Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 59: Hồn Ảnh Bảo Vệ

Cập nhật lúc: 2026-06-30 12:53:23 | Lượt xem: 12

Hoàng Phúc lách chiếc xe Hồn Vệ cũ kỹ qua màn sương tím đặc quánh, từng vòng bánh xe xẹp lép nghiến ken két trên mặt đường ẩm ướt. Động cơ gầm gừ như con quái vật già nua sắp trút hơi thở cuối cùng. Vết thương sâu hoắm ở vai trái của anh vẫn nhức nhối, mỗi cú xóc nhẹ của xe đều như một mũi dao găm thẳng vào. Anh cố gắng nén tiếng ho khan, nhưng cái mùi hoa nhài chết chóc vẫn ám ảnh, quấn lấy từng thớ thịt, từng tế bào, như muốn hút cạn sinh lực. Sắc mặt Hoàng Phúc trắng bệch như tờ giấy, nhưng đôi mắt hằn quầng thâm vẫn ánh lên vẻ kiên định đến lì lợm, một loại “ý chí thép” mà chỉ những “tanker” lão luyện mới có.
Bên ghế phụ, Lâm Hạo co ro như con mèo ướt. Toàn thân anh ê ẩm rã rời, Hồn Lực trong cơ thể cạn kiệt đến mức anh cảm thấy mình như một cục pin điện thoại đã báo “battery low” từ mấy kiếp trước. Anh siết chặt phiến đá Hồn Hóa Thạch trong lòng bàn tay, cố gắng hấp thụ chút năng lượng yếu ớt từ nó, nhưng hiệu quả thì như “sạc pin bằng năng lượng mặt trời trong đêm tối”. Đầu óc anh ong ong, những hình ảnh về Mai Chi hóa thành “bức tượng hoa nhài” và Kẻ Không Hồn Thợ Săn bị “đóng băng” vẫn lởn vởn như những “pop-up quảng cáo” không mời mà đến, khiến anh không tài nào yên tĩnh được.
Khứu Giác Hồn Linh của Lâm Hạo, dù suy yếu đến thảm hại, vẫn hoạt động với công suất tối đa, như một phần mềm diệt virus đang cố gắng quét sạch ổ cứng đầy rẫy “mã độc”. Anh “nhìn thấy” hàng ngàn “hương hồn ôn nhiễm” cuộn xoáy trong không khí, mỗi luồng là một “dòng data” hỗn loạn, một tiếng kêu gào, một mảnh ký ức vụn vỡ. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh âm ỉ nóng rát, như một “ăng-ten” siêu nhạy đang thu nhận mọi tín hiệu Hồn Lực Ôn Nhiễm, truyền thẳng vào tâm trí anh những cảnh báo mơ hồ. Những tín hiệu này không giống với Kẻ Không Hồn Thợ Săn trước đó – chúng phức tạp hơn, tinh vi hơn, như thể một “phiên bản update” mới của “quái vật”.
“Cậu Hạo,” Hoàng Phúc lên tiếng, giọng khàn đặc, mỗi từ như cố gắng thoát ra khỏi lồng ngực bị bóp nghẹt. “Trụ nổi không? Cái mùi hương ở đây… như muốn hút cạn linh hồn người ta vậy.” Anh ta liếc nhìn Lâm Hạo, thấy thằng nhóc tái mét như xác chết, lòng thắt lại.
Lâm Hạo cố gắng mở mắt, thều thào đáp, “Đội trưởng… đừng dừng lại… Em ngửi thấy… thứ gì đó… rất nhanh… đang đến.” Cái cảm giác bất an này không phải là ảo giác. Nó là một loại “ping” cực mạnh từ môi trường, báo hiệu một “raid boss” mới sắp xuất hiện.
Đúng lúc đó, một tiếng “RẮC!” lớn vang lên, chói tai như tiếng xương cốt gãy vụn. Chiếc xe Hồn Vệ khựng lại đột ngột, cả hai người bị hất mạnh về phía trước. Một bánh xe hoàn toàn gãy rời, văng ra giữa màn sương, kéo theo tiếng kim loại cọ xát ghê rợn. Mùi xăng dầu hòa lẫn với mùi hoa nhài càng khiến không khí trở nên ngột ngạt, kinh tởm hơn.
***
Chiếc xe Hồn Vệ nằm nghiêng một bên, vô dụng như một “đồ phế liệu” bị bỏ quên sau “apocalypse”. Màn sương tím đặc quánh bao trùm lấy họ, nuốt chửng mọi thứ, tầm nhìn chưa đến vài mét. Mùi hoa nhài chết chóc bỗng chốc trở nên nồng nặc hơn, ngọt lịm đến ghê người, kèm theo một cảm giác lạnh lẽo, trống rỗng khác lạ, như thể có một “hố đen” vô hình đang mở ra ngay bên cạnh.
Hoàng Phúc loạng choạng mở cửa xe, rút khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến ra, cảnh giác quét một vòng. Vết thương vai trái anh rỉ máu nhiều hơn, từng giọt đỏ thẫm nhỏ xuống lớp áo Hồn Vệ, hòa vào màn sương. “Mẹ kiếp!” Anh rủa thầm, cảm thấy đầu óc quay cuồng. Lâm Hạo cố gắng bò ra khỏi xe, từng cử động đều chậm chạp, nặng nề. Hồn Lực trong anh như một ngọn nến sắp tắt, leo lét trong gió, chỉ chực chờ một cơn gió mạnh là lụi tàn.
Một luồng gió lạnh buốt đột ngột lướt qua, không khí rung động nhẹ, như thể có thứ gì đó vô hình vừa xé toạc không gian. Lâm Hạo cảm nhận Khứu Giác Hồn Linh của mình bị nhiễu loạn bởi những “ảo ảnh mùi hương” yếu ớt, như tiếng thì thầm ma quái không rõ nguồn gốc. Từ trong sương mù, một hình bóng mờ ảo, cao gầy, di chuyển với tốc độ kinh hoàng, lao thẳng về phía họ.
Đó là một **Kẻ Không Hồn Huyễn Ảnh** – một “quái vật” hoàn toàn mới toanh, chưa từng có trong “patch note” nào. Thân hình nó gần như trong suốt, chỉ có những đóa hoa nhài xám trắng mọc lưa thưa, tạo cảm giác như một bóng ma được dệt từ sương khói và hương hoa. Đôi mắt nó là hai hố sâu trống rỗng, không có đồng tử, nhưng lại phát ra ánh sáng xanh yếu ớt, lạnh lẽo như ánh trăng ma quái. Nó không có vẻ hung tợn như Kẻ Không Hồn Thợ Săn, mà thay vào đó là sự lạnh lùng, vô cảm của một “sát thủ” chuyên nghiệp.
“Thứ quái quỷ gì thế này!” Hoàng Phúc gầm lên, tiếng gầm lẫn trong tiếng ho khan. Anh nổ súng liên tiếp, những viên đạn Hồn Lực màu xanh lam xé toạc màn sương, vẽ lên những vệt sáng ngắn ngủi.
Nhưng Kẻ Không Hồn Huyễn Ảnh quá nhanh. Nó né tránh tất cả các phát đạn của Hoàng Phúc một cách dễ dàng, thậm chí còn như trêu chọc họ, lướt qua như một làn khói. Lâm Hạo thều thào, “Đội trưởng… đừng bắn… nó… nó quá nhanh… Hồn Lực của anh… sẽ chỉ nuôi dưỡng nó…” Lời nói của anh bị cắt ngang bởi một luồng Hồn Lực Ôn Nhiễm tinh vi lướt qua, làm Hồn Thuẫn của Hoàng Phúc rung lên dữ dội, khiến anh lảo đảo, suýt ngã quỵ.
Kẻ Không Hồn Huyễn Ảnh không nói một lời, chỉ lao đến, móng vuốt sắc nhọn, đen kịt như thép nguội, vươn ra, nhắm thẳng vào Hoàng Phúc, như một “skillshot” không thể tránh khỏi.
***
Giữa màn sương tím đặc quánh, thời gian như ngừng lại. Khoảnh khắc sinh tử.
Hoàng Phúc gồng mình chống đỡ, nhưng anh quá chậm. Cơ thể anh đã mệt mỏi rã rời, vết thương vai trái nhức nhối khiến anh mất đi sự nhanh nhẹn. Móng vuốt của Kẻ Không Hồn Huyễn Ảnh chỉ còn cách anh vài tấc, ánh sáng xanh yếu ớt từ đôi mắt trống rỗng của nó phản chiếu gương mặt đầy vẻ tuyệt vọng của Hoàng Phúc.
Trong giây phút tuyệt vọng tột cùng đó, khi nhìn thấy Hoàng Phúc sắp bị tấn công, một dòng điện lạnh buốt nhưng đầy sức mạnh đột nhiên chạy dọc sống lưng Lâm Hạo. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay phải anh bùng cháy dữ dội, không còn âm ỉ nóng rát nữa, mà như một ngọn lửa xanh bạc bùng lên từ sâu thẳm linh hồn. Một lượng Hồn Lực tinh túy, cô đọng, được giải phóng, không phải từ Hồn Lực thông thường đã cạn kiệt, mà từ một “nguồn năng lượng dự trữ” bí ẩn trong vết bớt – một loại “cheat code” chỉ kích hoạt khi “game over” sắp đến.
Lâm Hạo nhắm chặt mắt, dồn toàn bộ ý chí còn sót lại vào đó, như một “game thủ” đang cố gắng tung ra “ultimate skill” cuối cùng. Một hình bóng mờ ảo, bán trong suốt, giống hệt Lâm Hạo, đột nhiên xuất hiện cách đó vài mét, ngay giữa tầm nhìn của Kẻ Không Hồn Huyễn Ảnh. Hồn Ảnh không hoàn hảo, run rẩy như một ảo ảnh chưa ổn định, nhưng nó phát ra một luồng Hồn Lực yếu ớt, đủ để thu hút sự chú ý của Kẻ Không Hồn Huyễn Ảnh.
Kẻ Không Hồn Huyễn Ảnh, vốn cực kỳ nhạy cảm với sự dao động của Hồn Lực, lập tức dừng lại. Đôi mắt xanh yếu ớt của nó chớp nhẹ, như đang “quét” lại mục tiêu.
Lâm Hạo cảm thấy một cơn đau đầu khủng khiếp ập đến, như có hàng ngàn mũi kim đâm vào não bộ. Hồn Lực tinh túy từ vết bớt cạn kiệt ngay lập tức, khiến anh gần như ngất đi. Nhưng ý chí kiên cường, thứ “firewall” bất diệt của anh, vẫn giữ anh tỉnh táo. Anh cố gắng điều khiển Hồn Ảnh một cách bản năng, khiến nó di chuyển chập chờn, thu hút kẻ địch.
“Cậu Hạo… cái quái gì thế?” Hoàng Phúc kinh ngạc, lùi lại một bước, ánh mắt vừa sợ hãi vừa ngưỡng mộ. Cái “main char” này đúng là biết “buff skill” bất ngờ.

Truyện Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ - Hồn Ảnh Bảo Vệ - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Chạy… Đội trưởng… Nhanh lên…” Lâm Hạo thều thào, mắt vẫn nhắm nghiền, từng chữ như bị xé ra từ cuống họng.
Kẻ Không Hồn Huyễn Ảnh, bị đánh lừa bởi sự dao động Hồn Lực bất ngờ từ Hồn Ảnh, do dự trong tích tắc. Rồi nó quyết định. Với tốc độ kinh hoàng, nó lao theo Hồn Ảnh mờ ảo của Lâm Hạo, biến mất vào màn sương, để lại một khoảng trống lạnh lẽo.
***
Màn sương mù vẫn dày đặc, nhưng tiếng rít gió của Kẻ Không Hồn Huyễn Ảnh đã xa dần. Tiếng động duy nhất còn lại là tiếng thở dốc nặng nề của Hoàng Phúc và Lâm Hạo, cùng tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Hoàng Phúc, dù vết thương vai nhức nhối, không chần chừ một giây. Anh nhanh chóng tóm lấy cánh tay Lâm Hạo, kéo anh dậy. “Đi thôi, thằng nhóc! Chúng ta có cơ hội rồi!” Anh vừa chạy vừa dùng thân mình che chắn cho Lâm Hạo, lao vào một con hẻm nhỏ được Lâm Hạo chỉ dẫn một cách yếu ớt, gần như bản năng.
Từ phía sau, tiếng rít gió và những ảo ảnh mùi hương lại xuất hiện, gần hơn. Kẻ Không Hồn Huyễn Ảnh đã nhận ra bị lừa. Nó quay lại, tốc độ còn kinh hoàng hơn trước, như một “bug” đã được “fix” và “tối ưu hóa”.
Lâm Hạo cảm nhận Hồn Ảnh của mình tan biến trong tiếng rít gió cuối cùng. Cùng lúc đó, một **bông hoa pha lê nhỏ xíu, màu trắng trong suốt, lấp lánh như sương đêm** nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất, ngay tại vị trí Hồn Ảnh vừa biến mất. Nó không có mùi, không có sự mục rữa, chỉ tỏa ra một luồng năng lượng tinh khiết, lạnh lẽo. Hoàng Phúc thoáng liếc thấy, nhưng trong tình cảnh sinh tử, anh chỉ nghĩ đó là một mảnh băng tan hay một hiện tượng kỳ lạ nào đó của Vùng Đất Hồn Trống.
Lâm Hạo kiệt sức đến mức không thể nhấc chân, chỉ có thể dựa hoàn toàn vào Hoàng Phúc, như một “NPC” đang được “main char” kéo. Vết bớt trên cổ tay anh giờ đây lạnh buốt, trống rỗng, như một “server đã sập” sau khi tung ra “ultimate skill” quá tải.
“Cố lên, Cậu Hạo! Sắp ra rồi!” Hoàng Phúc thở hổn hển, giọng nói run rẩy nhưng đầy kiên định.
“Đội trưởng…” Lâm Hạo gục đầu vào vai Hoàng Phúc, mọi giác quan đều muốn đình công.
Hoàng Phúc và Lâm Hạo cuối cùng cũng thoát ra khỏi khu vực sương mù dày đặc, đến được một con đường mòn ít bị ảnh hưởng hơn, nơi ánh sáng mờ nhạt của buổi bình minh đang cố gắng xuyên qua lớp sương mỏng hơn. Cả hai quỵ xuống, thở dốc, cảm thấy mình vừa trải qua một “raid boss” cấp độ “Nightmare” và suýt “wipe team”.
***
Hoàng Phúc tựa vào một gốc cây mục, cố gắng băng bó lại vết thương vai trái bằng một miếng vải rách từ áo mình. Máu vẫn rỉ ra, nhưng anh không còn cảm thấy đau nhiều nữa, chỉ còn lại sự tê dại và mệt mỏi tột cùng. Anh nhìn Lâm Hạo đang nằm vật vã trên nền đất ẩm, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt vô hồn.
“Thằng nhóc này…” Hoàng Phúc lắc đầu, vừa kinh ngạc vừa lo lắng. “Mày vừa làm cái quái gì vậy? Hồn Ảnh? Lần đầu tiên tao thấy mày dùng…” Anh khẽ cười khẩy, nụ cười méo mó vì mệt mỏi. “Nhưng nó đã cứu chúng ta. Mày là ‘main char’ của cái game này thật đấy, Hạo ạ.”
Lâm Hạo dần dần lấy lại tiêu cự, ánh mắt từ chỗ vô hồn trở nên sắc nét hơn một chút. Giọng anh yếu ớt, khàn đặc. “Em… em cũng không biết… Nó tự bùng lên… như một bản năng… một ‘phản ứng tự vệ’ của hệ thống…” Anh nhìn vết bớt trên cổ tay, cảm nhận sự trống rỗng đau đớn, như thể một phần linh hồn mình vừa bị rút cạn. Nó lạnh buốt và im lìm, không còn chút hơi ấm hay năng lượng nào. “Nó… nó tốn quá nhiều…”
Đúng lúc đó, một luồng ý niệm lạnh lẽo, quen thuộc đột ngột lướt qua tâm trí Lâm Hạo, xuyên qua sự mệt mỏi và kiệt quệ của anh. Giọng nói trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông từ vực sâu của Dạ Hoa Cảnh, chế giễu nhưng đầy thích thú, như một “admin” đang gửi “notification” trực tiếp cho “player” của mình.
*“Ồ, con trai của ‘Hương Hồn’… ngươi đã ‘học’ được một ‘kỹ năng’ mới. Hồn Ảnh… chưa hoàn mỹ, nhưng đầy tiềm năng. Một ‘level up’ thú vị. Trò chơi ngày càng hấp dẫn. Ta chờ xem ngươi sẽ ‘nở rộ’ thành ‘kiệt tác’ nào… và cái ‘bông hoa pha lê’ vô vị kia… là gì đây?”*
Lâm Hạo siết chặt nắm tay, ngọn lửa ý chí trong anh không tắt mà còn bùng cháy mạnh mẽ hơn, như một “firewall” kiên cố đang chống lại sự xâm nhập của Dạ Hoa Cảnh. Anh ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng như thép, nhìn thẳng vào khoảng không.
“Đội trưởng… Hắn… hắn đang chờ đợi chúng ta. Hắn đã chuẩn bị một ‘Vườn Địa Ngục’ mới ở U Linh Hà.” Lâm Hạo nói, giọng nói tuy yếu ớt nhưng chứa đựng một sự kiên quyết không thể lay chuyển.
Hoàng Phúc gật đầu dứt khoát, siết chặt khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến. “Vậy thì chúng ta sẽ ‘phá đảo’ nó. Dù có là ‘raid boss’ hay ‘level’ khó khăn đến đâu, tao sẽ là ‘tanker’ của mày đến cùng, Cậu Hạo.” Anh vỗ nhẹ vào vai Lâm Hạo, truyền cho anh chút hơi ấm và ý chí kiên cường còn sót lại.
Lâm Hạo gật đầu. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh âm ỉ nóng ấm trở lại, không phải vì Hồn Lực, mà vì ý chí. Nó như một la bàn dẫn lối cho cuộc chiến, một “GPS” chỉ đường đến “trái tim” của “game”. Cả hai cố gắng đứng dậy, Hoàng Phúc đỡ Lâm Hạo, cùng nhau tiếp tục hành trình. Chiếc xe Hồn Vệ đã hỏng hoàn toàn, họ chỉ còn cách đi bộ về phía U Linh Hà, nơi những bí ẩn sâu hơn và “level” tiếp theo đang chờ đợi.
Họ biết, đây mới chỉ là màn “tutorial” của một cuộc chiến sinh tử. Nhưng họ đã có một vũ khí mới, một ý chí không thể lay chuyển, và một bí mật nhỏ mang tên “bông hoa pha lê” vừa được gieo mầm trong màn sương.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8