắt vô hồn của Mai Chi trong lời kể của Lâm Hạo, không cho phép anh phủ nhận.
Nó như một con virus máy tính đang âm thầm ăn mòn hệ điều hành của anh. Anh cố gắng khởi động lại, cố gắng chạy các chương trình logic, nhưng cái lỗi “mùi hoa nhài chết chóc” cứ hiện lên, đập thẳng vào mặt anh.
Khi các cảnh sát viên khác đã rời đi, con hẻm trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Chỉ còn lại Hoàng Phúc, đứng một mình giữa ánh sáng yếu ớt của buổi sớm, chật vật xuyên qua màn sương tím.
Anh bắt đầu đi chậm rãi, ánh mắt sắc sảo hơn, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Anh dò xét từng ngóc ngách, từng kẽ tường, từng vết nứt trên nền đất. Anh đang tìm kiếm cái “gì đó” mà Lâm Hạo đã nói tới. Cái “nụ hoa nhỏ màu trắng xám” mà anh đã thoáng thấy trong cái khoảnh khắc “reset hệ thống” của mình ở chương trước. Anh biết, nó không phải là một ảo ảnh. Nó là một mảnh ghép của sự thật kinh hoàng.
Mùi hương hoa nhài ngày càng đậm đặc hơn khi anh tiến sâu vào một góc tối, ẩm ướt của con hẻm. Nó không còn thoang thoảng nữa, mà nồng nặc đến mức anh phải nhíu mày, cố kìm nén cảm giác buồn nôn. Nó như một bàn tay vô hình, bóp nghẹt lấy phổi anh, ép buộc anh phải hít thở cái thứ mùi chết chóc đó.
Anh dừng lại trước một bức tường cũ kỹ, rêu phong. Có một vết nứt nhỏ, sâu hoắm, chạy dài từ nền đất lên đến ngang tầm mắt. Anh cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một cảm giác lạnh sống lưng khi đến gần vết nứt đó. Nó như một cái hố đen nhỏ, hút lấy mọi sự chú ý của anh. Anh biết, anh đang đến gần sự thật. Một sự thật mà anh chưa bao giờ muốn đối mặt.
*Thằng nhóc đó… nó không hề nói quá.* Hoàng Phúc tự nhủ, giọng nội tâm của anh đã không còn chút hoài nghi nào, chỉ còn lại sự căng thẳng tột độ. *Mùi hương này… nó không bình thường. Mình phải tìm thấy nó. Mình phải xác nhận.*
Anh cúi xuống, ánh mắt anh dán chặt vào vết nứt. Từ sâu bên trong kẽ đá ẩm ướt, một đóa hoa nhỏ, màu trắng xám, đang từ từ hé nở. Nó như một con mắt đang mở ra từ trong lòng đất, nhìn thẳng vào anh.

Nó chỉ nhỏ bằng đầu ngón tay cái, nhưng hình dáng cực kỳ lạ lẫm. Cánh hoa trắng muốt nhưng lại có những đường vân xám nhạt, mỏng như giấy và hơi trong suốt, để lộ những sợi gân mảnh như mạch máu. Nhụy hoa không phải là phấn vàng óng ánh, mà là một khối vật chất màu đen tuyền, xoắn tít như một con sâu bướm đang ngủ đông, hay một khối u ác tính. Nó không hề có sự sống động, sự tươi tắn của một bông hoa bình thường, mà thay vào đó là một vẻ đẹp tĩnh lặng, lạnh lẽo, gần như nhân tạo. Giống như một tác phẩm điêu khắc bằng sứ, hoàn hảo nhưng vô hồn.
Và từ đóa hoa nhỏ bé đó, mùi hương hoa nhài ngọt lịm, chết chóc bùng lên dữ dội. Nó không chỉ xộc thẳng vào khứu giác Hoàng Phúc, mà còn như một luồng khí độc len lỏi vào từng tế bào, khiến đầu óc anh choáng váng, dạ dày anh co thắt lại dữ dội. Anh cảm thấy một cảm giác trống rỗng kỳ lạ len lỏi vào tâm trí, như thể có ai đó đang dùng một cái muỗng, nhẹ nhàng múc đi từng mảng ký ức, từng mảnh cảm xúc của anh.
Hoàng Phúc đưa bàn tay đeo găng ra, run rẩy chạm nhẹ vào cánh hoa. Làn da anh cảm nhận được sự lạnh buốt đến ghê người, như chạm vào một tảng băng vĩnh cửu. Nó không phải cái lạnh của nước đá, mà là cái lạnh của sự vô tri, của cái chết.
Anh rụt tay lại như bị điện giật. Lý trí anh muốn phủ nhận, muốn gào lên rằng đây chỉ là một loài nấm mốc kỳ lạ, một loại hoa dại đột biến. Anh muốn tìm một lời giải thích khoa học, một cái tên Latinh nào đó cho nó. Nhưng rồi, lời Lâm Hạo vang vọng trong đầu anh, rõ ràng như tiếng chuông cảnh báo: *”…hạt giống đã nảy mầm… Mai Chi đã trở thành một đóa hoa vô tri.”* Cảm giác lạnh lẽo từ bông hoa, mùi hương mê hoặc nhưng chết chóc, vẻ đẹp ma mị đó… tất cả đều khớp một cách kinh hoàng, không sai một ly.
*Đệt! Game over rồi!* Hoàng Phúc cảm thấy như một cú sốc điện chạy dọc sống lưng. Nỗi sợ hãi tột cùng bao trùm lấy anh, nhưng lần này không phải là nỗi sợ hãi của sự hoài nghi, mà là nỗi sợ hãi của sự thật trần trụi. Anh cảm thấy như cả thế giới quan của mình, những quy tắc vật lý, logic mà anh tin tưởng bấy lâu, đang sụp đổ ngay trước mắt. Nó không phải là một vết nứt nhỏ, mà là một hố sâu hun hút, nuốt chửng mọi thứ anh từng biết.
Anh thì thầm, giọng run rẩy, khó khăn lắm mới thốt lên thành lời: “Thật… thật sự có…”
Hoàng Phúc lùi lại một bước, ánh mắt vẫn không rời bông hoa quái dị. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Đây không phải là lúc để hoảng loạn. Anh là Đội trưởng Hoàng Phúc, anh đã từng đối mặt với những tên tội phạm máu lạnh nhất, những vụ án ghê rợn nhất. Nhưng đây… đây là một cấp độ hoàn toàn khác.
Anh rút điện thoại ra, bàn tay vẫn còn run nhẹ. Anh chụp vài tấm ảnh bông hoa từ nhiều góc độ. Anh biết rằng những bức ảnh này sẽ không thuyết phục được ai trong Hội Đồng Hồn Sư, họ sẽ chỉ cười vào mặt anh, hoặc tệ hơn là cho rằng anh đã phát điên. Nhưng chúng là bằng chứng cho chính anh. Bằng chứng thép cho một sự thật không thể chối cãi.
*Thằng nhóc Lâm Hạo…* Anh nghĩ đến cậu ta. Cái thằng nhóc gầy gò, đôi mắt sâu thẳm, luôn mang vẻ mệt mỏi kinh niên đó. Cái thằng nhóc đã cố gắng cảnh báo anh, đã cố gắng kéo anh ra khỏi cái vỏ bọc lý trí cứng nhắc của mình. Anh nhớ lại hình ảnh Mai Chi trong lời kể của Lâm Hạo, cái ánh mắt trống rỗng của cô gái trẻ đã từng tràn đầy sức sống. Anh nghĩ đến những vụ tự tử kỳ lạ, những người biến mất không dấu vết. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó được hòa trộn với một ngọn lửa giận dữ và quyết tâm sắt đá.
*Đây không chỉ là một vụ án.* Anh siết chặt nắm đấm, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. *Đây là một mối đe dọa sinh tồn. Của cả Thiên Phủ Thành. Của cả nhân loại.*
Anh không còn là một cảnh sát chỉ điều tra những vụ án thông thường nữa. Anh là một phần của cuộc chiến này. Một “tanker” bất đắc dĩ, một “support” cho Lâm Hạo. Anh đã chấp nhận “kịch bản” mới của cái “game” kinh dị này.
Hoàng Phúc quay người, bước ra khỏi con hẻm. Bước chân anh nặng nề hơn, nhưng cũng kiên định hơn. Anh biết mình phải làm gì tiếp theo.
*Thằng nhóc đó… nó không hề nói quá.* Anh tự nhủ, giọng nội tâm đã lấy lại sự chắc chắn. *Đây là thật. Mình không thể để chuyện này tiếp diễn. Tuyệt đối không thể!*
Ánh mắt anh hướng về phía xa xăm, nơi màn sương tím vẫn bao phủ lấy những mái nhà của Thiên Phủ Thành. Anh biết, ở đâu đó trong màn sương đó, Lâm Hạo đang chờ đợi.
*Lâm Hạo… cậu và tôi.* Hoàng Phúc nghĩ. *Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra nguồn gốc của cái thứ chết tiệt này. Và chúng ta sẽ “phá đảo” nó. Chắc chắn rồi.*
Cuộc chiến chống lại “Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ” đã bước sang một giai đoạn mới, nguy hiểm và cá nhân hơn bao giờ hết. Và Hoàng Phúc, người đội trưởng thực tế, giờ đây đã chính thức là một “người chơi” trong cái “game” sinh tử này.