Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 52: Kế Hoạch Đột Kích Đầu Tiên
Lâm Hạo vẫn còn ám ảnh cái mùi “linh hồn đang cãi nhau vì giành miếng lòng heo cuối cùng” từ nồi lẩu mắm hôm nọ. Cái mùi hương phức tạp đó đã khiến Khứu Giác Hồn Linh của anh “bug” nặng, suýt chút nữa thì anh đã “crash game” ngay giữa quán ăn. May mà Đội trưởng Hoàng Phúc đã kịp thời “debug” bằng cách xịt nguyên chai nước hoa xịt phòng hương lavender thẳng vào mặt anh. Kết quả là cay mắt, và hít phải mùi “linh hồn hoa lavender đang tuyệt vọng vì bị lạm dụng” suốt mấy tiếng đồng hồ. Thôi, nghĩ lại vẫn thấy “cringe”.
Nhưng đó là chuyện của quá khứ. Hiện tại, cái tiếng cười lạnh lẽo của Dạ Hoa Cảnh vẫn văng vẳng trong đầu Lâm Hạo, xuyên qua cả Hồn Thuẫn đang rung lên bần bật. Nó như một cái “notification” spam không thể tắt, báo hiệu rằng “trùm cuối” đang rất “thích thú” với màn trình diễn của họ. Toàn thân Lâm Hạo ê ẩm, mệt mỏi rã rời, Hồn Lực trong cơ thể anh như một cục pin sắp cạn, và cơn đau đầu âm ỉ đã biến thành một “raid boss” cấp cao, gào thét trong não anh.
“Chết tiệt! Mùi hương này… nó còn tệ hơn cả lần trước! Như thể có ai đó đổ cả tấn nước hoa vào một cái xác mục rữa vậy!” Hoàng Phúc gầm lên, giọng khản đặc, mặt trắng bệch dưới ánh đèn pin Hồn Lực xanh yếu ớt. Vết thương ở vai trái anh nhói lên dữ dội, như một “bug” liên tục báo lỗi, nhắc nhở anh về cái giá phải trả khi dấn thân vào cái “game” kinh dị này. Anh ta cố gắng bật đèn pin Hồn Lực để soi sáng, nhưng ánh sáng xanh yếu ớt dường như bị không gian đặc quánh nuốt chửng, chỉ tạo ra thêm những cái bóng ma quái trên những bức tường dệt từ hoa nhài xám trắng biến dị và dây leo quái dị.
Họ đang ở đâu? Trong một mê cung sống động, rùng rợn, một “Vườn Hồn” phiên bản “nâng cấp” của Dạ Hoa Cảnh. Mỗi bước chân là một thử thách. Thiên Nhĩ Hồn Tâm của Lâm Hạo bị quá tải bởi hàng ngàn “hương hồn ôn nhiễm” cuộn trào, va đập vào tâm trí anh như sóng thần. Đó không chỉ là mùi hương, mà là hàng ngàn tiếng kêu gào, tiếng thì thầm, những mảnh ký ức vụn vỡ của những linh hồn bị nuốt chửng. Nó hỗn loạn đến mức anh tưởng mình sẽ hóa điên ngay tại đây. Vết bớt hình xoắn ốc trên cổ tay phải của Lâm Hạo âm ỉ nóng rát, hoạt động như một “ăng-ten” siêu nhạy, thu nhận mọi tín hiệu Hồn Lực Ôn Nhiễm, gây đau đớn tột cùng cho anh. Nó không chỉ là đau đớn thể xác, mà là nỗi đau của hàng vạn linh hồn đang bị giam cầm.
Hoàng Phúc loạng choạng đỡ lấy Lâm Hạo, người đang cố gắng bám víu vào bức tường hoa nhài. “Cậu Hạo, cậu ổn chứ? Cố lên, thằng nhóc! Đừng để nó… nó nuốt chửng cậu!” Giọng anh ta đầy vẻ kiên định, dù đôi mắt hằn quầng thâm và vẻ mặt trắng bệch vì mệt mỏi. Anh ta là “tanker” đúng nghĩa, cố gắng chịu đựng mọi “debuff” của môi trường để bảo vệ “main char” yếu ớt này.
Đột nhiên, ngay trước mặt họ, màn sương tím bỗng xoáy lại, ngưng tụ thành một hình bóng. Đó là Dạ Hoa Cảnh. Kẻ kiến tạo sự vô hồn đứng đó, với vẻ đẹp siêu thực, lạnh lẽo đến ghê người. Đôi mắt đen sâu thăm thẳm của hắn không có đồng tử, chỉ có một khoảng không vô tận phản chiếu hình ảnh méo mó của Lâm Hạo và Hoàng Phúc. Hắn không nói gì, chỉ quan sát họ với một nụ cười khó đoán, như thể đang xem hai con chuột lạc lối trong mê cung mà hắn đã tự tay tạo ra.
“Chết tiệt! Lại là hắn!” Hoàng Phúc nghiến răng, rút khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến ra, chĩa thẳng vào Dạ Hoa Cảnh. Nhưng trước khi anh ta kịp bóp cò, Dạ Hoa Cảnh chỉ khẽ nhếch mép.
Và rồi, điều kinh hoàng xảy ra. Dạ Hoa Cảnh tan rã. Không phải biến mất, mà là tan rã thành hàng triệu cánh hoa nhài xám trắng li ti, bay lượn trong không khí và hòa vào môi trường xung quanh. Mùi hương chết chóc tăng lên gấp bội, rồi dịu xuống, để lại một dư vị ghê rợn, như một lời nhắc nhở rằng hắn ta không ở đâu cả, nhưng lại ở khắp mọi nơi. Hắn là chính cái mê cung này.
Lâm Hạo quỵ xuống, Hồn Lực gần như cạn kiệt. Cơn đau đầu âm ỉ giờ đã biến thành một tiếng gầm thét trong não anh. Nhưng lạ thay, khi cơ thể anh chạm vào những đóa hoa nhài xám trắng lạnh lẽo trên mặt đất, tâm trí anh lại trở nên rõ ràng một cách kỳ lạ. Ngọn lửa kiên quyết bùng cháy trong linh hồn anh. Anh nhận ra, đây không chỉ là một cuộc chiến sinh tồn, mà là một cuộc đối đầu về lý tưởng.
Hoàng Phúc đỡ lấy Lâm Hạo, ánh mắt hằn lên sự phẫn nộ. “Cái quái gì thế này? Hắn ta… hắn ta là cái mê cung này sao? Cái lý tưởng biến tất cả thành ‘hoa’ của hắn… nó điên rồ đến mức nào chứ?” Anh ta rít lên, giọng đầy căm phẫn. “Không! Tôi sẽ không để hắn ‘patch’ cái lỗi của thế giới này theo cách đó! Tôi sẽ ‘patch’ hắn!”
Lâm Hạo đứng dậy, cảm thấy một luồng sức mạnh mới bùng lên từ ý chí của mình. Không phải Hồn Lực, mà là ý chí. “Đội trưởng Hoàng Phúc nói đúng. Đây là một ‘lý tưởng điên rồ’. Chúng ta không thể để hắn ‘format’ thế giới này. Tôi sẽ ‘hack’ trò chơi của hắn. Tôi sẽ tìm cách thanh tẩy Đóa Hoa Nguyên Thủy. Vì Mai Chi. Vì tất cả những linh hồn đã mất.”
Anh nhìn Hoàng Phúc, ánh mắt đầy quyết tâm. Hoàng Phúc gật đầu, siết chặt khẩu súng Hồn Lực, “Vậy thì, ‘main char’. Cứ chỉ đường đi. ‘Tanker’ này sẽ ‘cover’ cậu đến hơi thở cuối cùng.”
Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay Lâm Hạo âm ỉ nóng rát, không còn là nỗi đau, mà như một la bàn dẫn lối cho họ. Nó chỉ thẳng xuống con đường dốc hun hút, sâu hơn vào lòng đất, nơi “trái tim” của Đóa Hoa Nguyên Thủy đang đập, chờ đợi họ.
“Đi thôi, Đội trưởng Hoàng Phúc,” Lâm Hạo thì thầm, giọng anh vang lên đầy kiên định giữa mê cung hoa nhài chết chóc.
Họ cùng nhau bước xuống con đường dốc, tiến sâu vào lòng địa ngục, nơi ánh sáng yếu ớt của đèn pin Hồn Lực chật vật soi rọi những đóa hoa nhài xám trắng phát sáng yếu ớt, như những con mắt vô hồn đang dõi theo từng bước chân của họ. Càng đi sâu, mùi hương càng trở nên nồng nặc, và áp lực tinh thần càng đè nặng. Lâm Hạo cảm thấy Hồn Thuẫn của mình rung lên bần bật, cơn đau đầu trở lại dữ dội, và anh biết rằng, Đóa Hoa Nguyên Thủy không phải là thứ mà họ có thể đối phó dễ dàng.
Và rồi, một âm thanh vang lên, không phải tiếng cười của Dạ Hoa Cảnh, mà là một tiếng đập mạnh mẽ, trầm đục, như nhịp tim của một con quái vật khổng lồ đang thức tỉnh từ sâu thẳm lòng đất. Tiếng đập đó không chỉ vang vọng trong tai họ, mà còn rung chuyển cả linh hồn, báo hiệu rằng họ đã đến rất gần “trái tim” của sự trống rỗng.
“Cậu Hạo… cái gì vậy?” Hoàng Phúc thì thầm, giọng anh ta run rẩy.
Lâm Hạo siết chặt nắm tay, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào bóng tối phía trước. “Đó là… Đóa Hoa Nguyên Thủy. Nó… đang gọi.”
Và ngay lúc đó, từ bóng tối sâu thẳm, một luồng ánh sáng đỏ máu bùng lên, chiếu rọi lên một cấu trúc khổng lồ, hình dáng như một đóa hoa nhài khổng lồ, nhưng thay vì màu trắng tinh khiết, nó lại mang một màu đỏ thẫm, rực rỡ đến ghê người, và từ trung tâm của nó, một con mắt khổng lồ, không có đồng tử, từ từ mở ra, nhìn thẳng vào họ.

“Welcome… to my masterpiece,” một giọng nói trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông từ vực sâu, trực tiếp vọng vào tâm trí Lâm Hạo và Hoàng Phúc, khiến cả hai như bị đóng băng tại chỗ.Lâm Hạo vẫn còn ám ảnh cái mùi “linh hồn đang cãi nhau vì giành miếng lòng heo cuối cùng” từ nồi lẩu mắm hôm nọ. Cái mùi hương phức tạp đó đã khiến Khứu Giác Hồn Linh của anh “bug” nặng, suýt chút nữa thì anh đã “crash game” ngay giữa quán ăn. May mà Đội trưởng Hoàng Phúc đã kịp thời “debug” bằng cách xịt nguyên chai nước hoa xịt phòng hương lavender thẳng vào mặt anh. Kết quả là cay mắt, và hít phải mùi “linh hồn hoa lavender đang tuyệt vọng vì bị lạm dụng” suốt mấy tiếng đồng hồ. Thôi, nghĩ lại vẫn thấy “cringe”.
Nhưng đó là chuyện của quá khứ. Hiện tại, cái tiếng cười lạnh lẽo của Dạ Hoa Cảnh vẫn văng vẳng trong đầu Lâm Hạo, xuyên qua cả Hồn Thuẫn đang rung lên bần bật. Nó như một cái “notification” spam không thể tắt, báo hiệu rằng “trùm cuối” đang rất “thích thú” với màn trình diễn của họ. Toàn thân Lâm Hạo ê ẩm, mệt mỏi rã rời, Hồn Lực trong cơ thể anh như một cục pin sắp cạn, và cơn đau đầu âm ỉ đã biến thành một “raid boss” cấp cao, gào thét trong não anh.
Hoàng Phúc gầm lên, giọng khản đặc, mặt trắng bệch dưới ánh đèn pin Hồn Lực xanh yếu ớt. Vết thương ở vai trái anh nhói lên dữ dội, như một “bug” liên tục báo lỗi, nhắc nhở anh về cái giá phải trả khi dấn thân vào cái “game” kinh dị này. Anh ta cố gắng bật đèn pin Hồn Lực để soi sáng, nhưng ánh sáng xanh yếu ớt dường như bị không gian đặc quánh nuốt chửng, chỉ tạo ra thêm những cái bóng ma quái trên những bức tường dệt từ hoa nhài xám trắng biến dị và dây leo quái dị.
Họ đang ở đâu? Trong một mê cung sống động, rùng rợn, một “Vườn Hồn” phiên bản “nâng cấp” của Dạ Hoa Cảnh. Mỗi bước chân là một thử thách. Thiên Nhĩ Hồn Tâm của Lâm Hạo bị quá tải bởi hàng ngàn “hương hồn ôn nhiễm” cuộn trào, va đập vào tâm trí anh như sóng thần. Đó không chỉ là mùi hương, mà là hàng ngàn tiếng kêu gào, tiếng thì thầm, những mảnh ký ức vụn vỡ của những linh hồn bị nuốt chửng. Nó hỗn loạn đến mức anh tưởng mình sẽ hóa điên ngay tại đây. Vết bớt hình xoắn ốc trên cổ tay phải của Lâm Hạo âm ỉ nóng rát, hoạt động như một “ăng-ten” siêu nhạy, thu nhận mọi tín hiệu Hồn Lực Ôn Nhiễm, gây đau đớn tột cùng cho anh. Nó không chỉ là đau đớn thể xác, mà là nỗi đau của hàng vạn linh hồn đang bị giam cầm.
Hoàng Phúc loạng choạng đỡ lấy Lâm Hạo, người đang cố gắng bám víu vào bức tường hoa nhài. “Cậu Hạo, cậu ổn chứ? Cố lên, thằng nhóc! Đừng để nó… nó nuốt chửng cậu!” Giọng anh ta đầy vẻ kiên định, dù đôi mắt hằn quầng thâm và vẻ mặt trắng bệch vì mệt mỏi. Anh ta là “tanker” đúng nghĩa, cố gắng chịu đựng mọi “debuff” của môi trường để bảo vệ “main char” yếu ớt này.
Đột nhiên, ngay trước mặt họ, màn sương tím bỗng xoáy lại, ngưng tụ thành một hình bóng. Đó là Dạ Hoa Cảnh. Kẻ kiến tạo sự vô hồn đứng đó, với vẻ đẹp siêu thực, lạnh lẽo đến ghê người. Đôi mắt đen sâu thăm thẳm của hắn không có đồng tử, chỉ có một khoảng không vô tận phản chiếu hình ảnh méo mó của Lâm Hạo và Hoàng Phúc. Hắn không nói gì, chỉ quan sát họ với một nụ cười khó đoán, như thể đang xem hai con chuột lạc lối trong mê cung mà hắn đã tự tay tạo ra.
“Chết tiệt! Lại là hắn!” Hoàng Phúc nghiến răng, rút khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến ra, chĩa thẳng vào Dạ Hoa Cảnh. Nhưng trước khi anh ta kịp bóp cò, Dạ Hoa Cảnh chỉ khẽ nhếch mép.
Và rồi, điều kinh hoàng xảy ra. Dạ Hoa Cảnh tan rã. Không phải biến mất, mà là tan rã thành hàng triệu cánh hoa nhài xám trắng li ti, bay lượn trong không khí và hòa vào môi trường xung quanh. Mùi hương chết chóc tăng lên gấp bội, rồi dịu xuống, để lại một dư vị ghê rợn, như một lời nhắc nhở rằng hắn ta không ở đâu cả, nhưng lại ở khắp mọi nơi. Hắn là chính cái mê cung này.
Lâm Hạo quỵ xuống, Hồn Lực gần như cạn kiệt. Cơn đau đầu âm ỉ giờ đã biến thành một tiếng gầm thét trong não anh. Nhưng lạ thay, khi cơ thể anh chạm vào những đóa hoa nhài xám trắng lạnh lẽo trên mặt đất, tâm trí anh lại trở nên rõ ràng một cách kỳ lạ. Ngọn lửa kiên quyết bùng cháy trong linh hồn anh. Anh nhận ra, đây không chỉ là một cuộc chiến sinh tồn, mà là một cuộc đối đầu về lý tưởng.
Hoàng Phúc đỡ lấy Lâm Hạo, ánh mắt hằn lên sự phẫn nộ. “Cái quái gì thế này? Hắn ta… hắn ta là cái mê cung này sao? Cái lý tưởng biến tất cả thành ‘hoa’ của hắn… nó điên rồ đến mức nào chứ?” Anh ta rít lên, giọng đầy căm phẫn. “Không! Tôi sẽ không để hắn ‘patch’ cái lỗi của thế giới này theo cách đó! Tôi sẽ ‘patch’ hắn!”
Lâm Hạo đứng dậy, cảm thấy một luồng sức mạnh mới bùng lên từ ý chí của mình. Không phải Hồn Lực, mà là ý chí. “Đội trưởng Hoàng Phúc nói đúng. Đây là một ‘lý tưởng điên rồ’. Chúng ta không thể để hắn ‘format’ thế giới này. Tôi sẽ ‘hack’ trò chơi của hắn. Tôi sẽ tìm cách thanh tẩy Đóa Hoa Nguyên Thủy. Vì Mai Chi. Vì tất cả những linh hồn đã mất.”
Anh nhìn Hoàng Phúc, ánh mắt đầy quyết tâm. Hoàng Phúc gật đầu, siết chặt khẩu súng Hồn Lực, “Vậy thì, ‘main char’. Cứ chỉ đường đi. ‘Tanker’ này sẽ ‘cover’ cậu đến hơi thở cuối cùng.”
Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay Lâm Hạo âm ỉ nóng rát, không còn là nỗi đau, mà như một la bàn dẫn lối cho họ. Nó chỉ thẳng xuống con đường dốc hun hút, sâu hơn vào lòng đất, nơi “trái tim” của Đóa Hoa Nguyên Thủy đang đập, chờ đợi họ.
“Đi thôi, Đội trưởng Hoàng Phúc,” Lâm Hạo thì thầm, giọng anh vang lên đầy kiên định giữa mê cung hoa nhài chết chóc.
Họ cùng nhau bước xuống con đường dốc, tiến sâu vào lòng địa ngục, nơi ánh sáng yếu ớt của đèn pin Hồn Lực chật vật soi rọi những đóa hoa nhài xám trắng phát sáng yếu ớt, như những con mắt vô hồn đang dõi theo từng bước chân của họ. Càng đi sâu, mùi hương càng trở nên nồng nặc, và áp lực tinh thần càng đè nặng. Lâm Hạo cảm thấy Hồn Thuẫn của mình rung lên bần bật, cơn đau đầu trở lại dữ dội, và anh biết rằng, Đóa Hoa Nguyên Thủy không phải là thứ mà họ có thể đối phó dễ dàng.
Và rồi, một âm thanh vang lên, không phải tiếng cười của Dạ Hoa Cảnh, mà là một tiếng đập mạnh mẽ, trầm đục, như nhịp tim của một con quái vật khổng lồ đang thức tỉnh từ sâu thẳm lòng đất. Tiếng đập đó không chỉ vang vọng trong tai họ, mà còn rung chuyển cả linh hồn, báo hiệu rằng họ đã đến rất gần “trái tim” của sự trống rỗng.
“Cậu Hạo… cái gì vậy?” Hoàng Phúc thì thầm, giọng anh ta run rẩy.
Lâm Hạo siết chặt nắm tay, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào bóng tối phía trước. “Đó là… Đóa Hoa Nguyên Thủy. Nó… đang gọi.”
Và ngay lúc đó, từ bóng tối sâu thẳm, một luồng ánh sáng đỏ máu bùng lên, chiếu rọi lên một cấu trúc khổng lồ, hình dáng như một đóa hoa nhài khổng lồ, nhưng thay vì màu trắng tinh khiết, nó lại mang một màu đỏ thẫm, rực rỡ đến ghê người, và từ trung tâm của nó, một con mắt khổng lồ, không có đồng tử, từ từ mở ra, nhìn thẳng vào họ.
“Welcome… to my masterpiece,” một giọng nói trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông từ vực sâu, trực tiếp vọng vào tâm trí Lâm Hạo và Hoàng Phúc, khiến cả hai như bị đóng băng tại chỗ.