Bách Quỷ Dạ Hành: Kẻ Vẽ Da Lòng NgườiChương 3
Chương 3: Dấu Vết Của Kẻ Vẽ Bóng
Bóng tối trong ngôi miếu hoang nuốt chửng Lê Nhân. Tiếng bước chân dồn dập bên ngoài dần xa hút, rồi tắt hẳn. Anh biết mình đã tạm thời an toàn. Nhưng sự an toàn này chỉ là tạm bợ, như một miếng vá mỏng manh trên tấm áo rách nát của số phận. Oán khí trong miếu dày đặc, bám riết lấy anh như những sợi tơ nhện vô hình, len lỏi vào từng thớ thịt, từng mạch máu. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Mùi ẩm mốc, mùi đất mục và mùi hương lạnh lẽo của linh hồn xộc vào mũi, khiến anh rùng mình.
Anh không dám ở lại lâu. Miếu hoang này là nơi trú ngụ của những linh hồn bất an, và anh không muốn trở thành một trong số họ. Anh lần mò trong bóng tối, tay chạm vào những bức tượng đổ nát, những mảnh vỡ của thời gian. Khả năng đặc biệt của anh lại trỗi dậy. Anh thấy những hình ảnh mờ ảo, những mảnh ký ức vụn vỡ của những người đã từng đến đây, cầu nguyện, hoặc chết oan. Một người phụ nữ khóc than bên một ngôi mộ không tên, một đứa trẻ bơ vơ giữa đêm mưa, một lão già run rẩy cầu xin sự tha thứ. Tất cả đều là những bi kịch, những nỗi đau bị lãng quên.
Anh đẩy cánh cửa gỗ mục nát ra, bước chân thận trọng ra khỏi ngôi miếu, dưới ánh trăng mờ nhạt. Rừng đêm vẫn tĩnh mịch, nhưng không còn tiếng truy đuổi. Anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng nỗi lo lắng vẫn ngự trị trong lòng. Anh là kẻ bị truy nã, không nhà, không cửa, không tương lai.
Anh đi bộ suốt đêm, men theo những con đường mòn heo hút. Khi mặt trời ló dạng, anh đã ra khỏi bìa rừng, đứng trước một con đường đất rộng lớn hơn. Xa xa, khói bếp lượn lờ bay lên, báo hiệu sự hiện diện của một khu dân cư. Một thị trấn.
Thị trấn mang tên Phượng Lai, sầm uất hơn làng Thạch Bích nhiều. Chợ họp đông đúc, người qua lại tấp nập. Tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tiếng chó sủa, tiếng xe ngựa lộc cộc – tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, đầy sức sống. Lê Nhân hòa mình vào dòng người, cố gắng che giấu vẻ mệt mỏi và hoảng loạn của mình. Anh cảm thấy lạc lõng giữa biển người xa lạ, một kẻ vô gia cư mang trong mình gánh nặng của một lời nguyền.
Anh cần tiền. Anh cần thức ăn. Anh cần một nơi trú ẩn an toàn. Với chút tiền ít ỏi còn sót lại, anh mua một ít bánh bao và một chén cháo loãng. Bụng đói cồn cào, anh ăn ngấu nghiến, cảm thấy vị mặn chát của nước mắt hòa lẫn với vị thức ăn.
Anh lang thang khắp thị trấn, tìm kiếm một công việc. Với tài năng hội họa của mình, anh nghĩ mình có thể kiếm sống bằng cách vẽ tranh thuê hoặc viết chữ thuê. Nhưng anh là người lạ, không có giấy tờ tùy thân, không có ai bảo lãnh. Mọi cánh cửa đều đóng sập trước mặt anh.
Cuối cùng, anh tìm được một công việc lặt vặt tại một quán trọ nhỏ, tên là “Phượng Các”. Công việc của anh là quét dọn, bưng bê, rửa bát đĩa. Chủ quán là một người phụ nữ trung niên tên là cô Ba, có vẻ ngoài khắc khổ nhưng trong lòng lại ẩn chứa sự lương thiện. Cô Ba không hỏi quá nhiều về thân thế của anh, chỉ nói: “Cứ làm đi, có cơm ăn là được.”
Lê Nhân biết ơn. Anh làm việc chăm chỉ, không than phiền. Mỗi đêm, sau khi mọi người đã ngủ say, anh lại lấy ra miếng da người kỳ lạ, ngắm nhìn nó dưới ánh nến leo lét. Những đường nét bí ẩn trên miếng da như xoắn xuýt, sống động hơn bao giờ hết, như thể chúng đang thì thầm một câu chuyện kinh hoàng. Anh cố gắng giải mã chúng, nhưng vô vọng. Anh chỉ biết rằng, nó có liên quan đến cái chết của gia đình anh, và nó là thứ duy nhất có thể dẫn anh đến sự thật.
Cuộc sống trôi qua trong sự im lặng và đơn điệu. Lê Nhân sống như một cái bóng, tránh xa mọi sự chú ý. Anh sợ hãi ánh mắt của người đời, sợ hãi những lời buộc tội oan nghiệt. Anh chỉ muốn tìm ra sự thật, rửa sạch nỗi oan khuất cho gia đình mình, và trả thù những kẻ đã gây ra bi kịch.
Một buổi sáng nọ, khi anh đang quét dọn sân quán trọ, một tiếng la thất thanh xé toang sự yên bình của thị trấn. “Án mạng! Có án mạng!” Tiếng người xôn xao, náo loạn. Lê Nhân giật mình, vội vàng chạy ra ngoài.
Đám đông tụ tập trước một căn nhà nhỏ ở cuối phố. Căn nhà vốn dĩ yên tĩnh, giờ đây lại bị bao trùm bởi một không khí tang tóc và sợ hãi. Lính tuần tra đã phong tỏa hiện trường, nhưng sự hiếu kỳ của dân chúng vẫn khiến họ chen lấn, xô đẩy để nhìn vào bên trong.
Lê Nhân chen lấn qua đám đông, tim đập thình thịch. Một cảm giác quen thuộc, lạnh lẽo, bao trùm lấy anh. Mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi, khiến anh buồn nôn. Anh biết, đây không phải là một vụ án mạng bình thường.
Khi anh nhìn thấy nạn nhân, một tiếng thét nghẹn lại trong cổ họng. Một người đàn ông trung niên nằm sõng soài trên vũng máu, quần áo xộc xệch. Khuôn mặt của ông ta… không còn nữa. Nó đã bị lột sạch, chỉ còn lại một hốc đen ngòm, ghê rợn. Da mặt của ông ta, với những đường nét rùng rợn, đã không cánh mà bay.
Lê Nhân lùi lại, chân anh loạng choạng. Cảnh tượng này… quá quen thuộc. Nó giống hệt những gì anh đã thấy ở làng Thạch Bích, trên thi thể của cha mẹ anh. Cảm giác kinh hoàng xen lẫn giận dữ bùng lên trong lòng anh. “Da Lòng Người!” Anh thốt lên trong vô thức.
Một người lính tuần tra nghe thấy, quay sang nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ. “Ngươi nói gì?” Hắn hỏi, giọng điệu lạnh lùng.
Lê Nhân vội vàng lắc đầu, cố gắng che giấu sự hoảng loạn. “Không… không có gì. Tôi chỉ… bất ngờ quá.”
Hắn nhìn anh chằm chằm một lúc, rồi quay đi, tiếp tục công việc của mình. Lê Nhân thở phào. Anh biết mình phải cẩn thận. Anh không thể để lộ bí mật của mình.
Anh đứng đó, giữa đám đông ồn ào, nhưng tâm trí anh lại đang quay cuồng với những suy nghĩ. Vụ án mạng này, chắc chắn có liên quan đến “Da Lòng Người”. Kẻ đã gây ra tội ác này, chắc chắn là kẻ đã sát hại gia đình anh. Dấu vết của nó lại xuất hiện, ở một nơi xa lạ. Liệu đây có phải là một lời cảnh báo, hay một sự thách thức?
Tim anh đập mạnh, không phải vì sợ hãi, mà vì một ngọn lửa báo thù lại bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Anh biết, anh không thể trốn tránh mãi được. Số phận đã đẩy anh vào con đường này, và anh phải đối mặt với nó. Anh phải tìm ra kẻ đứng sau “Da Lòng Người”, và bắt chúng phải trả giá cho những tội ác đã gây ra. Dù phải đánh đổi bằng bất cứ giá nào.
Lê Nhân nhìn chằm chằm vào căn nhà tang tóc, nơi mùi máu tanh vẫn còn vương vấn trong không khí. Một nỗi ám ảnh mới, một nhiệm vụ mới, đã bắt đầu. Dấu vết của Da Lòng Người lại xuất hiện, liệu có phải là lời cảnh báo? Hay là một lời mời gọi đến một cuộc chiến không thể tránh khỏi?