Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 26: Hoàng Phúc Tìm Đến Lâm Hạo

Cập nhật lúc: 2026-06-26 16:22:13 | Lượt xem: 4

“Phong tỏa chặt chẽ khu vực. Không ai được phép ra vào. Lý do: Mầm bệnh lạ có khả năng lây nhiễm cực cao, đã có trường hợp tử vong. Bất cứ ai có dấu hiệu bất thường, lập tức cách ly!”
Giọng của Đội trưởng Hoàng Phúc vang lên giữa con hẻm tối tăm, ẩm ướt, dứt khoát đến lạnh lùng. Khuôn mặt anh ta, vốn đã trắng bệch vì kinh hoàng, giờ đây được thay thế bằng vẻ kiên nghị đến đáng sợ, như một bức tượng đá vừa thoát khỏi cơn ác mộng. Màn sương tím nhạt cuộn mình, dày đặc hơn, nuốt chửng những ánh đèn đường yếu ớt, biến khu chung cư cũ kỹ thành một pháo đài ma ám. Mùi hoa nhài xám ngọt lịm đến ghê người bao trùm mọi ngóc ngách, như thể không khí cũng đang bị biến chất, hóa thành thứ hương liệu chết chóc của Dạ Hoa Cảnh. Tiếng còi hú của Hồn Vệ vang vọng từ xa, nghe như khúc nhạc dạo đầu cho một bộ phim kinh dị sắp chiếu rạp, mà anh và Lâm Hạo chính là hai diễn viên chính, không có đường lui.
Một Hồn Vệ trẻ tuổi, gương mặt còn non choẹt, tái mét vì sợ hãi, ánh mắt đầy vẻ bối rối nhìn chằm chằm vào bức tường đang “nở rộ” hoa nhài dị hợm. “Nhưng… Đội trưởng, đây là… hoa?” Giọng cậu ta run rẩy, nghe như một đứa trẻ đang cố gắng lý giải một thứ vượt quá nhận thức. Chắc hẳn trong đầu cậu ta đang gào thét: *“Đờ mờ, hoa gì mà hoa, đây rõ ràng là creep của boss chứ!”*
Hoàng Phúc quay phắt lại, ánh mắt sắc lạnh như dao găm, không khoan nhượng. “Đó không phải là hoa bình thường! Ngươi muốn cả thành phố này biến thành thứ kinh tởm đó sao? Làm theo lệnh!” Giọng anh ta gằn xuống, mang theo sự tức giận và tuyệt vọng chất chứa. Hồn Vệ trẻ rụt cổ, vội vàng tuân lệnh, chạy đi thực hiện nhiệm vụ, có lẽ trong đầu đang cầu nguyện tổ tiên đừng để mình bị biến thành “đóa hoa vô tri” trước khi kịp về nhà ăn mì gói.
Lâm Hạo đứng cạnh Hoàng Phúc, cảm nhận Khứu Giác Hồn Linh của mình đang bị quá tải bởi hàng ngàn “hương hồn ôn nhiễm” từ bức tường. Nó không còn là mùi hương nữa, mà là một bản giao hưởng của sự chết chóc, mỗi nốt nhạc đều là tiếng rên rỉ của linh hồn bị tước đoạt. Hồn Thuẫn yếu ớt anh vừa “cast” thành công đang rung lên từng hồi, gần như sụp đổ, giống như một cái khiên cùi bắp sắp vỡ tan tành trước đòn đánh chí mạng của boss. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh âm ỉ nóng rát, không ngừng cảnh báo về sự hiện diện của Dạ Hoa Cảnh, như một tín hiệu “ping” liên tục từ “trùm cuối”.
Hoàng Phúc quay sang Lâm Hạo, giọng trầm thấp nhưng đầy tin cậy, không còn chút hoài nghi nào, chỉ có sự tuyệt vọng và một tia hy vọng mong manh, như người sắp chết đuối vớ được cọng rơm. “Cậu Hạo, khu vực đã được phong tỏa. Giờ thì… chúng ta cần phải làm gì?” Anh nhìn thẳng vào mắt Lâm Hạo, giao phó hoàn toàn vận mệnh của mình và cả Thiên Phủ Thành cho “thám tử mùi hương” này. Cái “tìm đến” trong tiêu đề chương này, hóa ra, không phải là sự tìm kiếm của hoài nghi, mà là sự tìm kiếm của niềm tin tuyệt đối, của một kẻ đã nhìn thấy tận cùng của sự thật và không còn đường lùi.
Lâm Hạo hít một hơi thật sâu, cảm nhận Hồn Lực trong mình được tôi luyện, trở nên kiên cường hơn, như thể mỗi cú sốc, mỗi nỗi đau mà Mai Chi phải chịu đựng đã biến thành điểm kinh nghiệm, giúp anh “level up” một cách thần tốc. Anh biết đây là lúc anh phải hành động, phải chứng minh rằng mình không phải là một “NPC yếu đuối” hay một “thằng main chỉ biết khóc”, mà là người có thể “gánh team”. “Đội trưởng Hoàng Phúc, anh hãy giữ vững vòng ngoài. Tôi cần vào sâu hơn, tìm kiếm ‘gốc rễ’ của chúng. Có lẽ không phải là một hạt giống vật lý, mà là một điểm tụ Hồn Lực Ôn Nhiễm.”
Hoàng Phúc gật đầu dứt khoát, không một chút chần chừ. “Cẩn thận đấy, Cậu Hạo. Tôi sẽ làm mọi thứ có thể để che chắn cho cậu.” Anh rút khẩu súng Hồn Lực đã được cải tiến từ thắt lưng, ánh mắt quét qua từng góc khuất, sẵn sàng “tank” mọi thứ có thể xuất hiện từ bóng tối, đúng chuẩn một “support cứng cựa”.
Lâm Hạo tiến vào “khu vườn” kinh dị. Đây không còn là bức tường gạch cũ kỹ nữa, mà là một mê cung sống động của sự mục nát và vẻ đẹp ma mị. Hàng ngàn bông hoa nhài xám trắng to lớn, với đường vân như mạch máu và nhụy hoa đen tuyền, vặn vẹo như muốn nuốt chửng mọi thứ. Chúng phát ra thứ ánh sáng xanh yếu ớt, lập lòe trong màn sương tím, tạo nên một cảnh tượng vừa đẹp đến rợn người, vừa ám ảnh đến tận xương tủy.
Khứu Giác Hồn Linh của anh hoạt động như một hệ thống radar tâm linh siêu việt, không chỉ “ngửi” mà còn “nhìn thấy” những dòng chảy Hồn Lực Ôn Nhiễm cuộn xoáy, len lỏi qua từng kẽ nứt, từng khe hở của bức tường. Anh cảm nhận được những mảnh vụn ký ức đau khổ, tiếng vọng của những linh hồn bị tước đoạt, hòa lẫn trong mùi hương chết chóc, như một đài phát thanh cũ kỹ đang phát đi những bản tin rùng rợn từ thế giới bên kia. Anh “ngửi” thấy cả nỗi sợ hãi tột cùng của những người đã tự tử, sự trống rỗng của những kẻ đã bị biến đổi, và cả một sự bình yên giả tạo đến ghê người của những linh hồn đã hoàn toàn chấp nhận số phận.
Anh chạm nhẹ vào một bông hoa, cảm nhận cánh hoa mềm mại, lạnh buốt như da thịt của một xác chết vừa được ướp lạnh. Ngay lập tức, một làn sóng lạnh buốt và cảm giác trống rỗng ập đến, cố gắng xâm nhập vào tâm trí anh, như một loại “virus” tâm linh. Nhưng Hồn Thuẫn của anh, dù yếu ớt, vẫn cố gắng chống đỡ, tạo ra một rào cản mong manh. Anh nhanh chóng rút tay lại, lấy ra một lọ nhỏ từ túi áo (Bà Tư Mộc đã đưa cho anh, như một “item” cần thiết cho nhiệm vụ) để lấy mẫu. Anh cẩn thận dùng chiếc kẹp nhỏ gắp một cánh hoa, đặt vào lọ, cảm giác như đang thu thập một phần của cái chết.
Khi Lâm Hạo đi qua một đoạn tường bị sập, anh cảm nhận một luồng Hồn Lực Ôn Nhiễm cực mạnh, giống như một trái tim đang đập, nằm sâu bên dưới lớp gạch đá đổ nát. Mùi hương hoa nhài xám ở đó nồng nặc đến mức muốn xé toạc linh hồn anh, khiến đầu óc anh quay cuồng, dạ dày cuộn thắt lại, suýt nữa nôn ra hết bữa sáng. Vết bớt trên cổ tay anh nóng rát dữ dội, như một lời cảnh báo khẩn cấp từ “hệ thống”, báo hiệu mối hiểm nguy cận kề. Đây không còn là một “điểm mạch” đơn thuần nữa, đây chính là “lõi” của vấn đề, một “mini-boss” đang chờ đợi anh.
Lâm Hạo dùng tay gạt bỏ những mảnh vỡ, gạch đá, cố gắng không để bản thân bị mùi hương và những hình ảnh kinh hoàng làm choáng váng. Dưới đó, anh phát hiện không phải một hạt giống hay vật thể đơn giản, mà là một **“Hồng Tâm Ôn Nhiễm”** – một khối vật chất hữu cơ khổng lồ, màu xám đen, đang đập thình thịch như một trái tim bệnh hoạn, phập phồng nhịp nhàng một cách ghê rợn. Từ đó, hàng ngàn sợi tơ mảnh như rễ cây đang len lỏi vào khắp bức tường, nuôi dưỡng những bông hoa nhài xám, biến chúng thành những “sinh vật” sống ký sinh. Nó tỏa ra mùi hương hoa nhài xám nồng nặc đến mức khiến Lâm Hạo choáng váng, suýt nữa gục ngã, cảm giác như linh hồn mình đang bị hút cạn từng chút một.
Khi Khứu Giác Hồn Linh của Lâm Hạo tiếp xúc với “Hồng Tâm Ôn Nhiễm”, anh “thấy” một dòng chảy ký ức chớp nhoáng, nhanh như một thước phim kinh dị tua ngược: hình ảnh những khuôn mặt người đang la hét trong tuyệt vọng, những bàn tay gầy guộc vươn ra cầu cứu, rồi dần dần biến thành những đóa hoa vô tri, đôi mắt trống rỗng, nụ cười tĩnh lặng. Anh “ngửi” thấy cả nỗi cô đơn tột cùng, sự trống rỗng vô hạn của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm, bị biến thành “vật liệu” cho cái “Hồng Tâm” bệnh hoạn này. Đây chính là “kho dữ liệu” của Dạ Hoa Cảnh, nơi lưu trữ mọi “thí nghiệm” thất bại và thành công của hắn.

Truyện Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ - Hoàng Phúc Tìm Đến Lâm Hạo - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Lâm Hạo cố gắng giữ vững Hồn Thuẫn, lấy ra chiếc trâm gỗ cũ kỹ mà Bà Tư Mộc đã tặng anh ở Chương 22. Anh đặt chiếc trâm gần “Hồng Tâm Ôn Nhiễm”. Lập tức, chiếc trâm phát ra ánh sáng xanh yếu ớt, cố gắng “thanh lọc” một phần nhỏ Hồn Lực Ôn Nhiễm, như một “skill buff” nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa. Nó quá yếu ớt so với quy mô của “Hồng Tâm”, nhưng hành động này đã giúp Lâm Hạo lấy được một mẫu Hồn Lực Ôn Nhiễm thuần khiết hơn vào lọ, một “item” quan trọng để Bà Tư Mộc phân tích.
Đột nhiên, một cơn gió lạnh buốt thổi qua con hẻm, không khí xung quanh dường như đông cứng lại. Mùi hương hoa nhài xám đậm đặc hơn bao giờ hết, như thể có ai đó vừa đổ cả tấn nước hoa chết chóc vào không khí. Và rồi, một tiếng cười khẽ, lạnh lẽo, du dương nhưng rợn người, vang vọng trong tâm trí Lâm Hạo – đó là tiếng cười của Dạ Hoa Cảnh, như một “notification” từ “trùm cuối” báo hiệu rằng hắn đang theo dõi mọi hành động của anh.
Lâm Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao quét qua những tòa nhà đổ nát xung quanh, xuyên qua màn sương tím mờ ảo. Anh không nhìn thấy ai, nhưng cảm giác bị theo dõi, bị chế giễu càng rõ ràng hơn bao giờ hết, như đang bị một “camera ẩn” theo dõi trong một “show truyền hình thực tế” bệnh hoạn. Vết bớt trên cổ tay anh nóng rát đến bỏng rát, như một lời cảnh báo rằng “kẻ đó” đang ở rất gần, có thể là ngay trên đỉnh một tòa nhà nào đó, đang thưởng thức “màn trình diễn” của anh.
Lâm Hạo lùi lại, nhìn “Hồng Tâm Ôn Nhiễm” đang đập thình thịch, cảm nhận sự sống bệnh hoạn của nó. Anh nhận ra đây không chỉ là một hiện tượng, mà là một “sinh vật” đang sống, đang lớn dần lên, một “cái cây” đang hút cạn linh hồn của Thiên Phủ Thành. Đây không chỉ là một nhiệm vụ “phá đảo” game, mà là một cuộc chiến sinh tồn với một “thực thể” tà ác.
Anh rút điện thoại, gọi cho Hoàng Phúc, giọng nói trầm và gấp gáp, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng không giấu nổi sự căng thẳng: “Đội trưởng Hoàng Phúc, tôi đã tìm thấy ‘gốc rễ’ rồi. Nó không phải là hạt giống. Nó là một ‘Hồng Tâm Ôn Nhiễm’ khổng lồ, một trái tim đang đập, hút cạn linh hồn. Chúng ta cần mang mẫu về cho Bà Tư Mộc ngay lập tức. Và… tôi nghĩ hắn ta đang ở rất gần.”
Hoàng Phúc ở vòng ngoài, nghe điện thoại, khuôn mặt anh ta căng thẳng tột độ. “Hắn ta? Ý cậu là… cái kẻ đứng sau tất cả?” Giọng anh ta gằn xuống, đầy sự tức giận và quyết tâm. Anh siết chặt khẩu súng Hồn Lực, ánh mắt đầy quyết đoán, sẵn sàng “buff giáp” và “clear quái” để bảo vệ Lâm Hạo. “Được! Tôi sẽ dọn đường. Cậu Hạo, hãy ra đây ngay!”
Lâm Hạo nhanh chóng rời khỏi lõi của “Vườn Hồn”, Hồn Thuẫn của anh đã gần như cạn kiệt, chỉ còn là một lớp màng mỏng manh. Anh cảm thấy mệt mỏi rã rời, cơ bắp đau nhức, đầu óc ong ong vì sự quá tải thông tin và Hồn Lực Ôn Nhiễm. Nhưng quyết tâm trong lòng không hề suy giảm, ngọn lửa giận dữ và ý chí sắt đá vẫn cháy rực, như một “buff” tinh thần vô hạn.
Hoàng Phúc đã dọn sẵn một con đường. Anh ta và vài Hồn Vệ đang đối phó với một nhóm người hiếu kỳ cố gắng vượt qua hàng rào phong tỏa, tiếng la ó và cãi vã vang lên giữa màn sương tím. “Mấy người làm cái quái gì vậy? Có mầm bệnh nguy hiểm đó!” Hoàng Phúc gầm lên, giọng nói đầy quyền uy.
Khi Lâm Hạo chạy ra, Hoàng Phúc lập tức nắm lấy vai anh, ánh mắt lo lắng quét qua vẻ mặt tái nhợt và đôi mắt mệt mỏi của Lâm Hạo. “Cậu Hạo, cậu không sao chứ? Trông cậu như vừa ‘farm’ hết cả bãi quái vậy.”
“Tôi ổn, Đội trưởng Hoàng Phúc,” Lâm Hạo đáp, đưa lọ mẫu vật cho anh ta. “Chúng ta cần nhanh chóng đến chỗ Bà Tư Mộc. Đây là bằng chứng… và có thể là chìa khóa để hiểu rõ hơn về ‘Đóa Hoa Nguyên Thủy’.”
Hoàng Phúc gật đầu, cất lọ mẫu vào túi an toàn, cẩn thận như cất giữ một quả bom hẹn giờ. “Tôi hiểu rồi. Xe đã sẵn sàng. Tôi sẽ đích thân đưa cậu đi. Không ai có thể cản trở chúng ta nữa.” Anh nhìn về phía bức tường hoa nhài xám đang tỏa ra mùi hương chết chóc, ánh mắt đầy căm phẫn, như đang nhìn thẳng vào mặt kẻ thù.
“Cái thứ chết tiệt này… Chúng ta sẽ tìm ra cách ‘phá đảo’ nó, Cậu Hạo. Tôi tin cậu.” Hoàng Phúc nói, giọng kiên định hơn bao giờ hết, như một lời thề sắt son.
Lâm Hạo nhìn Hoàng Phúc, một nụ cười mệt mỏi nhưng chân thành xuất hiện trên môi anh. Anh biết, anh không còn đơn độc nữa. Anh có một “NPC hướng dẫn” uyên bác, một “tanker và support” cứng cựa. Cuộc chiến này, dù kinh hoàng đến đâu, anh cũng sẽ không phải đối mặt một mình.
Hai người nhanh chóng lên xe Hồn Vệ, chiếc xe lao đi xuyên qua màn sương tím nhạt, để lại phía sau con hẻm với bức tường hoa nhài đang nở rộ, dưới cái nhìn lạnh lẽo vô hình của Dạ Hoa Cảnh. Hắn ta, trên đỉnh tòa nhà đổ nát, khẽ nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lẽo, đầy ẩn ý. “Trò chơi… mới chỉ bắt đầu mà thôi, con trai của ‘Hương Hồn’…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8