Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 58: Cạm Bẫy Của Kẻ Không Hồn Biến Dị
Màn sương tím đặc quánh như một tấm chăn dơ cũ rách nát, nặng nề trùm lên rìa Tây U Linh Hà, nơi Hoàng Phúc đang cố gắng điều khiển chiếc xe Hồn Vệ cũ kỹ. Mỗi cú ho khan lại khiến vết thương sâu ở vai trái anh nhức nhối, như có ai đó đang dùng dao cùn khoét vào thớ thịt. Mùi hoa nhài chết chóc, ngọt lịm đến ghê người, nồng nặc đến mức muốn xé toạc lồng ngực, khiến anh cảm thấy đầu óc choáng váng, buồn nôn. Mấy lần anh đã phải cố nén lại, chỉ biết siết chặt vô lăng, gương mặt trắng bệch nhưng ánh mắt vẫn kiên định đến đáng sợ.
“Cậu Hạo… cái mùi này… càng lúc càng… kinh khủng.” Hoàng Phúc khó khăn thốt ra, giọng khản đặc, nghe như tiếng xe cũ đang rên rỉ. Anh tự nhủ, thằng nhóc Lâm Hạo kia chắc cũng đang suffer lắm, nhưng phận “tanker” thì phải gồng thôi. “Mẹ kiếp, cái game này bug kinh quá, boss thì cứ spam mùi, mob thì cứng như đá, mà mình thì cứ như thằng lính quèn cầm súng nước.” Trong thâm tâm, anh vẫn giữ vững vai trò “tanker” kiêm “support” số một cho “main char” của mình.
Lâm Hạo ngồi ghế phụ, toàn thân ê ẩm rã rời, Hồn Lực trong cơ thể đã bị rút cạn đến mức chỉ còn le lói như đốm lửa tàn sau một đêm bão. Anh ôm chặt phiến đá Hồn Hóa Thạch vào lòng, cảm nhận luồng Hồn Lực tinh khiết yếu ớt từ nó như một dòng suối mát lành trong cơn khát cháy cổ. Tiếng kêu gào của Dư Hồn Trần Phong, những mảnh ký ức vụn vỡ của Mai Chi vẫn ám ảnh tâm trí anh, như một đoạn nhạc nền kinh dị cứ lặp đi lặp lại không ngừng.
Khứu Giác Hồn Linh của Lâm Hạo, sau khi được “level up” ở Hồn Các, giờ đây hoạt động mạnh nhất từ trước đến nay, dù cơ thể anh đang kiệt quệ. Anh không chỉ ngửi thấy mùi hoa nhài mà còn “nhìn thấy” hàng ngàn “hương hồn ôn nhiễm” cuộn xoáy, đan xen, tạo thành một mạng lưới Hồn Lực phức tạp, không ngừng biến đổi trong không khí. Chúng như những sợi dây cáp quang bị nhiễm virus, truyền tải đủ loại tín hiệu hỗn loạn vào não anh.
Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay Lâm Hạo âm ỉ nóng rát, hoạt động như một “ăng-ten” siêu nhạy, thu nhận mọi tín hiệu Hồn Lực Ôn Nhiễm, khiến đầu anh đau như búa bổ. Anh lấy ra cuộn da dê của Bà Tư Mộc, tấm bản đồ thô sơ về Tây U Linh Hà giờ đây lại sống động, uốn lượn như những con rắn độc, hiển thị rõ ràng các “đường mạch” Hồn Lực Ôn Nhiễm, những “hotspot” của kẻ thù. Chiếc trâm gỗ của Bà Tư Mộc trong túi áo Lâm Hạo phát ra ánh sáng xanh nhạt yếu ớt, cố gắng lọc bớt mùi hương nồng nặc và giữ cho tâm trí anh không bị quá tải, như một phần mềm diệt virus đang chạy nền.
“Đây không chỉ là Vườn Hồn… Đội trưởng.” Lâm Hạo lẩm bẩm, giọng khàn đặc. “Đây là một ‘hệ thống phòng thủ’ di động… của Dạ Hoa Cảnh. Hắn đang ‘quét’ chúng ta.”
Hoàng Phúc nghiến răng, tay siết chặt vô lăng đến trắng bệch. “Vậy thì chúng ta sẽ ‘phá’ nó! Hắn nghĩ hắn là ‘admin’ sao? Tôi sẽ là ‘tanker’ và ‘support’ cứng nhất của cậu, main char! Cứ việc ‘hack’ đi, tôi lo ‘cover’!” Anh vừa nói vừa đạp ga, chiếc xe Hồn Vệ cũ kỹ rền rĩ tăng tốc, lao thẳng vào màn sương tím.
***
Chiếc xe Hồn Vệ tiến vào một khu vực rừng rậm bị biến đổi hoàn toàn. Cây cối mục nát mọc đầy hoa nhài xám trắng, dây leo quái dị giăng mắc như mạng nhện khổng lồ. Mùi hương ở đây nồng đậm đến mức gây ảo giác cực mạnh, những hình ảnh ma mị thoáng hiện trong tầm mắt. Hoàng Phúc thoáng thấy bóng Mai Chi đang vẽ một bức tranh trừu tượng bằng máu, rồi lại biến thành đội Trần Phong đang cười khúc khích với những đóa hoa nhài mọc ra từ hốc mắt. Anh rùng mình, lắc đầu quầy quậy. “Đm, cái game này đồ họa chân thực quá, bug ảo giác nữa chứ!”
Hoàng Phúc đột ngột đạp phanh. Một bức tường cây leo và hoa nhài xám trắng sừng sững chắn ngang đường đi. Nhưng nó không phải là vật cản tĩnh. Lâm Hạo “nhìn thấy” nó đang “thở”, các mạch Hồn Lực Ôn Nhiễm cuộn xoáy bên trong, như một sinh vật sống.
Từ sâu trong mạng lưới hoa nhài, một luồng Hồn Lực Ôn Nhiễm mạnh mẽ, có hình dạng như một “thợ săn”, đột ngột lao tới. Đó là một Kẻ Không Hồn Biến Dị, thân hình cao lớn, gân guốc, mọc đầy gai nhọn và những đóa hoa nhài xám trắng phát sáng yếu ớt. Nó di chuyển với tốc độ kinh hoàng, không phải kiểu lê lết của zombie, mà như một con thú săn mồi được huấn luyện bài bản, một “Hunter” chính hiệu.
Kẻ Không Hồn Thợ Săn không tấn công bừa bãi. Nó lao thẳng vào bánh xe Hồn Vệ, dùng những gai nhọn sắc lẹm đâm thủng lốp, khiến chiếc xe chệch hướng, đâm sầm vào một bức tường hoa nhài khác, kẹt cứng giữa những dây leo quái dị. Tiếng kính vỡ loảng xoảng, tiếng kim loại rên rỉ vang vọng trong không gian u ám.
Hoàng Phúc bị chấn động mạnh, đầu đập vào kính chắn gió. Vết thương ở vai trái anh ta rách toạc, máu thấm qua băng vải, giờ đây còn rỉ ra nhiều hơn. “Khốn kiếp! Nó… nó có ‘AI’!” Giọng anh ta lẫn lộn giữa tức giận và kinh ngạc. “Cái game này… đúng là ‘pay to win’ mà! Boss còn biết dùng chiến thuật!”
Mùi hương từ Kẻ Không Hồn Thợ Săn đột ngột bùng lên, không chỉ nồng nặc mà còn mang theo một cảm giác mê hoặc, làm suy yếu ý chí, gây ra những ảo ảnh rõ rệt. Lâm Hạo cảm thấy đầu óc quay cuồng, những hình ảnh Mai Chi và Trần Phong biến thành hoa nhài, nở rộ trong một “vườn địa đàng” trống rỗng, hiện lên rõ ràng, như một lời mời gọi “hãy buông xuôi, hãy trở thành một phần của sự hoàn mỹ.” Tiếng thì thầm của Dạ Hoa Cảnh vang vọng trong tâm trí anh, ngọt ngào và chết chóc: *\”Hãy đến đây, con trai của ‘Hương Hồn’… hãy chấp nhận sự ‘nở rộ’ của ngươi… ngươi sẽ là ‘tác phẩm’ vĩ đại nhất của ta…\”*
Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay Lâm Hạo nóng rát dữ dội, chống lại sự mê hoặc. Chiếc trâm gỗ trong túi áo anh rung lên bần bật, cố gắng thanh lọc từng chút Hồn Lực Ôn Nhiễm đang xâm nhập, như một tường lửa đang cố gắng ngăn chặn cuộc tấn công DDoS vào hệ thống.
***
Chiếc xe Hồn Vệ bị kẹt cứng giữa mê cung hoa nhài. Kẻ Không Hồn Thợ Săn tiến lại gần, những gai nhọn trên cơ thể nó rùng rợn vươn ra, sắc lẹm như lưỡi dao, sẵn sàng đâm xuyên qua lớp Hồn Thuẫn mỏng manh.
Hoàng Phúc lảo đảo mở cửa xe, rút khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến, chĩa về phía Kẻ Không Hồn Thợ Săn. “Cậu Hạo, đừng để nó chạm vào cậu! Nó… nó đang cố ‘cấy’ gì đó vào đầu mình! Toàn những lời ngọt ngào chết tiệt! ‘Hoàn mỹ cái quần què!'” Giọng anh ta run rẩy, đôi mắt lờ đờ vì ảo giác, nhưng ý chí vẫn kiên cường. Anh biết mình phải làm nhiệm vụ “tanker” đến cùng.
Lâm Hạo cố gắng giữ tỉnh táo, vận dụng Hồn Lực yếu ớt còn sót lại, kích hoạt Hồn Thuẫn bao bọc cả hai. “Đội trưởng, lùi lại! Để tôi xử lý! Đừng bắn, Hồn Lực thông thường chỉ ‘nuôi dưỡng’ nó thôi! Nó là ‘boss’ đặc biệt, không phải ‘quái’ thường!”

Lâm Hạo nhắm mắt, Thiên Nhĩ Hồn Tâm quét qua Kẻ Không Hồn Thợ Săn. Anh “nhìn thấy” một mạng lưới Hồn Lực Ôn Nhiễm phức tạp hơn bất kỳ Kẻ Không Hồn nào anh từng gặp. Có một “mạch chủ” điều khiển, không phải linh hồn, mà là một “chương trình” tinh vi được cài đặt bởi Dạ Hoa Cảnh, một “AI” cấp cao. Tuy nhiên, anh cũng “ngửi thấy” một “dư vị” của sự hỗn loạn, một “dữ liệu lỗi” nhỏ trong cấu trúc “hoàn hảo” của nó, như một lỗ hổng bảo mật trong hệ thống.
Kẻ Không Hồn Thợ Săn lao tới, những gai nhọn sắc bén đâm sầm vào Hồn Thuẫn. Hồn Thuẫn của Lâm Hạo rung lên bần bật, đứng trước bờ vực sụp đổ, như một tấm kính bị đấm liên tục.
Lâm Hạo tung Hồn Ảnh. Một hình bóng mờ ảo, bán trong suốt xuất hiện, lao vào Kẻ Không Hồn Thợ Săn để phân tán. Hồn Ảnh vung Hồn Trảm, nhưng Kẻ Không Hồn Thợ Săn chỉ khựng lại một chút, những đóa hoa nhài trên cơ thể nó lại bung nở rực rỡ hơn, như được tiếp thêm năng lượng, xác nhận lời Bà Tư Mộc: Hồn Lực thông thường chỉ là “phân bón” cho chúng.
Lâm Hạo nhận ra Hồn Ảnh không thể gây tổn thương lâu dài. Anh cần tìm “lỗ hổng” trong “chương trình” của nó, một “bug” mà Dạ Hoa Cảnh đã vô tình để lại.
Hoàng Phúc vẫn bắn, nhưng nhận ra vô ích. Anh dùng thân mình che chắn cho Lâm Hạo, bất chấp những gai nhọn sượt qua áo, rạch thêm vài vết xước nhỏ trên tay. Máu rỉ ra, nhưng anh không màng. “Cậu Hạo, nhanh lên! Tôi không giữ được lâu đâu! Mau ‘hack’ nó đi, main char!”
Lâm Hạo tập trung Khứu Giác Hồn Linh vào “dữ liệu lỗi” mà anh đã “ngửi thấy”. Anh “nhìn thấy” đó là một “kẽ hở” nhỏ trong lớp “vỏ bọc” của Hồn Lực Ôn Nhiễm, một điểm mà “ý chí” của Dạ Hoa Cảnh không hoàn toàn bao trùm, một “backdoor” tiềm năng.
Lâm Hạo dồn toàn bộ Hồn Lực còn lại vào vết bớt xoắn ốc. Vết bớt bùng sáng rực rỡ, ánh sáng trắng bạc lan tỏa khắp cánh tay anh, như một “virus” siêu cấp đang được kích hoạt. Anh tung ra một Hồn Trảm mạnh mẽ, tinh khiết hơn bao giờ hết, nhắm thẳng vào “dữ liệu lỗi” đó, không phải để hủy diệt mà để “khóa” hoặc “làm nhiễu loạn” “chương trình” điều khiển của Kẻ Không Hồn Thợ Săn.
Luồng Hồn Trảm trắng bạc xuyên thẳng vào “điểm yếu” của Kẻ Không Hồn Thợ Săn. Kẻ Không Hồn rú lên một tiếng chói tai không thuộc về sinh vật sống, khựng lại dữ dội, toàn thân rung lắc. Những đóa hoa nhài trên cơ thể nó héo úa đi nhanh chóng, mùi hương suy yếu rõ rệt. Nó đứng bất động như một bức tượng, những gai nhọn co rút lại, nhưng vẫn còn tồn tại, như một phần mềm đã bị “treo” nhưng chưa bị gỡ cài đặt.
Lâm Hạo quỵ xuống, thở dốc, Hồn Lực cạn kiệt hoàn toàn, như một cục pin đã xài hết sạch. Chiếc trâm gỗ trên tay anh rơi xuống đất, ánh sáng xanh nhạt tắt ngúm.
***
Kẻ Không Hồn Thợ Săn đứng bất động, như một bức tượng hoa nhài xám trắng kinh dị giữa khu rừng. Hoàng Phúc lảo đảo chạy đến đỡ Lâm Hạo, gương mặt đầy lo lắng.
“Cậu Hạo! Cậu ổn chứ? Nó… nó ‘đóng băng’ rồi!” Anh ta nhìn Kẻ Không Hồn Thợ Săn, rồi nhìn Lâm Hạo với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa ngưỡng mộ. “Đúng là ‘main char’ có khác! Vừa ‘level up’ cái là ‘hack’ được boss ngay!”
Lâm Hạo ho khan, cố gắng gượng dậy, cảm thấy toàn thân đau nhức như vừa chạy marathon xuyên địa ngục. “Tôi… tôi đã ‘khóa’ nó… tạm thời.” Anh ta chỉ vào Kẻ Không Hồn Thợ Săn. “Nó không có linh hồn… chỉ là một ‘vật chứa’ được lập trình để ‘săn’ chúng ta.”
Đúng lúc đó, từ cơ thể bất động của Kẻ Không Hồn Thợ Săn, một cánh hoa nhài xám trắng nhỏ xíu rơi ra, mang theo một luồng Hồn Lực Ôn Nhiễm yếu ớt nhưng chứa đựng một “dư ảnh ký ức” mờ nhạt, như một “debug log” cuối cùng trước khi hệ thống ngừng hoạt động.
Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay Lâm Hạo lại âm ỉ nóng. Anh vươn tay chạm vào cánh hoa. Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh thu nhận một chuỗi hình ảnh rời rạc: một dòng sông tối tăm, cuộn xoáy những Dư Hồn; một hang động ẩn mình dưới nước sâu, nơi có những ký tự cổ xưa; và một biểu tượng khắc trên vách đá, giống hệt biểu tượng xoắn ốc trên tay anh. Dư ảnh cũng thoáng hiện lên hình ảnh một cuốn sách cũ, mục nát, nằm trên một bệ đá.
Lâm Hạo nhìn Hoàng Phúc, ánh mắt rực sáng dù cơ thể kiệt quệ. “Đội trưởng… chúng ta cần đến U Linh Hà… Sâu hơn… có một ‘dấu ấn’ khác… một phần của ‘chìa khóa’… và cả… một cuốn sách.”
Hoàng Phúc nhìn vết thương ở vai, rồi nhìn Lâm Hạo. Gương mặt anh ta hằn lên sự mệt mỏi và đau đớn, nhưng đôi mắt đầy kiên định. “Được thôi, Cậu Hạo. ‘Trò chơi’ này còn nhiều ‘level’ lắm nhỉ. Nhưng tôi sẽ là ‘tanker’ của cậu đến cùng, bất kể ‘raid boss’ nào xuất hiện, bất kể ‘level’ có ‘hardcore’ đến đâu!” Anh siết chặt tay Lâm Hạo, truyền cho anh một chút hơi ấm và ý chí kiên cường.
Một luồng ý niệm lạnh lẽo, đầy tự mãn của Dạ Hoa Cảnh lướt qua tâm trí Lâm Hạo, như một lời chúc mừng kèm theo cảnh báo, một “notification” trực tiếp từ “admin server”. *\”Ồ, con trai của ‘Hương Hồn’… ngươi đã ‘hack’ được một ‘bot’ của ta. Thú vị. Nhưng ‘server’ chính vẫn đang chờ ngươi. Hãy đến và ‘nở rộ’ trong ‘kiệt tác’ của ta. Ta chờ xem ngươi sẽ ‘debug’ thế nào.\”*
Lâm Hạo siết chặt nắm tay, cảm nhận lời thách thức của Dạ Hoa Cảnh và sự gắn kết với Hoàng Phúc. Ngọn lửa ý chí trong anh không hề tắt, mà còn bùng cháy mạnh mẽ hơn, như một “firewall” kiên cố. Anh gật đầu với Hoàng Phúc. “Đi thôi, Đội trưởng. Chúng ta sẽ không để hắn biến bất cứ ai thành ‘tác phẩm’ của hắn nữa. Chúng ta sẽ ‘reset’ cái game này!”
Hoàng Phúc và Lâm Hạo lảo đảo lên chiếc xe Hồn Vệ đã bị hư hại, hai bánh xe xẹp lép. Hoàng Phúc cố gắng khởi động động cơ, rồi chiếc xe từ từ lăn bánh, với tốc độ của một con rùa bò, tiếp tục hành trình xuyên màn sương tím, hướng về phía U Linh Hà, nơi những bí ẩn sâu hơn và “level” tiếp theo đang chờ đợi. Họ biết, đây mới chỉ là màn “tutorial” của một cuộc chiến sinh tử.