Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 50: Vết Sẹo Của Mai Chi
Chiếc xe Hồn Vệ cũ kỹ của Đội trưởng Hoàng Phúc lướt chậm qua màn sương tím nhạt đang bao phủ Thiên Phủ Thành, hệt như một con rùa già cố nhích từng bước trong vũng bùn ảo ảnh. Không khí tĩnh lặng đến rợn người, chỉ có tiếng động cơ xe lạch cạch và tiếng gió rít qua khe cửa sổ đã cũ mòn. Ánh đèn Hồn Thạch yếu ớt chật vật xuyên qua màn sương, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên đường phố vắng lặng, như những nét cọ vụng về của một họa sĩ nghiệp dư đang cố gắng vẽ nên hy vọng trong một bức tranh u ám.
Đội trưởng Hoàng Phúc ngồi sau vô lăng, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy nợ chưa trả, đôi mắt hằn quầng thâm như hai hố đen mini, tố cáo những đêm không ngủ và những trận chiến không tên. Vết thương sâu ở vai trái vẫn còn nhức nhối, thỉnh thoảng anh ta lại khẽ nhăn mặt, như thể đang chịu đựng cơn đau của cả thế giới. Lọ mẫu vật hoa nhài xám trắng nằm chỏng chơ trên bảng điều khiển, một lời nhắc nhở trơ tráo về thứ quái thai mà họ vừa chạm trán. Anh siết chặt vô lăng, ánh nhìn kiên định hướng về phía trước, nhưng ẩn chứa sự nặng nề và lo lắng tột cùng, như một “tanker” đang cố gắng giữ vững đội hình dù HP đã báo động đỏ.
Ngồi ghế phụ, Lâm Hạo toàn thân ê ẩm rã rời, Hồn Lực trong cơ thể cạn kiệt đến mức anh cảm thấy mình như một cục pin điện thoại sắp sập nguồn, chỉ còn 1% pin ảo ảnh. Cơn đau đầu âm ỉ đeo bám dai dẳng, như một con “raid boss” cấp cao đang liên tục tung chiêu vào não bộ anh. Anh nhắm mắt, cố gắng hấp thụ chút Hồn Lực yếu ớt từ viên Hồn Thạch trong tay, nhưng tâm trí vẫn bị ám ảnh bởi hình ảnh Kẻ Không Hồn Đặc Biệt trong U Linh Hà và lời chế giễu lạnh lẽo của Dạ Hoa Cảnh. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh âm ỉ nóng, như một con chip đang quá nhiệt, báo hiệu một điều gì đó còn tệ hơn sắp xảy ra.
“Cậu Hạo,” Đội trưởng Hoàng Phúc phá vỡ sự im lặng, giọng anh khàn đặc, nặng trịch như đá tảng. “Chúng ta đã trở về. Nhưng ta e… đây mới chỉ là khởi đầu của một điều gì đó tồi tệ hơn.” Anh ta khẽ ho khan, cố gắng nuốt xuống vị đắng chát trong cổ họng.
Lâm Hạo mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Màn sương tím giờ đây dày đặc hơn, nuốt chửng cả những ánh đèn đường yếu ớt, biến khu chung cư cũ kỹ thành một “pháo đài ma ám”. Anh cảm nhận được từng ngóc ngách của thành trì đang bị một thứ gì đó xâm lấn. “Đội trưởng Hoàng Phúc,” anh nói, giọng khô khốc. “Tôi ngửi thấy… mùi hương đang đặc quánh hơn. Nó len lỏi vào từng ngóc ngách của thành trì, như một lời mời gọi chết chóc. Nó… đang ở khắp nơi.”
Hoàng Phúc gật đầu nặng nề, đôi mắt ánh lên sự bất lực. Anh đã từng là một người đàn ông của logic và bằng chứng, nhưng giờ đây, thế giới quan của anh đã tan nát thành từng mảnh vụn. Anh cảm nhận được sự ghê rợn đang bò dưới da, thứ mùi hương kia không chỉ là của hoa nhài, mà là của sự mục rữa, của những linh hồn bị tước đoạt. “Tôi cũng cảm thấy vậy,” anh nói, giọng trầm xuống. “Cứ như có thứ gì đó… đang chuẩn bị nở rộ ngay trong lòng thành. Một màn kịch… sắp được diễn ra.”
Chiếc xe Hồn Vệ rẽ vào một con phố lớn, dẫn thẳng đến quảng trường trung tâm Thiên Phủ Thành. Khung cảnh hiện ra khiến Đội trưởng Hoàng Phúc phải đạp phanh đột ngột, tiếng lốp xe rít lên chói tai, xé tan sự tĩnh lặng đáng sợ. Một đám đông nhỏ, khoảng hơn chục người, đang tụ tập một cách bất thường. Họ không nói gì, chỉ đứng nhìn chằm chằm vào một điểm giữa quảng trường trong im lặng đáng sợ, như những bức tượng bị đóng băng giữa dòng thời gian. Màn sương tím ở đây đặc quánh hơn hẳn, như một đám mây độc đang thở hổn hển, và một mùi hương hoa nhài ngọt lịm, nồng nặc đến rợn người, như một làn khói vô hình đang xiết chặt không khí, cố gắng hút cạn mọi sự sống.
Khứu Giác Hồn Linh của Lâm Hạo bùng lên dữ dội đến mức anh choáng váng. Anh ngửi thấy một “hương hồn ôn nhiễm” quen thuộc, đó là mùi của Mai Chi, nhưng lần này nó không còn là sự đấu tranh yếu ớt, mà là một sự “hoàn mỹ” lạnh lẽo, tĩnh lặng đến ghê người. Nó giống như một bản giao hưởng chết chóc của sự trống rỗng, mỗi nốt nhạc là tiếng rên rỉ vô hình của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm, đang khóc thét trong im lặng, nhưng không thể phát ra tiếng. Anh cảm thấy một luồng áp lực tinh thần cực lớn, như thể có một con quái vật vô hình đang cố gắng nghiền nát tâm trí anh.
Đội trưởng Hoàng Phúc cảm thấy lồng ngực bị bóp nghẹt, đầu óc quay cuồng bởi mùi hương hoa nhài ngọt lịm nhưng độc hại. Nó len lỏi vào từng tế bào, cố gắng rút cạn linh hồn anh, biến anh thành một “NPC qua đường” vô tri. Anh siết chặt khẩu súng Hồn Lực, cảnh giác quét mắt xung quanh đám đông, nhận ra sự bất thường trong ánh mắt của một vài người – họ quá vô cảm, như thể đã bị “hack” mất cảm xúc.
Giữa quảng trường, dưới ánh đèn Hồn Thạch mờ ảo, Mai Chi đứng đó. Cô không còn là Mai Chi mà họ từng biết, người con gái rạng rỡ với nét cọ và nụ cười, người đã từng mang đến những gam màu tươi sáng cho cuộc đời Lâm Hạo. Toàn thân cô đã hoàn toàn “nở rộ” thành một “tác phẩm” kinh dị của Dạ Hoa Cảnh, một kiệt tác của sự trống rỗng:
Làn da trắng sứ không tì vết, nhưng từ cổ, vai, cánh tay, thậm chí là khóe mắt, những đóa hoa nhài xám trắng nhỏ li ti mọc ra, đan xen vào da thịt một cách hoàn hảo, như thể chúng là một phần tự nhiên của cơ thể cô. Không có chút máu me hay sự thối rữa, chỉ có một vẻ đẹp ma mị đến lạnh người, khiến người ta vừa kinh hãi vừa không thể rời mắt, như một bức tượng sáp được tạo hình bởi một nghệ sĩ điên rồ.
Mái tóc xoăn nhẹ màu hạt dẻ của cô đã bện vào những dây leo xanh biếc, vươn dài xuống đất như rễ cây, tạo thành một vầng hào quang rùng rợn, một “headshot” trực diện vào tâm trí những kẻ yếu tim.

Đôi mắt to tròn, lấp lánh sự tinh nghịch ngày nào giờ đây hoàn toàn trống rỗng, không có tiêu cự, như hai hố đen vô tận phản chiếu nỗi sợ hãi của người đối diện. Nhưng trên gương mặt cô vẫn giữ lại nét đẹp thanh thoát, tĩnh lặng đến mức khiến người ta rùng mình, như một bức tượng điêu khắc hoàn hảo, một sản phẩm lỗi nhưng lại đạt đến đỉnh cao của sự “hoàn mỹ” bệnh hoạn.
Cô đứng bất động như một bức tượng sống, tỏa ra mùi hương hoa nhài nồng nặc nhất, quyến rũ nhất, nhưng ẩn chứa sự chết chóc và trống rỗng tột cùng, một “debuff” cực mạnh vào tinh thần bất cứ ai hít phải.
Lâm Hạo chết lặng. Anh cảm thấy một mũi dao băng giá đâm thẳng vào tim, không phải là đau thể xác, mà là nỗi đau của linh hồn bị xé toạc. Nỗi đau đớn tột cùng khi thấy người con gái anh trân trọng, người mà anh đã từng cố gắng cứu vãn, giờ đây đã trở thành biểu tượng sống của sự trống rỗng, một “vết sẹo” không thể chữa lành, một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự bất lực của anh. Anh quỵ gối trong xe, nước mắt lăn dài trên gò má tái nhợt, trộn lẫn với vị mặn chát của tuyệt vọng. Tuy nhiên, vết bớt hình xoắn ốc trên cổ tay phải của anh đột ngột bùng sáng rực rỡ, Hồn Lực tinh khiết cuộn trào, chuyển hóa nỗi đau thành một ngọn lửa giận dữ và quyết tâm sắt đá đến lạnh lùng. Anh “nhìn thấu” được linh hồn Mai Chi vẫn còn đó, bị giam cầm sâu thẳm dưới lớp vỏ bọc hoa nhài, đấu tranh yếu ớt, như một tia sáng lập lòe trong bóng tối, một “easter egg” ẩn chứa hy vọng mong manh.
Đội trưởng Hoàng Phúc kinh hoàng. Anh ta đã thấy nhiều Kẻ Không Hồn, nhưng đây là Mai Chi, người con gái hồn nhiên anh từng gặp, người mà anh từng hy vọng có thể cứu. Nỗi sợ hãi ban đầu chuyển thành một sự phẫn nộ tột cùng, lạnh lẽo, như một “boss” vừa chuyển sang “phase 2” với sát thương tăng gấp bội. Anh siết chặt súng Hồn Lực, hàm nghiến chặt đến nỗi quai hàm nổi lên, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ và đau đớn. “Dạ Hoa Cảnh… Mày dám… làm thế này ngay trong thành trì của chúng ta!” Anh ta lẩm bẩm, giọng khản đặc, nghẹn ngào, như thể đang nuốt xuống cả một cục than hồng. “Đây không còn là game nữa… Đây là chiến tranh!”
Đám đông quanh Mai Chi vẫn im lặng đến rợn người. Một vài người run rẩy, che miệng, ánh mắt đầy sợ hãi, như những “NPC” yếu ớt đang chờ đợi số phận. Nhưng một số khác lại nhìn chằm chằm với ánh mắt trống rỗng, vô cảm, như thể Mai Chi là một phần của cảnh quan quen thuộc, một bức tượng mới mọc lên, một “update” mới của thành phố. Mùi hương từ Mai Chi lan tỏa, khiến một vài người trong đám đông lảo đảo, ho khan, hoặc đột ngột trở nên lờ đờ, ánh mắt mất đi tiêu cự, như những “player” bị dính “debuff” diện rộng. Màn sương tím dường như đặc quánh và xoáy sâu hơn ngay tại trung tâm quảng trường, nuốt chửng mọi âm thanh và cảm xúc, biến nơi đây thành một sân khấu lớn cho màn trình diễn của Dạ Hoa Cảnh.
Một luồng ý niệm lạnh lẽo, đầy tự mãn và chế giễu lướt qua tâm trí Lâm Hạo, xuyên qua cả Hồn Thuẫn đang rung lên bần bật của anh, như một “notification” trực tiếp từ kẻ thù: *Tuyệt đẹp, phải không, con trai của ‘Hương Hồn’? Một tác phẩm hoàn mỹ. Đây là tương lai. Ngươi sẽ không thể thay đổi được điều đó. Hoặc… ngươi sẽ trở thành một phần của nó, như cô ấy… một bông hoa vô hồn… hoàn mỹ.* Giọng nói ấy vang vọng, vừa mê hoặc vừa ghê tởm, như tiếng chuông gọi hồn từ một thế giới khác.
Lâm Hạo ngẩng đầu, ánh mắt rực cháy, không còn nước mắt. Anh biết đó là Dạ Hoa Cảnh, kẻ kiến tạo ra sự trống rỗng này. Anh không nói gì, chỉ siết chặt nắm tay, cảm nhận sự kết nối sâu sắc với linh hồn bị giam cầm của Mai Chi, và cả nỗi đau, sự phẫn nộ của Đội trưởng Hoàng Phúc bên cạnh. Anh cảm thấy một ý chí mới đang hình thành sâu bên trong, một ngọn lửa không thể dập tắt, một lời thề im lặng. Anh sẽ “hack” cái game này, bằng mọi giá.
Đội trưởng Hoàng Phúc cảm nhận được luồng áp lực tinh thần, anh biết Dạ Hoa Cảnh đang ở đâu đó, theo dõi, mỉm cười lạnh lẽo, như một “streamer” đang theo dõi trận đấu của “player” mình. Anh nhìn Lâm Hạo, rồi lại nhìn Mai Chi, gương mặt anh biến dạng vì phẫn nộ, nhưng đôi mắt anh đã trở nên sắc lạnh, kiên định một cách đáng sợ, như một “main tank” đã sẵn sàng “farm boss” dù biết có thể “die”.
Trong chiếc xe Hồn Vệ, tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa, như một lời thì thầm của số phận.
Lâm Hạo và Đội trưởng Hoàng Phúc nhìn nhau. Không cần lời nói nào được thốt ra. Ánh mắt Lâm Hạo đầy đau đớn, nhưng cũng là ngọn lửa kiên định, không thể dập tắt, như một “CPU” đang chạy hết công suất. Ánh mắt Hoàng Phúc từ phẫn nộ tột cùng chuyển sang sắc lạnh, cam chịu nhưng quyết tâm tột độ, không một chút do dự, như một “player” đã quyết định “all in”. Họ đã vượt qua sự sợ hãi và chấp nhận thực tại kinh hoàng, chấp nhận rằng họ đang ở giữa một “game” không có nút dừng, không có “reset”.
“Đội trưởng Hoàng Phúc…” Lâm Hạo khàn đặc, nhưng giọng anh kiên quyết, như thép nung, “Chúng ta… không thể lùi bước nữa. Không một bước nào.”
Hoàng Phúc gật đầu dứt khoát, siết chặt khẩu súng Hồn Lực, ánh mắt rực cháy. “Không. Không bao giờ. Đây không còn là một ‘game’ nữa, Cậu Hạo. Đây là một cuộc chiến. Một cuộc chiến sinh tử. Và chúng ta… sẽ ‘phá đảo’ nó. Bằng cách của chúng ta. Bằng mọi giá.” Anh ta hạ kính xe, nhổ một bãi nước bọt mang theo vị đắng chát của sự tức giận ra ngoài, như một lời tuyên chiến.
Lâm Hạo gật đầu. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh vẫn âm ỉ nóng, không còn là nỗi đau, mà là la bàn dẫn lối cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi, một “GPS” chỉ đường đến “trùm cuối”. Chiếc xe Hồn Vệ từ từ rời đi, bỏ lại sau lưng quảng trường với “bức tượng hoa nhài” của Mai Chi và đám đông im lặng, tiến sâu vào màn sương tím của một Thiên Phủ Thành đang dần bị “nở rộ”, nơi cuộc chiến thực sự đã chính thức bắt đầu, và họ chính là những “player” cuối cùng còn sót lại.