Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 41: Kẻ Không Hồn Trong Rừng

Cập nhật lúc: 2026-06-30 12:06:15 | Lượt xem: 14

“Cậu Hạo, đường nào? Nhanh lên!”
Giọng Hoàng Phúc khản đặc, hòa lẫn tiếng súng Hồn Lực cải tiến đang khạc ra những viên đạn xanh lam chói lòa. Anh là một bức tường thịt đúng nghĩa, lao vào giữa những Kẻ Không Hồn Hồn Vệ đang “nở rộ” tới mức lố lăng, dùng thân mình che chắn cho Lâm Hạo. Mỗi phát đạn không làm chúng chết, mà chỉ khiến những đóa hoa nhài xám trắng trên người chúng bung nở rực rỡ hơn, như thể được tưới nước tăng lực. Mùi hương chết chóc từ chúng cuộn trào, nồng nặc đến mức muốn xé toạc lồng ngực Hoàng Phúc, nhưng anh vẫn nghiến răng, không lùi một bước.
Lâm Hạo nhắm nghiền mắt, Khứu Giác Hồn Linh của anh đang chạy “full công suất”, quét từng milimet của cái Vườn Hồn khu chợ cũ này. Hàng ngàn “hương hồn ôn nhiễm” như những tín hiệu nhiễu loạn, cố gắng bóp nát tâm trí anh. Nhưng anh không thể gục ngã. Anh là “main char”, anh phải tìm ra “bug” của cái “game” này!
“Bên trái! Góc khuất phía sau quầy hàng đổ nát!” Lâm Hạo hét lên, giọng khàn đặc nhưng đầy kiên định. Anh cảm nhận được một “lối tắt” vô hình, một điểm mù trong “mạng lưới” Hồn Lực Ôn Nhiễm của Dạ Hoa Cảnh. Nó hẹp đến mức chỉ vừa đủ cho hai người, và ẩn mình sau một đống đổ nát, như một “easter egg” mà chỉ có Khứu Giác Hồn Linh “max level” mới tìm thấy.
Hoàng Phúc không chút do dự, quay ngoắt người, lao theo hướng Lâm Hạo chỉ. Những Kẻ Không Hồn Hồn Vệ, giờ đã biến thành những “bức tượng hoa di động” với tốc độ đáng kinh ngạc, như những “boss phụ” được buff tốc độ, gào thét (dù không có âm thanh) đuổi theo. Một Kẻ Không Hồn Hồn Vệ biến dị hơn cả, với những gai nhọn sắc lẹm mọc ra từ những đóa hoa nhài, như những móng vuốt của một con “quái vật cấp cao”, vươn tới, suýt nữa thì tóm được Lâm Hạo.
“Chết tiệt! Bọn khốn nạn này!” Hoàng Phúc rít lên, anh dùng thân mình xoay ngang, che chắn cho Lâm Hạo. Những gai nhọn sượt qua vai anh, xé toạc lớp áo Hồn Vệ và để lại một vết rách sâu, máu tươi rịn ra. Nhưng anh không hề kêu ca, chỉ nghiến răng, đẩy Lâm Hạo về phía trước.
“Đội trưởng, không sao chứ?” Lâm Hạo quay đầu lại, ánh mắt đầy lo lắng. Anh cảm nhận được nỗi đau của Hoàng Phúc, nhưng cũng cảm nhận được ý chí kiên cường như thép của anh ta.
“Không sao! Chút vết xước thôi. Quan trọng là thoát ra đã! Chúng ta đến đâu?” Hoàng Phúc đáp, giọng anh vẫn đầy sự quyết đoán, dù khuôn mặt đã trắng bệch vì mất máu và mùi hương. Anh là một “tanker” đúng nghĩa, sẵn sàng chịu mọi sát thương để bảo vệ “main char”.
“Rừng phía Tây. Có một luồng Hồn Lực rất lạ ở đó… rất cũ kỹ, nhưng không bị ô nhiễm hoàn toàn. Có thể là manh mối,” Lâm Hạo nói nhanh, Khứu Giác Hồn Linh của anh đã khóa mục tiêu vào luồng năng lượng bí ẩn đó. Nó không phải là “hương hồn ôn nhiễm” chết chóc, cũng không phải Hồn Lực tinh khiết dồi dào, mà là một thứ gì đó nằm ở giữa, như một “tín hiệu” từ một “server” cổ đại.
Họ cuối cùng cũng lao ra khỏi Vườn Hồn khu chợ cũ, nơi những đóa hoa nhài xám trắng đang “nở rộ” điên cuồng, nuốt chửng mọi thứ. Chiếc xe Hồn Vệ cũ kỹ, đậu sẵn ở một con hẻm phụ, như một “phương tiện di chuyển” được chuẩn bị từ trước, đã chờ họ. Hoàng Phúc không chút chậm trễ, nhảy vào ghế lái, nổ máy và phóng đi, xuyên qua màn sương tím đặc quánh đang bao trùm Thiên Phủ Thành.
***
Chiếc xe Hồn Vệ cũ kỹ lao vun vút trên con đường lát đá ẩm ướt, xuyên qua màn sương tím nhạt bao phủ Thiên Phủ Thành. Hoàng Phúc lái xe như bay, khuôn mặt anh tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh. Vết thương trên vai anh rỉ máu, thấm qua lớp áo Hồn Vệ, nhưng anh dường như không cảm thấy đau đớn. Anh chỉ tập trung vào con đường phía trước, và thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Hạo ngồi cạnh.
“Cậu Hạo, cậu ổn chứ?” Hoàng Phúc hỏi, giọng trầm đục. Anh biết Lâm Hạo cũng đang chịu đựng, không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần. Cái khả năng “ngửi” thấy linh hồn đó, trong một nơi như thế này, chắc chắn là một cực hình.
Lâm Hạo gật đầu yếu ớt. Hồn Thuẫn của anh vẫn đang cố gắng chống lại “Mùi Hương” đang len lỏi vào xe, nhưng nó đã mỏng manh đến mức gần như sụp đổ. Khứu Giác Hồn Linh của anh vẫn đang hoạt động, cảm nhận sự hỗn loạn của Hồn Lực Ôn Nhiễm từ những Vườn Hồn mà họ đi ngang qua. Anh cảm thấy như có hàng ngàn con kiến đang bò trong đầu, mỗi con kiến mang theo một tiếng rên rỉ của linh hồn đã mất.
“Ổn, Đội trưởng. Chỉ là… hơi nhiều ‘tín hiệu’ một chút,” Lâm Hạo đáp, cố gắng nở một nụ cười trấn an. Anh biết Hoàng Phúc đang lo lắng cho anh, và điều đó khiến anh cảm thấy ấm áp, vơi đi phần nào nỗi cô đơn. Trong cái “game” này, có một “đồng đội” như Hoàng Phúc thật sự là một “buff” cực kỳ lớn.
Họ tiếp tục di chuyển, rời xa những con phố quen thuộc của Thiên Phủ Thành. Màn sương tím dần dày đặc hơn, nuốt chửng những tòa nhà cao tầng, biến chúng thành những bóng ma lờ mờ. Càng đi sâu về phía Tây, không khí càng trở nên ẩm ướt, lạnh lẽo, và một mùi hương khác bắt đầu len lỏi – mùi của đất ẩm, lá mục, và một chút gì đó ngọt ngào, nhưng không phải mùi hoa nhài chết chóc.
Cuối cùng, Hoàng Phúc dừng xe ở rìa một khu rừng. Đây là vùng rìa Thiên Phủ Thành, nơi mà các Hồn Sư ít khi dám đặt chân tới, một phần vì sự hẻo lánh, một phần vì những truyền thuyết kỳ lạ về nó. Giờ đây, nó đã hoàn toàn bị “Mùi Hương” nuốt chửng, biến thành một cảnh quan ma mị.
Hoàng Phúc tắt máy xe, tạo ra một khoảng lặng rợn người. Khuôn mặt anh ta tái nhợt khi nhìn vào màn sương tím dày đặc nuốt chửng những thân cây cổ thụ cao vút. “Rừng Lặng Thinh,” anh thì thầm, cái tên cũ kỹ của nó giờ đây lại trở nên hợp lý đến ghê người. Không có tiếng chim hót, không tiếng côn trùng rỉ rả. Chỉ có sự tĩnh lặng đến chết chóc.
Lâm Hạo bước xuống xe. Hồn Thuẫn của anh tự động kích hoạt, vững chắc hơn bao giờ hết sau khi được “luyện cấp”, nhưng anh vẫn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng làm quen với không khí đặc quánh mùi hương.
Cảnh quan trước mắt họ là một bức tranh kinh dị nhưng đầy vẻ đẹp ma mị. Cây cối trong rừng bị biến dạng, thân cây xù xì mọc đầy nấm mốc phát sáng xanh lục yếu ớt, như những “đèn neon” của địa ngục. Dây leo mọc hoang dại, đan xen tạo thành những “tấm màn” hoa nhài xám trắng khổng lồ, che khuất ánh sáng mặt trời yếu ớt. Mặt đất phủ đầy lá khô mục nát và những bông hoa nhài to lớn, rỗng ruột, như những cái miệng há hốc chờ đợi.
Hoàng Phúc rút khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến ra, cảnh giác quét một vòng. Anh thấy những cấu trúc hoa kỳ dị trên cây, nhăn mặt vì mùi hương. Anh không cảm nhận được “hương hồn ôn nhiễm” như Lâm Hạo, nhưng anh vẫn ngửi thấy mùi hoa nhài nồng nặc, và cảm thấy một sự ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Lâm Hạo nhắm mắt lại. Khứu Giác Hồn Linh của anh bùng nổ, không còn là những “tín hiệu nhiễu” rời rạc, mà là một “bản giao hưởng” đầy bi thương của hàng chục, có thể hàng trăm “hương hồn ôn nhiễm” đang lang thang vô định trong rừng. Anh cảm nhận được sự trống rỗng vô hạn từ chúng, sự cô đơn tột cùng, và cả những mảnh ký ức vụn vỡ, đau đớn từ những linh hồn bị giam cầm.
Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay Lâm Hạo âm ỉ nóng rát, sau đó đột ngột bùng lên ánh sáng trắng bạc mờ nhạt, như đang cố gắng đẩy lùi “Mùi Hương” đang nuốt chửng mọi thứ. Nó như một “CPU” đang chạy quá tải, cố gắng xử lý hàng ngàn “dữ liệu” cùng một lúc. Anh cảm thấy một cơn đau đầu dữ dội ập đến, như có ai đó đang dùng búa tạ đập vào thái dương. Máu mũi rịn ra, chảy thành dòng nhỏ xuống khóe môi mím chặt.
Anh “nhìn” thấy những Kẻ Không Hồn. Chúng không tấn công, chỉ đi lại chậm rãi, vô hồn, cơ thể phủ đầy hoa nhài, nấm mốc, trông như những “bức tượng hoa” di động, mỗi bước chân đều tạo ra tiếng lạch cạch khô khốc. Chúng không có mắt, không có miệng, chỉ là những vỏ bọc rỗng tuếch, nhưng từ sâu thẳm bên trong, Lâm Hạo cảm nhận được những “tàn dư” của linh hồn, những “dữ liệu” còn sót lại.
*Mảnh ký ức 1:* Một hình ảnh thoáng qua của một người phụ nữ trẻ đang ôm một bó hoa dại, cười rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh niềm hạnh phúc. Sau đó, hình ảnh vỡ vụn, thay bằng một khuôn mặt trống rỗng với hoa nhài xám trắng mọc trên má, đôi môi nứt nẻ, và một giọt nước mắt vô hình lăn dài. Đó là một nghệ sĩ đường phố, từng yêu cái đẹp và sự tự do.

Truyện Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ - Kẻ Không Hồn Trong Rừng - Ảnh minh họa phân cảnh 1

*Mảnh ký ức 2:* Một người đàn ông già đang khắc một bức tượng gỗ, ánh mắt đầy sự tận tụy, từng đường nét trên khuôn mặt ông toát lên sự bình yên và tài hoa. Rồi bức tượng biến thành một cấu trúc nấm mốc kỳ dị, bàn tay ông ta phủ đầy hoa nhài, và tiếng thì thầm “hoàn mỹ… hoàn mỹ…” vang vọng trong tâm trí Lâm Hạo. Đó là một nghệ nhân, từng dành cả đời để tạo ra cái đẹp.
Lâm Hạo khuỵu gối, cố gắng chống đỡ cơn đau đầu và dòng chảy ký ức đang xé nát tâm trí. Anh cảm thấy mình đang bị kéo vào một vực thẳm của sự tuyệt vọng, nơi hàng trăm linh hồn đang gào thét trong im lặng.
“Chết tiệt, Cậu Hạo! Đây là… địa ngục à?” Hoàng Phúc gầm lên. Anh đã chứng kiến nhiều cảnh tượng kinh hoàng trong nghề cảnh sát, nhưng khung cảnh này vượt quá mọi giới hạn của lý trí. Hàng trăm Kẻ Không Hồn, mỗi kẻ là một câu chuyện bi kịch, lang thang vô định trong cái rừng hoa chết chóc này. Anh cảm thấy một sự bất lực tột cùng, nhưng cũng là một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lồng ngực.
“Nhiều… quá… Đội trưởng… Hàng trăm… linh hồn… bị tước đoạt…” Lâm Hạo đáp, giọng anh khàn đặc, máu mũi vẫn rịn ra. Anh cố gắng dùng Hồn Thuẫn để bảo vệ mình, nhưng nó chỉ như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão táp.
Hoàng Phúc vội vàng lay Lâm Hạo. “Cậu Hạo! Cậu ổn chứ? Đừng cố quá! Chúng ta… chúng ta có thể rút lui!” Anh lo lắng tột độ. Lâm Hạo là hy vọng duy nhất của họ, nếu anh gục ngã, tất cả sẽ kết thúc. Anh không thể để “main char” của mình “game over” ngay từ màn dạo đầu.
“Không… tôi phải… nhìn… thấu… chúng…” Lâm Hạo kiên quyết, anh lắc đầu, cố gắng đẩy lùi sự mệt mỏi và nỗi đau. Anh biết, nếu anh không hiểu rõ bản chất của kẻ thù, họ sẽ không bao giờ có thể “phá đảo” được cái “game” này. Khứu Giác Hồn Linh của anh, dù đang bị quá tải, vẫn là “vũ khí” duy nhất của anh.
***
Lâm Hạo, dù toàn thân đau nhức và đầu óc quay cuồng, vẫn cố gắng tập trung Khứu Giác Hồn Linh. Anh “lọc” bỏ hàng trăm “hương hồn ôn nhiễm”, cố gắng tìm kiếm bất cứ điều gì khác biệt, bất cứ “tín hiệu” nào không thuộc về sự mục rữa và trống rỗng. Anh biết, trong cái “game” này, đôi khi “item” quý hiếm lại ẩn mình ở những nơi khó ngờ nhất.
Đột nhiên, anh cảm nhận được một luồng Hồn Lực rất yếu ớt, tinh khiết, nằm sâu dưới lòng đất, khác biệt hoàn toàn so với Hồn Lực Ôn Nhiễm đang bao trùm. Nó giống như một “tiếng vọng” từ quá khứ xa xăm, một “message” được mã hóa từ một thời đại đã bị lãng quên. Nó không phải là mùi hoa nhài, cũng không phải mùi của sự mục nát, mà là một thứ hương vị của đất mẹ, của sự sống nguyên thủy, thuần khiết đến lạ thường.
Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh đột ngột ngừng nóng rát. Thay vào đó, nó bắt đầu phát ra một ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, như một “đèn pin” cổ đại đang được kích hoạt, phản ứng với luồng Hồn Lực tinh khiết đó. Nó không còn là “CPU” quá tải, mà là một “máy dò” đang khóa mục tiêu.
Lâm Hạo chỉ tay xuống một gò đất bị bao phủ bởi dây leo và hoa nhài xám trắng. “Đội trưởng… ở đó. Có gì đó… rất khác biệt.” Giọng anh vẫn yếu ớt, nhưng đầy sự chắc chắn.
Hoàng Phúc không hỏi thêm một lời nào. Anh hoàn toàn tin tưởng Lâm Hạo. Anh dùng dao quân dụng sắc bén của mình, như một “công cụ đa năng”, nhanh chóng dọn dẹp dây leo, đào bới gò đất. Đất dưới lớp hoa nhài xám trắng cứng và lạnh lẽo, nhưng Hoàng Phúc vẫn kiên trì. Anh biết, đây có thể là “quest item” mà họ đang tìm kiếm.
Sau vài phút đào bới, họ phát hiện một phiến đá cổ đại, phủ đầy rêu phong, nằm sâu dưới lớp đất. Trên đó khắc những ký tự cổ xưa mà không ai trong thời đại này có thể hiểu, và một biểu tượng hình xoắn ốc giống hệt vết bớt trên cổ tay Lâm Hạo. Nó giống như một “bản đồ kho báu” được giấu kín.
Khi Lâm Hạo chạm vào phiến đá, một luồng Hồn Lực tinh khiết mát lạnh truyền vào cơ thể anh, tạm thời xoa dịu cơn đau đầu và sự quá tải của Khứu Giác Hồn Linh. Anh cảm thấy như có một “liều thuốc giảm đau” thần kỳ vừa được tiêm vào người. Từ phiến đá, một từ duy nhất, vang vọng trong tâm trí anh, rõ ràng như tiếng chuông chùa cổ: **“Hồn… Hóa… Thạch…”**
Cùng lúc đó, một ý niệm lạnh lẽo, đầy chế giễu lướt qua tâm trí Lâm Hạo, như một lời thì thầm của Dạ Hoa Cảnh, “phát sóng” trực tiếp vào não anh: *”Ngươi đã tìm thấy bản đồ. Nhưng liệu ngươi có tìm được kho báu, con trai của ‘Hương Hồn’? Hay ngươi cũng sẽ trở thành một bông hoa… hoàn mỹ?”* Tiếng cười khẽ, ma mị vang vọng, như một “notification” từ “final boss”.
Lâm Hạo mở bừng mắt, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, không còn sự hoảng sợ, chỉ còn quyết tâm sắt đá. Anh biết Dạ Hoa Cảnh đang theo dõi, đang “livestream” mọi hành động của họ, nhưng điều đó càng khiến anh thêm ý chí.
Hoàng Phúc nhìn Lâm Hạo, thấy ánh mắt anh kiên định, biết rằng họ đã tìm thấy điều gì đó cực kỳ quan trọng. “Phiến đá gì đây… Ký tự cổ à? Giống vết bớt của cậu Hạo!” Anh kinh ngạc.
Lâm Hạo siết chặt phiến đá trong tay. “Đội trưởng… Chúng ta phải đến chỗ Bà Tư Mộc. Ngay lập tức.” Giọng anh dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào.
***
Hoàng Phúc và Lâm Hạo nhanh chóng quay trở lại xe Hồn Vệ. Hoàng Phúc nổ máy xe, tiếng động cơ vang lên khô khốc, xé tan sự tĩnh lặng của Rừng Lặng Thinh. Anh liếc nhìn Lâm Hạo, thấy vẻ mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt kiên định của anh. Cái “thằng nhóc thám tử mùi hương” này đã trải qua quá nhiều thứ chỉ trong một ngày, nhưng ý chí của nó lại càng được tôi luyện.
Lâm Hạo siết chặt phiến đá cổ đại trong tay, cảm nhận sức mạnh và ý nghĩa của nó. Anh biết đây là chìa khóa, “item” quan trọng nhất để “phá đảo” cái “game” mà Dạ Hoa Cảnh đã bày ra. “Hồn Hóa Thạch”… cái tên đó cứ vang vọng trong tâm trí anh, mang theo cả hy vọng và gánh nặng.
Hoàng Phúc đặt tay lên vô lăng, ánh mắt sắc lạnh nhìn ra màn sương tím bao phủ Rừng Lặng Thinh. Anh nhớ lại những Kẻ Không Hồn “vườn hoa di động”, nỗi đau của Mai Chi, và hình ảnh đội Trần Phong bị biến thành “zombie hoa”. Sự giận dữ và quyết tâm trong anh bùng cháy như một ngọn lửa. Anh sẽ không để bất kỳ ai khác phải chịu số phận đó. Anh là “tanker”, anh sẽ bảo vệ “main char” của mình đến cùng.
Anh quay sang Lâm Hạo, gật đầu dứt khoát, không cần nói thêm lời nào. Một cái gật đầu đủ để nói lên tất cả: sự tin tưởng tuyệt đối, sự cam kết không lay chuyển, và lời thề sẽ cùng nhau chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
“Bà Tư Mộc sẽ giải thích được. Cậu Hạo, chúng ta sẽ tìm thấy thứ đó,” Hoàng Phúc nói, giọng trầm, kiên định. Anh biết, Bà Tư Mộc là “NPC hướng dẫn” duy nhất có thể giải mã “quest” này.
“Vâng, Đội trưởng. Chúng ta sẽ tìm thấy,” Lâm Hạo đáp, ánh mắt anh cũng kiên định không kém. Anh cảm thấy một luồng sức mạnh mới bùng lên từ sự gắn kết với Hoàng Phúc. Anh không còn đơn độc trong cuộc chiến này.
Chiếc xe Hồn Vệ lao đi, xuyên qua màn sương tím, hướng về Thiên Phủ Thành và tiệm thuốc của Bà Tư Mộc. Họ biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình đầy gian nan, và cái “game” này, thực sự là “hardcore” hơn họ tưởng rất nhiều. Nhưng họ đã có “bản đồ”, có “item” mới, và quan trọng nhất, họ có nhau. Một cuộc chiến không cân sức, một cuộc chiến chống lại sự “hoàn mỹ” bệnh hoạn, đã chính thức bắt đầu, và hai “player” lạc lõng này, sẽ không bao giờ lùi bước.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8