Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 76: Phòng Thí Nghiệm Của Sự Tuyệt Vọng
Màn sương tím đặc quánh như một tấm màn tang, phủ lên Hắc Diệu Trấn một vẻ u ám, nặng nề đến nghẹt thở. Từng cơn gió lạnh buốt lùa qua những con hẻm, mang theo mùi hoa nhài ngọt lịm pha lẫn với thứ hương ngai ngái của kim loại rỉ sét và một mùi tanh tưởi khó tả, giống như mùi của sự mục ruỗng đang âm ỉ ngay dưới lớp vỏ bọc mục nát của thành trì này. Hoàng Phúc và Lâm Hạo lảo đảo bước đi trên con đường đá cũ kỹ, lồi lõm, mỗi bước chân đều nặng trĩu như thể đang kéo lê cả một tảng đá tảng.
Vết thương sâu ở vai trái của Hoàng Phúc vẫn nhức nhối, thỉnh thoảng lại rỉ ra một vệt máu đen sẫm, thấm qua lớp băng vải đã cũ kỹ. Anh liên tục ho khan, những tiếng ho khù khụ xé toạc màn sương, và mỗi lần như vậy, linh hồn anh lại cảm thấy như bị một bàn tay vô hình siết chặt, hút cạn từng chút sức sống. Sắc mặt Hoàng Phúc trắng bệch, đôi môi tím tái, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định, không hề nao núng. Anh cố gắng giữ vững bước chân, làm điểm tựa cho Lâm Hạo, người đang co ro bên cạnh, toàn thân ê ẩm rã rời.
Lâm Hạo lúc này không khác gì một cái xác di động. Hồn Lực trong cơ thể anh đã cạn kiệt đến mức đáy, chỉ còn lại vài vạch đỏ lè báo động. Cơn đau đầu dữ dội từ Thiên Nhĩ Hồn Tâm vẫn liên tục tung “skill” giáng thẳng vào thái dương, khiến anh choáng váng, đầu óc quay cuồng như một chiếc máy tính bị treo. Anh ôm chặt phiến đá Hồn Hóa Thạch màu xanh lam trong lòng bàn tay, cố gắng hấp thụ từng chút năng lượng yếu ớt từ nó, hy vọng có thể xoa dịu phần nào cơn đau. Chiếc trâm gỗ cũ kỹ của Bà Lão Nghiên Cứu cài trên cổ áo anh cũng phát ra ánh sáng xanh nhạt yếu ớt, như một ngọn đèn pin cạn pin, cố gắng lọc bớt mùi hương nồng nặc đang tấn công Khứu Giác Hồn Linh của anh.
Khứu Giác Hồn Linh của Lâm Hạo lúc này không còn là một công cụ đơn thuần, mà là một “bản giao hưởng của sự chết chóc,” một “bản nhạc” kinh hoàng được tấu lên từ hàng ngàn “hương hồn ôn nhiễm” cuộn xoáy trong không khí. Anh “nhìn thấy” những dòng Hồn Lực Ôn Nhiễm như những con rắn đen đặc, uốn lượn, len lỏi vào từng ngóc ngách của Hắc Diệu Trấn. Chúng không chỉ mang theo mùi hoa nhài ngọt lịm mà còn cả mùi của sự tuyệt vọng, của những thí nghiệm thất bại, của những linh hồn bị bóp méo đến không thể nhận ra.
“Cậu Hạo… cậu trụ nổi không?” Hoàng Phúc hỏi, giọng khàn đặc, đôi mắt hằn lên quầng thâm, nhưng vẫn giữ vững vẻ quan tâm sâu sắc. “Mùi này… nó như muốn rút cạn cả linh hồn tôi vậy.”
Lâm Hạo lắc đầu yếu ớt, nhưng ánh mắt anh vẫn sắc bén, cố gắng tập trung vào Hồn Phù Dẫn Lối đang âm ỉ nóng ấm trong túi áo. “Không thể dừng lại, Đội trưởng. Em… em ngửi thấy thứ gì đó rất khác. Nó… nó đang chờ chúng ta.”
Hồn Phù Dẫn Lối, viên đá xoắn ốc mà Bà Lão Nghiên Cứu đã trao, không chỉ phát sáng yếu ớt mà còn rung nhẹ trong túi áo Lâm Hạo, như một la bàn đang cố gắng định vị một mục tiêu ẩn giấu. Nó dẫn họ đi qua những con đường vắng vẻ, những khu nhà xám xịt bị bỏ hoang, nơi những bức tường bong tróc và cửa sổ vỡ vụn như những hốc mắt trống rỗng của một khuôn mặt khổng lồ. Cuối cùng, nó dẫn họ đến một khu vực hẻo lánh, nằm sâu trong lòng Hắc Diệu Trấn, nơi những tòa nhà kiến trúc kỳ dị, đổ nát mọc lên như những khối u quái dị.
Đây là một khu phức hợp cũ kỹ, từng là trung tâm nghiên cứu của Hắc Diệu Trấn. Giờ đây, nó chỉ còn là một đống đổ nát, bị bao phủ bởi những dây leo xám trắng và những đóa hoa nhài biến dị, to lớn một cách bất thường. Mùi hương ở đây nồng nặc đến mức ngay cả Hoàng Phúc, người đã quen với mùi chết chóc, cũng phải nôn khan.
“Chết tiệt… chỗ này còn kinh khủng hơn cả Vườn Hồn,” Hoàng Phúc lẩm bẩm, rút khẩu súng Hồn Lực ra, cảnh giác quét một vòng. Những đóa hoa nhài khổng lồ, xám trắng, rung rinh trong gió, như những con mắt vô tri đang dõi theo họ.
Hồn Phù Dẫn Lối trong tay Lâm Hạo đột nhiên bùng sáng mạnh mẽ, ánh sáng xanh nhạt lan tỏa, đẩy lùi màn sương tím xung quanh họ một chút. Nó chỉ thẳng vào một lối vào bị che khuất bởi một bức tường dây leo dày đặc, tựa như một cánh cửa khổng lồ đang ẩn mình.
“Bên trong đó, Đội trưởng,” Lâm Hạo thều thào, chỉ vào bức tường dây leo. “Em ngửi thấy… hàng ngàn linh hồn bị giam cầm. Và… một mùi hương của sự tha hóa tột cùng.”
Hoàng Phúc gật đầu, siết chặt súng. “Được thôi, main char. Chúng ta sẽ ‘raid’ cái ‘dungeon’ này. Cậu dẫn đường đi.”
Họ phá vỡ bức tường dây leo, bước vào bên trong. Không khí bên trong lập tức thay đổi, trở nên lạnh lẽo và ẩm ướt hơn. Ánh sáng từ đèn pin Hồn Lực của Hoàng Phúc chỉ rọi được một khoảng nhỏ trong bóng tối mịt mùng, nhưng đủ để họ nhìn thấy khung cảnh kinh hoàng.
Đây không phải là một phòng thí nghiệm đơn lẻ, mà là một mê cung khổng lồ gồm hàng trăm căn phòng, hành lang chằng chịt, tất cả đều được dệt nên từ những đóa hoa nhài xám trắng biến dị và dây leo quái dị. Những bức tường “sống” này liên tục rung động, như thể cả khu phức hợp đang “thở”. Mùi hương hoa nhài ở đây không còn là sự ngọt ngào mê hoặc, mà là một thứ mùi tanh tưởi, nồng nặc, pha trộn với mùi hóa chất nồng gắt và mùi máu khô, khiến Lâm Hạo cảm thấy buồn nôn.
Thiên Nhĩ Hồn Tâm của Lâm Hạo bị quá tải nghiêm trọng. Anh nghe thấy hàng ngàn tiếng kêu gào, thì thầm, tiếng rên rỉ đau đớn của những Dư Hồn bị mắc kẹt. Những mảnh ký ức vụn vỡ của các Hồn Sư đã từng làm việc ở đây dội vào tâm trí anh: hình ảnh những bàn tay run rẩy ghi chép, những ánh mắt điên cuồng nhìn vào các Kẻ Không Hồn bị trói chặt, những tiếng cười man rợ khi một thí nghiệm “thành công” theo cách bệnh hoạn.
“Đây… đây là những gì Bà Lão Nghiên Cứu đã kể,” Lâm Hạo thì thầm, giọng run rẩy. “Họ… họ đã cố gắng tìm cách kiểm soát Hồn Lực Ôn Nhiễm. Nhưng cuối cùng, họ lại trở thành ‘tác phẩm’ của nó.”
Họ đi sâu hơn vào mê cung. Mỗi căn phòng là một cảnh tượng kinh hoàng.
Trong một căn phòng, họ tìm thấy hàng chục Kẻ Không Hồn bị treo lủng lẳng trên những sợi dây leo khổng lồ, như những con búp bê ma quái. Cơ thể chúng bị biến đổi ghê rợn: có cái mọc ra những bông hoa nhài khổng lồ từ đầu, có cái dây leo đâm xuyên qua lồng ngực, còn có cái thì toàn thân biến thành một khối nấm mốc phát sáng yếu ớt. Chúng không cử động, chỉ đứng đó, tỏa ra “hương hồn ôn nhiễm” nồng nặc, như những “thí nghiệm” đang chờ được “hoàn thiện”.
Hoàng Phúc nghiến răng, ánh mắt hằn lên sự phẫn nộ. Anh không thể nhìn thấy linh hồn, nhưng anh có thể cảm nhận được sự ghê tởm, sự tàn nhẫn của những thí nghiệm này. “Đây không phải là nghiên cứu, Cậu Hạo… Đây là sự tra tấn!”
Trong một căn phòng khác, họ tìm thấy một bàn thí nghiệm lớn, đầy rẫy dụng cụ phẫu thuật đã rỉ sét và những lọ hóa chất lạ. Trên bàn là một cuốn nhật ký dày cộp, bìa da đã mục nát, mở ra ở một trang ghi chép bằng nét chữ nguệch ngoạc:
*“Ngày thứ 147: Thí nghiệm ‘Thanh Lọc Hồn Nguyên’ tiếp tục thất bại. Đối tượng 7, một Hồn Sư cấp thấp, đã hoàn toàn biến đổi. Hồn Lực Ôn Nhiễm trong cơ thể hắn bùng phát không kiểm soát, nhưng lạ thay, những đóa hoa nhài mọc ra từ hắn lại có vẻ đẹp tuyệt mỹ hơn. Mùi hương… nó thật quyến rũ. Liệu đây có phải là con đường ‘hoàn mỹ’ mà Dạ Hoa Cảnh đã nhắc đến?”*
*“Ngày thứ 201: Tôi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Những giấc mơ kỳ lạ liên tục ám ảnh. Mùi hương hoa nhài… nó len lỏi vào từng giấc ngủ. Tôi thấy mình đứng trong một khu vườn vô tận, nơi Mai Chi và Trần Phong đang mỉm cười, nhưng nụ cười của họ thật trống rỗng. Họ gọi tôi… đến với sự ‘hoàn mỹ’.”*

*“Ngày thứ 250: Tôi đã hiểu. Để ‘thanh lọc’ linh hồn, phải loại bỏ cảm xúc. Cảm xúc là gánh nặng. Dạ Hoa Cảnh đã đúng. Tôi sẽ trở thành một ‘kiến tạo sư’. Tôi sẽ biến thế giới này thành một ‘Vườn Hồn’ vĩnh cửu, nơi không còn đau khổ. Con đường của tôi… là sự hoàn mỹ!”*
Lâm Hạo đọc những dòng chữ cuối cùng, cảm thấy một luồng Hồn Lực Ôn Nhiễm tinh khiết, đầy ý chí điên cuồng, từ cuốn nhật ký truyền thẳng vào tâm trí anh. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh lại nóng rát dữ dội, như một “ăng-ten” đang thu nhận quá nhiều tín hiệu cùng lúc. Anh cảm thấy một sự cám dỗ ghê gớm: *“Hãy chấp nhận đi, con trai của ‘Hương Hồn’. Hãy ‘update’ bản thân. Trở thành ‘admin’ của thế giới này. Ngươi sẽ không còn đau khổ. Ngươi sẽ có sức mạnh để ‘vá lỗi’ tất cả… theo cách của ta.”*
“Không!” Lâm Hạo gầm lên, gạt phăng cuốn nhật ký. Anh lảo đảo lùi lại, ôm chặt lấy đầu. Những ảo ảnh về một thế giới “hoàn mỹ” nhưng trống rỗng, nơi Mai Chi và Trần Phong biến thành những đóa hoa vô hồn đang mỉm cười lạnh lẽo, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh.
Hoàng Phúc vội vã đỡ lấy Lâm Hạo, ánh mắt đầy lo lắng. “Cậu Hạo! Cậu sao vậy? Đừng để nó mê hoặc cậu!”
Lâm Hạo cố gắng hít thở sâu, chiếc trâm gỗ trên cổ áo anh lại phát ra ánh sáng xanh nhạt, yếu ớt nhưng kiên cường, giúp anh thanh lọc phần nào những ảo ảnh chết chóc. “Em… em thấy rồi, Đội trưởng. Đây là con đường tha hóa. Họ đã tin rằng đây là cách ‘vá lỗi’ thế giới. Nhưng thực chất… họ chỉ đang ‘install’ thêm ‘virus’ cho Dạ Hoa Cảnh.”
Họ tiếp tục tiến sâu hơn, đến một khu vực rộng lớn hơn, giống như một giảng đường bỏ hoang. Trên những chiếc bàn ghế mục nát, hàng chục bộ xương khô của các Hồn Sư vẫn còn ngồi đó, như thể đang lắng nghe một bài giảng nào đó. Từ những hốc mắt trống rỗng của họ, những đóa hoa nhài xám trắng mọc lên, rung rinh trong gió.
Chính giữa giảng đường là một thiết bị khổng lồ, hình dạng kỳ dị, được tạo thành từ vô số dây leo và hoa nhài biến dị, tỏa ra một thứ Hồn Lực Ôn Nhiễm cuộn xoáy, mạnh mẽ đến nghẹt thở. Nó giống như một “máy chủ” đang hoạt động, liên tục “hút” và “xử lý” linh hồn.
Hồn Phù Dẫn Lối trong tay Lâm Hạo bùng sáng rực rỡ, chỉ thẳng vào trung tâm của thiết bị đó.
“Đây rồi, Đội trưởng,” Lâm Hạo thều thào, ánh mắt rực cháy. “Đây là ‘Hồng Tâm Ôn Nhiễm’ mà Dạ Hoa Cảnh đang tạo ra. Nó không phải là ‘Đóa Hoa Nguyên Thủy’ thực sự, mà là một ‘cổng kết nối’ đến nó. Nó đang ‘thu hoạch’ linh hồn từ khắp nơi trong thành để ‘nuôi dưỡng’ ‘Đóa Hoa Nguyên Thủy’ thật sự.”
Đột nhiên, từ trung tâm của “máy chủ” đó, một luồng Hồn Lực Ôn Nhiễm cực kỳ cổ xưa, mạnh mẽ chưa từng thấy, bùng lên. Nó không giống bất kỳ thứ gì Lâm Hạo từng cảm nhận. Nó là một “trái tim” khổng lồ, đập mạnh mẽ, trầm đục, như nhịp tim của một con quái vật đang thức tỉnh sâu dưới lòng đất.
Lâm Hạo quỵ xuống một lần nữa, Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh bị tấn công dữ dội. Anh “nghe thấy” tiếng kêu gào của hàng triệu linh hồn đang bị hút cạn, tiếng đập của “trái tim” khổng lồ đó vang vọng trong đầu anh như tiếng sấm.
*“Ngươi đã tìm thấy ‘trái tim’ của ta rồi sao, con trai của ‘Hương Hồn’?”*
Giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo của Dạ Hoa Cảnh vang vọng trực tiếp vào tâm trí Lâm Hạo, xuyên qua cả Hồn Thuẫn đang rung lên bần bật. Nó không còn là một lời chế giễu đơn thuần, mà là một lời chào đón đầy tự mãn, pha lẫn sự thích thú bệnh hoạn.
*“Đây chỉ là một ‘phòng thí nghiệm’ nhỏ, một ‘vườn ươm’ cho những ‘kiệt tác’ của ta. Những Hồn Sư này… họ là những ‘kẻ thử nghiệm’ tuyệt vời. Họ đã giúp ta hiểu hơn về bản chất của linh hồn và cách ‘thanh lọc’ nó. Ngươi thấy đó, ‘Con trai của Hương Hồn’, sự hoàn mỹ… luôn cần một quá trình. Và ngươi… ngươi là ‘thí nghiệm’ vĩ đại nhất của ta.”*
*“Ngươi đã nhìn thấy ‘Thư viện Hồn Lực’ rồi. Ngươi đã tìm thấy ‘bản đồ lỗi thời’ của ta. Nhưng ngươi sẽ không bao giờ tìm thấy ‘mã nguồn’ thật sự. Bởi vì ‘mã nguồn’ đó… chính là sự trống rỗng, sự vô tri. Nó là sự giải thoát cuối cùng. Hãy đến U Linh Hà đi, ‘main char bé nhỏ’. Đến chứng kiến ‘sự nở rộ’ vĩ đại nhất, ‘kiệt tác’ cuối cùng của ta.”*
Lâm Hạo ngẩng đầu, ánh mắt rực cháy. Cơ thể anh vẫn ê ẩm, Hồn Lực vẫn cạn kiệt, nhưng ý chí trong anh đã bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh hiểu rằng những phòng thí nghiệm ghê rợn này, những thí nghiệm thất bại này, chính là bằng chứng cho thấy con đường của Dạ Hoa Cảnh là sai lầm. Đó không phải là sự hoàn mỹ, mà là sự hủy diệt.
“Không,” Lâm Hạo thì thầm, giọng khản đặc nhưng kiên quyết. “Ngươi sai rồi, Dạ Hoa Cảnh. Đây không phải là sự hoàn mỹ. Đây là sự tha hóa. Và tôi sẽ không để ngươi biến bất cứ ai thành ‘tác phẩm’ trống rỗng của ngươi nữa.”
Anh siết chặt phiến đá Hồn Hóa Thạch và Hồn Phù Dẫn Lối trong tay. Hồn Phù Dẫn Lối đột nhiên bùng sáng mạnh mẽ, không chỉ định vị “Thư viện Hồn Lực” mà còn chiếu rọi một ánh sáng xanh nhạt lên một biểu tượng xoắn ốc mờ nhạt khắc trên một phiến đá cổ đại nằm dưới chân “máy chủ” khổng lồ.
“Đội trưởng!” Lâm Hạo kêu lên, chỉ vào phiến đá. “Đó là… đó là một phần của ‘chìa khóa’! Dư Hồn Trần Phong đã nhắc đến trong cuốn nhật ký! Nó có thể là ‘mã nguồn’ để ‘vá lỗi’!”
Hoàng Phúc gật đầu dứt khoát, rút khẩu súng Hồn Lực ra. “Được thôi, Cậu Hạo. Vậy chúng ta sẽ ‘hack’ cái ‘server’ này. Dù có là ‘final boss’ hay ‘raid boss’ cỡ nào, tôi cũng sẽ ‘tank’ hết cho cậu. Chúng ta sẽ ‘reset’ cái game này theo cách của chúng ta!”
Họ nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Mùi hương chết chóc vẫn nồng nặc, những tiếng kêu gào của Dư Hồn vẫn vang vọng, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa hy vọng đã bùng cháy. Họ biết mình đang dấn thân vào một cuộc chiến không lối thoát, nhưng đó là hy vọng duy nhất để không ai phải trở thành “tác phẩm” vô hồn của Dạ Hoa Cảnh nữa.
Hoàng Phúc và Lâm Hạo quay lưng lại với “phòng thí nghiệm của sự tuyệt vọng” đó, ánh mắt hướng về phía U Linh Hà, nơi “Thư viện Hồn Lực” và “mã nguồn” thực sự của thế giới đang chờ đợi, với Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay Lâm Hạo âm ỉ nóng ấm, như một la bàn dẫn lối, chỉ đường cho họ tiến vào lòng địa ngục của Dạ Hoa Cảnh.