Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 38: Nhóm Hồn Vệ Mất Tích
Màn sương tím nhạt như dải lụa tang, lững lờ trôi, nuốt chửng những tia nắng chiều tà cuối cùng của Thiên Phủ Thành. Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc cũ kỹ hòa lẫn với thứ hương hoa nhài ngọt lịm đến ghê người, như một nụ hôn chết chóc đang dần siết chặt thành phố. Hoàng Phúc khẽ rít lên một tiếng, tay siết chặt vô lăng chiếc xe Hồn Vệ cũ kỹ, đôi mắt hằn quầng thâm nhưng kiên định, dừng lại ở đầu con hẻm khu chung cư cũ, nơi bức tường giờ đây đã biến thành một \”khu vườn\” hoa nhài xám trắng khổng lồ.
Lâm Hạo siết chặt nắm tay, cảm nhận viên Hồn Thạch trong túi áo như một lời nhắc nhở. Anh biết con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, những “boss” và “quái vật” đang chờ đợi anh ở mỗi góc phố, mỗi con hẻm. Nhưng giờ đây, anh không còn đơn độc, và mục tiêu của anh đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh sẽ không bao giờ từ bỏ Mai Chi, và sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ những linh hồn còn sót lại. Cuộc “phá đảo” này, sẽ là trận chiến của ý chí và linh hồn, một trận chiến mà anh không thể thua.
***
“Đội trưởng… tín hiệu yếu quá… hình như chúng ta mất liên lạc rồi!” Giọng Trực Ca, cậu Hồn Vệ trẻ tuổi, run rẩy vang lên trong tai nghe của Hoàng Phúc. Anh ta đang ngồi trong xe Hồn Vệ, khuôn mặt tái mét, đôi mắt dán chặt vào màn hình radar nhiễu loạn. Mùi hương hoa nhài ngọt lịm, chết chóc đã len lỏi vào cả trong xe, khiến Trực Ca cảm thấy lợm giọng.
Hoàng Phúc gầm nhẹ, tay đập mạnh vào vô lăng. “Cố gắng bắt lại tín hiệu! Bằng mọi giá!” Lòng anh như lửa đốt. Đội của Trần Phong đã đi vào khu chợ đêm cũ để điều tra một báo cáo về “mùi hương lạ” và những “bông hoa mọc trên tường”. Anh đã cảnh báo, đã dặn dò cẩn thận, nhưng giờ đây…
“Đội trưởng… có tín hiệu… rất yếu… nhưng… có vẻ là tiếng của Trần Phong…” Trực Ca lắp bắp, giọng nói gần như nghẹn lại.
Hoàng Phúc lập tức ghé sát tai vào bộ đàm, tim đập thình thịch. “Trần Phong! Nghe rõ trả lời! Tình hình thế nào?!”
Chỉ có tiếng rè rè, nhiễu loạn. Rồi một giọng nói hoảng loạn, đứt quãng vang lên, như đến từ một thế giới khác: “Đội trưởng… chúng tôi… khu chợ cũ… mùi hương… quá nồng… không thể thở…”
Hoàng Phúc căng thẳng đến tột độ. Anh có thể nghe thấy những tiếng lách tách nhẹ nhàng, liên tục, như hàng ngàn nụ hoa đang đồng loạt bung nở trong không khí, át đi giọng nói của Trần Phong. Tiếng lách tách đó không phải âm thanh của sự sống, mà là bản giao hưởng của sự chết chóc, của những thứ đang “nở rộ” một cách quái dị.
Rồi giọng Trần Phong đột ngột chuyển sang một tông điệu kỳ lạ, thều thào, gần như bị mê hoặc. Nó không còn là sự sợ hãi, mà là một sự chấp nhận, một sự tan chảy vào vẻ đẹp bệnh hoạn: “Những bông hoa… đẹp… quá… chúng… đang nở rộ…”
Một tiếng cười khúc khích yếu ớt, ma mị, vang lên sau câu nói đó, lạnh lẽo và đầy quyến rũ, như tiếng chuông gọi hồn. Tiếng cười bị cắt cụt đột ngột bởi sự im lặng chết chóc. Tín hiệu bị cắt đứt hoàn toàn.
Trực Ca run rẩy buông tai nghe, đôi mắt mở to vô hồn. “Đội trưởng… họ… họ đã…”
Hoàng Phúc tái mét mặt mày, giật mình đánh lái suýt đâm vào bức tường đổ nát ven đường. Anh đập mạnh tay vào vô lăng, gầm lên một tiếng đau đớn và phẫn nộ: “Chết tiệt! Bọn khốn nạn đó! Chúng đã làm gì họ?!” Lý trí anh ta gào thét, nhưng trái tim anh ta đã biết. Anh đã mất thêm một đồng đội, mất thêm một người bạn vào cái thế giới “game” chết tiệt này.
Lâm Hạo, nãy giờ vẫn nhắm mắt, từ từ mở ra. Ánh mắt anh kiên định nhưng sâu thẳm, như thể đã nhìn thấy tất cả. Anh đặt tay lên vai Hoàng Phúc, giọng nói trầm thấp, đầy sự chấp nhận nghiệt ngã: “Đội trưởng… đã quá muộn rồi. Họ… đã bị nuốt chửng.”
Hoàng Phúc nghiến răng. Anh đã biết. Nhưng nghe Lâm Hạo nói ra, cảm giác còn đau đớn hơn gấp trăm lần. “Vậy là… chúng ta đã thua một ‘round’ nữa à, Cậu Hạo?”
Lâm Hạo lắc đầu. “Chưa. Chỉ là ‘họ’ đã bị ‘tấn công bất ngờ’ thôi. Chúng ta sẽ không để chuyện đó lặp lại.”
***
Chiếc xe Hồn Vệ cũ kỹ dừng lại cách rìa khu chợ đêm cũ một đoạn. Màn sương tím ở đây đặc quánh đến nghẹt thở, như một bức màn che giấu một bí mật ghê rợn. Hoàng Phúc rút khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến, kiểm tra lại băng đạn. Anh nhìn Lâm Hạo, ánh mắt đầy lo lắng, xen lẫn một chút sợ hãi mà anh không thể che giấu.
“Cậu Hạo… Cậu có chắc chúng ta nên vào không? Tôi… tôi không nghe thấy gì cả, chỉ có mùi hương này. Nó… nó như đang gọi mời tôi vậy.” Giọng Hoàng Phúc khàn đặc. Cái mùi hoa nhài ngọt lịm này, nó đã không còn là mùi hương đơn thuần nữa, nó là một lời thì thầm, một lời hứa hẹn về sự bình yên, về sự giải thoát khỏi mọi phiền muộn. Anh cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ muốn hít thật sâu, muốn đắm chìm vào nó.
Lâm Hạo gật đầu, Hồn Thuẫn trên người anh phát ra ánh sáng xanh yếu ớt, như một chiếc áo giáp vô hình, cố gắng đẩy lùi mùi hương mê hoặc. “Phải vào, Đội trưởng. Nếu không, sẽ có thêm nhiều người khác. Đây là ‘màn trình diễn’ của hắn. Hắn muốn chúng ta thấy.”
Hoàng Phúc gật đầu dứt khoát. “Được. ‘Màn trình diễn’ thì ‘màn trình diễn’. Nhưng tôi là ‘khán giả’ khó tính đấy.” Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cái cảm giác choáng váng do mùi hương gây ra, rồi cùng Lâm Hạo bước vào khu chợ.
Từng bước chân của họ như chìm vào một thế giới khác, một chiều không gian bị bóp méo bởi sự điên loạn. Không khí trở nên nặng nề, ẩm ướt và ngột ngạt. Các quầy hàng đổ nát, những tấm bạt rách nát, và khắp nơi… là hoa. Không phải hoa nhài xám trắng đơn thuần như ở bức tường cũ kỹ. Từ những chiếc xe đẩy hàng gỉ sét, từ những chồng rau củ mục nát, từ cả những tàn tích của quần áo, giày dép vương vãi trên đất… *những đóa hoa kỳ dị đang mọc lên*.
Chúng có hình dáng giống hoa nhài, nhưng màu sắc từ xám trắng chuyển dần sang những sắc độ tím than, thậm chí là đen tuyền ở nhụy hoa. Chúng to lớn bất thường, cánh hoa dày đặc, mọc chen chúc, đan xen vào nhau, tạo thành một “khu vườn” sống động một cách bệnh hoạn. Mùi hương ngọt lịm, mê hoặc, nhưng ẩn chứa sự mục rữa, như một lời mời gọi đến vực sâu của sự trống rỗng. Tiếng lách tách nhẹ nhàng của những cánh hoa đang bung nở vang vọng khắp nơi, như tiếng thì thầm của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm.

Lâm Hạo nhắm mắt lại, Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh bùng nổ. Anh “nhìn thấy” những “mạch máu” Hồn Lực Ôn Nhiễm đang chạy dưới lòng đất, như một hệ thống rễ cây khổng lồ, nuôi dưỡng toàn bộ khu chợ. Anh cảm nhận được hàng ngàn “hương hồn” bị giam cầm trong từng đóa hoa, mỗi đóa hoa là một mảnh ký ức, một mảnh cảm xúc bị bóp méo, giãy giụa trong câm lặng. Có những “hương hồn” của những người bán hàng rong, của những bà lão đi chợ, của những đứa trẻ thơ ngây… tất cả đều bị nghiền nát, bị biến thành một phần của “khu vườn” kinh dị này.
Anh thoáng thấy hình ảnh một Hồn Vệ đang cố gắng giơ súng, đôi mắt hoảng loạn, rồi cơ thể anh ta bị những dây hoa nhài xám trắng quấn lấy, kéo xuống đất, và từ ngực anh ta, một đóa hoa bắt đầu hé nụ, nở rộ, nuốt chửng hoàn toàn linh hồn. Đó là Trần Phong. Lâm Hạo cảm thấy một luồng đau đớn chạy dọc sống lưng, nhưng anh cố gắng giữ vững ý chí.
Hoàng Phúc, dù không có khả năng của Lâm Hạo, cũng cảm thấy rùng mình trước khung cảnh này. “Chết tiệt… Đây là cái quái gì vậy? Địa ngục ư?”
Họ tiếp tục đi sâu vào “khu vườn”. Vết tích của nhóm Hồn Vệ dần hiện ra, ám ảnh và ghê rợn. Một chiếc mũ Hồn Vệ rơi vãi trên nền đất ẩm ướt, bên trong, thay vì đầu người, là một đóa hoa nhài xám trắng lớn đang bung nở, nhụy hoa đen tuyền lấp lánh như đôi mắt vô hồn. Một khẩu súng Hồn Lực nằm trên đất, nòng súng đã bị bao phủ bởi những cánh hoa tím đen, và từ báng súng, một bàn tay đã hóa thành cành hoa đang vươn ra, những ngón tay hoa nhài trắng muốt như muốn níu kéo lấy thứ gì đó.
Hoàng Phúc nhặt khẩu súng lên, vẻ mặt kinh hoàng, đôi tay anh run rẩy. “Đây… đây là súng của Trần Phong! Và đây… là tay của hắn ta ư?” Anh nhìn chằm chằm vào bàn tay hóa hoa, cảm giác ghê tởm xen lẫn nỗi đau.
Anh chỉ vào một vũng chất lỏng màu tím sẫm, sánh đặc, dưới gốc một đóa hoa khổng lồ, đang phát ra một mùi hương ngọt lịm đến tột cùng, như mật hoa của quỷ dữ. “Đây… đây là gì, Cậu Hạo?”
Lâm Hạo chạm nhẹ ngón tay vào chất lỏng. Khứu Giác Hồn Linh của anh bùng lên dữ dội. Anh nhận ra đó là Hồn Lực Ôn Nhiễm cô đặc, nhưng không phải của con người. “Đây là… tinh túy của Kẻ Không Hồn. Và cả… thứ đã từng là linh hồn của những Hồn Vệ đó. Chúng đã bị… ‘chưng cất’ thành ‘mùi hương’ này.”
Hoàng Phúc lùi lại một bước, nuốt khan. “Chưng cất? Ý cậu là… hắn ta đã biến linh hồn của họ thành… thứ này ư? Để rồi… để rồi tạo ra những bông hoa này?” Anh cảm thấy lý trí mình đang bị kéo căng đến giới hạn.
Lâm Hạo gật đầu, ánh mắt anh tối sầm lại. “Không chỉ vậy. Hắn còn dùng chúng để ‘nuôi dưỡng’ ‘Hồng Tâm Ôn Nhiễm’ ở đây, biến nó thành một ‘cổng phụ’ khổng lồ cho ‘Vườn Hồn’ của hắn.”
***
Bỗng một luồng gió lạnh buốt lướt qua, không phải gió tự nhiên, mà là một luồng năng lượng lạnh lẽo, mang theo sự trống rỗng đến tận cùng. Hàng ngàn cánh hoa khẽ rung động, phát ra *tiếng lách tách mê hoặc* và mùi hương ngọt lịm như thôi miên. Cùng lúc đó, Lâm Hạo cảm nhận một *mùi hương đặc biệt, khác lạ* từ phía trên: một mùi hương không chỉ trống rỗng mà còn mang sự kiêu hãnh, sự “hoàn mỹ” bệnh hoạn, như chữ ký của Dạ Hoa Cảnh.
Lâm Hạo ngẩng đầu lên. Trên đỉnh một tòa nhà cao nhất khu chợ, một bóng hình mảnh mai, siêu thực đang đứng đó, tay cầm một đóa hoa nhài xám trắng. Vẻ đẹp của kẻ đó lạnh lẽo đến ghê người, như một bức tượng điêu khắc từ băng giá. Giọng nói lạnh lẽo, du dương của Dạ Hoa Cảnh vang vọng không chỉ trong không khí mà còn trực tiếp trong tâm trí Lâm Hạo, như một lời chào đón, một màn “cutscene” riêng tư dành cho “main char”:
“Ngươi đã đến rồi, con trai của ‘Hương Hồn’…”
Cùng với tiếng nói, *những đóa hoa xung quanh Lâm Hạo khẽ rung rinh, như thể chúng là một phần của Dạ Hoa Cảnh, đang cười* theo kẻ đó. Tiếng cười đó không có âm thanh, nhưng Lâm Hạo có thể “nghe” thấy nó trong tâm trí mình, vang vọng như tiếng chuông tử thần.
“Chào mừng ngươi đến với ‘khúc dạo đầu’ của ta. Ngươi thấy không? Sự ‘nở rộ’ này… thật hoàn mỹ. Tất cả đều tĩnh lặng, thuần khiết… không còn đau khổ, không còn cảm xúc.” Giọng Dạ Hoa Cảnh đầy sự thỏa mãn, như một nghệ sĩ đang chiêm ngưỡng tuyệt tác của mình. “Ngươi cũng sẽ sớm trở thành một phần trong ‘tác phẩm’ của ta thôi, ‘con trai của Hương Hồn’.”
Hoàng Phúc không nghe thấy giọng nói, nhưng anh cảm nhận được sự hiện diện đáng sợ, một áp lực vô hình đè nén, khiến anh gần như nghẹt thở. Anh siết chặt khẩu súng, đứng chắn trước Lâm Hạo, ánh mắt đầy cảnh giác. “Cậu Hạo… kẻ đó… hắn đang ở đây. Tôi cảm thấy… một thứ gì đó cực kỳ tồi tệ.”
Dạ Hoa Cảnh nhếch mép cười lạnh lẽo, nụ hoa trong tay nó hé nở thêm một cánh, như một lời tiên tri về sự hủy diệt. Từ bên dưới, sâu trong khu chợ, *những âm thanh lạch cạch, lẹp bẹp* bắt đầu vọng lại, như tiếng xương cốt va vào nhau, hay tiếng những thân cây khô khốc đang di chuyển.
Từ những quầy hàng đổ nát, từ giữa những bụi hoa nhài khổng lồ, *những thân hình di động* bắt đầu xuất hiện. Chúng là những Kẻ Không Hồn mới, nhưng khác biệt. Chúng không còn lang thang vô định, không còn lờ đờ, mà di chuyển chậm rãi nhưng đầy uy lực, như những con rối bị điều khiển bởi một sợi dây vô hình.
Chúng là *những Hồn Vệ bị biến đổi*, cơ thể họ phủ kín hoa nhài xám trắng, đôi mắt trống rỗng nhưng lại *hướng thẳng về phía Lâm Hạo và Hoàng Phúc*. Trên ngực một trong số chúng, vẫn còn lấp ló một phần huy hiệu của đội Hồn Vệ, nhưng khuôn mặt đã bị biến dạng bởi hoa nhài, một đóa hoa lớn mọc xuyên qua hốc mắt. Một Hồn Vệ khác, một bông hoa lớn mọc từ cổ họng, khiến đầu anh ta nghiêng một góc quái dị. Đó là đội của Trần Phong.
Hoàng Phúc kinh hoàng nhận ra quân phục, nhận ra những gương mặt quen thuộc dù đã bị hoa nhài che lấp. “Không thể nào… là đội của Trần! Chúng đã… biến thành thế này ư?” Anh cảm thấy nỗi sợ hãi và tức giận tột độ, nhưng ý chí bảo vệ Lâm Hạo vẫn không lay chuyển. Anh đã mất đồng đội, nhưng anh sẽ không mất “main char” của mình.
Lâm Hạo cảm nhận được sự giam cầm linh hồn của họ, và một luồng ý chí mạnh mẽ đang điều khiển chúng. Đây là Dị Hoa Thuật cấp cao của Dạ Hoa Cảnh, một màn “hack game” trắng trợn. Anh siết chặt viên Hồn Thạch trong túi áo, Hồn Thuẫn của anh rung lên dữ dội. Anh biết Hồn Trảm sẽ vô dụng. Anh phải tìm một cách khác để đối phó với những “tác phẩm” sống này, những “zombie hoa” được điều khiển bởi một “boss” biến thái.
Lâm Hạo nhìn những Kẻ Không Hồn đang tiến đến, rồi nhìn Hoàng Phúc, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Đội trưởng… chúng ta không thể lùi bước.”
Hoàng Phúc gật đầu, nòng súng Hồn Lực chĩa thẳng về phía trước, ánh mắt kiên định, tăm tối. “Chắc chắn rồi, Cậu Hạo. Chúng ta sẽ ‘phá đảo’ cái game chết tiệt này. ‘Tanker’ của cậu đã sẵn sàng!”
*Tiếng lách tách của hoa nở* ngày càng lớn, hòa cùng tiếng bước chân nặng nề, có chủ đích của những Kẻ Không Hồn Hồn Vệ. Chúng không vội vã, mà tiến đến một cách chậm rãi, đầy đe dọa, như thể muốn kéo dài sự kinh hoàng. Lâm Hạo và Hoàng Phúc đứng vững, vai kề vai, sẵn sàng đối mặt với “màn trình diễn” đẫm máu mà Dạ Hoa Cảnh đã chuẩn bị. Cuộc chiến sinh tử, thực sự đã bắt đầu.