Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 35: Cảm Nhận Hương Hồn
Lâm Hạo bước ra từ tòa nhà bỏ hoang, cảm giác như vừa được “reset” lại toàn bộ hệ thống. Sắc mặt anh vẫn hơi tái, nhưng ánh mắt đã kiên định như thép, không còn vẻ mệt mỏi hay hoang mang. Hồn Lực trong người dồi dào, tràn đầy năng lượng, cơ thể nhẹ nhõm đến mức anh muốn “bay” luôn cho rồi. Hồn Thuẫn yếu ớt giờ đây vững chắc như một “lá chắn hack”, hoàn toàn cô lập anh khỏi mùi hương hoa nhài đêm ngọt lịm, chết chóc đang bao trùm Thiên Phủ Thành. Anh hít một hơi thật sâu, cảm thấy phổi mình được thanh lọc hoàn toàn. Đúng là “buff” xong, khác bọt liền!
Hoàng Phúc, với vẻ mặt căng thẳng nhưng ánh mắt ánh lên sự nhẹ nhõm, đứng tựa vào chiếc xe Hồn Vệ cũ kỹ. Anh ta nhìn Lâm Hạo từ xa, rồi mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và đầy tự hào.
“Cậu Hạo, cậu đã… khác hẳn.” Hoàng Phúc nói, giọng trầm ấm. “Như kiểu vừa ‘level up’ xong ấy.”
Lâm Hạo gật đầu, nhưng ánh mắt anh lại không tập trung vào Hoàng Phúc. Khứu Giác Hồn Linh của anh giờ đây không chỉ là một cái “radar” quét Hồn Lực Ôn Nhiễm hay mùi hoa nhài nữa. Nó đã “update” lên một phiên bản hoàn toàn mới. Anh “ngửi” thấy “Hương Hồn” của từng người dân thưa thớt đang đi lại trên đường.
Đó không phải là mùi cơ thể, hay mùi nước hoa. Đó là một bản giao hưởng phức tạp, tinh tế của cảm xúc, ký ức, và bản chất của linh hồn. Mỗi người là một “nốt hương” riêng biệt, độc đáo đến kinh ngạc.
Anh “ngửi” thấy Hương Hồn của Hoàng Phúc – một mùi hương mạnh mẽ, kiên định như đá tảng, pha chút khói thuốc và sự mệt mỏi, nhưng tràn đầy ý chí bảo vệ. Nó như một “tanker” xịn sò, luôn sẵn sàng xông pha.
Anh “ngửi” thấy Hương Hồn của một bà lão gánh hàng rong, dáng người còng xuống. Đó là mùi của sự khổ cực, của những năm tháng gian truân, nhưng ẩn sâu là một tia hy vọng nhỏ nhoi, le lói như đốm lửa tàn. Một “Hương Hồn” đầy bi ai, nhưng cũng kiên cường đến lạ.
Anh “ngửi” thấy Hương Hồn của một đứa trẻ đang chạy chơi, tiếng cười trong trẻo vang vọng trong màn sương tím. Đó là mùi của sự trong sáng, của niềm vui vô tư lự, xen lẫn sự tò mò vô hạn về thế giới. Một “Hương Hồn” thuần khiết, chưa bị vấy bẩn bởi bất cứ điều gì.
Quá nhiều. Quá nhiều thông tin. Khứu Giác Hồn Linh của Lâm Hạo như bị “quá tải server”. Anh cảm thấy choáng váng nhẹ, như thể một làn sóng cảm xúc, ký ức khổng lồ, hỗn loạn đang ập vào tâm trí. Anh nhắm mắt lại, cố gắng lọc bỏ, tập trung vào từng “Hương Hồn” cụ thể, như một DJ đang cố gắng chỉnh âm trong một bữa tiệc ồn ào.
Hoàng Phúc thấy Lâm Hạo nhíu mày, sắc mặt biến đổi liên tục, lúc kinh ngạc, lúc lại có vẻ đau đớn.
“Có chuyện gì vậy, Cậu Hạo? Cậu thấy gì?” Hoàng Phúc hỏi, giọng đầy lo lắng.
Lâm Hạo mở mắt, ánh mắt anh vừa kinh ngạc, vừa mệt mỏi, nhưng cũng đầy sự thấu hiểu.
“Tôi… tôi đang ngửi thấy… linh hồn của họ, Đội trưởng,” Lâm Hạo nói, giọng khẽ khàng, như thể sợ làm vỡ tan những “Hương Hồn” mong manh. “Không phải mùi cơ thể, Đội trưởng… là tinh túy của linh hồn. Là sự sống, là cảm xúc, là ký ức… Tôi có thể cảm nhận được nó.”
Hoàng Phúc nhíu mày, vẻ mặt không còn hoài nghi mà chỉ còn sự khó hiểu.
“Linh hồn? Cậu có thể… ngửi thấy linh hồn người khác?”
Lâm Hạo gật đầu. “Vâng. Nó như một làn sóng… rất nhiều mùi hương khác nhau, rất phức tạp. Tôi phải học cách kiểm soát nó.” Anh cảm thấy như mình vừa mở khóa một “skill” mới, một “buff” khủng bố, nhưng cũng là một gánh nặng khổng lồ. Thế giới giờ đây không còn đơn giản là những thứ anh thấy bằng mắt thường nữa. Nó là một ma trận phức tạp của linh hồn và cảm xúc.
***
Hoàng Phúc và Lâm Hạo đến căn nhà nhỏ của Mai Chi. Mùi hoa nhài xám vẫn nồng nặc, như một lớp màn che phủ mọi thứ. Hoàng Phúc cảnh giác, rút khẩu súng Hồn Lực ra, quét một vòng quanh cửa.
“Cậu Hạo, cẩn thận,” Hoàng Phúc nói, giọng trầm thấp. “Mùi hương ở đây vẫn rất đậm đặc.”
Lâm Hạo gật đầu, bước vào. Anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ Khứu Giác Hồn Linh của mình, cố gắng xuyên qua lớp mùi hương chết chóc đang bao trùm Mai Chi. Anh căng thẳng, mồ hôi lấm tấm trên trán. Đây là thử thách khó nhất từ trước đến nay. Anh biết Hương Hồn của Mai Chi đã bị Dạ Hoa Cảnh “độ” lại, bị biến chất thành một “tác phẩm” méo mó.
Anh tập trung, tập trung nữa. Lớp Hồn Thuẫn của anh rung lên nhẹ. Mùi hương hoa nhài xám cố gắng xâm nhập, nhưng anh kiên cường giữ vững. Anh đào sâu, đào sâu hơn nữa, xuyên qua từng lớp “code” Hồn Lực Ôn Nhiễm mà Dạ Hoa Cảnh đã viết.
Và rồi, anh cảm nhận được.
Một tia Hương Hồn yếu ớt, mờ nhạt, như một làn khói sắp tan biến, bị mắc kẹt sâu bên trong cơ thể Mai Chi. Nó không phải đã biến mất hoàn toàn, mà là đang bị giam cầm, bị bao phủ, bóp nghẹt bởi “mùi hương trống rỗng” của Dạ Hoa Cảnh. Nó đang bị “ép buộc nở rộ” theo một cách bệnh hoạn.
Anh cảm nhận được nỗi sợ hãi và sự cô đơn tột cùng từ tàn dư Hương Hồn của Mai Chi. Nó như một tiếng kêu cứu vô hình, bị bóp nghẹt dưới hàng tấn áp lực. Nó không còn là Mai Chi hồn nhiên, vui vẻ nữa. Nó là một linh hồn đang đau đớn, đang bị tra tấn.
Lâm Hạo mở mắt, ánh mắt đỏ hoe vì đau đớn và bất lực. Anh khuỵu gối xuống, siết chặt tay. “Mai Chi… em…” Giọng anh nghẹn lại, không thể nói thành lời. Anh cảm thấy như có hàng ngàn mũi dao đâm vào tim. Cô gái anh từng quan tâm, giờ lại thê thảm đến mức này.
Hoàng Phúc vội vàng đỡ lấy Lâm Hạo, ánh mắt đầy lo lắng. Anh nhìn vào Mai Chi đang bất động trước giá vẽ, nụ hoa nhài xám trắng đã hé nở hoàn toàn trên ngực cô, nhụy hoa đen tuyền lấp lánh như một hố đen thu nhỏ.
“Cô ấy… sao rồi, Cậu Hạo? Có còn hy vọng không?” Hoàng Phúc hỏi, giọng khẽ khàng, như sợ làm tổn thương thêm Lâm Hạo.
Lâm Hạo run rẩy, giọng nghẹn lại. “Linh hồn em… vẫn còn, Đội trưởng… nhưng nó đang bị xiềng xích, bị ép phải… nở rộ. Nó đang… yếu dần đi, bị bóp nghẹt bởi mùi hương của hắn.” Anh cảm thấy một sự giận dữ bùng lên trong lòng. Giận Dạ Hoa Cảnh, và giận chính bản thân mình vì đã không đủ mạnh để bảo vệ cô.

Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay Lâm Hạo nóng rát dữ dội, không phải vì nguy hiểm cận kề, mà vì sự giận dữ và quyết tâm sắt đá đang bùng cháy trong anh. Nó như một lò phản ứng hạt nhân nhỏ, sẵn sàng bùng nổ.
Lâm Hạo đứng dậy, ánh mắt kiên định, lạnh lùng hơn bao giờ hết. Anh không còn là thằng nhóc sợ hãi, rụt rè nữa. Anh là một “main char” đã “thức tỉnh”, sẵn sàng “phá đảo” mọi thứ.
“Tôi sẽ không để em biến mất hoàn toàn, Mai Chi,” Lâm Hạo nói, giọng vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch. “Tôi sẽ tìm cách cứu em. Và tôi sẽ khiến kẻ đó phải trả giá vì những gì hắn đã làm.”
Hoàng Phúc nhìn Lâm Hạo, gật đầu kiên quyết. Anh không hỏi thêm, không nghi ngờ. Anh chỉ đơn giản là tin tưởng.
“Được. Chúng ta sẽ cùng nhau. Kẻ đó là ai?” Hoàng Phúc hỏi, ánh mắt đầy sát khí.
Lâm Hạo siết chặt lọ mẫu vật hoa nhài xám trắng trong túi, nó như một lời nhắc nhở về tội ác của kẻ thù. Anh nhìn về phía bức tranh thành phố sụp đổ mà Mai Chi đang vẽ dở, giờ đây nó trông như một lời tiên tri kinh hoàng.
“Dạ Hoa Cảnh.” Anh nói, giọng lạnh như băng.
***
Lâm Hạo và Hoàng Phúc bước vào tiệm thuốc của Bà Tư Mộc. Sắc mặt cả hai đều nghiêm trọng, không còn vẻ “hài hước” hay “tự giễu” như mọi khi. Hoàng Phúc đặt lọ mẫu vật hoa nhài xám trắng lên bàn, nó trông thật lạc lõng giữa những bình thảo mộc khô.
Bà Tư Mộc, với đôi mắt tinh anh như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, nhìn Lâm Hạo. Bà nhận ra sự thay đổi lớn trong anh, không chỉ là Hồn Lực đã được tôi luyện, mà còn là nỗi đau sâu sắc và sự kiên định không thể lay chuyển trong ánh mắt.
“Con trai, con đã nhìn thấy gì?” Bà hỏi, giọng trầm ấm.
Lâm Hạo kể về khả năng “Cảm Nhận Hương Hồn” mới, về việc anh có thể “ngửi” thấy linh hồn của mọi người, và đặc biệt là tình trạng của Mai Chi.
“Linh hồn em ấy vẫn còn, Bà ạ,” Lâm Hạo nói, giọng đầy hy vọng nhưng cũng ẩn chứa sự đau đớn. “Nhưng nó đang bị giam cầm, bị bóp nghẹt. Có cách nào để giải thoát không?”
Bà Tư Mộc khẽ thở dài, vuốt ve lọ mẫu vật.
“Khứu Giác Hồn Linh của con đã đạt đến cảnh giới ‘Thiên Nhĩ Hồn Tâm’ – khả năng nghe thấy tiếng vọng của linh hồn. Điều đó cho thấy linh hồn Mai Chi chưa hoàn toàn hóa thành tro bụi. Nó như một ‘file’ bị ‘corrupt’ nhưng vẫn còn ‘data’ ấy. Nhưng kẻ đã làm điều này… Dạ Hoa Cảnh… hắn đã vượt xa những gì chúng ta biết về Hồn Luyện Thuật. Hắn không hủy diệt, hắn ‘biến đổi’, ‘ép buộc’ linh hồn phải ‘nở rộ’ theo ý hắn. Hắn là một ‘lập trình viên’ siêu cấp, ‘hack’ vào ‘code’ của sự sống.”
Bà Tư Mộc giải thích thêm, ánh mắt đượm buồn. “Để cứu Mai Chi, con không thể ‘trảm’ hay ‘thanh lọc’ đơn thuần. Con phải tìm cách ‘phá vỡ xiềng xích’ mà Dạ Hoa Cảnh đã tạo ra, giải thoát linh hồn khỏi sự ép buộc đó. Nó giống như phải ‘reverse-engineer’ lại toàn bộ ‘code’ của hắn vậy.”
Bà Tư Mộc nhìn sâu vào mắt Lâm Hạo.
“Có một truyền thuyết cổ xưa… về ‘Hồn Hóa Thạch’ (Soul Petrified Stone) – những viên đá nơi linh hồn tự nguyện ẩn mình để tránh Đại Kiếp Vô Hồn. Người ta nói chúng có khả năng ‘phản chiếu’ và ‘tái tạo’ hình thái linh hồn, thậm chí là ‘đánh thức’ những linh hồn đang bị giam cầm. Nó như một ‘recovery tool’ tối thượng vậy. Nhưng đó chỉ là truyền thuyết… và vị trí của chúng thì vô cùng bí ẩn, có thể nằm sâu trong Thánh Địa Hư Vô hoặc các di tích cổ xưa, nơi Hồn Lực đã bị hút cạn đến mức cực đoan.”
Hoàng Phúc hỏi, giọng đầy lo lắng. “Vậy làm sao tìm được nó, Bà? Chẳng phải những nơi đó đều là vực sâu của sự trống rỗng sao? Như kiểu đi tìm ‘đồ hiếm’ trong ‘map’ toàn ‘quái khủng’ ấy.”
Bà Tư Mộc nhìn Lâm Hạo, ánh mắt ánh lên một tia hy vọng mong manh.
“Khứu Giác Hồn Linh của con, con trai. Con có thể ‘ngửi’ thấy Hương Hồn của sự sống, vậy có lẽ con cũng có thể ‘ngửi’ thấy tàn dư của những linh hồn đã từng ẩn mình, những ‘dấu vết’ của Hồn Hóa Thạch. Đó là tia hy vọng mong manh nhất, nhưng cũng là con đường duy nhất. Con là ‘người được chọn’ của cái ‘game’ này, con trai.”
Lâm Hạo gật đầu kiên quyết. Anh đã có một mục tiêu rõ ràng hơn, dù nó vô cùng khó khăn và nguy hiểm. Nó không chỉ là đánh bại Dạ Hoa Cảnh, mà là giải thoát những linh hồn bị mắc kẹt, đặc biệt là Mai Chi. Anh sẽ không để ai bị biến thành “NPC vô tri” nữa.
Trong một tấm gương cũ kỹ phản chiếu góc tiệm thuốc, một bóng hình cao lớn, mảnh mai thoáng hiện lên. Dạ Hoa Cảnh đứng đó, mỉm cười lạnh lẽo, như thể đã nghe thấy tất cả cuộc đối thoại. Nụ hoa nhài xám trắng trong lòng bàn tay kẻ đó khẽ hé nở thêm một cánh hoa nhỏ, tỏa ra mùi hương nồng đậm hơn, như một lời mời gọi chết chóc. Hắn như một “admin” đang theo dõi “player” của mình, thích thú với từng bước đi của họ.
Lâm Hạo cảm thấy một luồng lạnh lẽo lướt qua tâm trí, ánh mắt chợt hướng về phía tấm gương. Nhưng chỉ là thoáng qua, bóng hình biến mất, chỉ còn lại sự phản chiếu mờ ảo của tiệm thuốc. Hắn đúng là một “boss” khó chịu, luôn “stalk” mình mọi lúc mọi nơi.
Hoàng Phúc không nhận ra điều gì, anh ta vẫn nhìn Bà Tư Mộc, chờ đợi thêm thông tin. Anh ta không có “Hồn Nhãn” như Lâm Hạo, nên mấy trò “tàng hình” này không xi nhê gì.
Lâm Hạo thở dài, gạt đi cảm giác bị theo dõi. “Đội trưởng, chúng ta có việc phải làm.”
Hoàng Phúc gật đầu, đặt tay lên vai Lâm Hạo. “Được. Cậu Hạo, chúng ta đi. ‘Boss’ đã gọi tên rồi, không ‘farm’ sao được?”
Lâm Hạo và Hoàng Phúc cùng bước ra khỏi tiệm thuốc, tiến vào màn sương tím đang bao phủ Thiên Phủ Thành. Mục tiêu mới đã rõ ràng, dù nó đầy thử thách và gần như bất khả thi. Lâm Hạo đã chấp nhận gánh nặng của khả năng “Thiên Nhĩ Hồn Tâm” và quyết tâm giải thoát Mai Chi, đối mặt với một Dạ Hoa Cảnh luôn theo dõi, và một nhiệm vụ gần như “impossible quest”. Cuộc “phá đảo” này, sẽ còn dài và khó khăn hơn rất nhiều.