Bách Quỷ Dạ Hành: Kẻ Vẽ Da Lòng Người
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-07-02 15:01:01 | Lượt xem: 15

Chương 4: Cái Giá Của Sự Thật

Lê Nhân đứng chết lặng trước căn nhà tang tóc, nơi mùi máu tanh vẫn còn vương vấn trong không khí. Dấu vết của “Da Lòng Người” đã tái hiện, như một lời thách thức, một lời mời gọi đến vực thẳm báo thù. Anh không còn là chàng họa sĩ ngây thơ của làng Thạch Bích, mà là một kẻ mang trong mình ngọn lửa hận thù cháy bỏng. Ánh mắt anh sắc lạnh, quét qua đám đông hiếu kỳ, tìm kiếm một điều gì đó, một manh mối vô hình mà chỉ anh mới có thể cảm nhận.

Đêm đó, Lê Nhân không ngủ. Anh ngồi bên cửa sổ quán trọ Phượng Các, ngắm nhìn ánh trăng vắt vẻo trên mái ngói rêu phong. Miếng da người kỳ lạ nằm trong lòng bàn tay anh, những đường nét bí ẩn như sống động hơn trong bóng tối. Anh vuốt ve nó, cảm nhận sự lạnh lẽo và ghê rợn toát ra từ vật phẩm. Nó là chứng cứ, là lời nguyền, là con đường duy nhất dẫn anh đến sự thật. Anh tự hỏi, ai là kẻ đứng sau tất cả? Tại sao họ lại làm vậy? Và liệu anh có đủ sức mạnh để đối đầu với chúng?

Ngày hôm sau, Lê Nhân dành thời gian điều tra vụ án mạng. Anh lén lút tiếp cận hiện trường, dùng khả năng đặc biệt của mình để “nhìn” vào quá khứ. Những mảnh ký ức vụn vỡ hiện lên trong tâm trí anh: một bóng người lấp ló trong đêm, một tiếng thét kinh hoàng, và mùi hương quen thuộc của “Da Lòng Người”. Anh thấy một con quỷ nhỏ, gầy gò, đôi mắt đỏ ngầu, đang rón rén lẩn khuất trong bóng tối, cắn xé linh hồn của nạn nhân. Nó không phải là kẻ cầm đầu, chỉ là một con tốt thí, một kẻ thừa hưởng tàn dư của oán khí.

Khi anh đang mải mê với những hình ảnh đó, một luồng khí lạnh buốt xộc thẳng vào gáy. Lê Nhân giật mình quay lại. Một con quỷ nhỏ, đúng như những gì anh vừa thấy, đang đứng ngay sau lưng anh. Nó có hình dạng giống như một đứa trẻ gầy gò, nhưng làn da xanh xao, đôi mắt đỏ ngầu, và những móng tay sắc nhọn như lưỡi dao. Nó nhe hàm răng lởm chởm, phát ra tiếng gầm gừ ghê rợn.

Lê Nhân lùi lại, tim đập thình thịch. Anh chưa bao giờ đối mặt trực tiếp với một con quỷ. Khả năng nhìn thấy linh hồn của anh đã bộc phát, nhưng anh không biết cách chiến đấu. Anh chỉ có cây bút lông và giấy vẽ, vô dụng trước móng vuốt sắc bén của nó.

Con quỷ lao tới, nhanh như chớp. Lê Nhân né tránh, nhưng móng vuốt của nó vẫn xượt qua vai anh, để lại một vết cào dài, rướm máu. Anh cảm thấy một cơn đau buốt nhói, và một luồng khí lạnh lẽo xâm nhập vào cơ thể. Anh biết, đây không phải là vết thương bình thường.

Anh ngã xuống, cố gắng bò lùi lại. Con quỷ cười khẩy, tiếng cười the thé, chói tai. Nó lại lao tới, lần này nhắm vào cổ họng anh. Lê Nhân nhắm mắt lại, chuẩn bị cho cái chết.

Nhưng một bóng người vụt qua. Một bàn tay gầy gò, xương xẩu, nắm chặt lấy cổ con quỷ. “Yêu nghiệt! Dám làm càn ở đây!” Một giọng nói trầm ấm, nhưng đầy uy lực vang lên. Con quỷ vùng vẫy, nhưng không thoát ra được. Bàn tay đó như có phép thuật, khiến nó đau đớn quằn quại.

Lê Nhân mở mắt ra. Trước mặt anh là một lão già râu tóc bạc phơ, mặc một bộ y phục bằng vải thô, tay cầm một cây gậy trúc. Đôi mắt lão sáng quắc, tinh anh, nhìn thẳng vào con quỷ. Đó là Lão Ngự Y, người mà anh từng nghe cô Ba nhắc đến, một thầy thuốc bí ẩn sống ở rìa thị trấn.

Lão Ngự Y niệm chú, một luồng sáng xanh biếc từ bàn tay lão phát ra, bao trùm lấy con quỷ. Con quỷ hét lên một tiếng thảm thiết, thân thể nó bắt đầu tan biến, hóa thành những làn khói đen rồi biến mất hoàn toàn vào hư vô. Mùi máu tanh và oán khí cũng dần tan đi, trả lại sự trong lành cho không khí.

Lão Ngự Y quay sang nhìn Lê Nhân, ánh mắt hiền từ nhưng ẩn chứa sự thâm trầm. “Chàng trai trẻ, ngươi không sao chứ?” Lão hỏi, giọng điệu trầm ấm.

Lê Nhân gật đầu, cố gắng đứng dậy. Vết thương trên vai anh vẫn còn đau nhói, nhưng anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ thường. “Cảm ơn lão tiên sinh đã cứu mạng.” Anh nói, giọng khàn đặc.

Lão Ngự Y mỉm cười. “Không cần đa lễ. Ngươi có duyên với thế giới này.” Lão đưa tay đỡ Lê Nhân đứng dậy, rồi dẫn anh về túp lều nhỏ của mình ở rìa thị trấn. Túp lều đơn sơ, nhưng lại tỏa ra một mùi hương dễ chịu của các loại thảo dược.

Trong túp lều, Lão Ngự Y băng bó vết thương cho Lê Nhân, rồi pha cho anh một chén trà nóng. Anh cảm thấy ấm áp hơn, cơn đau cũng dịu đi phần nào. “Lão tiên sinh, vừa rồi… đó là gì vậy?” Lê Nhân hỏi, sự tò mò lấn át nỗi sợ hãi.

Lão Ngự Y nhấp một ngụm trà, rồi chậm rãi nói. “Đó là một con tiểu quỷ, được sinh ra từ oán khí của những người chết oan. Nó bị thu hút bởi nơi có những vụ án mạng, nơi có sự đau khổ và sợ hãi của con người.” Lão nhìn Lê Nhân, ánh mắt như xuyên thấu tâm can anh. “Ngươi có thể nhìn thấy chúng, phải không?”

Lê Nhân gật đầu, không giấu giếm. “Phải. Tôi… tôi có thể nhìn thấy những thứ mà người khác không thấy.” Anh kể cho Lão Ngự Y nghe về khả năng của mình, về cái chết của gia đình anh, và về miếng da người kỳ lạ.

Lão Ngự Y lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng lại gật gù. “Khả năng của ngươi là một món quà, nhưng cũng là một gánh nặng.” Lão nói. “Thế giới này không đơn giản như ngươi nghĩ. Có những thứ tồn tại song song với thế giới của con người, những thứ mà mắt thường không thể thấy, tai thường không thể nghe. Đó là thế giới âm dương, nơi quỷ dữ và linh hồn trú ngụ.”

Lão Ngự Y kể cho Lê Nhân nghe về những truyền thuyết cổ xưa, về những ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, giữa con người và quỷ dữ. Lão nói về “Da Lòng Người”, một vật phẩm bị nguyền rủa, có khả năng thao túng tâm trí con người, biến họ thành những con rối của bóng tối. Lão cũng nhắc đến Dạ Xoa, một thế lực cổ xưa, đứng sau mọi tội ác, kẻ đã gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp nơi.

Lê Nhân lắng nghe, tâm trí anh như mở ra một thế giới hoàn toàn mới. Mọi câu hỏi, mọi nỗi băn khoăn của anh dường như đều có lời giải đáp. Nhưng cùng với sự thật, là một nỗi sợ hãi mới. Anh nhận ra mình đang dấn thân vào một con đường đầy rẫy hiểm nguy, một cuộc chiến mà anh không hề chuẩn bị.

“Vậy… tôi phải làm gì?” Lê Nhân hỏi, giọng run run.

Lão Ngự Y nhìn anh, ánh mắt đầy thấu hiểu. “Ngươi có một định mệnh. Ngươi có khả năng nhìn thấy, có khả năng cảm nhận. Đó là trách nhiệm của ngươi.” Lão nói. “Nhưng ngươi không đơn độc. Ta sẽ giúp ngươi. Ta sẽ dạy ngươi cách đối phó với chúng, cách bảo vệ bản thân và những người vô tội.”

Lê Nhân nhìn Lão Ngự Y, trong lòng dâng lên một cảm giác biết ơn sâu sắc. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, rất khó khăn. Nhưng ít nhất, anh đã có một người đồng hành, một người thầy. Anh đã tìm thấy một phần của sự thật, nhưng cái giá phải trả cho nó, liệu có quá đắt? Liệu anh có thể gánh vác được trách nhiệm nặng nề này? Câu hỏi đó vẫn còn bỏ ngỏ, lơ lửng trong không khí, như một lời tiên tri về những thử thách sắp tới. Cái giá của sự thật, liệu có quá đắt?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8