Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 72: Lời Tiết Lộ Của Bà Tư Mộc Về Gia Tộc
Màn sương tím đặc quánh như một tấm chăn dơ bẩn, nuốt chửng cả những tia sáng yếu ớt cuối cùng của ngày, biến Thiên Phủ Thành thành một bức tranh thủy mặc u ám, chỉ có những chấm đèn lờ mờ leo lét chống chọi với bóng đêm. Dưới chân tháp canh số 7, nơi Hoàng Phúc và Lâm Hạo vừa rời đi, tiếng gió rít qua những khe tường cũ kỹ nghe như tiếng ai đó đang thở dài thườn thượt.
Hoàng Phúc và Lâm Hạo lảo đảo bước đi. Mỗi bước chân của Hoàng Phúc như một “ping” lỗi, báo hiệu vết thương sâu ở vai trái vẫn nhức nhối, nhịp thở anh nặng nề, tiếng ho khan thỉnh thoảng lại phá vỡ sự im lặng đáng sợ. Bộ cảnh phục Hồn Vệ rách tả tơi, nhuốm đầy bụi đất và những vệt máu khô, giờ đây trông như trang phục của một “gamer” vừa “farm boss” hụt, chỉ còn lại chút máu cuối cùng.
Lâm Hạo thì còn thảm hơn. Toàn thân anh ê ẩm rã rời, Hồn Lực trong cơ thể đã cạn kiệt đến mức anh cảm giác như mình là một cái điện thoại pin 0%, chỉ muốn “sập nguồn” ngay lập tức. Cơn đau đầu âm ỉ đã biến thành một “raid boss” cấp cao, liên tục tung “skill” giáng thẳng vào thái dương, khiến anh hoa mắt chóng mặt. Anh co ro ở ghế phụ của chiếc xe Hồn Vệ cũ kỹ, ôm chặt phiến đá Hồn Hóa Thạch màu xanh lam vào lòng, cố gắng hấp thụ chút năng lượng yếu ớt còn sót lại, như một “player” đang cố gắng “buff” máu bằng một lọ potion đã hết hạn.
Chiếc trâm gỗ cũ kỹ của Bà Tư Mộc cài trên cổ áo Lâm Hạo vẫn phát ra ánh sáng xanh nhạt yếu ớt, như một “filter” mỏng manh, cố gắng lọc bớt mùi hương hoa nhài nồng nặc đang bao trùm thành phố. Nhưng ngay cả “filter” này cũng đang làm việc quá tải, tiếng “debug” trong đầu Lâm Hạo kêu réo liên hồi. Anh vẫn còn ám ảnh bởi mùi “linh hồn đang cãi nhau vì giành miếng lòng heo cuối cùng” trong tô lẩu mắm, và mùi “linh hồn hoa lavender đang tuyệt vọng vì bị lạm dụng” từ cái lần Hoàng Phúc “giải cứu” anh bằng nước hoa xịt phòng. Bây giờ, tất cả những mùi hương đó cộng hưởng lại, tạo thành một “symphony of chaos” trong Khứu Giác Hồn Linh của anh.
“Cậu Hạo, trụ nổi không?” Hoàng Phúc hỏi, giọng anh khản đặc, đôi mắt hằn quầng thâm nhìn về phía Lâm Hạo qua gương chiếu hậu. Anh không thể ngừng ho khan, cảm giác mùi hương chết chóc đang cố gắng hút cạn linh hồn mình qua từng hơi thở. “Mùi này… nó như một loại ‘virus’ tâm linh vậy. Cứ hít vào là thấy muốn ‘logout’ khỏi thế giới này.”
Lâm Hạo mím chặt môi, cố gắng ổn định nhịp thở. “Không thể dừng lại, Đội trưởng. Có thứ gì đó… rất khác đang chờ đợi chúng ta.” Anh thều thào, nắm chặt phiến đá Hồn Hóa Thạch. “Mùi hương này… nó đã biến đổi. Thuần khiết đến đáng sợ… như một bông hoa đã được ‘tinh luyện’ đến mức cao nhất. Viên Hạo… hắn đang đợi chúng ta. Hắn đã trở thành một ‘tác phẩm’ hoàn mỹ của Dạ Hoa Cảnh.”
Hoàng Phúc nghiến răng. Anh đã cảm nhận được sự thay đổi trong mùi hương, không còn là sự mục rữa hỗn tạp mà là một thứ hương thơm ngọt ngào, sắc lạnh, đầy kiêu hãnh – một vẻ đẹp chết chóc, mê hoặc. Anh rút khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến ra, cảnh giác quét một vòng. “Vậy ra… hắn ta đã ‘nâng cấp’ rồi. Cái tên ‘developer’ đó… hắn ta đúng là bệnh hoạn đến mức muốn biến tất cả thành ‘hoa’ theo cách của hắn.”
Chiếc xe Hồn Vệ của Hoàng Phúc khựng lại đột ngột trước một con hẻm bị chặn bởi những đóa hoa nhài xám trắng biến dị, cao ngất ngưởng như một bức tường thành sống. Màn sương tím cuộn xoáy quanh chúng, như một tấm màn sân khấu đang chờ đợi nhân vật chính xuất hiện.
Và Viên Hạo, cái tên từng là học giả uyên bác, giờ đây là một “kẻ tha hóa” cấp cao, từ từ bước ra từ con hẻm. Cơ thể hắn được bao phủ bởi những đóa hoa nhài xám trắng tinh khiết, mọc đối xứng như một bộ giáp hoa. Đôi mắt hắn trống rỗng nhưng lại ánh lên một vẻ thanh thản, tự mãn đến rợn người. Mùi hương từ hắn, ngọt ngào và kiêu hãnh, như một luồng “data” tinh khiết nhưng độc hại, tấn công trực diện vào Khứu Giác Hồn Linh của Lâm Hạo.
“Chào mừng, con trai của ‘Hương Hồn’,” Viên Hạo cất tiếng, giọng hắn không còn vẻ méo mó của Kẻ Không Hồn mà trong trẻo, du dương một cách quái dị. “Ngươi đã đến. Ta đã chờ ngươi. Ngươi đã ‘nhìn thấu’ được ‘lỗi’ của ta, phải không? Nhưng ‘lỗi’ đó… chính là ‘chìa khóa’ để mở cánh cửa đến ‘sự hoàn mỹ’ thực sự. Một bài kiểm tra… và cũng là một món quà.”
Lâm Hạo dồn toàn bộ ý chí, Hồn Lực còn sót lại và năng lượng từ vết bớt xoắn ốc/Hồn Hóa Thạch để tạo ra một Hồn Trảm màu trắng bạc xoắn ốc. Anh không còn nghĩ đến việc hủy diệt, mà là “tái cấu trúc”, “phong ấn” sự tha hóa. Anh đã “nhìn thấu” được “lỗ hổng” trong Viên Hạo, một điểm yếu không phải để tấn công vật lý, mà là để “vá lỗi” linh hồn.
“Không phải món quà!” Lâm Hạo gầm lên, tung Hồn Trảm. “Mà là ‘virus’! Ta sẽ ‘vá’ ngươi lại, Viên Hạo!”
Luồng Hồn Trảm màu trắng bạc xoắn ốc của Lâm Hạo lao thẳng vào “lỗ hổng” mà anh đã “nhìn thấu” trên Viên Hạo – đóa hoa nhài trung tâm trên ngực hắn. Viên Hạo gào thét đau đớn khi Hồn Trảm tấn công, tiếng thét của một linh hồn bị giam cầm, giằng xé giữa sự trống rỗng và một tia ý thức còn sót lại. Hồn Lực Ôn Nhiễm từ Viên Hạo bùng phát dữ dội, cố gắng chống lại, nhưng Hồn Trảm của Lâm Hạo như một “chốt chặn” kiên cố, “phong ấn” nó lại.
Cơ thể Viên Hạo khựng lại, rung lắc dữ dội, và những đóa hoa nhài trên người hắn bắt đầu héo úa, co rút lại, bao bọc lấy hắn như một cái kén khổng lồ màu xám trắng. Mùi hương chết chóc từ Viên Hạo suy yếu nhanh chóng, và hắn bị “đóng băng” hoàn toàn trong kén hoa nhài xám trắng, đứng bất động như một bức tượng tang thương.
Lâm Hạo quỵ xuống, thở dốc. Hồn Lực đã cạn kiệt hoàn toàn, cơn đau đầu dữ dội như muốn xé toạc hộp sọ anh. Anh cảm giác như mình vừa chạy một marathon 42km mà không có một giọt nước, rồi còn phải “debug” một đoạn code dài cả ngàn dòng.
Hoàng Phúc lảo đảo chạy đến đỡ Lâm Hạo, ánh mắt anh tràn đầy sự kinh ngạc và ngưỡng mộ. “Cậu Hạo… cậu đã làm gì vậy? Hắn… hắn bị ‘đóng băng’ rồi!”
Một cánh hoa pha lê nhỏ xíu, lấp lánh, rơi ra từ kén hoa nhài của Viên Hạo, xoay tròn trong không khí rồi tan biến vào hư vô. Lâm Hạo cảm nhận một luồng Hồn Lực tinh khiết yếu ớt từ cánh hoa, như một lời cảm ơn thầm lặng từ linh hồn bị giam cầm của Viên Hạo, một tia sáng le lói giữa màn đêm.
Thiên Nhĩ Hồn Tâm của Lâm Hạo, dù đang quá tải, lại “giải mã” một dòng ký ức từ linh hồn bị giam cầm của Viên Hạo. Anh thấy Viên Hạo trong quá khứ là một thanh niên thư sinh, học giả uyên bác, khao khát chân lý. Anh đã từng tìm kiếm lời giải cho Đại Kiếp Vô Hồn, và trong cơn tuyệt vọng, đã chấp nhận “kiến thức” của Dạ Hoa Cảnh, tin rằng mình đang kiến tạo một thiên đường tĩnh lặng, không bi thương.
“Hắn ta… hắn ta không phải là kẻ ác.” Lâm Hạo thều thào, giọng anh nghẹn lại. “Hắn chỉ… bị lừa dối. Bị Dạ Hoa Cảnh ‘thao túng’ để trở thành một ‘tác phẩm’ của hắn.”
Hoàng Phúc siết chặt khẩu súng Hồn Lực. “Vậy ra… hắn ta là một ‘admin’ bị ‘hack’ rồi.” Anh nhìn Lâm Hạo, ánh mắt kiên định. “Không sao, Cậu Hạo. Chúng ta sẽ ‘phá đảo’ cái ‘game’ này. Chúng ta sẽ ‘reset’ lại hệ thống. Vì Mai Chi… vì đội Trần Phong… và vì tất cả những linh hồn đã bị ‘format’ mất rồi. Chúng ta sẽ ‘update’ thế giới này theo cách của chúng ta.”
Lâm Hạo gật đầu. Anh nhận ra cánh hoa pha lê này không chỉ là một lời cảm ơn, mà là một mảnh ghép linh hồn của Viên Hạo, một phần “chìa khóa” để “tái cấu trúc” thực sự. Anh liên kết thông tin này với những gì Dư Hồn Trần Phong đã nhắn gửi và cuốn nhật ký cổ đã ghi lại về “U Linh Hà” và “phương pháp tái cấu trúc ngược”. Tất cả đều dẫn về một nơi.
“U Linh Hà, Đội trưởng.” Lâm Hạo nói, giọng anh tuy yếu ớt nhưng đầy quyết tâm. “Đó là nơi chúng ta cần đến. Nơi có ‘chìa khóa’ cuối cùng.”
“Được thôi, Cậu Hạo.” Hoàng Phúc gật đầu dứt khoát. “Tôi sẽ là ‘tanker’ của cậu đến cùng. Raid boss hay level khó khăn đến đâu, chúng ta cũng sẽ ‘phá đảo’ nó.” Anh đỡ Lâm Hạo đứng dậy.
Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay Lâm Hạo âm ỉ nóng ấm, không còn đau đớn mà là một la bàn dẫn lối, một ngọn lửa ý chí bùng cháy dữ dội. Anh không chấp nhận số phận bị biến thành “tác phẩm” của bất kỳ ai. Anh sẽ là người viết nên câu chuyện của riêng mình.
Hoàng Phúc và Lâm Hạo lảo đảo bước đi. Màn sương tím vẫn bao phủ, nhưng trong lòng họ, một tia hy vọng mới đã bùng lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. U Linh Hà, nơi định mệnh đang chờ đợi, nơi “raid boss” cuối cùng đang “spawn”, đang vẫy gọi họ. Cuộc phiêu lưu “hack game” của họ, giờ đây, đã trở thành một cuộc chiến không chỉ vì sự sống còn, mà còn vì linh hồn của cả một thế giới.
Dạ Hoa Cảnh, từ đỉnh một ngọn tháp hoa nhài đổ nát xa xăm, nở một nụ cười lạnh lẽo, thích thú. Nụ hoa nhài xám trắng trong lòng bàn tay hắn khẽ rung động và hé nở thêm một cánh, như một “progress bar” đang dần hoàn thành. Hắn gửi một luồng ý niệm trực tiếp đến Lâm Hạo, không phải lời đe dọa, mà là một lời mời gọi đầy tự mãn:
*“Con trai của ‘Hương Hồn’… Ngươi đã phong ấn được ‘tác phẩm’ nhỏ của ta. Hấp dẫn lắm. ‘Level’ này có vẻ khó hơn rồi đây. Nhưng đừng quên, ‘kiệt tác’ vĩ đại nhất của ta… đang chờ ngươi ở U Linh Hà. Ta sẽ chờ ngươi ở đó, để chứng kiến ‘sự nở rộ’ thực sự của ngươi. Ngươi sẽ là ‘bông hoa’ đẹp nhất trong ‘vườn’ của ta.”*

Lời thách thức của Dạ Hoa Cảnh, không một chút giận dữ, chỉ có sự tự mãn và hứng thú bệnh hoạn, như một “developer” đang chờ đợi người chơi khám phá “bug” mà hắn cố tình để lại. Lâm Hạo siết chặt nắm tay, cảm nhận lời thách thức đó. Ngọn lửa ý chí trong anh bùng cháy dữ dội, không chấp nhận số phận bị biến thành “tác phẩm” của kẻ khác. Anh ngẩng đầu, ánh mắt rực cháy.
“Không.” Lâm Hạo thì thầm, giọng anh vang vọng trong tâm trí Hoàng Phúc, như một lời tuyên chiến. “Ta sẽ không là ‘tác phẩm’ của ngươi. Ta sẽ là kẻ ‘vá lỗi’ thế giới này.”
Hoàng Phúc và Lâm Hạo lảo đảo đứng dậy, cùng nhau bước đi trong màn sương tím, bóng dáng họ dần chìm vào màn đêm, mang theo quyết tâm sắt đá và một gánh nặng mới. U Linh Hà, nơi “sự nở rộ” thực sự đang chờ đợi, đang vẫy gọi họ. Cuộc phiêu lưu “hack game” của họ, giờ đây, đã trở thành một cuộc chiến không chỉ vì sự sống còn, mà còn vì linh hồn của cả một thế giới.
Tiệm thuốc cũ kỹ của Bà Tư Mộc hiện ra từ màn sương, một ốc đảo nhỏ bé giữa biển sóng dữ. Cả hai lảo đảo bước vào. Bà Tư Mộc đang ngồi bên bàn trà, ngẩng đầu nhìn họ. Đôi mắt tinh anh của bà ngay lập tức nhận ra tình trạng tồi tệ của cả hai, đặc biệt là luồng Hồn Lực hỗn loạn và nỗi sợ hãi sâu sắc trong Lâm Hạo.
“Bà Tư Mộc… chúng cháu… cần sự giúp đỡ. Và… có lẽ cả lời giải thích,” Hoàng Phúc thở dốc, giọng khản đặc.
Bà Tư Mộc đứng dậy, không nói lời nào, nhanh chóng đỡ Hoàng Phúc ngồi xuống chiếc ghế gỗ. Bà lấy ra thuốc mỡ đặc biệt từ một lọ sứ cổ và băng vải sạch, nhẹ nhàng xử lý vết thương cho Hoàng Phúc. Bà đưa cho Lâm Hạo một chén trà thảo mộc nóng hổi, hơi khói nghi ngút.
Lâm Hạo đặt phiến đá Hồn Hóa Thạch và cuốn nhật ký cổ lên bàn. Luồng Hồn Lực tinh khiết từ phiến đá tỏa ra, xoa dịu một phần mùi hương hoa nhài và áp lực tinh thần còn vương vấn trên người họ.
Bà Tư Mộc liếc nhìn cuốn nhật ký, ngón tay bà khẽ run lên khi chạm vào bìa sách cũ kỹ. Một tia đau đớn khó tả xẹt qua ánh mắt bà, nhưng nhanh chóng bị che giấu.
“Ta thấy rồi, con trai Hoàng Phúc. Vết thương này… không hề đơn giản. Mùi hương trên người hai con… càng lúc càng nồng,” Bà Tư Mộc nói, giọng trầm, đầy lo lắng. “Con trai Lâm Hạo, con đã thấy gì? Nỗi sợ hãi trong mắt con… sâu hơn cả cái chết.”
Lâm Hạo sắc mặt tái mét, giọng run rẩy: “Bà… cuốn nhật ký này… Dạ Hoa Cảnh… hắn không phải là kẻ kiến tạo. Hắn… hắn chỉ là kẻ canh giữ một phong ấn đã bị phá vỡ. Và… và phương pháp tái cấu trúc ngược… nó có thật. Nhưng… còn có một bí mật khác… Hội Đồng… họ đã giao dịch với Hồn Lực Ôn Nhiễm.”
Bà Tư Mộc đặt tay lên cuốn nhật ký cổ, nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt trong suốt lăn dài trên gò má đầy nếp nhăn của bà, không phải vì sợ hãi, mà vì nỗi đau đớn tột cùng. Bà hít một hơi thật sâu, ánh mắt bà mở ra, nhìn thẳng vào Lâm Hạo và Hoàng Phúc. Trong khoảnh khắc, họ thấy một nỗi buồn ngàn năm trong đôi mắt ấy, như thể bà đã chờ đợi giây phút này từ rất lâu.
“Con trai Lâm Hạo, con trai Hoàng Phúc… những gì các con vừa thấy… chỉ là một phần của sự thật kinh hoàng hơn nhiều,” Bà Tư Mộc bắt đầu kể, giọng điệu chậm rãi, đau đớn, nhưng rõ ràng, như trút bỏ gánh nặng ngàn năm. “Gia tộc ta… Cổ Giới Hồn Tộc… từng là những người bảo hộ tri thức cổ xưa. Chúng ta chuyên về Hồn Nguyên Thuật, về phong ấn. Nhiệm vụ của chúng ta là bảo vệ những Hồn Lực Nguyên Thủy của thế giới này, giữ cho ‘code’ của nó luôn thuần khiết.”
Bà Tư Mộc dừng lại, ánh mắt xa xăm như nhìn về một quá khứ đã hóa tro tàn. “Nhưng… nỗi sợ hãi và tham vọng đã làm mờ mắt họ. Khi ‘Mùi Hương’ bắt đầu xuất hiện yếu ớt, như một ‘virus’ mới, một nhánh trong gia tộc ta đã bắt đầu nghiên cứu nó. Họ tin rằng có thể kiểm soát nó, dùng nó làm vũ khí để bảo vệ thế giới. Họ đã thử nghiệm Dị Hoa Thuật… thứ ma thuật bị cấm kỵ, thứ ‘hack’ linh hồn để tạo ra sức mạnh phi thường.”
Giọng bà Tư Mộc run lên bần bật, nhưng bà vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. “Và chính những thí nghiệm sai lầm đó, con trai… hoặc một thành viên tha hóa trong gia tộc ta, kẻ đã bị cám dỗ bởi sức mạnh của Hồn Lực Ôn Nhiễm… đã vô tình, hoặc cố ý, giải phóng ‘Mùi Hương’ ra khỏi tầm kiểm soát. Đó là lúc Đại Kiếp Vô Hồn bùng nổ – sự kiện đã hủy diệt nền văn minh cổ đại của chúng ta, biến thế giới thành một ‘Vườn Hồn’ khổng lồ.”
Hoàng Phúc gầm lên, phẫn nộ, nhưng giọng anh nghẹn ngào: “Vậy ra… là gia tộc của bà? Các người đã tạo ra nó?! Và Hội Đồng… họ cũng là một phần của sự ngu dốt đó sao? Họ đã biết về những ‘bug’ chết người này mà vẫn để nó ‘lây lan’ sao?!”
Bà Tư Mộc gật đầu, nước mắt chảy dài trên má. “Phải, con trai. Ta là người sống sót duy nhất. Đóa Hoa Nguyên Thủy mà các con tìm kiếm… nó không phải là nguồn gốc của Đại Kiếp. Nó là một phong ấn khổng lồ mà gia tộc ta đã tạo ra trong tuyệt vọng, để cố gắng chứa đựng thứ chúng ta đã giải phóng. Nhưng phong ấn đó đã thất bại… bị Hồn Lực Ôn Nhiễm ăn mòn và tha hóa. Nó trở thành một ‘vườn ươm’ cho sự trống rỗng, một ‘server’ bị ‘hack’ hoàn toàn. Dạ Hoa Cảnh… hắn chỉ là kẻ canh giữ, kẻ lợi dụng vết nứt đó để thực hiện lý tưởng bệnh hoạn của hắn, biến thế giới thành ‘kiệt tác’ vô hồn của riêng mình.”
Lâm Hạo chết lặng. Cơn đau đầu của anh như bị đánh tan bởi thông tin chấn động này. Ánh mắt anh từ chỗ trống rỗng, kinh hoàng, dần bùng lên ngọn lửa giận dữ. “Vậy ra… tất cả… là một lỗi lầm cổ xưa? Một ‘bug’ hệ thống mà chúng ta phải gánh chịu đến bây giờ? Một ‘version update’ thất bại của thế giới này sao?”
Bà Tư Mộc chạm vào vết bớt xoắn ốc trên cổ tay Lâm Hạo. “Vết bớt trên tay con… nó không phải ngẫu nhiên. Nó là Hồn Nguyên Ấn Ký, một phần của ‘chìa khóa di truyền’ của gia tộc ta. Con… con có tiềm năng để ‘tái cấu trúc ngược’ nó, để kích hoạt lại phong ấn. Con là ‘main char’ được chọn, con trai Lâm Hạo. Đó là lý do Dạ Hoa Cảnh ám ảnh con, coi con là ‘tác phẩm’ tiềm năng của hắn, ‘con trai của ‘Hương Hồn’… vì hắn nhận ra ‘code’ đặc biệt trong con.”
Bà Tư Mộc thở dài, nỗi đau đớn tột cùng hiện rõ trên khuôn mặt bà. “Ta đã che giấu sự thật này vì xấu hổ, vì sợ hãi, và không muốn gieo thêm tuyệt vọng cho những người còn sống. Ta đã chờ đợi một người đủ mạnh mẽ, đủ ý chí, để không chỉ đối mặt với sự thật mà còn có thể sửa chữa lỗi lầm của gia tộc ta. Lâm Hạo… con là người đó. Và Hội Đồng Hồn Sư… họ đã biết về một phần nghiên cứu của gia tộc ta, thậm chí khuyến khích nó trong tuyệt vọng, nhưng không biết toàn bộ mức độ nguy hiểm. Sự tha hóa của Hội Đồng hiện tại là hệ quả trực tiếp từ sự thiếu hiểu biết và tham vọng mù quáng đó, tiếp tục chuỗi sai lầm. Họ là những ‘con bot’ nghĩ mình đang ‘kiểm soát’ trò chơi, nhưng thực chất lại đang phục vụ mục đích của ‘developer’ bệnh hoạn kia.”
Hoàng Phúc siết chặt nắm đấm, vẻ mặt phẫn nộ và đau đớn, nhưng cũng có một sự thấu hiểu sâu sắc. “Vậy ra… chúng ta không chỉ ‘phá đảo’ game này… mà còn phải ‘debug’ cả một hệ thống đã ‘bug’ từ ngàn xưa.”
Bà Tư Mộc cầm cuốn nhật ký cổ, mở ra một trang có những ký tự cổ và bản đồ thô sơ về U Linh Hà, cùng với một biểu tượng xoắn ốc mờ nhạt, giống hệt vết bớt của Lâm Hạo. Bà đặt nó lên phiến đá Hồn Hóa Thạch. “Cuốn nhật ký này… và Hồn Hóa Thạch của con… chúng là những mảnh ghép cuối cùng. ‘Chìa khóa’ cuối cùng… nằm dưới U Linh Hà, tại một ‘điểm mạch’ cổ xưa. Con trai Lâm Hạo, con phải tìm ra nó. Hồn Nguyên Ấn Ký của con sẽ dẫn lối. Hồn Phù Tái Cấu Trúc mà con đã có cũng là một phần quan trọng để ‘vá lỗi’ phong ấn.”
Hoàng Phúc đứng thẳng dậy, dù cơ thể đau nhức, anh vẫn siết chặt khẩu súng Hồn Lực đã “mod” lại. Anh nhìn Lâm Hạo, ánh mắt đầy tin tưởng và kiên định. “Đội trưởng sẽ đi cùng cậu Hạo đến cùng. Dù có là lỗi lầm cổ xưa hay lý tưởng điên rồ, chúng ta sẽ ‘vá’ nó. Vì Mai Chi… vì tất cả mọi người.”
Lâm Hạo gật đầu, đặt tay lên cuốn nhật ký và phiến đá Hồn Hóa Thạch, cảm nhận sự kết nối sâu sắc. Ngọn lửa ý chí trong anh bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không chỉ vì Mai Chi hay đội Trần Phong, mà vì tất cả những linh hồn đã bị tước đoạt, và vì một thế giới cần được “vá lỗi”.
“Bà… Đội trưởng…” Lâm Hạo nói, giọng mạnh mẽ, dứt khoát. “Cháu sẽ không để những lỗi lầm đó hủy hoại thế giới này thêm nữa. Cháu sẽ ‘reset’ lại tất cả. Cháu sẽ ‘update’ thế giới này theo cách của riêng mình. Vì Mai Chi… vì Trần Phong… vì tất cả những linh hồn đã bị ‘format’.”
Một luồng ý niệm lạnh lẽo, đầy tự mãn của Dạ Hoa Cảnh lướt qua tâm trí Lâm Hạo, thách thức anh đến U Linh Hà và chứng kiến “sự nở rộ” thực sự.
*“Con trai của ‘Hương Hồn’… ngươi đã tìm ra thêm một ‘bug’ nữa. Hấp dẫn lắm. ‘Level’ này có vẻ khó hơn rồi đây. Nhưng đừng quên, ‘kiệt tác’ vĩ đại nhất của ta… đang chờ ngươi ở U Linh Hà. Ta sẽ chờ ngươi ở đó, để chứng kiến ‘sự nở rộ’ thực sự của ngươi. Ngươi sẽ là ‘bông hoa’ đẹp nhất trong ‘vườn’ của ta.”*
Lâm Hạo siết chặt nắm tay, ngẩng đầu. Ánh mắt anh không còn sự kinh hoàng hay bối rối, chỉ còn lại sự kiên định lạnh lùng như thép. Anh trả lời bằng ý chí sắt đá, giọng thì thầm đủ nghe: “Không. Ta sẽ không là ‘tác phẩm’ của ngươi. Ta sẽ là kẻ ‘vá lỗi’ thế giới này.”
Hoàng Phúc và Lâm Hạo quay lưng rời tiệm thuốc, bước vào màn sương tím đang bao phủ Thiên Phủ Thành, bóng dáng họ dần chìm vào màn đêm, mang theo cuốn nhật ký cổ, Hồn Hóa Thạch và Hồn Phù Tái Cấu Trúc – những mảnh ghép của một “chìa khóa” mà họ tin rằng sẽ “reset” được cả thế giới. U Linh Hà, nơi định mệnh đang chờ đợi, nơi “raid boss” cuối cùng đang “spawn”, đang vẫy gọi họ. Cuộc phiêu lưu “hack game” của họ, giờ đây, đã trở thành một cuộc chiến không chỉ vì sự sống còn, mà còn vì linh hồn của cả một thế giới.