Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 37: Hoàng Phúc Cung Cấp Thông Tin

Cập nhật lúc: 2026-06-30 11:52:49 | Lượt xem: 9

Ánh mắt Lâm Hạo lướt qua những đóa hoa nhài xám trắng lạnh lẽo đang “nở rộ” trên bức tường ẩm mốc. Anh đặt bàn tay tái nhợt lên lớp vỏ bọc ghê rợn ấy, và một dòng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Khoảnh khắc đó, Khứu Giác Hồn Linh của anh không chỉ ngửi thấy mùi hương chết chóc, mà còn “nhìn thấu” được những mảnh ký ức vụn vỡ, những cảm xúc hỗn loạn đang bị giam cầm. Anh “ngửi” thấy Mai Chi…
Nỗi cô đơn tột cùng, một nỗi sợ hãi không tên, như một con thú bị nhốt trong lồng. Nhưng sâu thẳm hơn, như một “easter egg” ẩn mình trong “code” của sự trống rỗng, anh còn cảm nhận được một tia sáng yếu ớt của niềm vui, của sự sáng tạo, của tình yêu cuộc sống mà Mai Chi từng có. Những hình ảnh rời rạc lướt qua tâm trí anh: Mai Chi múa cọ trên bức tường này, nụ cười rạng rỡ, mái tóc hạt dẻ bồng bềnh. Rồi cô dần biến đổi, đôi mắt mất đi ánh sáng, nụ hoa nhài xám trắng bắt đầu hé nở trên ngực.
Vết bớt hình xoắn ốc trên cổ tay phải của Lâm Hạo nóng rát dữ dội, không chỉ phản ứng lại nỗi đau của Mai Chi, mà còn là sự giận dữ bùng lên trong anh. Nó như một “chip xử lý” đang “overclock” để tổng hợp tất cả những thông tin kinh hoàng đó. Anh biết, Mai Chi vẫn còn ở đó, linh hồn cô bị giam hãm dưới lớp vỏ bọc hoa nhài kinh dị, đang đấu tranh yếu ớt.
Một lời thề thầm lặng bật ra từ sâu thẳm tâm hồn Lâm Hạo, không phải bằng lời nói, mà bằng ý chí: “Mai Chi, anh sẽ tìm cách giải thoát em. Dù phải ‘hack’ cả cái ‘game’ này, anh cũng sẽ không để bất kỳ ai khác phải chịu số phận như em. Không một ai!”
Anh quay sang Hoàng Phúc, ánh mắt kiên định. “Đội trưởng, chúng ta phải tìm ‘Hồn Hóa Thạch’. Đó là hy vọng duy nhất để ‘recovery’ linh hồn.” Hoàng Phúc không hỏi thêm, chỉ gật đầu dứt khoát. “Được. Chúng ta sẽ tìm nó. Dù phải lật tung cái Thiên Phủ Thành này lên, hay thậm chí là cả cái Cổ Giới Hương Hồn chết tiệt này. ‘Quest’ của cậu cũng là ‘quest’ của tôi. Chúng ta là ‘team’.”
Lâm Hạo hít một hơi sâu, Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh giờ đây đã ổn định hơn, không còn bị quá tải bởi những tiếng vọng hỗn loạn. Anh cảm nhận được dòng chảy Hồn Lực Ôn Nhiễm từ bức tường, và xa hơn, một luồng Hồn Lực Ôn Nhiễm mạnh mẽ, có chủ đích đang di chuyển về phía Tây thành. Nó không phải là sự lan tràn ngẫu nhiên, mà là một “dấu vết” được “cài đặt” một cách có chủ đích, như thể Dạ Hoa Cảnh đang cố tình dẫn dụ anh.
“Hắn đang tạo ra một ‘điểm mạch’ mới. Về phía Tây, gần khu chợ cũ,” Lâm Hạo nói, giọng nói không còn run rẩy, mà đầy sự cảnh giác. “Có lẽ là một ‘cổng phụ’ khác cho ‘Vườn Hồn’ của hắn.” Hoàng Phúc lập tức hiểu ý. Anh ta quay lại xe, khởi động động cơ. Tiếng máy xe Hồn Vệ cũ kỹ gầm lên, xé tan sự tĩnh mịch của con hẻm. Ánh mắt anh ta đầy quyết tâm. “Ngay lập tức. Lần này, chúng ta sẽ không để hắn thoát. Hắn muốn chơi ‘game’, chúng ta sẽ chơi đến cùng!”
Chiếc xe Hồn Vệ lao đi nhanh chóng, bánh xe nghiến ken két trên nền đường ẩm ướt, cắt xuyên qua màn sương tím nhạt đang ngày càng dày đặc. Lâm Hạo ngồi ghế phụ, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt hướng về phía Tây. Anh cảm thấy một luồng ý niệm lạnh lẽo, quen thuộc lướt qua tâm trí mình – đó là Dạ Hoa Cảnh, kẻ kiến tạo sự vô hồn, kẻ đang đứng đằng sau tất cả. Hắn như một “admin” của thế giới game này, luôn “stalk” và “debug” “player” Lâm Hạo.
Trên đỉnh một tòa nhà cao tầng đổ nát ở rìa Thiên Phủ Thành, Dạ Hoa Cảnh đứng lặng lẽ. Gió đêm lùa qua mái tóc trắng muốt của kẻ đó, khiến nó bay phất phơ như những sợi tơ ma mị. Trong lòng bàn tay kẻ đó, nụ hoa nhài xám trắng đã hé nở thêm một cánh, tỏa ra mùi hương mê hoặc đến rợn người. Nó không chỉ là một bông hoa, mà là một “biểu tượng” cho sự “hoàn mỹ” mà Dạ Hoa Cảnh đang khao khát.
Dạ Hoa Cảnh khẽ nhếch mép cười lạnh lẽo, đôi mắt đen sâu thăm thẳm, không có đồng tử, nhìn về hướng chiếc xe Hồn Vệ đang lao đi như một mũi tên xuyên màn đêm. “Con trai của ‘Hương Hồn’… Ngươi đã tìm thấy lý do để ‘nở rộ’ rồi sao? Thật thú vị. Cái ‘cảm xúc’ và ‘ý chí’ của con người luôn là thứ khó lường nhất, nhưng cũng là thứ khiến ‘tác phẩm’ của ta thêm phần ‘hoàn mỹ’.”
Kẻ đó khẽ vuốt ve đóa hoa nhài. “Hãy xem ngươi sẽ làm được gì với ‘khúc dạo đầu’ này. Ngươi muốn tìm ‘Hồn Hóa Thạch’ ư? Ta rất mong chờ ‘công cụ phục hồi’ của ngươi sẽ hoạt động thế nào. Dù sao đi nữa, tất cả chỉ là một phần của ‘quá trình nở rộ’ vĩ đại. Cuối cùng, mọi thứ đều sẽ trở về với sự trống rỗng hoàn mỹ. Ta sẽ chờ ngươi, con trai của ‘Hương Hồn’.”
Chiếc xe Hồn Vệ tiếp tục lao đi nhanh chóng, đèn pha cắt xuyên màn sương tím, tạo thành hai vệt sáng mờ ảo trên con đường vắng. Lâm Hạo siết chặt nắm tay, cảm nhận viên Hồn Thạch trong túi áo như một lời nhắc nhở. Anh biết con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, những “boss” và “quái vật” đang chờ đợi anh ở mỗi góc phố, mỗi con hẻm. Nhưng giờ đây, anh không còn đơn độc, và mục tiêu của anh đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh sẽ không bao giờ từ bỏ Mai Chi, và sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ những linh hồn còn sót lại. Cuộc “phá đảo” này, sẽ là trận chiến của ý chí và linh hồn, một trận chiến mà anh không thể thua.
***
**SCENE 1: TRỤ SỞ BÍ MẬT CỦA HOÀNG PHÚC – BẢN ĐỒ CỦA NỖI ÁM ẢNH**
Căn phòng nhỏ trong trụ sở Hồn Vệ chìm trong ánh đèn vàng yếu ớt, hắt lên tấm bản đồ lớn của Thiên Phủ Thành trải trên bàn. Màn sương tím nhạt vẫn lờ mờ bên ngoài cửa sổ đóng kín, như một tấm màn che giấu thế giới đang mục rữa bên ngoài. Hoàng Phúc ngồi trước bàn, khuôn mặt hốc hác, quầng thâm dưới mắt sâu hoắm như hai hố đen nuốt chửng giấc ngủ. Anh ta vừa cắm một chiếc ghim đỏ cuối cùng vào bản đồ, đánh dấu một khu vực xa xôi ở phía Tây thành – điểm cuối của một chuỗi những sự kiện kỳ lạ mà không ai muốn tin.
“Hội Đồng… những lão già bảo thủ đó,” anh ta lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ và căng thẳng. “Họ gọi mình là ‘ảo giác’, ‘stress công việc’. Họ nói mình nên đi kiểm tra tâm thần. Nhưng những con người này thì sao? Những vụ mất tích, những cái chết không lời giải thích, những ‘mùi hương lạ’ bị gạt bỏ… Chúng không phải ảo giác! Chúng là sự thật!”
Ngọn lửa giận dữ lạnh lùng bùng lên trong lòng Hoàng Phúc, thiêu đốt sự mệt mỏi thể chất của anh. Anh ta siết chặt nắm đấm, những khớp ngón tay trắng bệch. Anh đã thức trắng đêm, lén lút đào bới qua hàng trăm tập hồ sơ cũ, những báo cáo bị xếp xó, những lời khai bị coi là mê tín. Từng mảnh ghép, từng câu chuyện rời rạc, anh ta đã tự mình kết nối chúng lại, vẽ nên một bức tranh kinh hoàng mà không ai dám nhìn nhận. Đây là một cuộc điều tra “underground”, một “side quest” mà anh tự nguyện nhận, vì cái “main quest” của Hội Đồng đã lạc lối từ lâu.
Anh đưa tay chạm vào chiếc lọ thủy tinh chứa mẫu vật hoa nhài xám trắng đặt trên góc bàn, nhớ lại lời Lâm Hạo về việc đưa nó cho Bà Tư Mộc. “Không biết Bà Tư Mộc đã tìm ra gì từ thứ này… Bà ấy có đang ‘debug’ được ‘code’ của nó không? Chúng ta không còn nhiều thời gian.” Cái mùi hương ngọt lịm, chết chóc từ mẫu vật vẫn len lỏi, nhắc nhở anh về mối đe dọa thường trực.
Hoàng Phúc đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, ánh mắt đầy lo lắng quét qua tấm bản đồ. Các dấu chấm đỏ, những đường khoanh tròn trên đó không chỉ là địa điểm, mà là những vết thương đang rỉ máu Hồn Lực Ôn Nhiễm của Thiên Phủ Thành. Mỗi chấm đỏ là một số phận, một linh hồn bị tước đoạt, một “NPC” đã bị “corrupted” trong cái “game” sinh tử này. Anh cảm thấy một gánh nặng đè nén lên vai, một trách nhiệm không thể chối từ.
**SCENE 2: LÂM HẠO ĐẾN – THIÊN NHĨ HỒN TÂM ĐỌC BẢN ĐỒ**
Đúng lúc sự căng thẳng trong phòng đạt đến đỉnh điểm, một tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Hoàng Phúc quay phắt lại, rút khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến ra, cảnh giác hướng về phía cửa. Anh không bao giờ hạ thấp cảnh giác, đặc biệt là khi đang làm việc bí mật.
Cánh cửa mở ra, và Lâm Hạo bước vào. Hồn Thuẫn vững chắc bao bọc anh, đẩy lùi màn sương tím nhạt đang cố len lỏi qua khe cửa, như một “tường lửa” ngăn chặn “virus”. Khuôn mặt anh vẫn còn vẻ mệt mỏi sau đêm “luyện cấp” và những trải nghiệm kinh hoàng, nhưng đôi mắt đã sáng hơn, kiên định hơn, không còn chút hoang mang nào.

Truyện Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ - Hoàng Phúc Cung Cấp Thông Tin - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Cậu Hạo, cậu đến rồi. Ngồi đi.” Giọng Hoàng Phúc trầm, chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối và một chút nhẹ nhõm khi thấy “main char” của mình an toàn. Anh hạ súng xuống, cất vào bao.
Lâm Hạo gật đầu, ánh mắt quét qua căn phòng, dừng lại ở tấm bản đồ trải rộng trên bàn. “Đội trưởng. Anh đã tìm thấy gì rồi?”
Hoàng Phúc chỉ vào tấm bản đồ, cảm thấy một luồng năng lượng mới khi có Lâm Hạo ở bên. “Đây là tất cả những gì tôi có thể gom góp được, Cậu Hạo. Những vụ mất tích, tự tử không rõ nguyên nhân, những báo cáo về ‘mùi hương lạ’ bị gạt bỏ… Tôi đã đánh dấu chúng. Tôi đã phải lật tung cả kho hồ sơ cũ, dùng hết quyền hạn của mình để tìm ra những ‘vết nứt’ này. Tất cả đều là những ‘bug’ mà hệ thống không muốn công nhận.”
Lâm Hạo tiến đến gần bản đồ. Anh đặt bàn tay tái nhợt của mình lên bề mặt bản đồ, nhắm mắt lại. Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh bùng nổ, không chỉ cảm nhận mùi hương mà còn “nhìn thấu” được dòng chảy Hồn Lực Ôn Nhiễm. Các dấu chấm đỏ trên bản đồ như những ngọn lửa xanh tím đang bập bùng, mỗi ngọn lửa là một “hương hồn” bị tổn thương, bị tước đoạt, hoặc đang “nở rộ”. Anh “ngửi” thấy nỗi tuyệt vọng, sự trống rỗng, nhưng cũng có những tia sáng yếu ớt của ký ức, của tình yêu còn sót lại. Nó như một “bản giao hưởng” của sự chết chóc và nỗi đau, nhưng cũng ẩn chứa những “nốt nhạc” của sự sống còn đang cố gắng vươn lên.
Anh cảm nhận một “đường mạch” Hồn Lực Ôn Nhiễm khổng lồ đang dần hình thành, kết nối các điểm lại với nhau, giống như một hệ thống mạch máu dị hợm dưới lòng thành phố. Nó đang dẫn về một khu vực cụ thể ở phía Tây thành – khu chợ đêm cũ, nơi có rất nhiều người qua lại. Mùi hương ở đó nồng nặc và quyến rũ chết người hơn bất kỳ đâu, như một “cái bẫy” được “cài đặt” tinh vi.
Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay Lâm Hạo âm ỉ nóng rát dữ dội, không chỉ phản ứng với Hồn Lực Ôn Nhiễm mà còn như một bộ xử lý trung tâm, giúp anh tổng hợp thông tin một cách nhanh chóng và chính xác. Nó là “mod” đặc biệt của anh, giúp anh “đọc” được “code” của thế giới này. Anh “thấy” được sự sắp đặt có chủ đích của Dạ Hoa Cảnh, kẻ đang “debug” thế giới theo ý muốn của hắn.
Anh mở mắt, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt sắc bén đến lạ thường. Anh chỉ vào một khu vực trên bản đồ, chính là khu chợ đêm cũ mà Hoàng Phúc vừa đánh dấu. “Đây… Đây là một ‘điểm mạch’ mới. Nó đang nở rộ rất nhanh, Đội trưởng. Nó còn mạnh hơn cả bức tường hoa trước đó. Giống như một ‘cổng phụ’ đã được ‘update’ lên phiên bản mới, nguy hiểm hơn.”
**SCENE 3: PHÂN TÍCH VÀ KẾ HOẠCH – ĐIỂM NÓNG MỚI ĐẦY NGUY HIỂM**
Hoàng Phúc nhìn vào điểm mà Lâm Hạo chỉ, lông mày nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết ruồi. Khuôn mặt anh ta lộ rõ sự lo lắng và tức giận. “Khu chợ đêm cũ… Chết tiệt! Đó là nơi có rất nhiều người qua lại. Nếu nó ‘nở rộ’ ở đó, thì cả một khu sẽ biến thành Vườn Hồn mất! Hàng ngàn ‘NPC’ sẽ bị ‘corrupted’ chỉ trong một đêm!”
Lâm Hạo gật đầu, khuôn mặt trầm trọng. “Đúng vậy. Mùi hương ở đó sẽ lan nhanh hơn, tinh vi hơn. Nó sẽ là một ‘cổng phụ’ lớn khác cho Vườn Hồn, hoặc tệ hơn, là nơi Dạ Hoa Cảnh muốn tạo ra một ‘tác phẩm’ mới, một ‘khu vườn’ riêng cho mình. Hắn đang ‘farm’ linh hồn với tốc độ chóng mặt.”
Hoàng Phúc siết chặt nắm đấm, sự bất lực khi đối mặt với một kẻ thù vô hình khiến anh ta cảm thấy nghẹt thở. “Vậy chúng ta phải làm gì? Phá hủy nó? Nhưng cậu nói Hồn Trảm không có tác dụng, súng Hồn Lực của tôi cũng chỉ khiến chúng ‘nở rộ’ nhanh hơn. Giống như chúng ta đang ‘buff’ cho ‘boss’ vậy!”
Lâm Hạo lắc đầu. “Đúng vậy. Chúng ta không thể ‘tiêu diệt’ Hồn Lực Ôn Nhiễm theo cách thông thường. Bà Tư Mộc nói chúng ta phải tìm cách ‘thanh lọc’ hoặc ‘phong ấn’ nó, tìm ‘lỗ hổng’ trong ‘code’ của Dạ Hoa Cảnh. Đó là lý do tôi cần tìm Hồn Hóa Thạch – ‘item phục hồi’ linh hồn duy nhất mà chúng ta biết.”
Lâm Hạo chỉ vào lọ mẫu vật hoa nhài xám trắng trên bàn. “Mẫu vật tôi đưa cho Bà Tư Mộc… có lẽ bà ấy sẽ tìm ra điều gì đó từ nó, một ‘vaccine’ hoặc ‘phần mềm diệt virus’. Nhưng chúng ta không có thời gian. Điểm mạch ở khu chợ đêm cũ đang phát triển quá nhanh. Chúng ta phải hành động ngay, trước khi nó ‘nở rộ’ hoàn toàn.”
Hoàng Phúc nhìn Lâm Hạo, ánh mắt đầy tin tưởng và quyết tâm bùng cháy. Anh đã chấp nhận hoàn toàn thế giới linh dị này, không còn chút do dự nào, sẵn sàng gánh vác mọi rủi ro. “Vậy thì, Cậu Hạo, kế hoạch là gì? Tôi sẽ làm mọi thứ để cậu có thể thực hiện ‘cái cách’ của mình. Tôi sẽ là bức tường chắn, là ‘tanker’ của cậu trong cái ‘game’ chết tiệt này. Cậu cứ việc ‘cast skill’, tôi sẽ ‘cover’ cho cậu.” Giọng anh ta kiên định, không thể lay chuyển.
**SCENE 4: CAM KẾT VÀ TRÁCH NHIỆM – CUỘC CHIẾN THỰC SỰ BẮT ĐẦU**
Lâm Hạo nhìn Hoàng Phúc. Trong ánh mắt kiên định, hằn quầng thâm vì thức khuya nhưng đầy nhiệt huyết của người Đội trưởng, anh tìm thấy sức mạnh và sự đồng hành. Nỗi cô đơn giảm bớt, thay vào đó là gánh nặng của trách nhiệm nhưng cũng là ý chí chiến đấu không thể lay chuyển. Anh biết, đây không còn là cuộc chiến của riêng anh nữa.
“Chúng ta phải đến khu chợ đêm cũ ngay bây giờ,” Lâm Hạo nói, giọng dứt khoát. “Tôi sẽ dùng Thiên Nhĩ Hồn Tâm để xác định chính xác ‘Hồng Tâm Ôn Nhiễm’ ở đó, và thử một cách mới để ‘thanh lọc’ hoặc ít nhất là ‘làm chậm’ quá trình ‘nở rộ’. Anh… Đội trưởng, anh cần phong tỏa khu vực ngay lập tức, và chuẩn bị cho bất kỳ tình huống nào. Lần này, chúng ta sẽ không để ai khác ‘nở rộ’ như Mai Chi. Chúng ta sẽ ‘save game’ này.”
Hoàng Phúc đứng thẳng dậy, gật đầu dứt khoát. “Được. Tôi sẽ lo vòng ngoài. Cậu Hạo, hãy tin tôi. Dạ Hoa Cảnh sẽ phải đối mặt với chúng ta, một ‘team’ không sợ ‘bug’ hay ‘glitch’.” Anh ta rút điện thoại ra, bắt đầu gọi lệnh một cách nhanh chóng và dứt khoát, không cần giải thích chi tiết cho cấp dưới. “Phong tỏa khu chợ đêm cũ, khu vực Z-17! Có ‘mầm bệnh lạ’ nguy hiểm, lây nhiễm cực nhanh! Không ai được phép vào hay ra! Lặp lại, không ai được phép vào hay ra!” Giọng anh ta đầy quyền uy, không cho phép bất kỳ sự nghi ngờ nào.
Lâm Hạo siết chặt nắm tay. Viên Hồn Thạch trong túi áo anh ấm nhẹ, như một “item” đang chờ được sử dụng. Anh cảm nhận được sự kết nối giữa anh và Hoàng Phúc, một sợi dây vô hình của ý chí và niềm tin. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và họ không còn đơn độc trên con đường “phá đảo” đầy chông gai này.
**SCENE 5: BÓNG HÌNH TRÊN CAO – SỰ THÍCH THÚ CỦA KẺ KIẾN TẠO**
Trên đỉnh một tòa nhà cao tầng đổ nát ở rìa Thiên Phủ Thành, màn sương tím nhạt vẫn bao phủ, khiến khung cảnh trở nên mờ ảo và u ám. Dạ Hoa Cảnh đứng lặng lẽ, cầm một nụ hoa nhài xám trắng đang hé nở trong lòng bàn tay. Đôi mắt đen sâu thăm thẳm của kẻ đó nhìn về phía trụ sở Hồn Vệ, nơi Hoàng Phúc và Lâm Hạo vừa rời đi, như thể đang xem một “livestream” chất lượng cao.
Dạ Hoa Cảnh khẽ nhếch mép cười lạnh lẽo, đầy sự thích thú và phân tích. “Ồ, ‘con trai của Hương Hồn’ đã tìm thấy ‘bản đồ’ của ta ư? Và ngươi còn có ‘người bạn’ trung thành này nữa, một ‘tanker’ đầy nhiệt huyết. Thật thú vị. Ngươi muốn tìm ‘lỗ hổng’ trong ‘tác phẩm’ của ta sao? Hay ngươi sẽ chỉ ‘nở rộ’ một cách ngoan ngoãn hơn khi đối mặt với ‘điểm mạch’ mới? Ta rất mong chờ ‘khúc dạo đầu’ này. Hãy xem ngươi sẽ ‘level up’ thêm những gì, hay chỉ đơn thuần là ‘die’ một cách mỹ miều.”
Nụ hoa nhài trong tay Dạ Hoa Cảnh hé nở thêm một cánh, tỏa ra mùi hương ngọt ngào, chết chóc. Kẻ đó biến mất vào màn sương, như một “admin” vừa hoàn thành việc “setting up event”. Chỉ còn lại một cảm giác rợn người và lời đe dọa thầm lặng, lơ lửng trong không khí: “Hãy đến với ‘khu vườn’ mới của ta, con trai của ‘Hương Hồn’. Ta đã chuẩn bị một ‘màn trình diễn’ đặc biệt dành cho ngươi…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8