Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 36: Lời Hứa Với Bóng Hình

Cập nhật lúc: 2026-06-30 11:50:05 | Lượt xem: 11

Màn sương tím nhạt như dải lụa tang, lững lờ trôi, nuốt chửng những tia nắng chiều tà cuối cùng của Thiên Phủ Thành. Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc cũ kỹ hòa lẫn với thứ hương hoa nhài ngọt lịm đến ghê người, như một nụ hôn chết chóc đang dần siết chặt thành phố. Hoàng Phúc khẽ rít lên một tiếng, tay siết chặt vô lăng chiếc xe Hồn Vệ cũ kỹ, đôi mắt hằn quầng thâm nhưng kiên định, dừng lại ở đầu con hẻm khu chung cư cũ, nơi bức tường giờ đây đã biến thành một “khu vườn” hoa nhài xám trắng khổng lồ.
“Mùi hương này… càng lúc càng nồng nặc, như muốn nuốt chửng cả phổi mình vậy,” Hoàng Phúc làu bàu, khuôn mặt nhăn nhó. Anh ta vẫn chưa quen với việc phải đối mặt với những thứ “không tưởng” này, dù đã “nhập game” được một thời gian.
Lâm Hạo không trả lời, chỉ lẳng lặng mở cửa xe, bước xuống. Hồn Thuẫn yếu ớt anh vừa “cast” thành công vẫn bao bọc lấy cơ thể, nhưng Khứu Giác Hồn Linh của anh ngay lập tức bị quá tải. Hàng ngàn “hương hồn ôn nhiễm” cuộn trào, như một bản giao hưởng của sự chết chóc, mỗi nốt nhạc là tiếng rên rỉ, tiếng than khóc, tiếng cười khẩy của những linh hồn bị tước đoạt. Đầu óc anh ong ong, như thể một server vừa bị DDoS bởi hàng tỉ request từ các “client” vô tri. Anh nhìn chằm chằm vào bức tường, đôi mắt sâu thẳm chất chứa nỗi đau, như đang cố gắng đọc một đoạn “code” bị lỗi nghiêm trọng.
Hoàng Phúc bước theo sau, khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến được rút ra, cảnh giác quét một vòng xung quanh. Anh ta thấy vẻ mặt Lâm Hạo càng lúc càng tái nhợt, nhưng không biết thằng nhóc này đang “ngửi” thấy những gì khủng khiếp đến mức nào. Thế giới quan của anh ta đã vỡ nát thành từng mảnh, nhưng ít nhất, giác quan bình thường của anh ta vẫn còn nguyên vẹn, không bị “debuff” quá nặng như Lâm Hạo.
Lâm Hạo tiến lại gần bức tường, từng bước chân nặng trĩu như thể đang kéo lê cả một thế giới. Anh đưa bàn tay tái nhợt của mình, nhẹ nhàng đặt lên những đóa hoa nhài xám trắng lạnh lẽo. Chúng mềm mại một cách quái dị, những cánh hoa mang màu tro tàn, nhụy hoa đen tuyền như những lỗ hổng không đáy, hút cạn mọi ánh sáng và sự sống. Vết bớt hình xoắn ốc trên cổ tay phải của anh lập tức âm ỉ nóng rát, như một con chip đang được kích hoạt ở tần số cao nhất, sẵn sàng kết nối với một “mạng lưới” bí ẩn.
“Cậu Hạo, cậu ổn chứ?” Hoàng Phúc hỏi, giọng nói đầy lo lắng, khi thấy Lâm Hạo run rẩy, sắc mặt trắng bệch, đôi môi mím chặt đến mức bật máu. Anh ta không nhìn thấy gì, không ngửi thấy gì ngoài mùi hoa nhài nồng nặc và sự lạnh lẽo của cái chết, nhưng anh ta cảm nhận được sự đau đớn tột cùng đang giày vò thằng nhóc này.
Lâm Hạo không trả lời, anh nhắm mắt lại. Khi tay anh chạm vào bức tường, Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh bùng nổ, không phải là một tiếng nói rõ ràng, mà là một làn sóng cảm xúc hỗn loạn, dữ dội như một dòng data bị lỗi đang tuôn trào. Anh cảm nhận được nỗi cô đơn tột cùng, sự trống rỗng vô hạn, một nỗi sợ hãi không tên, nhưng ẩn sâu trong đó, như một đốm lửa leo lét sắp tắt, là một tia sáng yếu ớt của niềm vui, của sự sáng tạo, của tình yêu cuộc sống. Đó là những gì còn sót lại của Mai Chi, những “data” cuối cùng của một linh hồn thuần khiết đang bị giam cầm, bị bóp nghẹt.
Trong tâm trí Lâm Hạo, những hình ảnh rời rạc, mờ ảo hiện lên như một thước phim cũ kỹ bị nhiễu sóng. Anh thấy Mai Chi cười rạng rỡ, mái tóc hạt dẻ bồng bềnh, đôi mắt lấp lánh sự tinh nghịch khi cô say sưa múa cọ trên bức tường này, biến nó thành một tác phẩm nghệ thuật đầy màu sắc. Anh thấy cô nhìn anh, ánh mắt ấy chứa đựng sự ấm áp và tin tưởng, một nụ cười hồn nhiên. Rồi những hình ảnh đó nhanh chóng bị bao phủ bởi bóng tối, những đóa hoa nhài xám trắng mọc lên, nuốt chửng từng nét vẽ, từng mảng màu, từng tia sáng cuối cùng. Đó là cảnh Mai Chi dần biến thành Kẻ Không Hồn, từng chút một, linh hồn cô bị rút cạn, bị thay thế bằng sự trống rỗng hoàn mỹ.
Lâm Hạo cắn chặt môi, vị máu tanh tưởi lan tỏa trong khoang miệng. Anh cảm nhận được linh hồn Mai Chi vẫn còn đó, bị giam hãm, bị bóp nghẹt dưới lớp vỏ bọc hoa nhài kinh dị, nhưng vẫn đấu tranh một cách yếu ớt, như một “phần mềm” đang cố gắng chạy trên một “hệ điều hành” bị hỏng nặng. Nỗi đau đớn tột cùng xé toạc lồng ngực anh, như thể anh đang nhìn thấy chính linh hồn mình bị xé thành từng mảnh. Anh nhớ lại lời Bà Tư Mộc, rằng linh hồn Mai Chi như một “file bị corrupt nhưng vẫn còn data”. Giờ đây, anh đang “đọc” được những “data” đau đớn đó, từng byte một.
Vết bớt hình xoắn ốc trên cổ tay Lâm Hạo nóng rát dữ dội, không chỉ phản ứng lại nỗi đau mà còn là sự giận dữ bùng lên trong anh. Nó như một “CPU” đang chạy quá tải, cố gắng xử lý lượng thông tin cảm xúc khổng lồ. Anh biết, nó đang “phản ứng” với Dạ Hoa Cảnh, với kẻ đã gây ra tất cả những điều này.
“Cậu Hạo, cậu Hạo!” Hoàng Phúc lay nhẹ vai anh, giọng nói đầy sự hốt hoảng. “Cậu không sao chứ? Sắc mặt cậu tệ quá!”
Lâm Hạo không trả lời, anh nhắm chặt mắt, cố gắng hấp thụ từng mảnh cảm xúc cuối cùng của Mai Chi, biến chúng thành ngọn lửa giận dữ và quyết tâm trong tim. Anh không thể gục ngã, không thể tuyệt vọng. Mai Chi vẫn còn đó, dù chỉ là một tia hy vọng mong manh, một “bug” trong “code” của Dạ Hoa Cảnh mà anh phải tìm cách “fix”.

Truyện Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ - Lời Hứa Với Bóng Hình - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Anh từ từ mở mắt, ánh mắt anh không còn nỗi đau tuyệt vọng, mà thay vào đó là sự kiên định như thép. Nó giống như một “main char” vừa nhận được “quest” tối thượng, không thể từ chối. Anh nhìn vào bức tường hoa nhài, như đang nhìn thẳng vào Mai Chi, vào linh hồn cô đang bị giam cầm.
“Mai Chi… anh sẽ tìm cách. Anh sẽ tìm cách giải thoát em,” Lâm Hạo thì thầm, giọng nói trầm khàn nhưng đầy sức nặng, như một lời thề được khắc sâu vào tận xương tủy. “Anh sẽ không để bất kỳ ai khác phải chịu số phận như em. Không một ai.”
Hoàng Phúc, dù không nghe thấy lời thì thầm của Lâm Hạo, nhưng anh ta cảm nhận được sự thay đổi mạnh mẽ trong khí chất của thằng nhóc này. Nỗi đau đớn vừa rồi như đã tôi luyện Lâm Hạo, biến anh ta thành một thanh kiếm sắc bén hơn, lạnh lùng hơn. Anh ta gật đầu, siết chặt khẩu súng Hồn Lực, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì. Dù không hiểu hết thế giới tâm linh, nhưng anh ta hiểu được ý chí của Lâm Hạo, và đó là đủ. Anh ta sẽ là “tanker” và “support” vững chắc nhất, đúng như lời đã hứa.
Lâm Hạo quay sang Hoàng Phúc, ánh mắt kiên định. “Đội trưởng, chúng ta phải tìm ‘Hồn Hóa Thạch’. Đó là hy vọng duy nhất để ‘recovery’ linh hồn.”
Hoàng Phúc không hỏi thêm, chỉ gật đầu dứt khoát. “Được. Chúng ta sẽ tìm nó. Dù phải lật tung cái Thiên Phủ Thành này lên, hay thậm chí là cả cái Cổ Giới Hương Hồn chết tiệt này. ‘Quest’ của cậu cũng là ‘quest’ của tôi. Chúng ta là ‘team’.”
Lâm Hạo hít một hơi sâu, Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh giờ đây đã ổn định hơn, không còn bị quá tải bởi những tiếng vọng hỗn loạn. Anh cảm nhận được dòng chảy Hồn Lực Ôn Nhiễm từ bức tường, và xa hơn, một luồng Hồn Lực Ôn Nhiễm mạnh mẽ, có chủ đích đang di chuyển về phía Tây thành. Nó không phải là sự lan tràn ngẫu nhiên, mà là một “dấu vết” được “cài đặt” một cách có chủ đích, như thể Dạ Hoa Cảnh đang cố tình dẫn dụ anh.
“Hắn đang tạo ra một ‘điểm mạch’ mới. Về phía Tây, gần khu chợ cũ,” Lâm Hạo nói, giọng nói không còn run rẩy, mà đầy sự cảnh giác. “Có lẽ là một ‘cổng phụ’ khác cho ‘Vườn Hồn’ của hắn.”
Hoàng Phúc lập tức hiểu ý. Anh ta quay lại xe, khởi động động cơ. Tiếng máy xe Hồn Vệ cũ kỹ gầm lên, xé tan sự tĩnh mịch của con hẻm. Ánh mắt anh ta đầy quyết tâm. “Ngay lập tức. Lần này, chúng ta sẽ không để hắn thoát. Hắn muốn chơi ‘game’, chúng ta sẽ chơi đến cùng!”
Chiếc xe Hồn Vệ lao đi nhanh chóng, bánh xe nghiến ken két trên nền đường ẩm ướt, cắt xuyên qua màn sương tím nhạt đang ngày càng dày đặc. Lâm Hạo ngồi ghế phụ, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt hướng về phía Tây. Anh cảm thấy một luồng ý niệm lạnh lẽo, quen thuộc lướt qua tâm trí mình – đó là Dạ Hoa Cảnh, kẻ kiến tạo sự vô hồn, kẻ đang đứng đằng sau tất cả. Hắn như một “admin” của thế giới game này, luôn “stalk” và “debug” “player” Lâm Hạo.
Trên đỉnh một tòa nhà cao tầng đổ nát ở rìa Thiên Phủ Thành, Dạ Hoa Cảnh đứng lặng lẽ. Gió đêm lùa qua mái tóc trắng muốt của kẻ đó, khiến nó bay phất phơ như những sợi tơ ma mị. Trong lòng bàn tay kẻ đó, nụ hoa nhài xám trắng đã hé nở thêm một cánh, tỏa ra mùi hương mê hoặc đến rợn người. Nó không chỉ là một bông hoa, mà là một “biểu tượng” cho sự “hoàn mỹ” mà Dạ Hoa Cảnh đang khao khát.
Dạ Hoa Cảnh khẽ nhếch mép cười lạnh lẽo, đôi mắt đen sâu thăm thẳm, không có đồng tử, nhìn về hướng chiếc xe Hồn Vệ đang lao đi như một mũi tên xuyên màn đêm. “Con trai của ‘Hương Hồn’… Ngươi đã tìm thấy lý do để ‘nở rộ’ rồi sao? Thật thú vị. Cái ‘cảm xúc’ và ‘ý chí’ của con người luôn là thứ khó lường nhất, nhưng cũng là thứ khiến ‘tác phẩm’ của ta thêm phần ‘hoàn mỹ’.”
Kẻ đó khẽ vuốt ve đóa hoa nhài. “Hãy xem ngươi sẽ làm được gì với ‘khúc dạo đầu’ này. Ngươi muốn tìm ‘Hồn Hóa Thạch’ ư? Ta rất mong chờ ‘công cụ phục hồi’ của ngươi sẽ hoạt động thế nào. Dù sao đi nữa, tất cả chỉ là một phần của ‘quá trình nở rộ’ vĩ đại. Cuối cùng, mọi thứ đều sẽ trở về với sự trống rỗng hoàn mỹ. Ta sẽ chờ ngươi, con trai của ‘Hương Hồn’.”
Chiếc xe Hồn Vệ tiếp tục lao đi nhanh chóng, đèn pha cắt xuyên màn sương tím, tạo thành hai vệt sáng mờ ảo trên con đường vắng. Lâm Hạo siết chặt nắm tay, cảm nhận viên Hồn Thạch trong túi áo như một lời nhắc nhở. Anh biết con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, những “boss” và “quái vật” đang chờ đợi anh ở mỗi góc phố, mỗi con hẻm. Nhưng giờ đây, anh không còn đơn độc, và mục tiêu của anh đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh sẽ không bao giờ từ bỏ Mai Chi, và sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ những linh hồn còn sót lại. Cuộc “phá đảo” này, sẽ là trận chiến của ý chí và linh hồn, một trận chiến mà anh không thể thua.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8