Bách Quỷ Dạ Hành: Kẻ Vẽ Da Lòng Người
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-07-02 15:00:56 | Lượt xem: 19

Chương 2: Lời Nguyền Thạch Bích

Mặt trời chưa lên, nhưng ánh sáng đã nhuộm đỏ chân trời, hắt lên khung cảnh làng Thạch Bích một màu tang tóc. Lê Nhân chạy. Anh chạy như một con thú bị thương, bị săn đuổi. Tiếng la hét, tiếng bước chân thô bạo dồn dập phía sau. “Giết người! Họa sĩ Lê Nhân giết người!” Những lời buộc tội oan nghiệt đâm thẳng vào tim anh, đau hơn cả nhát dao. Anh không hiểu, tại sao chỉ sau một đêm, anh từ một người con hiếu thảo, một người anh yêu thương, lại trở thành kẻ sát nhân trong mắt dân làng?

Miếng da người kỳ lạ vẫn nằm chặt trong tay áo, lạnh lẽo và ám ảnh. Nó là thứ duy nhất anh mang theo, một vật chứng câm lặng cho tội ác mà anh bị gán ghép, và cũng là chìa khóa cho sự thật anh đang tìm kiếm. Làng Thạch Bích, nơi chôn rau cắt rốn, giờ đây là một cái bẫy chết người. Anh không thể quay đầu.

Chân anh vấp phải rễ cây, ngã nhào xuống nền đất ẩm ướt. Một vết cắt dài rách toạc trên cánh tay, máu rỉ ra. Nhưng anh không cảm thấy đau. Nỗi đau trong lòng đã lấn át tất cả. Anh ngước nhìn lên, xuyên qua màn sương sớm, một cảnh tượng mờ ảo hiện ra. Những bóng người vật vờ, những tiếng rên rỉ than khóc. Đó là cha, là mẹ, là Lê Hoa. Họ đang đứng đó, nhìn anh, ánh mắt đầy bi thương.

“Cha… Mẹ… Hoa…” Lê Nhân thều thào gọi. Anh vươn tay muốn chạm vào, nhưng những bóng hình ấy tan biến như khói sương, chỉ còn lại làn sương mù dày đặc và tiếng chó sủa vang vọng. Khả năng nhìn thấy những thứ siêu nhiên của anh, thứ mà trước đây chỉ là những linh cảm mơ hồ, giờ đây bùng phát mạnh mẽ, như một dòng thác lũ vỡ bờ. Anh thấy những vệt máu loang lổ trên đường mòn, không phải máu của anh, mà là những vệt máu cũ kỹ, của hàng trăm, hàng ngàn sinh mạng vô danh đã ngã xuống nơi đây. Anh thấy những linh hồn vất vưởng, những khuôn mặt méo mó vì sợ hãi, vì căm hờn. Họ không nói, nhưng ánh mắt họ kể một câu chuyện dài, về những oan khuất bị chôn vùi.

Tiếng truy đuổi gần hơn. Lê Nhân đứng dậy, gượng ép bước tiếp. Anh không biết mình đang đi đâu, chỉ biết phải chạy, phải thoát khỏi nơi này. Con đường dẫn anh sâu vào rừng, nơi cây cối rậm rạp che khuất ánh sáng. Không khí trở nên lạnh lẽo hơn, nặng nề hơn, như có vô số ánh mắt vô hình đang dõi theo.

Anh lạc vào một con đường mòn phủ đầy rêu phong, dẫn đến một ngôi miếu hoang tàn, đổ nát. Mái ngói vỡ vụn, tường rêu phong bám đầy, tượng Phật trong miếu đã mất đầu, chỉ còn lại thân hình rạn nứt. Oán khí dày đặc bao trùm nơi đây, khiến từng sợi tóc trên gáy anh dựng đứng.

“Đừng vào…” Một tiếng thì thầm vang lên bên tai, lạnh buốt.

Lê Nhân giật mình quay lại. Không có ai. Chỉ có gió lay động những cành cây khô khốc. Nhưng anh biết, đó không phải là tiếng gió. Đó là tiếng của một linh hồn. Một linh hồn vô danh, đang cố gắng cảnh báo anh, hay đang dẫn lối anh vào một cái bẫy chết người? Anh lưỡng lự. Nhưng tiếng bước chân dồn dập phía sau đã buộc anh phải đưa ra quyết định. Anh đẩy cánh cửa gỗ mục nát, bước vào bên trong ngôi miếu hoang, nơi bóng tối nuốt chửng mọi thứ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8