Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 65: Bí Mật Trong Hồn Tộc

Cập nhật lúc: 2026-06-30 13:10:53 | Lượt xem: 13

Chiếc xe Hồn Vệ đã hỏng hoàn toàn, nằm chỏng chơ giữa Vùng Đất Hồn Trống hoang tàn như một xác chết kim loại. Hoàng Phúc và Lâm Hạo, hai bóng người mệt mỏi đến tột độ, lảo đảo bước đi trên con đường mòn phủ đầy sương tím nhạt. Mỗi bước chân của Hoàng Phúc đều như dẫm lên gai, vết thương sâu hoắm ở vai trái vẫn rỉ máu, thấm ướt một mảng áo. Khuôn mặt anh trắng bệch, đôi mắt hằn quầng thâm như gấu trúc, nhưng ý chí vẫn kiên định, như một bức tường thành sắp đổ nhưng chưa chịu khuất phục.
Lâm Hạo bên cạnh cũng chẳng khá hơn. Toàn thân anh ê ẩm rã rời, Hồn Lực trong cơ thể cạn kiệt đến mức anh cảm giác như linh hồn mình đang bốc hơi. Anh nhắm mắt, ôm chặt phiến đá Hồn Hóa Thạch màu xanh lam trong lòng bàn tay, cố gắng hấp thụ chút năng lượng yếu ớt còn sót lại từ nó, như một người sắp chết đuối vớ được cọng rơm. Nhưng ngay cả cọng rơm đó cũng không thể xoa dịu cơn đau đầu âm ỉ đã biến thành một “raid boss” cấp cao, liên tục tung “skill” giáng thẳng vào thái dương anh. Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh vẫn bị quá tải bởi hàng ngàn tiếng kêu gào và mảnh ký ức vụn vỡ của những Dư Hồn bị nuốt chửng, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc không ngừng nghỉ trong tâm trí.
Họ đã thoát khỏi Vườn Hồn, tiêu diệt được một Kẻ Không Hồn Huyễn Ảnh, nhưng cái giá phải trả là quá lớn. Giờ đây, mỗi hơi thở đều là một gánh nặng, mỗi âm thanh đều là một cực hình đối với Lâm Hạo. Mùi hương hoa nhài chết chóc vẫn lẩn quất trong không khí, như một lời nhắc nhở bệnh hoạn về sự hiện diện của Dạ Hoa Cảnh.
Hoàng Phúc thở dốc, tựa vào một gốc cây mục nát đã ngả màu xám xịt vì thời gian. Anh rút chiếc điện thoại Hồn Vệ cũ kỹ từ túi áo, màn hình nứt vỡ như mạng nhện. Dù kiệt sức, bản năng của một đội trưởng Hồn Vệ vẫn không cho phép anh hoàn toàn gạt bỏ lo lắng cho Thiên Phủ Thành.
“Trực Ca… có nghe rõ không?” Giọng Hoàng Phúc khàn đặc, mỗi chữ bật ra đều kèm theo một tiếng ho khan nặng nề, như thể phổi anh đang bị bao phủ bởi bụi phấn hoa.
Tiếng rè rè, nhiễu loạn vang lên từ chiếc điện thoại, như tiếng sóng biển đánh vào vách đá, chập chờn và yếu ớt. Lâm Hạo khẽ rùng mình. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay phải của anh âm ỉ nóng rát, không ngừng truyền đi những tín hiệu cảnh báo mơ hồ. Anh biết, thứ tín hiệu này không chỉ là về nguy hiểm trực diện, mà còn về những “dấu ấn” mà Dạ Hoa Cảnh đã gieo rắc, những “bug” ẩn trong hệ thống.
Sau vài giây căng thẳng, giọng Trực Ca cuối cùng cũng vang lên, đứt quãng, xen lẫn tiếng gió rít và sự lo lắng tột độ. “Đội trưởng… tín hiệu yếu quá… Anh sao rồi? Thành phố… có chuyện…”
Hoàng Phúc nhíu mày, cố gắng giữ bình tĩnh, dù gương mặt anh đã trắng bệch như tờ giấy. “Kể đi. Ngắn gọn.” Anh biết thời gian không cho phép họ lãng phí.
“Tộc Thiên Hoa… mấy ngày nay… vận chuyển đồ lạ… từ rìa Vùng Đất Hồn Trống… Mùi hương… nồng nặc… từ kho hàng bí mật của họ… Có vẻ… che giấu gì đó… Em đã cử người… nhưng không tiếp cận được…” Giọng Trực Ca yếu dần, rồi đột ngột bị cắt đứt bởi một tiếng “tút” dài, lạnh lẽo.
Hoàng Phúc nhìn chằm chằm vào màn hình tối đen của chiếc điện thoại, gương mặt biến sắc. Mối lo sợ vô hình về thành trì bỗng chốc trở nên hữu hình và đáng sợ hơn bao giờ hết. Anh quay sang Lâm Hạo, thấy anh đang run rẩy, ánh mắt mở to đầy kinh hãi.
***
Hoàng Phúc vội vàng đỡ lấy Lâm Hạo, người đang quỵ xuống, ôm chặt lấy đầu. Cơn đau đầu của Lâm Hạo đã trở thành một trận bão tố, xoáy mạnh vào tâm trí anh.
“Cậu Hạo! Cậu sao vậy? Cậu ngửi thấy gì?” Hoàng Phúc lo lắng, cảm giác bất lực dâng trào khi anh không thể làm gì để xoa dịu nỗi đau của đồng đội.
Lâm Hạo cố gắng hít thở sâu, từng hơi thở đều nặng nề như kéo cả một tảng đá. Chiếc trâm gỗ Bà Tư Mộc đưa cho anh, vẫn nằm trong túi áo, khẽ phát ra ánh sáng xanh nhạt yếu ớt. Đó là một “item cứu mạng”, một “debug tool” mà Bà Tư Mộc đã cài đặt cho anh, giúp anh thanh lọc phần nào sự quá tải của Khứu Giác Hồn Linh. Nhờ nó, tâm trí anh dù vẫn còn hỗn loạn, nhưng đã có thể sắp xếp được một phần thông tin.
Sắc mặt Lâm Hạo tái nhợt như xác chết, nhưng đôi mắt anh dần lấy lại tiêu cự, chứa đựng sự kinh hoàng và một tia hiểu biết mới. “Không chỉ là vật phẩm… Đội trưởng… là bẫy. Những Hồn Tộc đó… họ đang bị lợi dụng… bị cám dỗ…” Giọng anh run rẩy, nhưng mỗi từ đều mang một sức nặng ghê gớm.
Hoàng Phúc siết chặt nắm tay, cơn phẫn nộ bùng lên trong lồng ngực. “Cám dỗ? Cậu nói rõ hơn đi.” Anh cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim mình.

Truyện Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ - Bí Mật Trong Hồn Tộc - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Lâm Hạo tựa vào Hoàng Phúc, cố gắng ổn định lại hơi thở. “Họ… đang cố gắng khai thác Hồn Lực Ôn Nhiễm từ những vật phẩm đó… hy vọng tìm thấy sức mạnh… hoặc một cách chữa trị.” Anh ngừng lại một chút, nuốt khan. “Nhưng những vật phẩm đó… chúng không chỉ ô nhiễm. Chúng được ‘chế tạo’ đặc biệt… để gieo mầm… để ‘nở rộ’ từ bên trong.”
Đôi mắt Lâm Hạo nhìn thẳng vào Hoàng Phúc, sâu thẳm và kiên định. “Là Dạ Hoa Cảnh… hắn không chỉ tấn công từ bên ngoài Vùng Đất Hồn Trống. Hắn gieo mầm sự tha hóa… từ chính sự tuyệt vọng và tham vọng của con người trong thành trì. Tộc Thiên Hoa… họ đang vô tình trở thành ‘nguồn thức ăn’ hoặc ‘kẻ gieo mầm’ cho hắn. Hắn đang ‘hack’ hệ thống từ bên trong!”
Hoàng Phúc gầm lên phẫn nộ, đấm mạnh xuống đất, khiến bụi đất tung bay. Vết thương ở vai anh nhói lên dữ dội, nhưng anh không hề cảm thấy đau đớn bằng nỗi tức giận đang thiêu đốt tâm can. “Đồ điên! Hắn dám… Hắn lợi dụng cả sự tuyệt vọng của chúng ta! Hắn biến chúng ta thành những ‘NPC’ trong ‘game’ của hắn!”
“Đúng vậy. Đây là một ‘game’ khác của hắn, Đội trưởng. Một ‘level’ mới của sự ‘nở rộ’. Hắn muốn biến cả Thiên Phủ Thành… thành ‘tác phẩm’ của hắn, từ bên trong, từng chút một.” Lâm Hạo nói, giọng anh giờ đã bình tĩnh hơn, nhưng ánh mắt vẫn rực cháy. Anh cảm nhận được một luồng sức mạnh mới đang bùng lên từ ý chí của mình, một ngọn lửa không thể dập tắt.
Hoàng Phúc đứng dậy, gương mặt biến dạng vì phẫn nộ, nhưng đôi mắt anh hằn lên sự kiên định và quyết tâm sắt đá. Anh nhìn về phía xa, nơi Thiên Phủ Thành chìm trong màn sương tím, như một con quái vật khổng lồ đang dần bị nuốt chửng bởi sự mục rữa từ bên trong.
***
Hoàng Phúc và Lâm Hạo đứng vai kề vai trên con đường mòn, gió lạnh thổi qua, mang theo mùi hương hoa nhài chết chóc. Hoàng Phúc rút điện thoại Hồn Vệ ra lần nữa. Dù tín hiệu yếu ớt, anh biết mình phải làm gì. Anh bắt đầu soạn một tin nhắn khẩn cấp, từng chữ một, sử dụng Hồn Cảm Cộng Hưởng để truyền tải ý niệm rõ ràng hơn, đảm bảo Trực Ca có thể “decode” được thông điệp của anh.
“Chúng ta không thể để hắn lộng hành. Nhưng chúng ta… cũng không thể bỏ U Linh Hà.” Hoàng Phúc nói, giọng trầm đục nhưng đầy uy lực. “Chúng ta sẽ làm cả hai.”
Lâm Hạo gật đầu dứt khoát. “Tôi sẽ cố gắng ‘đánh hơi’ xem có ‘dấu ấn’ nào của Dạ Hoa Cảnh trong những khu vực đó không, từ xa, thông qua những luồng Hồn Lực Ôn Nhiễm mà Đội trưởng cảm nhận được từ Trực Ca. Hồn Cảm Cộng Hưởng sẽ là ‘mạng nội bộ’ của chúng ta.” Anh biết, với Hồn Lực cạn kiệt, anh không thể làm được nhiều, nhưng khả năng cảm nhận của anh giờ đây đã nhạy bén hơn bao giờ hết, như một “máy quét” siêu việt.
Hoàng Phúc nhìn Lâm Hạo, ánh mắt đầy tin tưởng. “Tôi sẽ gửi tin nhắn khẩn cấp cho Trực Ca. Yêu cầu anh ấy và một nhóm Hồn Vệ đáng tin cậy khác điều tra ngầm Tộc Thiên Hoa. Không được làm lớn chuyện, chỉ thu thập bằng chứng và giám sát. Quan trọng nhất là: TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC ĐỘNG VÀO BẤT KỲ VẬT PHẨM Ô NHIỄM NÀO!” Anh nhấn mạnh từng từ, biết rõ sự nguy hiểm của Hồn Lực Ôn Nhiễm. “Họ phải coi đó là ‘virus’, không được chạm vào ‘code’ của nó.”
Hoàng Phúc siết chặt khẩu súng Hồn Lực, ánh mắt rực lửa. “Chúng ta sẽ đối mặt với hắn ở U Linh Hà, nhưng đồng thời, chúng ta sẽ ‘vá lỗi’ cả những gì hắn đã gieo mầm trong thành! Đây là một ‘update’ bắt buộc!”
Đột nhiên, một luồng ý niệm lạnh lẽo, đầy tự mãn và chế giễu lướt qua tâm trí Lâm Hạo. Không phải lời nói cụ thể, chỉ là một tiếng cười thầm vô hình, như thể Dạ Hoa Cảnh đã dự liệu được tất cả, và thích thú với “phản ứng” của Lâm Hạo. Hắn coi đây là một phần của “trò chơi” mà hắn dựng nên, một “màn trình diễn” đặc biệt dành riêng cho “con trai của ‘Hương Hồn'”.
*“Con trai của ‘Hương Hồn’… Ngươi càng cố gắng… càng khiến ‘tác phẩm’ của ta trở nên ‘hoàn mỹ’ hơn…”* Giọng Dạ Hoa Cảnh vang vọng trong tâm trí Lâm Hạo, như một lời thì thầm từ tận cùng của vực sâu.
Lâm Hạo siết chặt nắm tay, vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh âm ỉ nóng ấm, không còn đau đớn mà là ngọn lửa ý chí, la bàn dẫn lối cho cuộc chiến sắp tới. Anh ngẩng đầu, ánh mắt rực cháy, không một chút sợ hãi.
Hoàng Phúc đạp mạnh chân xuống đất, kéo Lâm Hạo đứng dậy. Hai bóng người cô độc nhưng kiên cường, giờ đây được liên kết bằng một sợi dây vô hình của Hồn Cảm Cộng Hưởng và ý chí không thể dập tắt, tiếp tục hành trình về phía U Linh Hà.
Màn sương tím dường như đặc quánh hơn, che giấu cả những bí mật đang dần “nở rộ” trong lòng Thiên Phủ Thành. Xa xa trên một ngọn tháp hoa nhài đổ nát, Dạ Hoa Cảnh đứng đó, đôi mắt không đồng tử dõi theo bóng dáng hai người. Nụ hoa nhài xám trắng trong lòng bàn tay hắn khẽ rung động và hé nở thêm một cánh, như một “progress bar” đang dần hoàn thành, và một cánh hoa nhỏ xíu khẽ rụng xuống, tan biến vào màn sương tím, mang theo cả một lời hứa hẹn và một lời đe dọa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8