Bách Quỷ Dạ Hành: Kẻ Vẽ Da Lòng Người
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-07-02 15:00:55 | Lượt xem: 22

Đêm hội làng Thạch Bích rộn ràng, ánh trăng rằm tháng Tám như dát bạc lên những con đường lát đá. Đèn lồng đỏ treo khắp lối, tiếng trống chiêng hòa cùng điệu múa lân uyển chuyển, kéo theo tiếng cười giòn tan của đám trẻ. Khói hương trầm từ miếu thờ quyện với mùi thức ăn, tạo nên không khí vừa linh thiêng vừa ấm cúng.

Trong dòng người, Lê Nhân, một họa sĩ trẻ với đôi mắt ẩn chứa vẻ trầm tư, dìu mẹ anh, bà Lụa, đi qua. Bà Lụa, tóc điểm bạc, nụ cười hiền hậu, thỉnh thoảng chỉ trỏ những gánh hàng, kể về ký ức xưa. Cha anh, ông Lê Hùng, nghệ nhân chạm khắc gỗ nổi tiếng, đang bận rộn ở gian hàng, nơi trưng bày những bức tượng Phật, linh vật tinh xảo. Em gái anh, Lê Hoa, mười hai tuổi, đôi mắt trong veo, nụ cười tinh nghịch, đang mải mê chạy theo đám bạn, tiếng cười khúc khích như chuỗi ngọc rơi.

Lê Nhân yêu cái không khí này, một sự đối lập hoàn hảo với thế giới nội tâm đầy mảng màu tối mà anh thường chìm đắm khi vẽ. Anh có một khả năng đặc biệt, nhìn thấy những thứ mà người thường không thể: những vệt sáng mờ ảo, bóng hình thoáng qua, đường nét kỳ dị ẩn hiện trong không gian. Anh đã cố gắng tái hiện chúng trên tranh, nhưng luôn bất lực. Chúng quá phức tạp, quá bí ẩn, vượt ngoài khả năng diễn tả của cọ và màu.

Bà Lụa dừng lại trước gánh đồ chơi dân gian. “Nhân à, con tò he này đẹp quá!” Bà reo lên. Lê Nhân mỉm cười. “Mẹ thích thì con mua cho mẹ.” Anh nói, giọng dịu dàng.

Khi anh đang trả tiền, một cơn gió lạnh bất chợt thổi qua, mang theo mùi hương lạ lùng, vừa tanh tưởi vừa ngọt ngào, như máu tươi trộn hoa lài. Lê Nhân rùng mình. Anh ngước nhìn lên. Trăng vẫn tròn, nhưng một tầng mây mỏng, đen kịt, đang chậm rãi bò đến, nuốt chửng vầng trăng bạc. Anh có cảm giác bất an, một điềm báo quen thuộc.

“Mẹ, chúng ta về thôi.” Anh nói, giọng trầm. Bà Lụa nhìn anh, thấy vẻ lo lắng. “Cha và Hoa vẫn còn ở đó…” Bà chưa dứt lời, một tiếng la thất thanh vang lên từ phía miếu thờ, nơi gian hàng của ông Lê Hùng.

Tiếng la như nhát dao xé toạc không khí lễ hội. Mọi âm thanh khác đột ngột im bặt. Đám đông xôn xao, rồi nhanh chóng hoảng loạn. Mọi người đổ xô về miếu thờ, tiếng bước chân dồn dập, tiếng kêu sợ hãi vang lên. Lê Nhân cảm thấy tim mình bị bóp nghẹt. Anh nắm chặt tay mẹ, cố gắng mở đường qua đám đông.

Khi đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến Lê Nhân chết lặng. Gian hàng của cha anh thành đống đổ nát. Những bức tượng gỗ tinh xảo vỡ vụn. Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi. Vài người dân làng run rẩy chỉ trỏ vào bên trong, mặt tái mét.

Anh lao vào, mặc kệ lời can ngăn. Bên trong, khung cảnh còn kinh hoàng hơn. Ông Lê Hùng gục trên nền đất, máu nhuộm đỏ cả vùng. Đôi mắt ông mở trừng trừng, đọng lại nỗi kinh hoàng tột độ. Lê Hoa nằm cạnh cha, vết cắt sâu hoắm trên cổ họng, đôi mắt trong veo giờ đục ngầu, vô hồn.

Lê Nhân quỳ sụp, ôm lấy thi thể lạnh ngắt của em gái. Nước mắt anh tuôn rơi, nhưng anh không nghe thấy tiếng khóc. Thế giới của anh sụp đổ. Tiếng thét xé lòng của bà Lụa vang lên phía sau, nhưng anh không còn cảm nhận được gì. Mọi thứ mờ ảo, chỉ còn màu đỏ rực của máu và cái lạnh của cái chết.

Từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt anh vô tình chạm vào một vật thể lạ lẫn trong đống đổ nát. Một miếng da người, nhỏ bằng bàn tay, được lột ra cẩn thận. Trên bề mặt, những đường nét kỳ dị uốn lượn, tạo thành hình vẽ phức tạp, như bản đồ hay ký hiệu cổ xưa. Màu sắc xám xịt, như bị ngâm trong dung dịch nào đó.

Điều kỳ lạ là chỉ mình anh nhìn thấy những đường nét này. Những người dân làng khác chỉ thấy một miếng da vô tri, bẩn thỉu. Họ xì xào, cho rằng đó là da động vật. Nhưng Lê Nhân biết, bằng trực giác của họa sĩ và khả năng đặc biệt của mình, đây không phải da bình thường. Nó tỏa ra năng lượng lạnh lẽo, ghê rợn, như đang sống, đang thở, thì thầm những bí mật kinh hoàng.

Anh vươn tay, run rẩy nhặt miếng da lên. Cảm giác lạnh buốt truyền đến đầu ngón tay. Những đường nét trên miếng da xoáy sâu vào tâm trí anh, tạo thành bức tranh hỗn loạn nhưng ẩn chứa trật tự kỳ lạ. Anh cảm thấy thôi thúc mạnh mẽ muốn hiểu rõ nó, giải mã bí ẩn nó che giấu.

Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt anh lướt qua vết tích mờ nhạt trên bức tường gỗ còn sót lại. Một vệt màu đỏ sẫm, như được vẽ bằng ngón tay, kéo dài từ nơi ông Hùng nằm gục. Đó là một phần của bức tranh cuối cùng cha anh đang vẽ dở, một cảnh tượng kinh hoàng với bóng ma vật vờ và con quỷ dữ nhe nanh giương vuốt. Điều khiến Lê Nhân rùng mình là, trong bức tranh đó, có một hình ảnh mờ nhạt, một ký hiệu, giống hệt những đường nét trên miếng da người trong tay anh.

Bức tranh của cha, một lời nguyền, hay một lời cảnh báo? Lê Nhân ôm chặt miếng da người, cảm thấy sợ hãi tột độ, nhưng cũng xen lẫn quyết tâm sắt đá. Anh sẽ tìm ra sự thật. Anh sẽ trả thù cho gia đình. Và anh sẽ khám phá ra bí ẩn đằng sau miếng da người kỳ lạ này, cho dù cái giá phải trả có là gì đi nữa. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy bóng tối và hiểm nguy, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh đã mất tất cả, giờ đây anh chỉ còn lại khao khát báo thù và một miếng da người mang theo lời nguyền.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8